Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Chương 56


Nhóm người Đường Phi vừa xuống xe, đi đến trước biệt thự của Hào Uẩn, đang định xuyên tường vào thì cô chợt cảnh giác gọi mọi người dừng lại.


Tần Kiêu hỏi cô: “Có chuyện gì vậy?”


Đường Phi nhíu mày, quay sang nhìn Maruichi: “Cậu xem thử bùa ghi chép có cái nào đã được kích hoạt không.”


Maruichi lập tức lấy ra bùa ghi chép, mới phát hiện đã có một tấm được dùng. Điều này có nghĩa là bọn họ đã từng bị Từ Kiến tính toán một lần. Vậy nên, lần này khi bọn họ vào, chắc chắn Từ Kiến đã có chuẩn bị.


Họ mở bùa ghi chép, nhìn thấy lần trước Maruichi đã một mình vào đơn đấu với Từ Kiến. Thực lực của Maruichi không tệ, đối phó với Từ Kiến là có thể, nhưng lão già đó lại dùng một pháp khí có thể khiến thời gian quay ngược.


Đường Phi suy nghĩ một lúc rồi nói: “Đã vậy, Từ Kiến muốn hồn phách của Tô San thì chắc chắn vẫn sẽ ở bên trong chờ. Chỉ là lần này gã sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Các người xem, bùa ghi chép đã ghi rõ hình dạng tất cả pháp khí của gã. Lát nữa khi gã lấy pháp khí ra, Tần Kiêu, anh bắn tên vào tay gã ngay.”


Tần Kiêu gật đầu: “Được.”


Đường Phi dặn dò kế hoạch tác chiến, mọi người lập tức xuyên tường đi vào lần nữa. Quả nhiên bên trong đã có chuẩn bị, ngay khi họ xuyên tường qua, vô số bùa tiễn dày đặc bắn tới.


Trận pháp bùa tiễn bị Đường Phi dùng một kiếm phá tan.


Maruichi lại một mình tiến đến trước mặt Từ Kiến, lặp lại nguyên văn những lời khoa trương vừa nãy, rồi triển khai trận pháp bùa chú giống hệt mười phút trước.


Lần này Từ Kiến né kịp, đồng thời móc ra pháp khí quả cầu sắt, định khiến thời gian quay ngược lần nữa để quan sát lại chiêu thức của Maruichi. Nhưng ngay khi gã vừa móc ra quả cầu, một mũi tên ánh sáng phá không bay tới, “đinh” một tiếng trúng thẳng vào quả cầu.


Trong khoảnh khắc, quả cầu biến thành một quả cầu lửa, khiến tay của Từ Kiến bị bỏng dữ dội. Chỉ trong chốc lát, nửa bàn tay gã đã hóa thành tro. May mà gã kịp thời phong bế huyệt đạo, nên ngọn lửa không lan tiếp.


Quả cầu lửa rơi xuống đất bị Chu Khánh cưỡi Anh văn Đại học bay tới đoạt lấy. Cậu vừa bay vòng vòng trên không vừa chửi: “Đồ yêu đạo chết tiệt, lần này xem ông còn làm oai được nữa không!”


“Phù lệnh, phù lệnh, đầu đội Tam Thanh, long ngâm hóa kiếm, trấn thiên thanh!”


Một thanh kiếm Tru Tà phá không xuất hiện, như rồng khổng lồ phá sóng. Kiếm khí cực lớn trực tiếp xuyên thủng kết giới của Từ Kiến, đâm xuyên cơ thể gã, để lại một lỗ hổng lớn.


Từ Kiến ngã xuống đất, không còn hô hấp hay nhịp tim.


Chu Khánh bay tới bắt mạch, ngẩng đầu nói với mọi người: “Chết rồi.”


Sân viện trở nên hỗn loạn. Đường Phi thu hồi kiếm Tru Tà, liếc nhìn cặp nam nữ chó má đang run rẩy trốn sau ghế.



Cô thả Tô San ra, Tô San mơ hồ đi một vòng quanh sân.


Một người đất sét nhỏ trên đất động đậy, cất giọng non nớt dễ thương: “Mẹ ơi!”


“Bảo bối… bảo bối…” Tô San bước đến chỗ người đất sét nhỏ, quỳ xuống, nhẹ nhàng bế nó lên, ôm vào lòng. Nước mắt người phụ nữ lăn xuống, rơi lên thân hình bằng đất. Giọng cô ấy run rẩy: “Có đau không?”


Người đất sét nhỏ gãy một cánh tay và một cái chân, rõ ràng đang cố nén cảm xúc. Nó cười tươi: “Đan Đan không đau đâu, Đan Đan là búp bê đất mà, sao có thể đau được chứ?”


Thực ra nó đau đến muốn chết, nhưng nó không muốn mẹ lo lắng. Bởi vì chỉ cần mẹ lo, tim mẹ cũng sẽ đau. Nó có thể cảm nhận được mọi cảm xúc của mẹ, nên không muốn mẹ buồn.


Maruichi đi tới, ngồi xổm bên cạnh Tô San, dùng ngón tay chọc nhẹ vai cô ấynói: “Cô đưa nó cho tôi, tôi sẽ nối lại tay chân giúp nó cho.”


Tô San nhìn cậu ấy đầy nghi ngờ, nhưng cuối cùng vẫn đưa búp bê đất cho Maruichi.


Chỉ thấy Maruichi quấn một vòng bùa quanh tay và chân búp bê đất, môi khẽ mấp máy đọc chú. Quả nhiên, tay chân búp bê đất đã hồi phục như ban đầu.


Đan Đan cười tươi rói: “Mẹ ơi, tay và chân của Đan Đan đã lành rồi!”


Vì ở gần tử anh[1], Tô San đã hấp thụ âm khí từ nó nên tinh thần cũng dần hồi phục. Cô ấy nhìn Maruichi với vẻ đầy biết ơn: “Cảm ơn ngài, Đại sư Maruichi.”


[1] Tử anh: tử là chết, anh là trẻ sơ sinh => trẻ sơ sinh chết yểu


Maruichi tỏ ra vô cùng phấn khích: “Cô biết tôi sao? Cô nhận ra tôi à?”


Tô San gật đầu: “Tôi xem chương trình của các cậu, ai cũng rất lợi hại.”


Maruichi không ngờ đi bắt quỷ lại gặp được fan, cậu ngượng ngùng gãi đầu, lấy bút chì từ trong ba lô ra, nhỏ giọng: “Tôi có thể ký tên cho cô nhé.”


Cậu ấy vừa dứt lời, “bịch” một tiếng, Hào Uẩn và Hà Dĩ Tình bị Tần Kiêu và Đường Phi ném đến trước mặt Tô San.


Hào Uẩn sợ đến mức tè ra quần, cầu xin: “Các người tha cho tôi đi, tôi có tiền, tôi có thể đưa tiền cho các người! Bao nhiêu tôi cũng đưa!”


Hà Dĩ Tình nhìn khuôn mặt của Tô San, cũng sợ đến run rẩy toàn thân. Tô San lạnh lùng nhìn cô ta, khiến cô ta sợ hãi liên tục lùi về sau: “Cô… cô đừng nhìn tôi, không phải tôi giết cô đâu, là Hào Uẩn, là Hào Uẩn!”


“Con đàn bà thối tha! Nói bậy gì đó! Người đẩy cô ta xuống lầu là cô mà!” Hào Uẩn nghe thấy vậy, tức giận tát mạnh vào mặt Hà Dĩ Tình một cái. Gã ta quay sang nhìn Tô San, giải thích: “San San, tất cả là do Hà Dĩ Tình, là cô ta quyến rũ anh. Em hãy nể tình xưa mà tha cho anh. Là người đàn bà này giết em, oan có đầu nợ có chủ! Anh thề, chỉ cần em chịu tha cho anh, ngày mai anh sẽ chọn cho em một ngôi mộ thật tốt. Để con vào gia phả, anh sẽ mở họp báo thừa nhận đứa bé là con anh, được không?”


“Em nhìn xem, Đan Đan còn nhỏ như vậy, nó cần có cha mà…”



Đường Phi lườm anh ấy một cái: “Anh là đàn bà chắc?”


Tần Kiêu ưỡn ngực: “Anh là trai nhé!! Anh còn có cả nước tiểu đồng tử nữa cơ.”


Lời của gã tra nam còn chưa dứt, Tô San đã bóp chặt cổ gã ta. Đôi mắt cô ấy đỏ ngầu, lạnh lùng cười: “Cha? Anh còn biết mình là cha của Đan Đan sao? Lúc anh muốn giết nó, anh có nghĩ mình là cha nó không? Anh đã giết nó một lần, còn muốn giết nó lần thứ hai à? Hào Uẩn, sao lòng dạ anh lại độc ác đến thế?”



Ba năm trước, Tô San quen biết Hào Uẩn qua lời giới thiệu của bạn bè. Khi mới ở bên nhau, Hào Uẩn luôn dùng đủ lời ngon tiếng ngọt. Sau một năm quen nhau, Tô San phát hiện mình đã mang thai. Hôm đó, cô ấy nôn nóng muốn báo tin vui này cho Hào Uẩn nên đã về nhà sớm.


Không ngờ, cô ấy vui vẻ bước vào nhà lại thấy bạn thân và bạn trai mình đang ngủ chung một giường. Tô San lập tức quyết định chia tay Hào Uẩn. Nhưng gã tra nam này lại đề nghị cô ấy và bạn thân “cùng hầu hạ một chồng”. Tô San không ngờ tam quan của bạn trai mình lại tệ hại đến vậy, lập tức cảm thấy tất cả những lời ngọt ngào trước kia chỉ còn là sự mỉa mai và ghê tởm.


Quen nhau một năm, cô ấy lại không nhận ra Hào Uẩn là loại người như vậy. Mỗi khi nhớ lại chuyện cũ, Tô San chỉ cảm thấy lạnh toát sống lưng, rùng mình sợ hãi.


Tô San dứt khoát lựa chọn chia tay, và còn lên một chương trình tạp kỹ ở Hồng Kông, công khai toàn bộ chuyện Hào Uẩn ngoại tình với bạn thân của mình. Làm sao Hào Uẩn nuốt trôi được cục tức này, gã ta bắt đầu đóng băng Tô San, khiến bất kỳ đoàn phim hay chương trình nào cũng không dám nhận cô ấy.


Lúc ấy Tô San đã mang thai được bốn tháng. Cô ấy dứt khoát buông bỏ mọi thứ ở Hồng Kông, sang đại lục phát triển. Cô ấy vốn định nghỉ ngơi một năm, sinh xong con rồi mới tái xuất. Nhưng không ngờ, tin cô ấy mang thai lại bị Hà Dĩ Tình biết được. Cô ta dẫn người sang đại lục, bày kế khiến Tô San sảy thai.


Thai chết trong bụng, Tô San suýt mất mạng vì chuyện này. May mắn thay, cô ấy mệnh lớn, được cứu sống sau khi cấp cứu, nhưng đứa nhỏ thì không giữ được. Thông qua một người bạn trong giới, cô ấy quen biết một vị đại sư. Vị này nói rằng, đứa trẻ trong bụng cô ấy chưa hết dương thọ nên không thể đầu thai, khuyên cô ấy hãy nuôi dưỡng nó, đợi đến khi nó được ba tuổi thì mời người làm pháp sự siêu độ.


Tô San nghe theo, vì nuôi con trai, thể chất của cô ấy cũng thay đổi, trở thành thể chất cực âm. Nhưng cũng nhờ có Đan Đan bảo vệ, vận may trong công việc của cô ấy ngày càng tốt hơn, cô ấy đã nổi tiếng khắp đại lục nhờ một bộ phim cung đình.


Đan Đan rất hiểu chuyện, không giống những quỷ nhỏ khác hay thay đổi tâm tính thất thường.


Khi Tô San bận đóng phim ở đoàn, đôi lúc quên cúng tế cho nó, nó sẽ cố chịu đói, không làm ầm ĩ. Có khi đói quá, nó mạo hiểm bị các thiên sư trừ tà phát hiện để ra ngoài tìm đồ ăn.


Hôm đó, Đan Đan đói đến không chịu nổi, đi vào đoàn phim tìm đồ ăn, nhưng lại tình cờ gặp phải một vị thiên sư làm nhiếp ảnh. Nó suýt nữa bị thiên sư đánh cho hồn phi phách tán, may mà nó nhanh trí, trốn kịp về lại trong hình người đất sét trên xe bảo mẫu của Tô San.


Vì mẹ con cùng một thể, Đan Đan bị thương thì da thịt của Tô San cũng bị trầy xước. Khi trở lại xe bảo mẫu, Đan Đan cố nén cơn đau của mình, nắm lấy tay mẹ, thổi nhẹ: “Phù phù, mẹ còn đau không? Đan Đan thổi thêm cho mẹ nhé.”


Bản thân nó cũng đang bị thương, mỗi lần dùng linh lực để thổi cho mẹ, cơ thể nó lại đau nhói như bị dao đâm. Nó dùng linh lực giúp vết thương của Tô San mau lành, còn bản thân thì toàn thân như bị nghiền nát, vô lực ngã vào lòng Tô San, run rẩy không ngừng.


Lúc này Tô San mới nhận ra Đan Đan có gì đó không ổn, vội bảo nó quay lại bên trong người đất sét để nghỉ ngơi dưỡng sức.


Những con quỷ nhỏ khác thì cười nhạo Đan Đan là sống không có tôn nghiêm, cười nhạo chủ nhân của nó không quan tâm đến nó. Còn có quỷ nhỏ dạy nó làm hại chủ nhân, để từ đó thu hút sự chú ý của chủ nhân.


Nhưng nó đều từ chối, vì máu mủ tình thâm, Tô San là mẹ của nó. Nếu phải dùng cách làm tổn thương mẹ để được mẹ chú ý, thì nó thà tự mình chết đói.



Trong mắt người bình thường, quỷ anh luôn là thứ tà ác nhất, cho rằng chúng oán khí rất nặng, sức sát thương cực lớn. Nhưng Đan Đan lại không thấy mình đáng sợ, nó nghĩ mình là đáng yêu nhất, là một đứa trẻ ngoan.


Khi còn sống nó không thể làm bảo bối ngoan của mẹ, thì sau khi chết nó sẽ làm. Mẹ bận rộn công việc cũng là để kiếm tiền mua đồ cúng ngon cho nó, nó không thể vì mẹ bận quá mà lơ là mình rồi lại đi làm hại mẹ.


Mẹ đã rất đáng thương rồi, cha bỏ rơi mẹ, bạn thân cũng bỏ rơi mẹ… Mẹ không có ai yêu thương, vậy thì để một con quỷ là nó yêu thương mẹ thật tốt.


Mỗi khi nghĩ đến người cha cặn bã đó, Đan Đan lại thấy bất bình thay mẹ, thế là nó lén theo đường mạng quay lại Hồng Kông, đi hù dọa cha nó và con hồ ly kia.



Một tuần trước, Tô San trở về Hồng Kông để ghi hình một chương trình. Không ngờ, nửa đêm đang ngủ, Hà Dĩ Tình cùng năm con quỷ con lại xuất hiện trong phòng cô ấy. Cô ấy không biết bọn họ vào bằng cách nào, muốn kêu cứu thật to thì miệng đã bị Hà Dĩ Tình lấy bùa dán kín.


Khi Đan Đan tỉnh lại từ trong người đất sét, Tô San đã bị ném xuống lầu. Hồn phách của cô ấy bị nhốt trong phòng, năm con quỷ nhỏ “chít chít” hút lấy sức lực trên người cô ấy, từng chút từng chút xé rách linh thể của cô ấy.


Đan Đan lao ra khỏi người đất sét, xông thẳng vào húc bay năm con quỷ nhỏ, lớn tiếng kêu: “Mẹ, mau chạy đi!”


Hồn phách của Tô San bừng tỉnh, lập tức muốn kéo cửa bỏ chạy. Nhưng khi vừa đưa tay nắm lấy tay nắm cửa, cô ấy mới phát hiện mình đã chết. Sự thật này khiến cô ấy không thể chấp nhận, hoảng sợ chạy xuống dưới lầu.


Cô ấy trốn vào bảng điều khiển thang máy, nghe thấy tiếng Đan Đan nói: “Mẹ phải trốn thật kỹ, bọn xấu này muốn ăn mẹ! Mẹ phải tìm Đường Phi, cô ấy có thể cứu chúng ta! Mẹ nhất định phải trốn kỹ, đừng có ra ngoài!”


Nghe tiếng của Đan Đan, Tô San không dám phát ra chút động tĩnh nào.


Cô ấy muốn tìm Đường Phi, nhưng lại không thể rời khỏi khách sạn này, chỉ có thể phá hỏng toàn bộ hệ thống điện của khách sạn, hy vọng thu hút các đạo sĩ khác chú ý. Cô ấy trốn trong khách sạn rất kỹ, nhưng vì trên người có thương tích, theo thời gian tiêu hao, thần trí dần trở nên mơ hồ.


Nếu Đường Phi và mọi người đến trễ thêm hai ngày nữa, có lẽ cô ấy sẽ không còn cơ hội cứu vãn.


—–


Giờ khắc này, Tô San bóp chặt cổ Hào Uẩn càng lúc càng mạnh, suýt nữa b*p ch*t gã thì mới buông tay ra.


Đường Phi nói với Tô San: “Dương thọ của cô vẫn chưa hết, mệnh không đáng phải chết. Vừa rồi tôi đã liên lạc với Địa phủ, họ nói có một cơ hội để cô được tái sinh, cô có muốn cân nhắc không?”


“Cái gì?” Tô San hỏi.


Đường Phi đáp: “Do sự trùng hợp ngoài ý muốn, Đan Đan trở thành thể thai nhi do âm khí nuôi dưỡng, khiến cô cũng biến thành thể chất cực âm. Địa phủ có thể cho cô một cơ hội tái sinh, nhưng điều kiện là cô phải cắt đứt khế ước mẹ con với Đan Đan, để nó xuống Địa phủ làm quỷ sai. Cô đồng ý không?”


Tô San ôm chặt đứa con trong lòng, theo phản xạ bật thốt: “Tôi không muốn xa Đan Đan. Lúc còn sống tôi đã không thể chăm sóc nó chu đáo, vậy say khi chết đi tôi càng phải đối xử tốt với nó gấp bội.”



Đan Đan dùng đôi tay bằng đất nâng khuôn mặt Tô San, nhẹ giọng nói: “Mẹ, đây là sự hy sinh con dành cho mẹ, cũng là việc cuối cùng con có thể làm cho mẹ. Con đã lớn rồi, có thể thay mẹ gánh vác nhiều chuyện. Mẹ luôn nói trên đời này không ai yêu mẹ, ngoài tiền ra thì mẹ chẳng còn muốn tình cảm gì nữa. Nhưng mẹ ơi, Đan Đan yêu mẹ nhất đó.”


Người đất sét nhỏ hôn một cái lên chóp mũi Tô San, rồi hóa thành một con bướm, bay vào thang máy Địa phủ. Tô San còn chưa kịp phản ứng thì “ầm” một tiếng, thang máy Địa phủ hạ xuống, mang theo cậu bé lao vào âm gian.


Trong sân, thang máy đã biến mất, chỉ còn vang vọng lại lời tạm biệt của cậu bé. Giọng nói non nớt, mềm mại, từng chữ chạm thẳng vào tim.


—— “Mẹ ơi, có một con quỷ nhỏ luôn yêu mẹ. Mẹ đã ban cho con sự sống, con cũng sẽ dùng mạng sống để bảo vệ mẹ. Mẹ, tạm biệt.”


Tô San nhìn về nơi Đan Đan biến mất, khóc không thành tiếng.


Đường Phi bước tới, nhẹ vỗ vai cô, nói: “Đan Đan đi rồi, nó sẽ sống rất tốt ở âm gian, cô đừng lo. Theo dữ liệu Địa phủ gửi tới, cô còn bảy mươi sáu năm dương thọ. Tôi sẽ giúp cô hoàn dương, rồi sửa đổi ký ức của mọi người. Việc cô nhảy lầu tự sát sẽ được biến thành bị Hà Dĩ Tình đẩy xuống biển nhưng may mắn thoát chết.”


Còn chưa dứt lời, lỗ thủng trên cơ thể Từ Kiến bỗng nhiên khôi phục, gã đưa tay hút Hào Uẩn lại, dùng kiếm chỉ điểm vào giữa ấn đường của Hào Uẩn, nuốt thẳng sinh hồn của gã ta vào bụng. Hào Uẩn lập tức mất mạng.


Từ Kiến ăn một người thường, tuy không mang lại tác dụng lớn nhưng có thể tạm thời làm dịu vết thương. Khi Đường Phi và những người khác chuẩn bị ra tay, Từ Kiến lập tức dùng thuật độn thổ, mang theo năm con quỷ nhỏ trốn mất.


Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, ai cũng không kịp phản ứng.


Đường Phi lấy ra quả cầu sắt, vốn định để thời gian quay ngược lại mười phút trước, nhưng dù cô bóp thế nào cũng không thể khiến quả cầu nở ra hình hoa như Từ Kiến từng làm để lấy được kim châm bên trong.


Không mở được quả cầu, cô đành bỏ qua, lập tức nhờ các thiên sư trong nhóm truy tìm tung tích của Từ Kiến.


Sáng hôm sau.


Hà Dĩ Tình bị cảnh sát bắt với lý do “giết Hào Uẩn”, còn Tô San thì được sống lại Vụ nhảy lầu của cô ấy biến thành rơi xuống biển, may mắn thoát chết và tỉnh lại trong bệnh viện.



Bảy giờ sáng, một cao thủ trong nhóm am hiểu thuật truy tung đã tính ra hành trình của Từ Kiến, lúc này gã đang ở trên máy bay sang Úc.


Từ Kiến bị trọng thương, gã buộc phải tìm một nơi để dưỡng thương, nhưng vì trốn chạy gấp gáp nên hoàn toàn không có cơ hội mang theo thẻ ngân hàng hay những vật dụng khác. Hộ chiếu và giấy tờ tùy thân của gã cũng chỉ là tạm thời dùng bùa chú tạo ra.


Ở nước ngoài, người sẵn sàng cung cấp sự giúp đỡ vật chất cho gã vô điều kiện, e rằng chỉ có một người.


Tần Lê tra thông tin chuyến bay mà Từ Kiến đã đi, cuối cùng cũng xác nhận suy đoán của mình. Anh nói: “Chắc là gã sang Úc tìm Huệ Hiểu Linh rồi. Chúng ta quay về đón Thái Húc, đưa cậu ấy đi cùng. Đã đến lúc tính toán món nợ giữa cậu ấy và Huệ Hiểu Linh rồi.”


Chu Khánh phẫn nộ nói: “Đúng! Phải tính cho rõ! Con đàn bà xấu xa đó không xuống Địa ngục thì thật trái với đạo trời!”


Maruichi cũng bắt chước giọng Chu Khánh, mím môi nói: “Đúng, g**t ch*t tên yêu đạo thối tha đó!”


Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư Story Chương 56
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...