0 And 1
Chương 86
Bây giờ Lowell trông không còn giống một kẻ vừa ngâm mình trong rượu nữa. Nhưng trông cậu ta lại giống một người vừa làm vỡ lọ nước hoa hơn.
“Sao cơ? Ngài Lowell, ngài uống rượu ạ?”
Dot hỏi với vẻ mặt ngây thơ.
Nếu Lowell mà gật đầu, có khi Dot sẽ lập tức viết thư mách với thương hội Mont Blanc mất.
“Cậu chủ, tùy tùng của cậu đang bắt nạt tôi.”
“Đừng đứng sát quá, mùi rượu nồng nặc lắm.”
Mùi rượu bốc ra từ miệng của Lowell.
“Oh, xin lỗi.”
Lowell chép miệng, rồi lùi lại bốn bước.
Khoảng cách giữa chúng tôi đủ rộng để ba người có thể đi qua thoải mái.
Cậu ta hỏi:
“Giờ thì sao?”
“Không còn mùi nữa, nhưng cậu thấy có ý nghĩa gì không?”
Việc đi chung mà giữ khoảng cách thế này chẳng khác nào hai nhóm người riêng biệt.
Lowell thở dài.
“Giữ khoảng cách đúng là mệt mỏi thật.”
“Cuộc đời này có việc gì là dễ dàng đâu.”
Tôi qua loa an ủi cậu ta, nhưng Dot lại cười nói:
“Ngài Lowell, mùi rượu vẫn còn đấy. Ngài lùi thêm một bước nữa đi.”
“Cậu chủ! Tùy tùng của cậu thực sự muốn giết tôi!”
Nếu Lowell mà lùi thêm một bước nữa, cậu ta sẽ phải nhảy qua lan can.
Mà bên ngoài lan can chính là dòng sông.
Công nhận nếu rơi xuống thì mùi rượu sẽ hết thật. Nhưng Lowell cũng sẽ mất tích theo luôn.
“Tùy tùng của tôi không làm vậy đâu.”
Dot tròn mắt.
“Có phải cậu đang bao che cho tùy tùng của mình quá không, điện hạ?”
Lowell càu nhàu. Vì xung quanh không có ai, cách xưng hô của cậu ta trở về bình thường.
“Dot chỉ đơn giản là không thích cậu thôi.”
“Điện hạ. Câu này chẳng có chút an ủi nào cả.”
Tất nhiên rồi. Vì tôi đâu có ý định an ủi cậu ta.
Nhưng nghĩ theo hướng nào đó, biết rằng người khác ghét mình vẫn tốt hơn là nghĩ rằng họ đang âm mưu giết mình, đúng không?
Dù sao thì ghét ai đó và muốn giết họ là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau.
“Nếu không phải cực kỳ căm ghét thì chẳng ai rảnh mà đi giết người đâu.”
“Điện hạ, tôi xin lỗi. Thực ra tôi cũng chưa từng nghiêm túc nghĩ rằng tùy tùng của ngài muốn giết tôi.”
Lowell thú nhận.
“Tôi biết.”
“Vậy thì câu nói vừa rồi của điện hạ là…?”
“Chỉ là nói cho có thôi.”
“Vậy à.”
Biểu cảm của Lowell trở nên khó tả.
Cậu ta tự vỗ vào má mình vài cái, rồi với gương mặt ửng đỏ, cậu ta nói:
“Bây giờ tôi thực sự đã tỉnh rượu rồi. Điện hạ có thể dành chút thời gian cho tôi không? Tôi có chuyện muốn bàn về việc kinh doanh. Phụ thân tôi sẽ cử người đến gặp ngài sau, nhưng tôi muốn thông báo trước với ngài.”
“Cậu thực sự tỉnh rượu chưa?”
“Đương nhiên rồi! Tôi thề đấy.”
“Vậy thì 56 nhân 37 bằng bao nhiêu?”
“Ngay cả khi tỉnh táo tôi cũng không tính được đâu!”
Tôi không thích mùi rượu.
Sau khi cha tôi qua đời, mẹ tôi không thể ngủ nếu không có rượu bên cạnh.
Đó là chuyện của rất lâu về trước.
Tôi để mặc cho Lowell dẫn mình đến một quán cà phê.
Không phải quán cà phê kiểu nhà ăn trong học viện, mà là một quán cà phê thực sự—một nơi rất giống với những quán tôi từng biết trong thế giới thực.
Sau khi chúng tôi ngồi xuống, một nhân viên phục vụ tiến đến.
“Quý khách muốn gọi gì ạ?”
Lowell nghiêng đầu, ngước nhìn người phục vụ.
“Thức uống đặc trưng của quán là gì?”
“Món được ưa chuộng nhất ở đây là sô-cô-la nóng với kem tươi. Nếu quý khách thích đồ uống không ngọt, tôi xin gợi ý thực đơn này.”
Cô ấy đặt thực đơn xuống bàn.
Lowell nở nụ cười, lúm đồng tiền hiện rõ trên má.
“Cảm ơn cô. Vậy tôi sẽ lấy sô-cô-la nóng.”
Người phục vụ hơi giật mình.
Cô ấy tránh ánh mắt của Lowell và quay sang hỏi tôi.
“Còn quý khách muốn dùng gì ạ?”
“Cùng uống Sô-cô-la nóng không?”
“Dạ Vâng cậu chủ.”
Tôi gọi cùng một món. Người phục vụ nhanh chóng rời đi.
Lowell chống cằm, nhìn theo bóng lưng cô ấy, rồi quay lại nhìn tôi.
“Ngài đã gặp người mà phụ thân tôi cử đến chưa?”
“Người quản lý đầu tư ấy hả? Ừ, gặp mấy lần rồi.”
“Thật lòng xin lỗi ngài.”
Lowell cúi đầu.
“Tôi đã nói với ông ấy nhiều lần là đừng làm vậy! Tôi bảo rằng điện hạ không phải người như thế, nhưng ông ấy không chịu hiểu.”
Tôi tò mò về cái gọi là "những người như thế" mà Lowell đang nói đến.
Thông thường, nếu ai đó nói câu đó, thì tôi đúng là "người như thế" thật.
“Tôi đã nói với phụ thân rằng điện hạ không phải một nhà đầu tư thông thường, rằng ngài quan tâm đến những thứ khác hơn là lợi nhuận. Nhưng ông ấy hoàn toàn không hiểu. Ông ấy bảo tôi chẳng biết gì về lòng tham của con người cả. Phụ thân lúc nào cũng coi thường tôi.”
“Tôi quan tâm đến những thứ khác à?”
“Vâng. Điện hạ, thực ra mục tiêu cuối cùng của ngài không phải là lợi nhuận từ đầu tư, đúng không?”
Lowell nói một cách bình thản.
Dot nhìn cậu ta đầy thích thú.
Bình thường, đây chính là lúc Dot sẽ thốt lên: “Ồ, hóa ra ngài Lowell hiểu điện hạ hơn tôi sao?”
Lowell hiểu tôi ư?
Đúng là tôi quan tâm đến thất bại nhiều hơn. Nhưng tôi không nghĩ mình để lộ điều đó.
Ngay cả khi nghe tin khoản đầu tư thành công, tôi vẫn luôn cười mà.
“Điện hạ, ngài đã đầu tư vào dự án mà phụ thân tôi đề xuất chưa?”
“Tôi vẫn đang xem xét.”
Thực ra, tôi cảm thấy hoài nghi về khoản đầu tư đó, nên vẫn đang tạm hoãn.
“Thật ra ngài không có ý định đầu tư, đúng không?”
“Đúng vậy.”
Sao cậu ta biết được nhỉ?
“Tôi đoán là vậy.”
Lowell thở dài, đặt một xấp tài liệu xuống trước mặt tôi.
Thì ra thứ cậu ta đang cầm không phải sách ôn thi.
Tôi lướt qua danh sách.
Đầy những dự án đầu tư có khả năng thành công cực kỳ thấp, được sắp xếp theo mức độ rủi ro giảm dần.
Hoàn toàn phù hợp với sở thích của tôi.
Tôi gấp xấp tài liệu lại.
“Cậu lúc nào cũng mang theo mấy thứ này à?”
“Không đời nào. Tôi mang theo vì biết điện hạ sẽ đến kỳ thi.”
“Cậu dựa vào tiêu chí nào để lập danh sách này?”
“Theo độ ưu tiên đầu tư của điện hạ.”
“Nghĩa là theo tiêu chí nào?”
“Nói ra ở đây có ổn không? Chẳng phải hơi nguy hiểm sao?”
Lowell tỏ vẻ khó xử.
“Đúng vậy, điện hạ. Đây có vẻ là một nơi quá lộ liễu.”
Dot cũng đồng tình.
Gì cơ?
Lẽ nào câu "Thực ra ngài chỉ muốn đốt tiền thôi, đúng không?" là thứ nguy hiểm đến mức không thể để người ngoài nghe thấy?
Không hiểu sao, tôi có linh cảm rằng lý do họ thận trọng lại khác hoàn toàn so với điều tôi nghĩ.
Dot và Lowell đều rất nghiêm túc.
“Sự thật là, phụ thân tôi đang thúc ép tôi. Ông ấy bảo vì tôi là người đầu tiên kêu gọi điện hạ đầu tư, nên tôi phải tìm cách giữ chân ngài. Ông ấy lo rằng nếu điện hạ hợp tác với thương hội khác thì sao. Tôi thề với ngài, tham vọng của cha tôi sâu như đại dương vậy. Tôi không thấy được điểm dừng.”
Lowell liếc nhìn tôi.
“Điện hạ có dự định hợp tác với thương hội khác không?”
“Không.”
“Danh sách đầu tư tôi mang tới có đáp ứng tiêu chí của ngài không?”
“Có.”
“Vậy thì, tôi có thể tiến hành đầu tư chứ?”
“Có vẻ ổn đấy.”
“Vậy thì tốt quá. Tôi sẽ gọi người phụ trách đến.”
Lowell thở phào nhẹ nhõm, nở một nụ cười.
“Không. Cậu phụ trách đi.”
“Hả? Nhưng điện hạ, tôi đã nói rồi, tôi không phải chuyên gia đầu tư.”
“Tôi thích cậu. Nếu không phải cậu, tôi không muốn đầu tư vào bất kỳ ai khác.”
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 86
10.0/10 từ 16 lượt.
