Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Chương 57
Vì có linh đan, Thái Húc nghỉ ngơi dưỡng bệnh ở nhà hai ngày, cơ thể hồi phục cực nhanh. Nhận được điện thoại của bọn họ, cậu lập tức thu xếp hành lý ra sân bay.
Đường Phi và mọi người hầu như không được nghỉ ngơi, vừa đáp chuyến bay từ Hồng Kông về thành phố A là lập tức làm thủ tục hải quan an ninh để bay tiếp. Bốn người tranh thủ ngủ một giấc trong phòng chờ VIP, gần đến giờ lên máy bay thì Thái Húc mới chậm rãi tới.
Lên máy bay, Thái Húc hỏi tình hình bên Hồng Kông, nghe nói chuyện của Tô San, cậu không khỏi cảm khái: “Chuyện nuôi quỷ nhỏ em cũng có biết, trước đây từng nghe mấy nữ diễn viên khác kể qua. Không ngờ Tô San thật sự nuôi quỷ nhỏ, mà còn có câu chuyện như vậy nữa. Em rất ngưỡng mộ quỷ nhỏ, vì nó có một người mẹ tốt như thế.”
Mẹ của cậu cũng không phải là người xấu, chỉ là bà đã có một gia đình mới, sinh thêm hai con trai với người đàn ông khác. Đều là con của bà, nhưng tình thương của mẹ đương nhiên đã bị chia bớt đi nhiều.
Từ sau khi bà nội qua đời, quan hệ của Thái Húc trong gia đình càng trở nên gượng gạo. Mỗi dịp Tết hay lễ, dù cậu về bên nào cũng thấy khó xử. Mẹ kế thì không coi cậu là người nhà, luôn tìm cách gạt bỏ, thậm chí từng muốn cậu chết. Cha dượng thì đối xử rất lịch sự, nhưng quá mức khách sáo, lại khiến cậu có cảm giác mình là người xa lạ.
May mà bình thường cậu bận rộn với công việc và học hành, sống khá đầy đủ, không có thời gian suy nghĩ nhiều. Cũng may lúc nào cậu cũng có Tần Lê chăm sóc. Với cậu, công ty giống như ngôi nhà thực sự, còn Tần Lê giống như người cha của mình.
Thái Húc và Tần Lê chỉ cách nhau một lối đi nhỏ, cậu nghiêng mặt sang nhìn người đàn ông ngồi đối diện.
Từ lúc lên máy bay, Tần Lê đã cúi đầu xem tài liệu công ty, vẻ mặt nghiêm túc trầm tĩnh.
Đường Phi đang ăn xoài sấy, phát hiện ánh nhìn bất thường của Thái Húc, cô huých khuỷu tay vào Tần Lê, khẽ nói: “Tần Vạn Tam, anh nhìn Húc Húc đi, cậu ấy nhìn anh đến ngây cả người, không biết đang nghĩ gì?”
“…” Tần Lê ngước mắt liếc Thái Húc một cái, rồi lại thu về, nhàn nhạt nói: “Nhớ nhà thôi.”
Đường Phi bỏ một miếng xoài sấy vào miệng, rồi lấy thêm một miếng đưa đến bên môi Tần Lê: “Nhưng sao tôi lại thấy giống… tình yêu hơn?”
Tần Lê rất tự nhiên ngậm lấy miếng xoài sấy cô đưa, liếc cô một cái: “Cái đầu cô có thể trong sáng hơn được không?”
“Sorry, nhưng ánh mắt cậu ấy quá thâm tình, đến cả Bạch Tố cũng chưa từng như thế,” nhắc đến con bạch xà đó, Đường Phi luôn cảm giác hai con rắn kia như đang giấu cô chuyện gì, mà lúc rời đi cũng quá vội vàng.
Tần Lê hạ giọng giải thích: “Húc Húc cảm thấy tôi giống anh trai của cậu ấy.”
Nghe vậy, cuối cùng Đường Phi cũng “hiểu ra” ý nghĩa của ánh mắt thâm tình kia. Cô nói: “Không, tôi thấy anh giống ba của cậu ấy.”
Đường Phi lại dừng một chút, rồi bổ sung: “Anh giống ba của tất cả mọi người.”
Tần Lê khẽ nhíu mày, giọng nghiêm lại: “Đường Phi.”
Cô gái thấy vẻ mặt anh nghiêm nghị thì nhắc nhở: “Tần Vạn Tam, tôi là sư phụ của anh đấy. Anh dùng giọng điệu này nói chuyện với sư phụ, là muốn thế nào? Phản bội sư môn hay là dĩ hạ phạm thượng?”
“…” Trước giờ Tần Lê đấu võ mồm vốn chẳng thắng nổi cô, cúi đầu khẽ rung tờ báo, thản nhiên nói: “Trong vali của tôi có mấy miếng mặt nạ trị mụn, buổi tối thử đắp lên chân xem có mùi vị gì.”
“Đệch,” Đường Phi vội túm lấy cánh tay anh, hạ giọng: “Ba à, anh nhìn mặt tôi xem, có phải hợp với mặt nạ của anh hơn không?”
Tần Lê vốn là người biết dừng đúng lúc, khóe môi khẽ cong, trầm giọng “Ừ” một tiếng.
Maruichi ngồi ở phía trước quỳ trên ghế, ngoảnh đầu lại nhìn bọn họ, trêu chọc: “Phi Phi, chị thay đổi rồi, chị không kiêu căng không nịnh bợ của trước kia đâu rồi?”
Đường Phi nhỏ giọng cảm thán: “Không kiêu căng không nịnh bợ thì ở xã hội coi trọng tiền này khó sống lắm, đôi khi phải biết mềm mỏng một chút mới có kẹo ăn, hiểu không nhóc?”
Maruichi thở dài một tiếng thật nặng: “Phụ nữ ấy mà, đúng là trăm biến, khó hiểu thật.”
Khi máy bay bay ổn định, Đường Phi đeo kính che mắt “xin đừng làm phiền”, chui vào khoang ngủ của mình, đặt đầu xuống là ngủ ngay.
Đường Phi đang mơ màng ngủ, cô chợt cảm thấy viên cầu tròn trong túi bắt đầu rung “vo vo”. Cô kéo kính che mắt lên, lôi chiếc túi ở bên gối qua, lấy viên cầu sắt ra đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía.
Viên cầu sắt này bề ngoài trông bình thường, không hề có khe hở. Tên yêu đạo Từ Kiến đó rốt cuộc đã mở nó ra bằng cách nào? Cô gập ngón tay gõ nhẹ lên bề mặt cầu, phát ra tiếng “cộp cộp” như tôn rỗng, nhưng bên trong lại dường như có kết cấu rất phức tạp.
Đường Phi dùng ý niệm vẽ bùa, lại thử thêm vài cách nữa, nhưng vẫn không mở được nó. Cô bèn nhét trở lại vào túi, rồi tiếp tục ngủ.
Ngay khoảnh khắc Đường Phi kéo kính che mắt xuống, quả cầu sắt bỗng tỏa ra ánh sáng xanh lục nhạt. Rất nhanh, ánh sáng tắt lịm.
***
Mười một tiếng sau, máy bay từ thành phố A bay đến Sydney, Úc thì hạ cánh. Lần này Tần Lê trở lại Sydney, cha anh – Tần Hoằng – đã đặc biệt cho xe đến đón.
Bên ngoài sân bay, một đoàn xe nối dài, hơn chục vệ sĩ, khí thế cực kỳ hoành tráng.
Ông quản gia mời Đường Phi, Tần Lê và những người khác lên chiếc Cadillac Limousine ở giữa. Bên trong có chỗ ngồi cho sáu người, còn có sẵn champagne, đồ uống và cả bữa ăn.
Làm minh tinh lâu như vậy, Đường Phi cũng chưa từng được đãi ngộ xa hoa thế này. Cô khẽ hỏi Thái Húc: “Nhà Tần Vạn Tam có mỏ vàng à?”
Thái Húc uống một ngụm champagne, nhỏ giọng giải thích: “Ba của anh Lê là một trong mười người giàu nhất nước Úc, năm ngoái còn vươn lên vị trí thứ nhất nữa. Mấy cái này trên mạng đều có, chị không đọc tin tức à?”
Đường Phi khẽ nói: “Chị tưởng là tin đồn, không ngờ là thật à? Một công tử nhà giàu như anh ấy, sao lại chạy sang Trung Quốc mở công ty?”
Chưa đợi Thái Húc trả lời, Tần Lê đã chủ động nói: “Cha tôi là người Úc gốc Hoa, mẹ tôi là diễn viên quốc tịch Trung Quốc.”
“Thất lễ cho tôi hỏi, mẹ anh là…?” Đường Phi thắc mắc.
Tần Lê cầm ly rượu lắc nhẹ, khẽ đáp: “Bạch Lộ Dao.”
“Bạch Lộ Dao!?” Đường Phi buột miệng kêu lên: “Là Bạch Lộ Dao tuyệt sắc năm xưa ở Hồng Kông ấy hả? Trời ơi, nữ thần tuổi thơ! Hồi nhỏ phim Hồng Kông thịnh hành, phim truyền hình và điện ảnh của bà ấy nổi khắp Đại Lục. Bà ấy là ‘thần tiên tỷ tỷ’ đời đầu, là vầng trăng sáng trong lòng biết bao người! Tần Vạn Tam, tôi thật không ngờ anh lại là con trai của thần tiên tỷ tỷ, bảo sao anh đẹp trai thế.”
Chu Khánh cùng thế hệ với Đường Phi, hồi nhỏ việc học đạo pháp khô khan, toàn dựa vào phim Hồng Kông để “hồi máu”. Bạch Lộ Dao là dấu ấn của cả một thời đại, sau khi bà rời khỏi làng giải trí cũng là lúc một thời đại kết thúc.
Chu Khánh lập tức kích động nắm tay Tần Lê: “Ba, xin chữ ký của bà nội với!”
“…” Tần Lê không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ nhàn nhạt nói: “Mẹ tôi đã mất nhiều năm rồi.”
Đường Phi và Chu Khánh liếc nhau, lần lượt áy náy nói lời xin lỗi.
Đường Phi khẽ kéo tay áo Tần Lê, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi nhé, tôi không biết nữ thần đã…”
“Không sao,” Tần Lê cảm thấy không có gì: “Chuyện này cũng chẳng có người ngoài biết đâu.”
Bạch Lộ Dao đã khắc họa nên hàng loạt vai diễn kinh điển: Nhiếp Tiểu Thiện xinh đẹp nhưng không dung tục trong Thiện Nữ U Hồn, Tiểu Long Nữ xuất trần thoát tục trong Thần Điêu Hiệp Lữ, Nhậm Doanh Doanh trong Tiếu Ngạo Giang Hồ…
Trước khi giải nghệ, bà từng đóng một bộ phim kinh dị, Mùa Hè của Ma Cà Rồng. Bộ phim kinh dị hài nhẹ này nổi tiếng khắp hai bờ Đại Lục, Hồng Kông, thậm chí còn khơi dậy một làn sóng phim ma cà rồng. Nhưng ở phần hai của bộ phim, khi mới quay được nửa chừng, Bạch Lộ Dao đột nhiên bí ẩn rút lui khỏi làng giải trí.
Có người nói bà lấy chồng đại gia, cũng có người nói bà chán ghét thế tục, tìm nơi ẩn cư. Nhưng cũng có lời đồn rằng việc đóng phim kinh dị đã chọc giận quỷ thần, khiến bà yểu mệnh.
Tóm lại, tuy Bạch Lộ Dao đã ẩn mình khỏi giang hồ, nhưng truyền thuyết về bà vẫn luôn tồn tại.
Tần Lê lại nói: “Mẹ tôi lúc bệnh nặng vẫn luôn hối hận vì chưa thể đóng xong bộ phim đó. Bà ấy yêu nghề diễn, nên tôi mới trở về nước sáng lập Mạn Thành.”
“Thì ra là vậy, bảo sao anh lại thích làm đề tài liên quan đến linh dị như vậy. Phim kinh dị, show giải trí kinh dị…” Đường Phi vỗ vai anh, an ủi: “Người mất đã mất, người sống phải bước tiếp. Xin chia buồn.”
Thái Húc cắt ngang bầu không khí trầm lắng, hỏi Tần Lê: “Anh Lê, mình đến nhà anh trước, hay đến nhà em trước?”
Tần Lê lập tức nói: “Để tránh đêm dài lắm mộng, đến nhà cậu trước.”
—
Ngoại ô phía đông Sydney, khu biệt thự Song Thủy Loan, nước biển xanh biếc, kiến trúc mang phong cách Địa Trung Hải độc đáo. Đây là một thị trấn kiểu Địa Trung Hải, nơi cư trú của giới nhà giàu nước Úc. Cả nhà Tần Lê và Thái Húc đều ở đây.
Tại biệt thự nhà họ Thái, trong phòng sách, rèm cửa đã được kéo kín, dán đầy bùa chú, nến đỏ cháy sáng. Từ Kiến ngồi xếp bằng trên một pháp đài ở giữa, xung quanh vứt đầy vẹt chết.
Nhìn những con vẹt đã bị hút mất linh hồn, nằm cứng đờ trên mặt đất, Thái Du có chút sợ hãi. Cậu ta trốn ra sau lưng mẹ là Huệ Hiểu Linh, khẽ nói: “Mẹ, ông thầy này là thầy gì vậy? Sao mà tà môn thế? Mẹ xem kìa, ông ta giết hơn chục con vẹt rồi, đáng sợ quá!”
“Con im miệng, ra ngoài.” Huệ Hiểu Linh quát khẽ, bảo con trai ra khỏi phòng.
Thái Du “xì” một tiếng tỏ vẻ bất mãn, rồi cầm điện thoại bước ra ngoài. Xuống lầu, cậu ta nằm dài trên ghế sô-pha, vắt chân lên bàn trà, đeo tai nghe và bắt đầu chơi game.
Đợi con trai đi xuống, Huệ Hiểu Linh đóng cửa lại, quay sang nói với Từ Kiến đang ngồi xếp bằng, nhắm mắt vận công hút linh hồn vẹt: “Đại sư, chẳng phải ông nói thuốc của ông vạn lần không sai sao? Sao thằng nhóc Thái Húc đó sống lại rồi? Nếu nó quay về nói với ba nó chuyện này, tôi và con trai tôi tiêu đời mất. Đại sư, ông mau nghĩ cách giúp tôi.”
“Thuốc của tôi không vấn đề, vấn đề là ở bạn của nó. Yên tâm đi, dù nó có quay về, chồng cô có tin vào mấy lời nhảm nhí đó không? Nó có bằng chứng gì sao?” Từ Kiến hít sâu một hơi, rồi nói: “Tôi còn cần sáu con gà trống và sáu con chó đen để bổ sung nguyên khí. Chỉ khi cơ thể tôi hồi phục hoàn toàn, tôi mới có thể tiếp tục đối phó với Thái Húc.”
Tuy trong lòng Huệ Hiểu Linh vẫn hoài nghi lời gã, nhưng vẫn sai người đưa sáu con gà trống và sáu con chó đen đến cho Từ Kiến làm “thuốc bổ” trị thương.
Cơ thể Từ Kiến vốn bị thủng một lỗ lớn, gã hút được linh hồn của Hào Uẩn mới tạm thời khôi phục bình thường. Nhưng chẳng bao lâu sau, lỗ thủng trên cơ thể gã lại bắt đầu rách ra.
Trong vòng một ngày, gã đã ăn hết linh hồn của ba mươi hai con vẹt ở chỗ Huệ Hiểu Linh. Đợi khi chó đen và gà trống được đưa đến, gã nuốt hết linh hồn của chúng, cuối cùng sức mạnh cũng được lấp đầy, khôi phục trạng thái sung mãn như thường ngày.
Gã khẽ nói: “Chắc chắn Thái Húc và mấy người Đường Phi sẽ tìm đến đây. Giờ tôi đã mất pháp khí, nếu liều mạng đối đầu, chắc chắn không đánh lại bọn họ.”
Nghe vậy, Huệ Hiểu Linh hoảng sợ đến mức tim đập thót một cái: “Vậy phải làm sao? Chẳng lẽ chúng ta ngồi đây chờ chết?”
Ánh mắt Từ Kiến tối sầm lại, gã nghiến chặt quai hàm, như đang suy tính điều gì. Một lúc lâu sau, gã mới mở miệng: “Bày trận. Khi nào chồng cô về? Tôi cần dùng mạng của ông ta để bày trận.”
“Dùng mạng chồng tôi? Đại sư, không được đâu! Nhỡ trong di chúc của ông ta không ghi tên con trai tôi thì sao? Tôi đã ở bên ông ta bao nhiêu năm, chẳng phải công sức sẽ đổ sông đổ biển à?” Huệ Hiểu Linh lập tức từ chối.
Bà ta lấy chồng là Thái Văn Kiến chính là để đợi ngày hôm nay. Nếu chồng bà ta để lại di chúc chỉ định người thừa kế là Thái Húc, một khi ông ta chết thì chẳng phải Thái Húc sẽ hưởng hết sao? Giữ lại mạng chồng, tương lai còn dài, bà ta vẫn còn cơ hội thì thầm bên gối để thay đổi ý định của ông ta.
“Đồ hồ đồ!” Từ Kiến nhíu mày nói: “Sao cô lại ngu muội như vậy? Dùng mạng chồng cô để đối phó Thái Húc, chẳng phải cô sẽ ngư ông đắc lợi sao? Chồng cô chết, Thái Húc chết, chẳng phải khối tài sản này đều do các người thừa kế à?”
Huệ Hiểu Linh đấm vào đầu mình, “Ái da!” một tiếng: “Sao tôi lại ngu thế nhỉ! Đúng là đạo lý này! Nếu cả hai bọn họ đều chết, chẳng phải toàn bộ gia sản đều là của Tiểu Du nhà chúng tôi sao? Đại sư, ngài đúng là tính toán chu đáo! Nhưng… dùng mạng Thái Văn Kiến để đối phó Thái Húc, liệu có thật sự đáng tin không?”
“Ừ.” Từ Kiến đáp: “Tôi sẽ khởi động trận Huyết Sát, dùng huyết mạch người thân để nối liền mạng sống hai người. Thái Văn Kiến càng đau đớn, Thái Húc cũng sẽ càng đau đớn. Khi trận Huyết Sát kết thúc, tất cả người trong trận đều sẽ chết, không ai sống sót. Sự bá đạo của trận pháp này chính là: một khi đã khởi động, sẽ không thể dừng lại.”
Huệ Hiểu Linh nghe xong hít sâu một hơi, đang định lên tiếng thì ngoài cửa vang lên tiếng “Bộp!”. Từ Kiến và Huệ Hiểu Linh lập tức nhìn về phía cửa. Từ Kiến phản ứng cực nhanh, tung ra một xấp bùa, xuyên qua cửa gỗ trói chặt người đàn ông bên ngoài.
Thái Văn Kiến bị dây thừng do bùa chú tạo thành trói chặt tứ chi, lăn lộn trên mặt đất nhưng không thể thoát. Thái Du nghe tiếng động trên lầu, chạy lên thì thấy ba mình ngã xuống, gọi một tiếng “Ba!”, đang định chạy lại giúp thì bị chính mẹ mình kéo lại.
Huệ Hiểu Linh nói: “Con trai, đừng qua đó.”
Thái Du cau mày: “Mẹ, mẹ làm gì vậy? Đây là ba con. Chẳng lẽ mẹ định đem ba con cho tên yêu đạo này ăn sao?”
Huệ Hiểu Linh giận dữ quát khẽ: “Con biết gì chứ? Ông ta là ba con, nhưng ông ta lại không muốn để lại cho con một xu tài sản nào. Con quên lần trước ông ta bênh vực Thái Húc thế nào, mắng chửi con ra sao rồi à? Loại ba như vậy, con cần để làm gì?”
Thái Văn Kiến nhìn Từ Kiến và vợ mình bước ra từ phòng sách, nghe những lời của vợ thì tức giận đến cực điểm: “Huệ Huệ, em đang nói gì vậy! Anh là chồng em, là ba của Tiểu Du! Có phải em đã bị tên yêu đạo này bỏ bùa mê rồi không? Tỉnh lại đi!”
“Tỉnh?” Huệ Hiểu Linh cúi đầu nhìn người đàn ông, cười lạnh một tiếng: “Anh thật sự nghĩ rằng tôi ở bên anh là vì tình yêu sao? Anh nghĩ gì thế? Năm đó công ty anh gặp khủng hoảng, đứng trước bờ vực phá sản, gia đình tôi cũng không phản đối chuyện chúng ta ở bên nhau, còn việc chia tay là do tôi tự quyết định. Tôi không ngờ anh lại xoay chuyển tình thế, còn thành công đưa công ty lên sàn chứng khoán. Nhưng khi tôi biết tin đó, anh đã kết hôn với một người đàn bà khác. Thế là tôi giả vờ như vẫn không quên được anh, tìm đến anh, cố tình chuốc rượu cho anh say.”
“Chuyện vợ anh và mẹ anh phát hiện ra mối quan hệ của chúng ta, cũng là do tôi cố tình tung tin để họ biết.”
Sống cùng gối kề bao nhiêu năm, lần đầu tiên Thái Văn Kiến nhận ra, mình hoàn toàn không hề hiểu người phụ nữ này. Ông ta nắm chặt nắm đấm, gân xanh nổi đầy, nhưng không thể phát ra bất kỳ tiếng gầm giận dữ nào.
Sức lực như bị rút cạn, ông ta yếu ớt hỏi: “Trình Yến nói, anh bị em tính kế, cả chuyện ly hôn cũng là do em sắp đặt. Lúc đó anh không tin… nhưng bây giờ xem ra, là anh quá ngu ngốc. Vậy mà tin em suốt bao nhiêu năm…”
Năm đó, ông ta và vợ cũ đã kết hôn và có Thái Húc. Nhưng mối tình đầu là Huệ Hiểu Linh bất ngờ xuất hiện, ông ta thấy bà ta nghèo khổ thì ra tay giúp đỡ, dù sao cũng từng yêu nhau. Không ngờ, sau một đêm say rượu, ông ta lại ngủ với bà ta. Lần đó trúng đích ngay, có Thái Du.
Ông ta định giấu chuyện này, chờ Thái Du sinh ra mới nói với mẹ và vợ. Nhưng không ngờ chuyện ngoại tình với Huệ Hiểu Linh lại bị mẹ và vợ phát hiện trước.
Khi đó, Huệ Hiểu Linh đã mang bụng bầu lớn, ông ta không còn cách nào khác ngoài việc đề nghị ly hôn với vợ.
Ông ta sẽ không bao giờ quên đêm hôm ấy.
Vợ cũ Trình Yến chỉ tay vào mặt ông ta mắng: “Nếu anh không quên được con hồ ly tinh đó, thì tại sao lại kết hôn với tôi? Tại sao? Thái Văn Kiến, anh khốn nạn!”
Lúc đó, ông ta tỏ vẻ khó chịu: “Cô nói đủ chưa? Cô còn muốn ly hôn hay không?”
“Ly hôn! Con để cho anh! Ngày mai tôi ra nước ngoài, anh đi mà sống đầu bạc răng long với mối tình đầu của anh đi!”
Khi ấy, con trai Thái Húc rúc trong lòng bà nội, cắn môi, lặng lẽ rơi nước mắt. Nó buồn bã, không phát ra một tiếng nào. Thấy bà nội khóc, nó đưa đôi bàn tay mũm mĩm lên lau: “Bà nội đừng khóc, ba mẹ không cần bà nữa thì còn cháu cần bà!”
Bà cụ càng thêm đau lòng, miệng lẩm bẩm: “Húc Húc là đứa trẻ ngoan, Húc Húc đừng sợ, sau này bà sẽ bảo vệ cháu, dùng mạng để bảo vệ cháu!”
Nghe được cuộc trò chuyện của con trai và mẹ, Thái Văn Kiến thực sự muốn thôi không ly hôn nữa. Nhưng chuyện đã lộ, vợ cũ Trình Yến cũng không thể chấp nhận việc ông ta có một người đàn bà bên ngoài, ông ta chỉ đành đau lòng mà ly hôn.
Đến giờ ông ta vẫn nhớ lời mẹ thường nói: “Cái nhà này, sao nói tan là tan vậy chứ?”
Điều tiếc nuối nhất của mẹ khi qua đời, chính là không được nhìn thấy gia đình hòa thuận. Mà gia đình họ vốn dĩ rất hòa thuận, tất cả đều bị người đàn bà tên Huệ Hiểu Linh này phá nát.
Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Đánh giá:
Truyện Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư
Story
Chương 57
10.0/10 từ 11 lượt.
