0 And 1
Chương 58
Tôi gục xuống giường. Cơn sốt bốc lên đến tận đỉnh đầu khiến cả cơ thể đau nhức. Mọi thứ nhức nhối đến mức không thể chịu nổi.
Mắt tôi nóng bừng nhưng nước mắt lại chẳng rơi. Tôi thiếp đi, không nghe được Dot đang nói gì, rồi rơi vào một giấc mơ không hồi kết.
Trong giấc mơ, tôi đưa tay về phía Edward khi cậu ấy còn nhỏ hơn bây giờ rất nhiều.
'Muốn có không? Vậy thì thử nói "cho tôi đi" xem nào.'
'Cho tôi đi.'
Edward chắp hai tay lại, đưa về phía trước. Tôi ném món đồ chơi cho cậu ấy như thể đang bố thí.
'Cậu không có thứ này đúng không?'
Edward khẽ gật đầu.
Tôi chớp mắt, cảnh vật thay đổi. Tôi đang trốn sau bức tường, nhìn Edward bị người huấn luyện quở trách.
'Trộm cắp ư? Đúng là không thể che giấu dòng máu thấp hèn được. Nếu không rèn giũa nghiêm khắc từ nhỏ thì…'
Người huấn luyện giơ cao roi mây. Tôi run rẩy nấp sau bức tường. Edward không hề ăn trộm. Tôi đã đưa nó cho cậu ấy. Tôi có nên nói ra không? Nhưng nếu làm thế, tôi sẽ bị trách phạt mất. Tôi im lặng.
Trong giờ học, Edward được khen ngợi. Tôi không trả lời được câu hỏi, còn Edward thì trả lời đúng.
Tôi kể chuyện đó với mẫu hậu, thế là số tiết học của tôi tăng lên.
'Hoàng tử Geoffrey chắc chắn sẽ làm tốt hơn, phải không? Mẫu hậu tin tưởng con mà.'
'Nhưng Edward thông minh hơn con, điều đó đâu thể thay đổi được ạ.'
'Geoffrey, hoàng tử quý giá của ta. Sao con lại nghĩ nó thông minh hơn con được? Ai đã nói những lời xấu xa đó với con? Con có thể thắng. Con phải thắng!'
Mẫu hậu đã khóc. Tôi vội vã xin lỗi, nói rằng mình sẽ cố gắng hơn.
Ngày hôm sau, những người hầu của tôi bị phạt. Edward không còn trả lời câu hỏi của giáo viên nữa.
'Kể từ hôm nay, con trai Tể tướng sẽ cùng học với con. Hy vọng cậu ấy sẽ trở thành người bạn tốt của hoàng tử Geoffrey.'
'Tên là Grey Cracker?'
'Vâng, điện hạ.'
'Nó học giỏi không?'
'Vâng, điện hạ.'
Grey Cracker đáp lại không chút do dự. Loại người gì thế này? Nhưng đúng là cậu ta rất giỏi. Tôi không hiểu bài ngay khi nghe giảng, cậu ta nhìn tôi như thể tôi là kẻ ngốc vậy.
'Con đã thân thiết với con trai Tể tướng chưa?'
Mẫu hậu hỏi. Tôi không thể nói rằng cậu ta coi thường tôi.
'Rồi ạ.'
Tôi phải thân thiết với Grey Cracker. Nghĩ vậy, tôi quay lại lớp học. Grey đang nói chuyện với Edward. Khi nhìn thấy tôi, cậu ta lập tức quay lại vẻ mặt nghiêm túc và khó ưa như mọi khi.
'Điện hạ đã đến rồi à?'
Tôi phớt lờ cậu ta.
Đêm hôm đó, tôi khóc một chút.
Edward đang chạy băng qua thảo nguyên. Cậu ấy lao đi như thể có cánh. Tôi nhìn theo bóng lưng ngày một xa của cậu ấy.
Tôi thở hổn hển đuổi theo. Tôi không thấy Edward hay Grey cưỡi ngựa đâu cả. Tôi phải chạy bằng hai chân trần. Mặt đất xoay tròn. Tôi cảm thấy buồn nôn.
Edward có tất cả. Và chỉ có tôi biết điều đó. Grey thích Edward cũng là điều dễ hiểu. Vì Edward có mọi thứ mà tôi không thể có.
Tôi cũng muốn có thứ của cậu. Hãy cho tôi đi.
'Cho tôi cưỡi ngựa của cậu. Đổi lại, tôi sẽ cho cậu đi gặp mẹ.'
Nếu tôi có được thứ của cậu, tôi sẽ không làm mẫu hậu thất vọng nữa.
***
Điều đầu tiên tôi nhìn thấy khi tỉnh dậy sau giấc mơ dài là gương mặt lúng túng của Dot.
Cậu ấy đứng nép bên cửa như đang chịu phạt. Thỉnh thoảng, cậu ấy lại quay đầu nhìn về phía cửa, như thể có gì đó đang ở bên ngoài.
Tôi cố gắng nắm chặt tay lại. Nhưng bàn tay bị băng cố định chẳng thể cử động. Mọi thứ đều trở nên tê dại. Dù có đập mạnh vào tường, có lẽ tôi cũng chẳng cảm thấy đau. Tay này vẫn dính trên cánh tay tôi, nhưng nó chẳng giống như tay của tôi nữa.
Nhưng ngay từ đầu, có lẽ suy nghĩ này đã sai lầm rồi.
Bàn tay này không phải của tôi. Nó là của Geoffrey. Cuộc sống mới mà tôi có, những mối quan hệ xung quanh, những điều từng thấy kỳ lạ nhưng lại không bận tâm suy nghĩ sâu xa – tất cả đều là của Geoffrey. Đó là những thiết lập trong trò chơi. Những gì đã được định sẵn.
Dù biết điều đó, tôi vẫn nghĩ rằng mình có thể thay đổi điều gì đó.
Cơ thể đầm đìa mồ hôi lạnh, cơn ớn lạnh dần tan biến, sốt cũng dịu xuống đôi chút. Tôi không còn cảm thấy giận dữ hay khó chịu nữa.
Chỉ có sự tĩnh lặng. Dù ký ức của Geoffrey vẫn còn trong tâm trí, làm lòng ngực tôi dậy sóng, nhưng lý trí tôi đủ tỉnh táo để nhận ra tất cả những cảm xúc đó đều không thuộc về mình.
Cho đến trưa ngày hôm trước, tôi gần như không biết gì về Geoffrey. Nhất là Geoffrey khi còn là một đứa trẻ mười một tuổi. Tôi cũng chưa từng có ý định tìm hiểu. Vì chẳng ai thực sự hiểu rõ cậu bé đó cả.
Không ai nhận ra cậu ấy đã biến mất.
Kể cả mẫu hậu của cậu, hay cả những người hầu luôn ở bên cạnh.
Lần đầu tiên, tôi thấy tò mò.
Geoffrey đã chết ư? Hay chỉ đơn thuần biến mất? Nếu cậu biến mất, vậy thì đi đâu?
Hay cậu vẫn còn tồn tại bên trong cơ thể này?
“Dot.”
“Điện hạ? Người tỉnh rồi ạ?”
Dot lập tức chạy đến. Tôi nhìn thấy cậu ấy vô thức liếc về phía cửa.
“Có chuyện gì bên ngoài sao?”
“Dạ? À… Điện hạ…”
Dot mím chặt môi.
“Hoàng hậu đang ở bên ngoài.”
“Tại sao người không vào?”
“Người nói sẽ đợi… cho đến khi điện hạ tự mở cửa.”
Người đặt kỳ vọng vào Geoffrey, tin rằng cậu ấy có thể làm được, đồng thời cũng muốn bảo vệ cậu ấy.
Nhưng lúc này, người lại mong tôi cảm thấy tội lỗi.
“Người đã đợi bao lâu rồi?”
“Suốt cả đêm… Xin thứ lỗi. Hoàng hậu đã dặn không được đánh thức điện hạ. Thần xin lỗi…”
Dot cắn môi thật chặt.
Hình ảnh đôi giày của mẫu hậu chợt hiện lên trong tâm trí tôi. Đôi giày tra tấn đó, và người đứng trước cửa suốt cả đêm.
Không thể tưởng tượng được cảnh mẫu hậu cởi giày rồi ngồi xuống hành lang. Người không phải kiểu người như thế.
“Tại sao cậu lại xin lỗi? Đây là điều người muốn mà. Cậu cũng đã đứng cả đêm ở đó đúng không? Đi nghỉ đi.”
“Nhưng điện hạ…”
“Người đã đợi lâu như vậy, ta phải mở cửa thôi.”
“Thần sẽ ở bên cạnh người.”
“Không cần.”
Dot khẽ giật mình. Lúc đó, tôi mới nhận ra rằng giọng mình từ nãy đến giờ vẫn vô cảm. Lẽ ra tôi nên nói như một đứa trẻ hơn, giống với cách Geoffrey nói, nhưng bây giờ tôi quá mệt mỏi.
Giờ đây, tôi đã hiểu Geoffrey là người thế nào. Nhưng ít nhất hôm nay, tôi không thể hành động như cậu ấy được.
“Ý ta là có cậu hay không thì cũng chẳng thay đổi được điều gì. Đi nghỉ đi. Ngày mai ta cho cậu nghỉ phép, ngủ thêm một chút đi.”
“Nhưng điện hạ…”
Một người hầu trung thành thật phiền phức. Dot chắc chắn cũng đang rất mệt mỏi, nhưng tôi cũng vậy.
“Nếu muốn ở lại thì tùy cậu.”
Nếu cậu ấy để mẫu hậu trông thấy, cũng chẳng có gì tốt đẹp. Tại sao cứ phải cố chấp như vậy?
Tôi mở cửa.
Gương mặt tái nhợt của mẫu hậu hiện ra trước mắt tôi. Làn da nhợt nhạt, đôi môi tô đỏ khẽ run rẩy khi nhìn thấy tôi.
Tôi nắm lấy tay nắm cửa, lùi sang một bên để nhường lối cho người bước vào.
Phía sau mẫu hậu là một cung nữ cầm nến và một vị kỵ sĩ hộ tống. Nếu so với đoàn tùy tùng gần chục người như bình thường, thì đây quả là một nhóm ít ỏi.
Cung nữ dường như đã đứng quá lâu, ngay khi bước một bước liền lảo đảo. Tôi làm như không thấy cảnh cô ấy phải bám vào cánh cửa để không ngã xuống. Kỵ sĩ hộ tống cũng vậy.
Mẫu hậu không hề quan tâm đến những gì diễn ra sau lưng.
Ánh mắt của mẫu hậu dừng lại trên người tôi. Nhưng ngay khi tôi nhìn lại, người lại né tránh ánh mắt tôi.
Mái tóc vốn luôn được búi cao và buộc gọn gàng giờ đây đã rối tung.
Một cảm giác tội lỗi trào dâng. Sự xót xa và day dứt. Nhưng đó không phải cảm xúc của tôi. Đó là cảm xúc của Geoffrey.
Dù tôi nghĩ rằng mẫu hậu không phải một bậc phụ huynh tốt đối với Geoffrey, nhưng tôi vẫn muốn làm hài lòng người.
Tại sao lại như vậy?
Có lẽ vì Geoffrey là một người con ngoan. Và tôi đang mượn cơ thể của cậu ấy...
Trước cả những suy nghĩ đó, mỗi khi nhìn thấy mẫu hậu, tôi lại nhớ đến mẹ mình. Hai người chẳng có điểm nào giống nhau, nhưng mỗi lần đối diện với mẫu hậu, tôi lại có cảm giác mình đã làm gì đó sai trái.
Vì sao lại có cảm giác này? Có phải vì tôi đang gọi người là mẫu hậu? Hay vì tội lỗi tôi đã gây ra với mẹ lại đang phản chiếu lên mẫu hậu?
Đôi tay của mẫu hậu quá đỗi ấm áp và mềm mại. Khác hoàn toàn với bàn tay của mẹ mà tôi từng nhớ.
Tôi chưa từng có một bàn tay dịu dàng như vậy chạm vào mình.
Mẹ chưa bao giờ chạm vào tôi.
Tôi thậm chí chưa từng tưởng tượng rằng một bàn tay nào đó sẽ chạm vào mình.
Bàn tay của mẫu hậu quá ấm áp.
Cảm giác ấy giống như sự yêu thương.
Tôi khao khát được chạm vào.
Dù cho sự quan tâm và tình cảm của mẫu hậu có vẻ kỳ lạ và gượng gạo, nhưng nó vẫn khiến lòng tôi mềm yếu.
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 58
10.0/10 từ 16 lượt.
