0 And 1

Chương 89

“Thế à? Vậy cậu nghĩ vì tôi thông minh nên tôi sẽ không lo lắng về kỳ thi sao?”

Tôi cười hỏi, còn Alex thì đỏ mặt.

“Vâng.”

“Thế thì phải làm sao đây. Tôi đang cực kỳ lo lắng đây này.”

Sao cậu ta có thể đáng yêu thế nhỉ?

Thật khó tin là cậu ấy lại bằng tuổi Grey.

Alex bối rối cúi đầu, rồi khẽ nói:

“Với lại, nếu trượt thì chỉ cần thi lại thôi mà.”

“…Hả?”

“Gì ạ?”

Alex cũng ngạc nhiên khi thấy phản ứng của tôi.

“Chẳng lẽ Học viện không cho phép thi lại sao?”

“Không phải.”

“Vậy thì…?”

Alex nhìn tôi như thể chẳng hiểu vấn đề nằm ở đâu.

Đúng rồi. Nếu thi trượt thì chỉ cần thi lại vào năm sau thôi.

Kỳ thi này diễn ra hằng năm.

Nếu không đỗ, cũng chẳng có ai truy lùng tôi rồi giết tôi cả.

…Khoan đã.

Có gì đó cực kỳ sai trái.

Không đúng. Geoffrey phải vào Học viện.

Cậu ta là nhân vật công lược.

Geoffrey bắt buộc phải gặp nữ chính tại Học viện.

Cậu ta cũng bắt buộc phải chạm trán với Edward…

Một cảm giác vô cùng khó chịu bỗng trào dâng.

Tôi đã từng cảm thấy thế này trước đây.

Cái cảm giác khi suy nghĩ của người khác lấn át tôi.

Giống như khi tôi nhìn thấy ký ức của Geoffrey lúc nhỏ trong giấc mơ.

Khi đó, cảm xúc và suy nghĩ của cậu ta chân thực đến mức tôi không thể phân biệt nổi mình với cậu ấy.

“Điện hạ?”

Giọng Alex kéo tôi về thực tại.

“Ừ.”

“Ngài có cần nghỉ ngơi không? Mặt ngài đỏ lên rồi.”

“Có lẽ vậy. Tôi nên ngủ thôi.”

Geoffrey?

Cảm giác không đúng.

Giống, nhưng không hoàn toàn giống.

Geoffrey phải vào Học viện.

Cũng giống như cách Trái Đất phải quay quanh Mặt Trời vậy.

Những điều này đều là sự thật hiển nhiên, là những thứ đang diễn ra hoặc phải diễn ra.

Tôi đã biết điều đó.

Nếu tôi muốn tránh xung đột với Edward, tôi nên trượt kỳ thi.

Một hoàng tử thi trượt Học viện trông sẽ thật ngu ngốc.

Nếu không nhập học, tôi sẽ không gặp Edward hay nữ chính.

Edward vẫn sẽ ghét tôi, nhưng ít nhất tôi sẽ không kích hoạt thêm một tác nhân khiến cậu ấy muốn giết tôi.

Nhưng nếu vậy, tại sao tôi lại cố hết sức để thi thật nghiêm túc?

Ngay khi tôi nhận ra cảm giác kỳ lạ này, tất cả mọi thứ đều trở nên bất thường.

Chẳng lẽ chỉ đơn giản là do tôi ngu ngốc?

Tôi nhìn sang Alex.

Alex—người mà hôm nay tôi đã quên bẵng đi và để cậu ta chờ đợi trong Học viện…

Cũng có thể.

Thôi kệ. Tôi cần nghỉ ngơi.

Tôi ngồi xuống mép giường, tháo giày ra.

Tôi mệt đến mức đầu đau nhức.

Tôi định cứ thế mà nằm xuống luôn, nhưng rồi tôi chống tay xuống giường.

Tôi vẫn chưa nhận được câu trả lời.

“Alex, cậu tha lỗi cho tôi rồi sao?”

“Hả? Chuyện gì ạ?”

Alex, đang quỳ xuống chỉnh lại giày cho tôi, ngẩng đầu lên.

“…Cậu không nghe tôi nói gì cả, đúng không?”

“Không, thưa điện hạ.”

“Vậy sao cứ giả vờ không hiểu hoài vậy…”

Biểu cảm của Alex bỗng nhiên như vừa ngộ ra điều gì đó.

“À. Ngài đang nói về chuyện hồi sáng sao? Tôi cần phải tha thứ cho ngài ạ?”

“Hả?”

Tôi lập tức tỉnh táo hẳn.

Cậu ta giận đến mức không thể tha thứ cho tôi sao?

“Điện hạ, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng đó là chuyện ngài cần phải xin lỗi.”

Alex đặt giày ngay ngắn rồi đứng dậy với vẻ hài lòng.

Hả?

“Sao lại vậy?”

“Tha thứ nghĩa là không trừng phạt ai đó dù họ đã làm điều đáng bị trừng phạt, đúng không?”

“Ừ… cũng đúng? À không, chẳng phải còn dùng khi ai đó làm điều đáng để giận sao?”

“Vâng. Nhưng điện hạ không làm gì đáng bị trừng phạt, cũng không khiến tôi tức giận.”

Alex nói một cách dứt khoát.

Thật sao?

Cậu ta thực sự rộng lượng đến mức này ư?

Lúc trước, khi Alex tha thứ cho tôi vụ trại trẻ mồ côi, tôi cũng đã có cảm giác này.

Cậu ta thật sự là một con người quá bao dung.

Tôi phải làm gì với cậu ta đây? Cậu ta tốt bụng đến mức đáng sợ luôn ấy.

“Có thể bây giờ cậu thấy không sao, nhưng sau này nghĩ lại cậu có thể cảm thấy buồn đấy. Cậu không muốn gì sao? Tôi sẽ làm bất cứ điều gì trong khả năng của mình.”

“Hả? Tôi không có gì muốn cả.”

“Cậu cứ suy nghĩ đi đã.”

Alex đặt cây nến đang cháy lên bàn cạnh giường, sau đó kéo chăn từ dưới người tôi ra.

Tôi lần lượt nhấc chân lên để cậu ta có thể kéo chăn dễ dàng hơn.

Alex vụng về đắp chăn lên người tôi, rồi nói:

“Vậy thì… Xin hãy cho phép tôi bảo vệ phòng ngủ của điện hạ.”

“Phòng ngủ của ta?”

“Vâng.”

Alex dò xét biểu cảm của tôi.

“Ý cậu là ở đây? Cậu định bảo vệ ta ngay trong phòng này à?”

“Đúng vậy.”

Tại sao đó lại được xem như một món quà chứ?

“Thật sự cậu chỉ cần vậy thôi sao?”

“Vâng. Ngài đồng ý chứ?”

“Đương nhiên rồi. Có gì khó khăn đâu. Cậu lo lắng về an ninh à? Nghĩ rằng canh gác bên ngoài chưa đủ chắc chắn sao?”

“Vâng. Dù tối qua tôi đã luôn trong trạng thái sẵn sàng để bảo vệ điện hạ nếu cần, nhưng vì ở phòng bên cạnh, nên tôi phản ứng chậm hơn.”

Alex thả lỏng cơ thể, mỉm cười.

“Tối qua cậu cũng cảnh giác sao? Cậu không ngủ à?”

“Không.”

Tôi nhìn cậu ta, cạn lời.

Tôi rất vui vì cậu ta là một kỵ sĩ tận tụy, nhưng mà…

“Vậy cậu đã thức bao nhiêu tiếng rồi?”

Alex định tính toán, nhưng tôi vỗ nhẹ vào cạnh giường, ngăn cậu ta suy nghĩ thêm.

“Nằm xuống.”

“Điện hạ?”

“Mau nhắm mắt lại và ngủ đi. Bây giờ cậu không còn phải canh gác từ phòng bên nữa, mà đang nằm ngay cạnh ta trên giường rồi, nên không cần phải căng thẳng đâu.”

“Nhưng…”

Alex ngập ngừng.

Cậu ta đang do dự vì ngủ chung giường với một hoàng tử sao?

Chuyện đó có gì to tát đâu chứ?

“Trước đây, hồi nhỏ cậu cũng từng ngủ chung với ta rồi còn gì. Sao? Cậu thấy khó chịu à? Nếu không ngủ trên giường thì cậu định ở đâu?”

“Tôi nghĩ rằng ngủ ngay cạnh giường là hợp lý nhất, thưa điện hạ.”

“Ngay cạnh giường? Ở đâu?”

Trong phòng này không có ghế dành cho tùy tùng.

Chỉ có một chiếc ghế bành đơn, nhưng nó được đặt cạnh cửa sổ.

Chẳng còn chỗ nào khác để ngồi cả.

“Tôi định đứng canh bên cạnh giường.”

Alex nói với vẻ mặt hoàn toàn bình thản.

“Cậu định đứng suốt cả đêm sao?”

Tôi là rác rưởi à? Tôi ngủ ngon lành, còn cậu ta thì phải đứng cả đêm để bảo vệ tôi sao?

Cậu ấy nghĩ tôi là ai chứ? Tôi đâu có đối xử tệ với cậu ấy đến mức đó… Mặc dù có bỏ quên cậu ấy ở Học viện thật!

“Hả? Không đâu. Vì hộ vệ đứng canh gác thì hợp lý hơn ngồi mà.”

Đừng có làm ra vẻ như đó là chuyện hiển nhiên chứ.

Đứng lù lù bên giường suốt đêm còn kỳ quặc hơn nhiều đấy!

Tôi cảm giác như mình sẽ bị bóng đè mất. Không chừng sáng ra mở mắt, Alex sẽ đứng đó nhìn xuống tôi thì sao?

Tôi mà chết nghẹt trong khi ngủ thì chắc cũng chẳng có gì lạ.

“Không, như phim kinh dị ấy. Không được. Mau lại đây mà nằm xuống.”

“Phim kinh dị là gì vậy?”

Alex vẫn đứng yên bất động.

“Tôi không biết. Tôi chỉ muốn ngủ thôi. Nếu bị tấn công trong lúc ngủ mà cậu còn không thể bảo vệ nổi tôi, vậy thì thực lực của cậu đúng là kém thật đấy.”

“Không có chuyện đó.”

Alex nghiêm mặt.

“Vậy thì cùng ngủ đi.”

Tôi vén chăn lên.

Giường đủ rộng để đặt ba chiếc gối.

Hai chiếc là do giường được thiết kế dành cho hai người, nhưng còn cái thứ ba thì để làm gì nhỉ?

Alex từ từ tiến lại gần, khuôn mặt lộ rõ vẻ “Chuyện này không ổn một chút nào cả”, nhưng vì đó là lệnh của hoàng tử, cậu ta không thể từ chối.

Tôi đưa Alex một chiếc gối, còn mình thì nằm xuống, gối đầu lên một cái khác.

Sau khi phân vân một chút, tôi đặt cái gối còn lại giữa tôi và Alex.

“Ngủ ngon.”

Lúc tôi đã nửa chìm vào giấc ngủ, tôi mới nghe thấy Alex đáp lại.

“Ngủ ngon, điện hạ.”

.

“Điện hạ? Ngài Alex! Hai người đang làm cái gì vậy?”

Tôi tỉnh giấc vì tiếng hét của Dot.

Ánh mặt trời tràn ngập căn phòng.

Chắc chắn là Dot đã kéo rèm cửa và giật mất chăn của tôi rồi.

“Dot, trả chăn lại cho ta…”

“Điện hạ!”

Dù không có chăn, nhưng cơ thể tôi vẫn ấm áp.

Dot vẫn tiếp tục hét ầm lên.

Không thể nào tiếp tục nhắm mắt giả vờ ngủ nữa.

“Có chuyện gì vậy?”

Tôi mở mắt nặng trĩu và thấy khuôn mặt Dot.

Cậu trông như sắp khóc đến nơi.

“Sao thế? Có chuyện gì à?”

Tôi giật mình ngồi bật dậy, nhưng Dot lắc đầu quầy quậy.

“Điện hạ, ngài không còn là một đứa trẻ mười một tuổi nữa! Ngài sắp đến tuổi trưởng thành rồi, sao lại có thể tùy tiện ngủ chung giường với người khác như vậy?”

“Thời nay ngủ chung giường với hộ vệ cũng được gọi là đồng sàng sao?”

Tôi hỏi lại, hoàn toàn không hiểu nổi.

Dot lại hét lên một lần nữa.

“Dù là trăm năm trước thì cũng gọi là đồng sàng đấy! Bá tước Baumkuchen, tôi đã tin tưởng ngài! Không… Đây là lỗi của tôi. Là do tôi đã không dạy dỗ điện hạ đầy đủ về giáo dục giới tính nên mới để xảy ra tình huống này…”

Giáo dục giới tính?

Chương trình học của Geoffrey có cả thứ đó sao?

“Xin lỗi, ngài Dot. Nhưng tôi có thể thề rằng tôi không hề động vào điện hạ dù chỉ một đầu ngón tay.”

Alex lên tiếng.

Cậu ta lúng túng quỳ trên giường, trông vô cùng bối rối.

“Không cần thề thốt gì cả! Hai người đến tuổi dựng vợ gả chồng rồi mà lại thức dậy trên cùng một chiếc giường, ai mà tin được không có chuyện gì xảy ra chứ?”

Dot nghẹn ngào, rồi tái mặt.

“Giả sử chuyện này xảy ra trong Học viện thay vì quán trọ thì sao đây? Danh tiếng của điện hạ sẽ bị ảnh hưởng… Không được, không được đâu. Điện hạ, trong hoàng cung tôi còn cố gắng hết sức để bịt miệng tin đồn, nhưng mà…”

Tin đồn gì cơ?

“Nếu chuyện này lộ ra ngoài, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Họ sẽ đồn rằng điện hạ là nam sắc gia mất thôi!”

Hả? Chẳng phải như thế lại càng tốt sao?

(Ê anh!)


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 89
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...