0 And 1
Chương 63
Kế hoạch trở thành một con chó cụp đuôi
Dù đã lên kế hoạch, tôi vẫn chẳng thấy chút động lực nào.
Từ trước đến nay, chưa một kế hoạch nào của tôi thành công.
Nhưng chắc chắn, việc hủy hoại danh tiếng của bản thân sẽ dễ hơn nhiều so với việc giành được thiện cảm của ai đó.
Tốt. Hãy phá hỏng hình ảnh của Hoàng tử Geoffrey.
Trước hết, tôi nghĩ ra một cách…
"Điện hạ không cần một quỹ tiền bí mật chứ? Nhưng dù thế nào, xin đừng dính vào những chỗ đó. Chẳng có lợi gì cho danh tiếng đâu."
"Tiền bí mật là gì?"
"À, trên đời có nhiều chuyện phức tạp lắm."
Bá tước Baumkuchen đã lảng tránh câu hỏi này bằng cụm từ "chuyện phức tạp".
Cờ bạc chăng?
Có ai lại để một đứa trẻ mười một tuổi dính vào sòng bạc không?
Tôi lục lại trí nhớ.
Kể từ khi trở thành Geoffrey, vài tháng trôi qua, đầu tôi tràn ngập những kiến thức lịch sử.
Dù sao thì đây cũng là lịch sử của một thế giới trong trò chơi.
Theo những ghi chép lịch sử, các vị vua từng làm suy vong đất nước đều có một trong hai đặc điểm này.
Xa hoa hoặc chìm đắm trong tửu sắc.
Cái thứ hai thì còn bị giới hạn độ tuổi.
Vậy còn xa hoa thì sao?
Không có giới hạn nào cho chuyện đó cả, đúng không?
***
Hơn một tháng đã trôi qua kể từ khi tôi ẩn mình trong cung.
Dot nói rằng trong cung điện đang lan truyền tin đồn tôi mắc bạo bệnh.
Một thị nữ của Hoàng hậu đến tìm tôi.
"Nghe nói điện hạ đã hồi phục đến mức có thể gặp gỡ bạn bè rồi."
"Mẫu hậu muốn gặp tôi sao?"
Thị nữ truyền lại lời của Hoàng hậu.
Tôi rời khỏi cung điện cùng với Dot.
Lần đầu tiên sau một thời gian dài, tôi mới cảm nhận được ánh nắng trên da.
Các thị vệ và người hầu nép mình sang một bên, cúi đầu khi tôi đi qua.
Cảm giác như cả thế giới này chỉ còn lại tôi là người duy nhất chuyển động.
Trước đây, họ đã luôn tỏ ra cung kính với Geoffrey, nhưng hôm nay điều đó mới thực sự lọt vào mắt tôi.
Quyền uy của Hoàng hậu.
Không ai làm vậy với Edward cả.
Edward…
Ngẩng đầu lên, tôi sững sờ.
Người tôi vừa nghĩ đến đang tiến lại gần.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ.
Tim bắt đầu đập loạn xạ.
Mồ hôi lạnh thấm vào tay, và tôi chợt nhận ra mình đã nắm chặt tay thành nắm đấm.
Không thể đi theo hướng này được.
Trước khi kịp suy nghĩ gì, tôi đã kéo tay Dot và quay lưng bỏ đi.
Tôi sợ Edward.
Không phải vì cậu ấy đã làm gì tôi.
Tôi chỉ nhớ đến đêm hôm ấy—đêm tôi bỏ lại mẹ mình đang ngủ và lặng lẽ rời khỏi nhà.
Sau hôm đó, tôi luôn là một đứa con ngoan.
Ngoại trừ việc chẳng bao giờ nghe lời mẹ khi bà bảo tôi tập trung học hành.
Và ngoại trừ việc tôi vẫn tiếp tục nghịch điện thoại trên đường dù bà đã dặn không được làm vậy…
Nhưng tôi chưa bao giờ có thể chống lại lời mẹ dặn.
"Tôi không muốn gặp cậu."
Câu nói ấy như một câu thần chú.
Tôi không thể làm gì khác ngoài việc vâng theo nó.
-----
15 Tuổi
Lowell Mont Blanc, con trai út của thương hội Mont Blanc – một trong ba thương hội lớn nhất vương quốc, đã theo cha mình đi khắp các quốc gia từ khi còn nhỏ.
Cậu đã trải qua mối tình đầu năm mười tuổi, và từ đó, cậu dần hiểu được điều gì mới là hạnh phúc thực sự trong cuộc sống.
Niềm vui khi đếm tiền như cha mình, những bộ y phục bằng lụa là, những món cao lương mỹ vị – tất cả đều tuyệt vời.
Nhưng nếu không có tình yêu, thì tất cả những thứ đó đều trở nên vô nghĩa.
Lowell, người đã sớm ngộ ra chân lý cuộc đời khi còn nhỏ, đã để lại vô số chuyện tình đẹp ở mỗi quốc gia mà cậu đặt chân đến.
Tuy nhiên, cha cậu lại không hề đồng tình với quan điểm sống ấy.
"Thằng nhóc lông bông này rốt cuộc phải trói vào đâu đây?"
Đó là suy nghĩ của ông.
Còn Lowell thì dành phần lớn năng lượng mỗi ngày để cắt đuôi những người giám sát do cha cậu cử đến.
Đến năm mười lăm tuổi, cha cậu rốt cuộc phải thừa nhận rằng, việc trói buộc Lowell là điều không thể.
Sai lầm lớn nhất là cử người hầu đi theo.
Mỗi lần nghe tin về những cô gái liên quan đến Lowell qua miệng đám người hầu, máu ông lại sôi lên.
Thà rằng để thằng nhóc này hứa hẹn chỉ gây ra những rắc rối có thể kiểm soát được rồi thả nó ra còn hơn.
Ít nhất cũng tốt cho tinh thần của ông.
Sau những cơn đau dạ dày kéo dài, cha cậu đã đi đến quyết định đó.
Và thế là, món quà sinh nhật mười lăm tuổi mà Lowell nhận được chính là quyền tự do đi lại mà không có người hầu đi kèm.
Dĩ nhiên, nói là tự do, nhưng không có nghĩa là cậu thực sự đi một mình.
Hẳn sẽ có vệ sĩ bí mật theo dõi cậu từ xa.
Điều đó không sao cả.
Cậu chỉ ghét cảm giác bị bám theo quá rõ ràng, đến mức ai nhìn vào cũng thấy ngay rằng mình là một thiếu gia giàu có.
Cuộc sống cần có sự lãng mạn và tự do.
Mà hai điều đó không thể tồn tại khi bị giám sát chặt chẽ.
Cũng giống như khi có người hầu đi theo vậy.
'Giống như người đó vậy.'
“Hoàng… à không, Cậu chủ, cậu cũng định mua cái đó sao? Túi cậu đã đầy rồi, chẳng còn chỗ nào để đựng nữa đâu!”
“Tôi sẽ tự mang cũng được mà.”
“Không, không được! Vậy tôi sẽ đeo nó lên cổ mình vậy.”
“Thôi đi. Nếu cậu cứ ôm đồm hết như vậy thì càng gây chú ý hơn đấy.”
Trên con đường lớn của khu chợ, hai chàng trai trẻ đang tranh luận.
Một người trông rõ ràng là một thiếu gia xuất thân cao quý, còn người kia có vẻ là người hầu đi theo.
Thiếu gia có vẻ ngoài rất nho nhã, và ngay cả với con mắt thẩm mỹ từng chiêm ngưỡng vô số mỹ nhân của Lowell, cậu ấy vẫn là một người có nhan sắc nổi bật.
Người hầu trông có vẻ bằng tuổi cậu chủ, sở hữu gương mặt đáng yêu và có nét trẻ con.
Những gia tộc danh giá thường tuyển chọn người hầu có ngoại hình ưa nhìn để giữ bên mình.
Hai người đang tranh cãi về một chuyện vô nghĩa nào đó.
Người hầu khăng khăng rằng việc để Cậu chủ của mình mang đồ sẽ càng khiến họ nổi bật hơn.
Trong khi đó, thiếu gia thì cãi lại rằng cậu ấy đã không còn tay nào trống để cầm thêm nữa.
Từ góc nhìn của Lowell, cả hai đã quá nổi bật rồi.
Ngay cả những người đi ngang qua cũng không thể không ngoái nhìn hai người họ.
Dù có làm gì đi nữa, họ vẫn sẽ trở thành tâm điểm chú ý.
Gương mặt họ quá nổi bật.
Hơn nữa, dù nhìn thế nào, họ cũng là một thiếu gia quý tộc và người hầu theo hầu.
Không phải những người thường xuyên xuất hiện ở khu chợ này.
Từ khoảng cách xa, Lowell có thể thấy rõ một hiệp sĩ đang đứng gác gần đó.
Người đó mặc áo choàng cao cấp và đứng ở một cửa hàng cách hai người kia hai gian hàng.
Vệ sĩ của Lowell ít nhất cũng cố gắng không để lộ ra rằng họ đang theo dõi cậu.
Nhưng hiệp sĩ kia thì không hề che giấu điều đó.
Thế nhưng, hai người họ dường như không để tâm.
Có lẽ họ đã quá quen với việc có vệ sĩ theo sau, hoặc đơn giản là họ quá mải mê khám phá khu chợ mà không để ý đến sự hiện diện của người đó.
Sự tò mò khiến Lowell bất giác bước lại gần hơn.
Khi nhìn cận cảnh, cậu nhận ra rằng thiếu gia kia còn đẹp hơn khi nhìn từ xa.
Làn da trắng mịn, mái tóc đen trông mềm mại.
Nếu đến gần hơn, chắc chắn sẽ có một mùi hương dễ chịu tỏa ra từ người cậu ấy .
Trong lúc đó, chủ quầy hàng đang cố hét giá trên trời.
“Cái đó giá một đồng vàng.”
Thứ mà thiếu gia vừa cầm lên chỉ là một tấm chăn rẻ tiền.
“Vậy còn cái này?”
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 63
10.0/10 từ 16 lượt.
