0 And 1

Chương 83

Edward không ngăn cản Alex, nên tôi phải làm vậy.

“Có vẻ cần nước.”

“Vâng, điện hạ.”

Alex bắt đầu tìm túi nước.

Nhưng chuyện tìm ra đồ vật cần thiết mọi lúc mọi nơi vốn là kỹ năng đặc biệt của Dot.

Alex không thể làm được.

“Tôi không biết túi nước ở đâu. Có cần dừng xe ngựa và gọi thị đồng của ngài không?”

Cậu ta hỏi.

“Không cần. Cậu không giỏi trong việc hầu hạ lắm nhỉ.”

Edward nói.

“Cậu có một hiệp sĩ tốt đấy, Geoffrey. Cậu ta xem trọng cậu lắm. Cả trên chiến trường cũng rất tận tâm.”

“…Cảm ơn.”

Những lời đó nghe hơi lạ khi được dùng để khen một hiệp sĩ.

Xem trọng sao?

Cậu ta đã làm gì để nhận được đánh giá như vậy?

Alex cúi đầu bên cạnh tôi, nên tôi không thể nhìn thấy biểu cảm của cậu ta.

“Tôi không biết cậu lại sợ máu đấy. May mà người ra trận là tôi, chứ không phải cậu.”

Edward lẩm bẩm.

Cậu ấy không cười, cũng không nhìn tôi.

Có lẽ vì thế mà lời nói ấy nghe càng chân thành hơn.

Dạ dày tôi chợt nhộn nhạo.

Tôi biết Edward có ý đồ.

Những lời này chắc chắn không xuất phát từ lòng tốt.

Nhưng cậu ấy vốn không giỏi nói dối.

Cậu ấy lau sạch máu chỉ vì tôi không thích, cậu ấy cảm thấy may mắn vì tôi không ra trận.

Những điều đó không giống như một lời nói dối.

Vậy… cậu ấy lên chiếc xe ngựa này làm gì?

Edward im lặng, trông như đang mơ màng suy nghĩ điều gì đó.

Một lúc sau, tôi nhìn lại thì thấy cậu ấy đã nhắm mắt.

Cậu ấy đã ngủ sâu.

Trong lúc đó, tôi tìm thấy túi nước trong xe.

Tôi làm ướt khăn tay và lau sạch vết máu trên mặt Edward.

Cậu ấy không tỉnh dậy.

Cậu ấy ngủ một cách yên bình đến kỳ lạ.

Chẳng phải cậu ấy nói rằng mình không ngủ được sao?

Hay đó chỉ là chuyện trong giấc mơ của tôi?

Alex giành lấy chiếc khăn, nói rằng cậu ta sẽ làm.

Nhưng khi ấy, khuôn mặt của Edward đã sạch sẽ rồi.

Hàng mi dài của cậu ấy lấp lánh dưới ánh nắng.

Tôi cũng tựa đầu vào lưng ghế và nhắm mắt lại.

Tiếng Alex đóng cửa sổ vang lên.

Ánh sáng chói xuyên qua mí mắt tôi biến mất.

Xe ngựa chầm chậm lăn bánh.

***

Người tỉnh giấc trước là tôi.

Edward không hề cử động cho đến khi tất cả xe ngựa dừng lại và binh lính bắt đầu dỡ hành lý.

Grey, người đến tìm cậu ấy, giật mình hỏi:

“Cậu ấy đang ngủ sao?”

Tôi cũng đang lưỡng lự không biết có nên đánh thức hay không.

Cậu ấy ngủ sâu đến mức tôi có cảm giác mình không nên làm vậy.

Bên ngoài ồn ào như thế này mà vẫn ngủ được sao? Hay cậu ấy đã bất tỉnh luôn rồi?

“Tôi có nên đánh thức không?”

“Cậu thử xem?”

“Vâng. Tôi vào được chứ?”

“Cứ vào đi.”

Grey bước vào trong xe ngựa.

Cậu ta cau mày khi nhìn Edward rồi khẽ gọi:

“Điện hạ Edward.”

Gọi thế mà cậu ấy có thể nghe thấy sao?

Nhưng thật kỳ lạ, Edward liền mở mắt ra.

Cậu ấy đảo mắt nhìn xung quanh, khuôn mặt lộ vẻ bối rối, như thể không biết mình đang ở đâu.

Rồi ánh mắt ngơ ngác của cậu ấy chạm vào tôi.

“Geoffrey? Sao cậu lại ở đây?”

“…Vì đây là xe ngựa của tôi?”

Dù nghe tôi nói vậy, Edward vẫn cứ ngơ ngác.

“Tôi đã ngủ sao?”

“Vâng. Ngài thậm chí còn không biết tôi đã vào đây. Giờ chắc vẫn chưa tỉnh hẳn đâu nhỉ?”

Grey nói.

Edward lúc này mới dường như nhận ra cậu ta.

Cậu ấy chớp mắt đầy khó tin, rồi đột nhiên nhìn tôi với ánh mắt đầy trách móc.

Trong đôi mắt đẹp đẽ ấy còn vương cả hơi nước, khiến tôi có cảm giác như mình đã làm điều gì sai trái.

Tôi bối rối hỏi:

“Sao vậy? Tôi đáng lẽ phải đánh thức cậu sao?”

“Không. Cảm ơn. Nhờ cậu mà tôi đã ngủ ngon.”

Edward nói bằng giọng đầy căm ghét như thể cậu ấy ghét tôi đến mức muốn giết tôi ngay lúc này.

Nhưng rõ ràng cậu ấy đang thực sự cảm ơn tôi.

Cái gì đây? Tôi đã làm gì chứ?

Lần này tôi thực sự không biết chuyện gì đang xảy ra, đến mức mồ hôi lạnh túa ra.

Lẽ ra tôi không nên lau sạch vết máu sao?

Tôi không thể đoán được Edward đang tức giận vì điều gì.

Dot đứng trước xe ngựa, cầm hành lý của tôi, tò mò liếc nhìn vào trong khi không hiểu tại sao tôi vẫn chưa xuống xe.

Vừa nhìn thấy cậu ấy, Edward liền nhảy khỏi xe ngựa.

“Thị đồng của cậu luôn siêng năng nhỉ. Nhắn lại với Hoàng hậu rằng tôi đã nhận được quà mà người gửi. Geoffrey, cảm ơn vì đã tiễn tôi an toàn.”

Edward nói với Dot rồi quay sang tôi.

Không cần phải tỏ ra khó chịu như vậy, tôi thừa biết cậu ấy chẳng cảm thấy biết ơn gì cả.

“Quà được gửi?”

Hoàng hậu gửi quà cho Edward sao?

Nghe tôi hỏi, Grey giơ tay lên.

Tôi cứ tưởng cậu ta định chào, nhưng không.

Cậu ta hạ tay xuống, nói:

“Hẹn gặp lại ở học viện. Cảm ơn vì đã cho đi nhờ.”

Rồi bỏ đi.

Trên lòng bàn tay của Grey có vết máu.

A.

Aaa…

Tất nhiên rồi! Nếu Edward bị tập kích, thì chắc chắn là do Hoàng hậu ra tay!

Trong cốt truyện chính của trò chơi cũng có sự kiện Edward bị ám sát.

Khi nhân vật nữ chính đi ra ngoài học viện cùng cậu ấy, một sát thủ bịt mặt sẽ tấn công.

Nhưng vì là nhân vật có thể chinh phục, Edward sẽ thể hiện năng lực tuyệt vời, tiêu diệt hết đám sát thủ.

Sau đó, cậu ấy nói với nữ chính rằng:

“Có những thế lực không hài lòng với việc tôi trở thành người thừa kế ngai vàng.”

Nhân vật nữ chính, người luôn thấy Edward quá hoàn hảo, sẽ lần đầu tiên cảm nhận được sự đồng cảm:

"Hóa ra cậu ấy cũng phải chịu đựng nhiều áp lực..."

Đây còn là sự kiện khá sớm trong cốt truyện!

Xét theo cài đặt mặc định của trò chơi, phe Geoffrey liên tục tìm cách ám sát Edward.

Chết rồi.

Edward đã hỏi tôi có tò mò về chuyện gì đã xảy ra không, và tôi đã trả lời như thế nào?

Tôi bảo là không.

Từ góc nhìn của Edward, điều đó có ý nghĩa gì?

Cậu ấy đúng là đã lên xe ngựa của tôi để dùng tôi làm lá chắn.

Quả là thông minh và lạnh lùng.

Tôi vốn đã biết điều đó từ lâu, nhưng cậu ấy đâu cần phải cười với tôi để lợi dụng tôi.

Tôi vốn đã là kẻ đáng ghét trong mắt Edward, giờ tôi lại cho cậu ấy thêm một lý do để căm hận.

Nếu sự oán hận có thể tích lũy như tiền tiết kiệm, thì chắc tôi đã đủ để mua một tòa lâu đài rồi.

Liệu tôi có thể thay đổi cái kết thật sao…?

Với tình hình này, thay vì yêu đương, Edward có khi sẽ hướng đến một cái kết kiểu “Edward - Hành trình báo thù” mất.

Thật tuyệt vời.

“Làm sao đây, điện hạ? Có cần báo lại cho Hoàng hậu không? Sao cậu ấy lại nói vậy với tôi chứ?”

Dot hỏi với vẻ sắp khóc.

Tôi đã sợ lắm rồi, cậu ấy đừng có sợ theo tôi nữa.

“Vì cậu là thị đồng của tôi?”

“À.”

“Nhưng đừng có mà thật sự báo lại đấy.”

“À…”

Bên kia con đường, tòa nhà của Học viện hiện ra.

Trong tranh minh họa của trò chơi, nơi này xuất hiện như một tòa thành chìm trong màn sương mờ ảo.

Và thực sự, nó cũng đang chìm trong sương mù.

Bầu trời trong xanh đến kỳ lạ, bên ngoài bức tường của Học viện không hề có lấy một chút sương.

Nhìn cứ như thể ai đó đã cắt ghép Học viện từ một bức tranh bí ẩn và dán vào khung cảnh này vậy.

“Học viện bị bao phủ bởi sương mù kìa.”

“Vâng, điện hạ.”

Dot đáp.

Alex cũng gật đầu bên cạnh.

Không ai tỏ ra thấy lạ.

Vậy chắc là bình thường rồi.

Trò chơi này vốn đã có chút tùy tiện với các quy luật vật lý của thế giới, nhưng chẳng ai thấy vấn đề gì.

Dot đã đặt phòng trọ cho tôi và Alex ở cho đến khi kỳ nhập học diễn ra.

Nhân viên quán trọ chạy ra giúp chuyển hành lý lên.

Tôi hơi ngẩn người.

Nơi này có không khí hoàn toàn khác so với kinh thành.

Nhộn nhịp, nhưng lộn xộn.

Mùi hương tràn ngập các con phố.

Mùi thức ăn từ những quán ven đường hòa lẫn với mùi khó chịu của đường phố, đến mức khiến tôi đau đầu.

Nhưng thứ làm tôi choáng ngợp nhất là con người.

Vì mùa nhập học đã đến, những con phố quanh Học viện chật kín người.

Các chủ quán trọ đua nhau chèo kéo khách.

“Chỉ còn hai phòng trống! Không đặt ngay là hết đấy!”

“Có chuồng ngựa! Bao bữa sáng!”

Hóa ra không chỉ mình tôi bị choáng ngợp.

Ngay trước mắt tôi, một cô gái nhỏ bé cũng đang đứng lặng người.

Cô ấy có mái tóc nâu mềm mại, khuôn mặt hiền lành, vóc dáng mảnh mai và thấp bé.

Cô ấy chăm chú nhìn những người đang chèo kéo khách trọ.

Trông cứ như bị dọa sợ bởi đám đông huyên náo này.

Những người đi ngang qua đều mang dáng vẻ như đang ra chiến trường, chỉ cần va chạm nhẹ cũng có thể nảy sinh tranh cãi.

Cô ấy định băng qua đường sao?

Không dễ đâu…

Ngay lúc đó, cô ấy khẽ nhấc vai và hít một hơi thật sâu.

“Đặt phòng trọ đi nào! Mấy vị chưa có phòng trọ! Còn chờ gì nữa? Học viên năm ngoái của chỗ chúng tôi đều đậu vào Học viện hết đấy! Muốn nghỉ ngơi thật tốt trước ngày thi? Muốn có một nơi yên tĩnh để ngủ? Chỉ có quán trọ của chúng tôi thôi! Hoan nghênh sĩ tử! Chào đón gia đình sĩ tử! Quán trọ có số lượng học viên trúng tuyển nhiều nhất!”

Giọng cô ấy vang vọng khắp con phố.

Những người qua đường cũng giật mình đứng khựng lại.

Không phải chứ…

Quán trọ mà quảng cáo như một lò luyện thi thế này sao…

Khoan đã.

Tôi kinh ngạc nhìn chằm chằm cô ấy, nhưng không phải vì lời chào mời buồn cười kia.

Tôi đã không nhận ra lúc nãy.

Mỗi khi cô ấy cử động, chiếc ruy băng lớn cột trên đầu lại đung đưa.

Đây là nữ chính mà.

Không, tôi biết sớm muộn gì mình cũng gặp nữ chính.

Dù sao cũng sắp nhập học Học viện rồi.

Nhưng tại sao tôi lại gặp cô ấy ở đây chứ?


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 83
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...