Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Chương 55
Mọi người đều im lặng, chỉ nhìn chằm chằm vào cậu. Sau lưng Chu Khánh bỗng có một bàn tay đặt lên vai cậu. Cậu sợ tới mức run cả hai vai, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Cậu là thiên sư bắt quỷ mà! Sợ cái quái gì chứ!
Quyển “Anh văn Đại Học” trong tay Chu Khánh bắt đầu xoay, cậu xoay người lại, thuận tay úp nguyên cuốn sách xuống đầu đối phương. Con quỷ phía sau bị đập cho choáng váng, “bịch” một tiếng ngã vào lòng Chu Khánh.
Hai tay Chu Khánh đỡ lấy con ma: “???” Còn có quỷ dám nhào vào lòng thiên sư bắt quỷ sao? Đùa nhau chắc!
Cậu ôm con nữ quỷ tóc dài bị mình đập ngất, quay sang hỏi đồng đội phía sau: “Giờ sao đây? Đánh chết hay siêu độ?”
Đúng lúc này, thang máy dừng ở tầng 12, cửa mở sang hai bên. Đường Phi bước ra ngoài, nói: “Gọi dậy trước đã, làm rõ tình hình thế nào.”
Một con quỷ theo bọn họ vào thang máy,vậy mà trong thang máy toàn là thiên sư lại chẳng ai phát hiện ra, chuyện này chẳng phải quá khó tin sao? Quan trọng hơn, con quỷ này từ đầu đến cuối vẫn bám sát phía sau Chu Khánh, khoảng cách gần như vậy mà cậu lại hoàn toàn không phát hiện ra.
Ra khỏi thang máy, Đường Phi dẫn mọi người dừng lại trước phòng 1203, cô mở cửa bước vào, trên sàn có vẽ vị trí Tô San nhảy lầu.
“…” Chu Khánh tức giận: “Mẹ nó, xuống ngay cho tôi!”
Con nữ quỷ vẫn đặt hai tay lên vai cậu, dán sát vào người cậu. Vì cô ta thấp hơn cậu một cái đầu, nên má của cô ta vừa vặn áp vào sống lưng Chu Khánh. Chu Khánh nhìn con quỷ qua gương, tức đến mức muốn cầm ngay cuốn Anh văn Đại học đập cô ta, nhưng lại không thể đưa tay ra sau đánh. Thế là cậu bắt đầu quay vòng vòng tại chỗ, định lắc cho con quỷ rơi xuống.
Tần Kiêu nhìn không nổi nữa, giương cung chỉ vào cậu: “Được rồi, đừng quay nữa. Maruichi, đi giúp cậu ta gỡ con quỷ xuống.”
Maruichi vừa ngậm kẹo sô-cô-la vừa làm mặt vô tội: “Sao lại là tôi? Tôi không đi, muốn đi thì anh đi đi!”
“Ê, nhóc con, từ khi nào mà trở nên bướng bỉnh vậy? Làm thế này không tốt đâu nhé?” Tần Kiêu đưa tay khẽ gõ lên đầu Maruichi, nhỏ giọng nói: “Mau đi gỡ con quỷ xuống cho cậu ta, mai anh dẫn cậu đi ăn gà rán, quẹt thẻ của Tần Lê.”
“Anh nói rồi đấy nhé, lừa người là chó.” Maruichi lúc này mới vòng ra phía sau Chu Khánh, nói với con quỷ đang bám trên lưng cậu: “Này, cô, xuống đi.”
Con quỷ nữ trên lưng Chu Khánh ngơ ngác nhìn cậu ấy, như thể không hiểu cậu ấy đang nói gì.
Chu Khánh lại quay một vòng nữa, nhưng vẫn không thể hất con quỷ xuống, bản thân cậu cũng quay đến choáng váng, thở hổn hển nói: “Maruichi, mau kéo cô ta xuống giúp tôi.”
Maruichi nuốt nốt viên kẹo trong miệng, lấy từ trong cặp ra một cây bút bi, kiễng chân viết một dãy bùa chú lên mặt con quỷ nữ. Lập tức, gương mặt cô ta như bị lửa đốt, cô ta hét thảm một tiếng rồi ngã nhào khỏi lưng Chu Khánh.
Chu Khánh khẽ giật vai, lập tức cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hẳn. Cậu bước hai ba bước trở về phía đội, hít một hơi rồi nói: “Con quỷ này là kẹo cao su à? Hay là thấy tôi đẹp trai nên bám chặt không chịu buông? Bực chết đi được, bình thường thì tôi…”
Lời còn chưa dứt, con nữ quỷ đã ngẩng mặt nhìn cậu. Chu Khánh lập tức phản ứng: “Ơ, đây chẳng phải là nữ minh tinh Hồng Kông Tô San sao? Trước đây cô ấy nổi đình nổi đám ở TVB, mấy năm gần đây sang đại lục phát triển cũng khá, tôi nhận ra cô ấy!”
Đường Phi cũng nhận ra Tô San, cô quan sát kỹ đối phương, mới phát hiện trên người cô ấy gần như không có âm khí, chẳng khác gì người thường. Sở dĩ vừa rồi bọn họ không chú ý tới cô ấy là vì âm khí trong khách sạn này còn nặng hơn trên người cô ấy nữa.
Đường Phi bèn dặn Tần Kiêu: “Kiêu Kiêu, anh đi xem tình trạng của cô ấy thế nào.”
“Tuân lệnh!” Tần Kiêu lấy một lá bùa đi tới, dán lên trán con nữ quỷ, kiểm tra một lượt rồi mới nói: “Âm khí trên người cô ấy thấp là vì dương thọ chưa hết, hơn nữa hồn thể lại bị tổn thương. Giờ thì đừng nói là chúng ta, ngay cả một đứa trẻ cũng có thể dùng chân đạp cho hồn phi phách tán. Hiện tại, rõ ràng cô ấy đã không nhớ mình là ai, càng không thể nhớ được ai là người giết mình.”
Hiện tại cảnh sát cho rằng Tô San tự sát, nhưng bọn họ lại không nghĩ vậy.
Maruichi nghi ngờ hỏi: “Nếu quỷ sai và thiên sư đều tìm không thấy hồn của cô ấy, tại sao cô ấy lại đột nhiên xuất hiện?”
“Rõ ràng là cô ấy đang trốn tránh quỷ sai và những thiên sư khác. Bây giờ lại bất ngờ xuất hiện, có vẻ là muốn nói với chúng ta điều gì đó,” Đường Phi quay sang hỏi cảnh sát A Long: “A Long, anh có hồ sơ chi tiết của Tô San không? Ví dụ như ngày tháng năm sinh, giờ sinh? Tôi đoán là có kẻ đã dùng quỷ nhỏ để ăn sinh hồn của cô ấy, nhưng cô ấy lại chạy thoát được.”
“Có.” Cảnh sát A Long mở hồ sơ của Tô San, gửi cho Đường Phi qua WeChat.
Đường Phi xem xong bát tự của Tô San, lập tức nói: “Thảo nào.”
“Có chuyện gì vậy?” Tần Kiêu ghé lại tò mò hỏi.
Đường Phi giải thích: “Tô San giống như anh, là thể chất cực âm hiếm gặp. Nhưng cô ấy may mắn hơn anh một chút, không phải thể chất ‘thịt Đường Tăng’, mà thể chất của cô ấy là do sau này mới hình thành, khả năng cao là bị quỷ nhỏ lây nhiễm. Dù vậy, cơ thể của cô ấy đối với quỷ quái vẫn là một loại đại bổ. Rõ ràng là có người đã giết cô ấy và muốn nuốt sinh hồn. Không biết vì lý do gì, cô ấy lại chạy thoát được và trốn đi. Tôi đã từng giao thủ với Từ Kiến, với thủ đoạn bá đạo tàn nhẫn của gã thì rất khó để thất bại, huống hồ gã còn có pháp khí quay ngược thời gian, sao lại để một hồn phách bình thường chạy thoát được?”
Tần Kiêu cũng tiếp lời: “Cô ấy trốn thoát được đã là khó, lẽ ra phải ẩn nấp kỹ hơn mới phải chứ? Sao lại đột nhiên xuất hiện? Là muốn nhờ chúng ta giúp sao?”
Đường Phi búng tay “tách” một tiếng: “Không loại trừ khả năng đó. A Long, gia cảnh cô ấy thế nào? Hiện giờ có độc thân không?”
A Long lập tức đáp: “Tô San có một người mẹ, nhưng đã mất mấy năm trước. Năm trước cô ấy quen một thương nhân giàu có, sau đó bị bạn thân cướp mất người yêu nên bị tổn thương nặng nề, nghỉ ngơi một năm. Một năm sau, cô ấy sang đại lục phát triển và cũng khá thành công ở đó. Mấy tin này chắc mọi người đều biết.”
“Những chuyện này đều là thật?” Đường Phi hỏi.
A Long gật đầu: “Thật.”
Bọn họ đang nói chuyện thì bụng của Tô San bỗng nhiên phồng to lên, giống hệt như mang thai mười tháng. Maruichi chưa từng thấy cảnh tượng này, lập tức ngắt lời, chỉ vào Tô San nói: “Mọi người mau nhìn bụng cô ấy kìa!”
Bụng Tô San bất ngờ nhô cao như đang mang thai đủ tháng, cô ấy nằm trên đất trông vô cùng đau đớn. Dù đã mất đi lý trí, miệng cô ấy vẫn không ngừng thì thào: “Bảo bối… bảo bối…”
Thấy vậy, Đường Phi lập tức biến thanh kiếm Tru Tà thành chiếc ô, che cho cơ thể cô ấy. Cô ngồi xuống, một tay chống ô, một tay đặt lên bụng kiểm tra. Một lúc lâu sau, Đường Phi mới nói: “Cô ấy đang mang thai. Quỷ anh không ở trong bụng, nhưng có người đã dùng pháp thuật lên nó để gián tiếp hành hạ cơ thể người mẹ. Quỷ anh trong bụng cô ấy không hề tầm thường, xem ra chính đứa con trong bụng đã cứu cô ấy.”
A Long nghe vậy thì thấy có gì đó không ổn, bèn nói: “Không đúng. Báo cáo khám nghiệm tử thi ghi rõ là cô ấy không hề mang thai.”
Đường Phi nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “Theo tài liệu tôi nhận được, cô ấy từng nuôi quỷ nhỏ. Đứa bé này chưa chắc là cô ấy mang thai gần đây, mà có thể đã có từ rất lâu, nhưng vì lý do nào đó mà chết yểu. Cô ấy dùng phương pháp nuôi quỷ nhỏ để nuôi đứa con của mình. Có lẽ đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến sự nghiệp của cô ấy mấy năm nay phất lên như diều gặp gió.”
Đường Phi chợt nhớ ra điều gì, lấy một lá bùa ra châm lửa đốt rồi tung lên không trung. Sau khi ngọn lửa trên bùa cháy hết, trên không bắt đầu hiện ra hình ảnh. Cô chỉ vào hình ảnh ấy, giải thích với mọi người:
“Lúc trước trong năm con quỷ nhỏ có một con đã nuốt người giấy hóa thân của tôi. Tôi đã viết bùa giám sát lên người giấy nên một khi năm con quỷ nhỏ đó xuất hiện trở lại, chúng ta sẽ nhìn thấy được hình ảnh.”
Trong hình chiếu trên không, đầu tiên hiện ra gương mặt của một người đàn ông trung niên. Gã mặc đạo bào, đuôi lông mày hướng lên trên, vẻ mặt cực kỳ hung ác. Trong tay cầm một thanh kiếm gỗ đào, đang làm phép, xung quanh có năm con quỷ nhỏ bay vòng vòng quanh gã.
Từ góc quay, có thể thấy gã đang ở trong sân một căn biệt thự lớn, phía sau là hồ bơi. Bên cạnh gã có một cặp nam nữ đang ngồi, người phụ nữ tựa vào lòng người đàn ông, thản nhiên nhìn đạo sĩ trung niên làm phép.
Thấy cảnh này, A Long chỉ vào người đàn ông trung niên nói: “Người đó chính là Từ Kiến, một đạo sĩ rất nổi tiếng ở Hồng Kông. Rất nhiều ngôi sao đến chỗ gã để xin quỷ nhỏ, ngay cả giới thương nhân hàng đầu ở Hồng Kông có việc cũng tìm đến gã. Người này đúng là lợi hại thật, ít ra thì tôi không thể nào vừa giúp người cải vận, bói toán, lại vừa đảm bảo bản thân khỏe mạnh mà không bị thiên đạo trừng phạt như gã.”
Đường Phi lại hỏi: “Hai người kia là ai? Trông rất quen.”
Vì ánh sáng trong hình ảnh khá tối nên nếu không quen thì thật khó nhận ra. Nhưng A Long chỉ nhìn hai lần đã nhận ra ngay, anh ấy nói: “Người đàn ông đó chính là Hào Uẩn, bạn trai cũ của Tô San, là người thừa kế tập đoàn Hào Thị. Còn người phụ nữ kia là Hà Dĩ Tình, xuất thân hoa hậu Hồng Kông, cũng là bạn thân của Tô San.”
Trên bàn pháp đàn trong hình có đặt một tượng đất sét hình người, toàn thân dán đầy bùa chú, trông như đang chịu đau đớn tột cùng. Trong không gian tĩnh mịch vang lên tiếng khóc thảm thiết: “Mẹ ơi, con đau quá, ba ơi, con đau quá. Ba cứu con.”
Hà Dĩ Tình khẽ vỗ Hào Uẩn, cười nói nhỏ: “Chết tiệt, con trai anh đang gọi anh kìa.”
Hào Uẩn lộ rõ vẻ khó chịu, giơ tay đang kẹp xì gà chỉ về phía tượng đất sét, nói: “Đại sư Từ, ông đừng lề mề nữa, kẻo đêm dài lắm mộng, mau giết quách nó cho tôi! Tôi thật sự không muốn nghe cái thứ quỷ quái này gọi tôi là ba thêm lần nào nữa.”
Trước đó không lâu, gã bị quỷ nhỏ này bám lấy, suýt chút nữa bị dọa chết. May mà Hà Dĩ Tình tìm được đại sư tới giúp, nếu không thì hiện tại đến mạng cũng chẳng còn.
Tiếng khóc của quỷ nhỏ càng lúc càng thê lương: “Ba ơi, Đan Đan đau lắm, Đan Đan đau lắm. Ba, cứu Đan Đan, cứu Đan Đan.”
Nó khóc càng thương tâm, Hà Dĩ Tình bên cạnh lại càng cười khoái trá: “Ha ha ha… Hào Uẩn, con trai anh thật đáng thương quá. Anh đúng là nhẫn tâm, đó là con ruột của anh đấy.”
Người đàn ông cúi đầu, hôn lên trán người phụ nữ, khẽ nói: “Chẳng phải Tô San là bạn thân của em sao? Lúc em leo lên giường của anh, sao không nghĩ đến chuyện đó hả?”
Hà Dĩ Tình khẽ đấm vào ngực người đàn ông, giọng làm nũng: “Đáng ghét.”
Từ Kiến đang làm phép bỗng dừng lại, cau mày lẩm bẩm: “Lạ thật, sao đột nhiên mất liên hệ giữa mẫu thể và thai nhi thế này? Chẳng lẽ mẫu thể đã tan biến rồi?”
Nghĩ đến đây, Từ Kiến tức giận trừng mắt nhìn năm con quỷ nhỏ đang lượn vòng trên không: “Lũ vô dụng chúng mày, chẳng làm nên trò trống gì cả, có phải ra tay quá mạnh đã đánh tan hồn phách của cô ta rồi không?”
Bị gã nổi giận, năm con quỷ nhỏ tưởng sắp bị đánh, lập tức ôm chặt nhau run lẩy bẩy trên không. Chúng đồng loạt lắc đầu lia lịa, tỏ ý không hề ra tay quá mạnh.
Từ Kiến thử tiếp tục làm phép, nhưng vì Đường Phi dùng ô Tru Tà cách ly mẫu thể nên gã vẫn thất bại. Gã tức giận cầm kiếm chém thẳng về phía năm con quỷ nhỏ. Năm con quỷ hình vuông lập tức quỳ rạp xuống pháp đài, run rẩy cầu xin tha mạng.
Chúng vừa run vừa kêu loạn xạ:
“Chít chít chít chít chít chít chít…”
“Chủ nhân, bọn con thật sự không ra tay nặng, cùng lắm chỉ làm thương hồn phách của cô ta thôi.”
“Đúng vậy đúng vậy, bọn con không hề mạnh tay, không liên quan đến bọn con đâu! Có khi nào lúc cô ta chạy trốn thì bị quỷ khác ăn mất rồi không?”
Từ Kiến tức giận chém vỡ pháp đài, tượng đất sét rơi xuống đất. Tượng đất “á” một tiếng rồi lại bắt đầu khóc.
Tiếng khóc của đứa bé khiến Hào Uẩn khó chịu, gã ta đưa tay bóp ấn đường, bực bội nói: “Đại sư Từ, rốt cuộc ông có làm được hay không vậy?”
Từ Kiến quay người lại nói với người đàn ông: “Chỉ là một con quỷ nhỏ thôi, tôi dùng một ngón tay cũng có thể bóp nát nó. Tôi muốn dùng nó để dụ hồn phách của Tô San xuất hiện. Hồn phách của Tô San thuộc loại cực âm, đối với quỷ hồn thì chính là món ăn đại bổ. Nếu tôi thu được, nó sẽ giúp tôi duy trì việc luyện hóa pháp khí.”
Hào Uẩn ngáp một cái: “Đm, ông vì lợi ích của mình mà bắt bọn tôi ngồi đây chờ cả đêm à? Chẳng lẽ tôi chưa trả tiền cho ông chắc?”
Từ Kiến không tức giận, chỉ chậm rãi nói: “Cô ta có thể chất cực âm, nếu xuống Địa phủ thì rất có khả năng sẽ được đề bạt làm âm sai. Anh nghĩ xem, nếu sau này cô ta có chút quyền lực rồi đến gặp Tần Quảng Vương tố cáo anh, thì sẽ thế nào? Cô ta chưa hết dương thọ, các anh lại khiến cô ta chết sớm, đó là xâm phạm vào sổ sinh tử của Tần Quảng Vương. Một khi Diêm Vương nổi giận, trực tiếp gạch tên các anh ra khỏi sổ sinh tử, bắt các anh xuống Địa ngục chịu khổ vĩnh viễn.”
Nghe vậy, rõ ràng Hào Uẩn bị dọa sợ, lập tức ngồi thẳng người hỏi: “Vậy phải làm sao? Nhất định không thể để cô ta xuống Địa phủ tố cáo tôi được!”
Từ Kiến nói tiếp: “Vậy thì phải để hồn cô ta diệt, không thể xuống Địa phủ được. Chờ thêm chút nữa, con quỷ nhỏ này rời khỏi mẫu thể thì tối đa chỉ cầm cự được tới sáu giờ sáng. Nếu Tô San vẫn còn sống, chắc chắn cô ta sẽ vì nó mà xuất hiện thôi.”
Gã khép tay lại thành nắm đấm, thu năm con quỷ nhỏ trở về, hình ảnh trên không trung cũng cùng lúc biến mất.
….
Xem đến đây, Maruichi tức muốn chết: “Làm gì có loại cha nào như vậy chứ! Dù sao con quỷ nhỏ đó cũng là con ruột của ông ta, sao ông ta có thể làm thế được? Hổ dữ còn không ăn thịt con, ông ta quá đáng lắm rồi!”
Chu Khánh cũng tức đỏ mặt, lập tức vớ lấy quyển Anh văn Đại học định xông lên đánh chết tên yêu đạo Từ Kiến kia.
Nhìn thấy cảnh vừa rồi, rõ ràng Tô San đã bị lay động. Hồn phách cô ấy bị tổn thương, tuy trí nhớ suy giảm, nhưng vẫn dựa vào bản năng làm mẹ nắm chặt tay Đường Phi, khẽ cầu xin: “Xin… xin cô, cứu… cứu Đan Đan… cứu Đan Đan…”
Đường Phi hít sâu một hơi, mở điện thoại chụp cho cô ấy một tấm ảnh, rồi thu cô ấy vào trong điện thoại. Làm xong, Đường Phi quay sang hỏi A Long: “Cái tên thiếu gia nhà giàu Hào Uẩn đó ở đâu? Chúng ta tới gặp anh ta.”
“Chuyện này, cô Đường, tuy chúng ta là thiên sư, có trách nhiệm trừ ma vệ đạo, nhưng tên Từ Kiến đó vừa nhìn đã biết không phải hạng tốt lành, các cô…”
Lời A Long còn chưa nói hết đã bị Đường Phi cắt ngang. Ánh mắt người phụ nữ lạnh như băng: “Gã không nên ra tay với người của tôi. Một khi đã ra tay, tôi nhất định bắt gã trả giá. Gã có thể né được sự trừng phạt của thiên đạo, vậy thử xem gã có tránh được kiếm của tôi không.”
Tần Kiêu lập tức tán đồng: “Đúng! Nỗi khổ mà A Húc chịu, chúng ta nhất định phải đòi lại! Không thể để tên rùa con này thoát dễ dàng như vậy được!”
Chu Khánh cũng gật đầu nói: “Đúng vậy, nhất định phải xử lý gã ta. Nếu không phải tại gã, các chị có cần phải đi quậy tung địa phủ không? Có suýt mất mạng không? Tóm lại, tất cả mọi chuyện đều do tên này gây ra, không dạy cho gã một bài học thì đúng là không hả giận.”
Maruichi lấy từ trong cặp sách ra một xấp bùa, cậu ấy nói: “Tôi đã chuẩn bị xong rồi. Tôi đã vẽ rất nhiều bùa ghi nhớ, chắc là đủ cho chúng ta dùng.”
Bọn họ tạm thời không biết pháp khí trong tay Từ Kiến có thể quay ngược thời gian bao lâu, nên Maruichi đã vẽ một loại bùa ghi nhớ liên quan đến thời gian. Những bùa này có thể nhắc họ biết đã bị quay ngược thời gian bao nhiêu lần, giúp họ cảnh giác hơn.
A Long chỉ là một thiên sư kiêm cảnh sát bình thường, sống ở Hồng Kông thì không dám công khai đắc tội thương gia giàu có. Vì vậy, anh ấy chỉ cho họ địa chỉ, để họ tự tìm đến.
Lúc năm giờ rưỡi sáng, bốn người Đường Phi tiến vào biệt thự của Hào Uẩn.
Hào Uẩn và Hà Dĩ Tình đang nằm trên ghế nghỉ ngơi, xung quanh bỗng vang lên tiếng chuông leng keng, báo có người đột nhập. Ngay sau đó, Maruichi xuất hiện trước pháp đài, cậu vừa gặm sô-cô-la, vừa nhàn nhạt liếc qua cặp đôi cặn bã kia, rồi cuối cùng ánh mắt dừng lại trên mặt Từ Kiến.
Hào Uẩn và Hà Dĩ Tình nhìn chằm chằm vào đứa nhóc xuất hiện từ không trung, thấy cậu ấy đeo cặp sách, đội mũ lưỡi trai ngược, một tay cầm hộp bút cánh tay sắt Astro Boy, một tay cầm sô-cô-la đang ăn dở.
Hào Uẩn bật cười: “Yo, gì đây? Đại sư Từ, ông không gọi được Tô San mà lại gọi ra một quỷ nhỏ à?”
Từ Kiến quan sát thằng nhóc, hỏi lại: “Cậu là ai?”
Bị hỏi vậy, Maruichi cũng hơi ngượng. Cậu nuốt miếng sô-cô-la xuống bụng, hỏi ngược lại: “Chú không xem chương trình TV à? Cháu chính là khách mời thiên sư hot nhất trong chương trình thực tế kinh dị ‘Cô Đảo Hoang Thôn’ đây, Abe Maruichi đây!”
Rõ ràng Từ Kiến chưa từng xem cái chương trình thực tế kinh dị nổi tiếng ở đại lục này. Loại người già như gã, bình thường cũng chẳng bao giờ theo dõi mấy cái show giải trí mới mẻ kia. Gã nhíu mày quan sát Maruichi, nhận ra trên người cậu tràn đầy công đức của một thiên sư, lập tức đoán ra đối phương là cao thủ. Sắc mặt gã căng chặt, đầy cảnh giác: “Rốt cuộc cậu là ai?”
Mọi người nhìn cậu ấy như đang nhìn một thằng dở hơi.
Khóe miệng Hào Uẩn co giật: “Thằng nhóc này trốn từ bệnh viện tâm thần ra à?”
Hà Dĩ Tình lạnh lùng chế giễu: “Chết tiệt, chẳng lẽ lại là con riêng của anh nữa hả?”
Hào Uẩn nổi giận: “Mẹ kiếp, em có thể đừng thấy ai cũng nói là con riêng của anh được không? Anh —”
Chưa kịp nói xong, lại thấy thằng bé mặt tròn đeo cặp sách kia, quanh người bỗng xuất hiện một dãy bùa chú màu vàng kim. Khóe miệng cậu cong lên, nắm chặt tay, đập mạnh vào lòng bàn tay kia, rồi dậm chân một cái, những lá bùa như phi đao xé gió bay thẳng ra ngoài.
Những lá bùa này cực kỳ bá đạo, lao thẳng về phía Từ Kiến. Ông ta đưa tay chặn lại, mu bàn tay lập tức bị cháy mất một lớp da. Gã đau đến mức phải xuýt xoa, gã lập tức triệu hồi ra năm con quỷ nhỏ chắn đỡ đám bùa hộ thân.
Năm con quỷ nhỏ “chí chí chí chí” ôm chặt lấy nhau, quay vòng vòng trên không. Từ Kiến lập tức móc từ trong ngực ra một quả cầu sắt, dùng sức bóp mạnh. Quả cầu sắt nở ra như một đóa sen, bên trong là vô số kim châm trông như bằng ngọc.
Gã rút ra năm cây, ném thẳng vào thân thể năm con quỷ nhỏ.
Năm con quỷ nhỏ lập tức tản ra thành một hàng, khoác tay nhau, ưỡn bụng nhỏ về phía trước và kích hoạt quay lại quá khứ.
Ngay sau đó, Đường Phi và mọi người đã quay lại mười phút trước.
Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
