0 And 1
Chương 295
“Điện hạ.”
Vị khách cuối cùng là Dot. Cậu ấy chỉ lặng lẽ xuất hiện sau khi tất cả mọi người đã rời đi.
Trên tay cậu là một cái khay. Nhìn vào phần trà bánh được bày ra, có vẻ ban đầu cậu định tiếp đãi khách.
Cũng dễ đoán cậu định tiếp ai. Dot không đời nào xem Quản Lý ký túc xá hay Lowell là “khách mời”.
Dù sao thì Quản Lý cũng là phóng viên – người từng đăng bài viết về “nguồn gốc thật sự của Geoffrey” ở Biscotti. Còn Lowell thì sau vụ việc với công nương, đã bị Dot ghét cay ghét đắng.
Tôi chợt nhớ lại khi Dot nổi đoá, mắng rằng “Kẻ ăn chơi chỉ tổ gây phiền phức thay vì giúp đỡ điện hạ”.
“Cậu nghe hết rồi à?”
Nếu Dot định tiếp đón Alex và Idella, thì chắc đã đứng ngoài cửa từ rất lâu. Không rõ cậu ấy nghe được từ đoạn nào.
Nhưng nhìn nét mặt thì… có vẻ là nghe hết rồi.
Chẳng lẽ tôi mới là người phát tán tin đồn nhiều hơn cả Edward?
“Thật ra tôi không cố nghe đâu ạ… nhưng nó cứ vang vào tai. Xin lỗi điện hạ.”
“Cậu nghe được gì cơ?”
“Điện hạ, ngài… sắp kết hôn ạ?”
“Không.”
“Không ạ?”
Dot tròn mắt kinh ngạc. Tôi đành thở dài rồi hỏi thẳng cậu ấy:
“Edward cũng tiếp cận cậu à?”
“Dạ? Điện hạ Edward ạ? Không đâu ạ. Tôi còn chưa từng gặp người ấy nữa mà.”
Không à? Vậy sao lại hoảng hốt đến thế? Tôi tưởng như mọi người đang lần lượt đến cảnh báo tôi vì mấy lời nhảm nhí Edward tung ra cơ mà?
Dot trông có vẻ thất vọng.
Cảm thấy khả nghi, tôi hỏi lại:
“Cậu muốn tôi kết hôn à?”
“Á! Không ạ, điện hạ! Tôi tuyệt đối không bao giờ tưởng tượng đến cảnh người kế thừa của ngài sẽ thống trị Vương quốc Thống nhất Biscotti–Sherbet với dáng vẻ oai phong lẫm liệt đâu ạ! Cũng chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện điện hạ làm nhiếp chính thì sẽ ngầu cỡ nào…”
“….”
Ra là cậu có tham vọng kiểu đó hả?
Tôi ngỡ ngàng nhìn Dot, còn cậu ấy thì cuống cuồng phủ nhận.
“Thần tuyệt đối không tưởng tượng ra viễn cảnh con của thần sẽ phụ giúp chăm sóc người kế vị của điện hạ đâu ạ! Xin lỗi điện hạ!”
Tưởng tượng cụ thể quá rồi đấy. Cậu tính kế hoạch gia đình luôn rồi hả? Nhưng mà…
“Cậu đang quen ai à?”
Lúc còn ở hoàng thành, tôi chưa từng để ý thấy gì cả.
Dot trợn tròn mắt.
“Dạ? Không có đâu ạ, điện hạ!”
“Vậy… tính sinh con một mình à?”
“Khi điện hạ ổn định rồi thì thần cũng sẽ kết hôn… mà…”
“Chăm con bận lắm đó. Lúc đó không còn làm thị vệ cho tôi được đâu.”
“Dạ?”
Không ngờ Dot lại ôm mộng lớn như vậy. Dù không đến mức sốc, vì tham vọng của cậu ta lúc nào cũng xoay quanh việc đưa Geoffrey lên vị trí cao nhất.
Michelle từng nói Edward tham vọng vươn tay sang Sherbet, nhưng hóa ra mưu đồ thôn tính quốc gia lại đang nằm ở phía này.
Dot dè dặt hỏi:
“Điện hạ, thần có cần điều tra dư luận ở Biscotti không ạ?”
“Chi vậy?”
Cậu ấy vừa mới giấu nhẹm chuyện ấy cơ mà?
Dot phấn khích đáp:
“Điện hạ đã làm được bao nhiêu chuyện rồi, người ta không thể vô ơn mà quay lưng đi như thế được ạ. Thần biết điện hạ yêu quý Biscotti đến nhường nào mà! Dù lời phóng viên kia chẳng đáng tin, nhưng điều tra thử cũng chẳng có hại gì đâu ạ… Ngài từng nói muốn quay về mà.”
Nghe như có lý, nhưng thực ra vô lý hết chỗ nói.
Nếu tôi giả mạo thân phận hoàng tử, thì bị chửi cũng đúng thôi.
Nhưng lý trí là một chuyện, còn cảm xúc lại là chuyện khác.
Dù Biscotti không phải nơi tôi sinh ra, cũng chẳng đến mức gọi là “yêu thương”, nhưng…
Khi nghĩ mình sẽ không bao giờ được quay về nữa, tôi có cảm giác như đất dưới chân mình sụp xuống. Hóa ra, cứ sống lâu ở đâu đó thì rồi cũng nảy sinh tình cảm. Tôi đã từng coi nơi ấy là chốn mình thuộc về.
Tuy có nhiều chuyện không hay, nhưng bảo không có ký ức gì thì cũng chẳng đúng.
Chỉ là tôi…
Tôi không muốn “không thể quay lại”.
Không quay lại và không thể quay lại là hai điều hoàn toàn khác nhau. Một nơi như thế… chỉ cần một nơi là đủ rồi.
Dù tôi đã chọn đến đây bằng chính ý chí của mình.
“Cậu làm giúp nhé?”
Tôi nói, và Dot hớn hở rời khỏi phòng.
“Cứ giao cho thần! Thần sẽ chuẩn bị để điện hạ trở lại hoàng thành Biscotti trong muôn hoa rực rỡ!”
Hả? Nãy giờ tôi có nói gì giống vậy đâu?
Chẳng phải tôi mới nói mình còn đang phân vân chuyện kết hôn sao?
Bất chấp tâm trạng rối bời của tôi, ngày ra trận vẫn đến gần. Edward, người cứ bận rộn chạy ngược xuôi, mãi đến đêm trước ngày xuất phát mới có thời gian rảnh.
Cậu ấy đến tìm tôi vào lúc nửa đêm. Nửa đêm vốn dĩ chẳng phải thời điểm thích hợp để đi gặp ai, nhưng tôi không chắc Edward có biết điều đó không.
Nhìn cách cậu ấy lần nào cũng chọn lúc nửa đêm để đến, chắc là chẳng biết thật.
Nhưng lần này cậu ấy không leo cửa sổ như lúc ở hoàng thành. Edward đi qua hành lang, bước vào từ cửa chính, nên lính gác, Alex và cả Dot đều biết cậu ấy đến.
Vì thân phận đặc biệt, chẳng ai cản cậu ấy. Họ chỉ đứng nhìn Edward như đang xem trò vui.
Một binh lính còn nhìn tôi rồi lại nhìn Edward, làm tôi tự hỏi: chẳng lẽ chỉ vì thân phận cậu ta nên ai cũng im lặng?
Tôi không hỏi.
Khi cửa đóng lại, Edward mỉm cười. Không hiểu sao cứ thấy nụ cười đó là tôi lại muốn buông xuôi.
Tôi khoanh tay, nhìn thẳng vào cậu ấy để trấn tĩnh lại.
“Chuẩn bị xong cả rồi chứ?”
Câu hỏi của tôi mang ý: bận giở đủ trò khắp nơi thế, đã chuẩn bị gì cho trận chiến chưa?
“Ừ.”
Edward ngoan ngoãn trả lời.
“Dạo này bận lắm à?”
“Ừ.”
“Vì mải rải tin đồn kết hôn hả?”
“Cũng bận vụ đó thật.”
Cậu còn không thèm chối. Tôi nên nổi giận mới đúng.
Nhưng vì không giận nổi nên mới đáng ngại. Tôi buông tay khỏi tư thế khoanh tay.
“Cậu chọn sai người rồi đấy. Lại còn đi báo với đám thân cận của tôi? Họ đâu có thích cậu, sao mà giúp nổi.”
“Không sao. Tôi cũng chẳng thích họ mà.”
“……”
Không…
Cậu cũng không thích họ nên không sao á? Đó là cái logic gì vậy?
“Cậu cố tình báo cho họ à? Để làm gì?”
“Nếu muốn phản đối thì phản đối ngay bây giờ đi.”
Lại cái gì nữa đây?
Edward đáp một cách dịu dàng.
“Vì bây giờ cậu thích tôi mà. Nếu đợi đến khi cậu đổi ý rồi phản đối, thì có khi tôi chẳng được nghe đâu.”
“……”
Thì ra cậu có kế hoạch sẵn rồi. Mà cái kế hoạch ấy thật nực cười không chịu nổi.
Cậu nghĩ tôi sẽ nghe lời hơn nếu phản đối sau này á? Rốt cuộc cậu đang nghĩ tôi là kiểu người nào?
“tôi trông giống kiểu người sáng thích chiều chán, sáng yêu chiều bỏ à?”
“Không hẳn, nhưng cái cảm giác tim đập thình thịch khi nhìn tôi lúc này… biết đâu chỉ là hiệu ứng cầu treo thì sao.”
Cái gì cơ…
“Vậy nên giờ cậu mới cầu hôn đấy hả?”
Edward suy nghĩ một chút rồi đáp:
“Cũng… không sai.”
Tức là có thật. Câu trả lời vòng vo mà nghĩa thì rõ ràng.
Đôi lúc có quá nhiều điều để nói đến mức không nói được gì. Tôi chỉ có thể nhìn Edward chằm chằm, không nói nên lời.
Vậy mà cậu ấy vẫn thản nhiên nói tiếp:
“Thật ra… tôi cũng thấy bất an.”
“Về điều gì?”
“Về việc nếu có cơ hội bắt được Colin Koch, tôi có khi sẽ cố tình để hắn chạy mất.”
“…Tại sao?”
“Nếu dẹp yên được cuộc nổi loạn hoàn toàn, có khi đức vua Sherbet sẽ đổi ý.”
“……”
“Và… có thể cậu cũng sẽ không cần đến tôi nữa.”
Cậu còn định đi xa đến đâu đây? Edward nói những lời ấy nhẹ như không. Có vẻ mỗi ngày cậu ấy đều đi vòng vòng với mấy suy nghĩ như vậy trong đầu.
Tôi bắt đầu thấy tức giận, và lần này tôi chắc chắn điều đó không phải lỗi của tôi.
Tôi cứ tưởng cậu đang tránh mặt tôi vì bận làm mấy chuyện ngốc nghếch, hóa ra lại là vì mấy suy nghĩ tệ hại thế này. Tôi suýt nữa đã nổi giận, nhưng thật ra… tôi không thể giận Edward được.
“Cậu không phải kiểu người như thế.”
Edward nhìn tôi. Tôi lặp lại.
“Cậu từng nói cậu không làm những việc mà tôi ghét.”
“Ừ.”
“Thì đấy. Cậu không phải kiểu người như vậy.”
Edward nheo mắt nhìn tôi. Có vẻ cậu ấy chẳng ý thức được mình tốt đẹp đến mức nào.
Vì trưởng thành quá sớm, nên xung quanh chẳng có ai kịp thời khen ngợi cậu ấy. Cũng có thể vì thế mà Edward chẳng thể tin tưởng chính mình.
Tôi không thể móc trái tim mình ra mà cho cậu ấy xem, nên chỉ còn cách đặt tay lên vai cậu mà vỗ nhẹ.
Edward lặng lẽ đón nhận rồi khẽ thở dài.
Bỗng cậu ấy nắm lấy tay tôi, cúi xuống đặt môi lên mu bàn tay. Hơi thở của cậu ấy phả nhẹ lên da tôi.
“Khi trở về, tôi sẽ cầu hôn.”
“……”
Sao cậu lại tuyên bố cái điều đó như thể phát động chiến tranh vậy?
Tất cả những chuyện trước giờ chẳng phải cũng là cầu hôn sao?
Tôi có cả đống điều muốn nói, nhưng trái tim thì đang đập thình thịch. Máu chảy dưới lớp da như đang nhột nhạt một cách kỳ lạ.
Tôi nín thở, nhìn chằm chằm vào cậu ấy.
“tôi đi đây.”
Edward nói.
Tôi đứng im tại chỗ cho đến khi cậu ấy rời khỏi. Chỉ sau khi cánh cửa đóng lại, tôi mới có thể thở ra.
Rồi tôi mới nhận ra… hình như Edward chẳng chuẩn bị gì cho trận chiến cả.
***
Mặc dù bị gọi đi lúc nửa đêm, nhưng Pavel trông vẫn khá tỉnh táo. Vì từng chuyển phe giữa chừng, lại thêm việc cha của cậu ta là cận thần thân tín của Vua Philippe, nên hắn không bị nhốt vào tháp.
Không ai nói ra miệng, nhưng việc cậu ta là “anh trai” của Geoffrey có lẽ cũng là lý do khiến cậu ta không bị xử phạt.
Tôi không biết mình có tư cách trừng phạt cậu ta không. Geoffrey có muốn cứu người anh trai của mình không?
Tôi cũng chẳng rõ.
Vì vậy, tôi không thể tự tay xử lý cậu ta. Với tôi, Pavel hay Maurice Sanson đều là những người thật sự không mấy quan trọng.
Tôi không muốn mình là người trừng phạt một kẻ mà Geoffrey có thể xem là quan trọng.
Nhưng Pavel không thể hoàn toàn thoát tội.
Tôi không muốn nhìn thấy cậu ta xuất hiện ở thủ đô nữa. Nếu là Geoffrey, hẳn cũng sẽ có hình phạt dành cho cậu ta. Dù gì thì cậu ta cũng từng lợi dụng hoàng hậu để mưu lợi cá nhân.
“Điện hạ, ngài cho gọi thần?”
“Chúng ta còn chuyện phải dàn xếp.”
“Dạ? À… vâng.”
Pavel nuốt nước bọt. Vẫn là dáng vẻ yếu hèn trước kẻ mạnh, hung hăng trước kẻ yếu.
Khi Geoffrey còn yếu thế, cậu ta định bán đứng bí mật của cậu ấy. Còn bây giờ, cậu ta lại hạ mình như một trung thần tận tụy.
Tôi chẳng quan tâm cậu ta có thật lòng hay không.
“Tôi phải làm gì với một kẻ đã hai lần bán đứng bí mật của tôi đây?”
Tôi hỏi như thể thực sự tò mò, Pavel càng cúi thấp đầu hơn. Tôi có thể thấy cậu ta đang xoay đủ kiểu trong đầu để nghĩ cách ứng phó.
“Điện hạ, xin hãy tha cho thần. Thần… thần là anh trai của ngài mà!”
“Ừ. Cũng từng có chuyện như thế.”
“Thần vì ngu muội mà bị tên giả mạo Edward lừa gạt. Nếu không bị hắn chia rẽ, sao thần lại dám chống lại ngài chứ? Xin hãy nhớ lại thần đã trung thành với ngài thế nào khi còn ở học viện! Thần đã dũng cảm tiết lộ mưu đồ của hắn với ngài đấy thôi!”
“Phải rồi. Trong khi người anh trai giả kia cứu mạng tôi hai lần, thì cậu bán đứng tôi hai lần. Từ hồi học viện đã vậy rồi.”
Sự trơ trẽn của Pavel khiến đầu óc tôi bỗng trở nên sáng tỏ.
Tôi quyết định.
Không rõ đó có phải là lựa chọn đúng đắn không. Lowell chưa bao giờ nói Pavel là một hiệp sĩ giỏi cả.
Pavel Sanson không phải hiệp sĩ tốt, cũng chẳng phải học trò gương mẫu—chỉ là kiểu quý tộc điển hình.
Và kiểu quý tộc điển hình thì luôn tìm cách bảo vệ người thừa kế của gia tộc, giống như Maurice Sanson.
Nếu tôi đẩy Pavel ra chiến trường, Maurice nhất định sẽ tìm cách bảo vệ cậu ta. Nhà Sanson, như chính Pavel từng tự hào, là một dòng dõi lớn và không phải gia tộc dễ bị chèn ép.
“Thế này đi. Cậu sẽ ra trận để chứng minh lòng trung thành. Dùng mạng mình để bảo vệ người anh trai giả đã cứu tôi. Nếu Edward trở về an toàn, tôi sẽ cho phép cậu lui về lãnh địa nghỉ hưu. Coi như để chuộc lỗi vì đã bán đứng tôi, cậu sẽ bảo vệ ân nhân của tôi.”
Bị cấm rời khỏi lãnh địa còn đỡ hơn bị nhốt trong tháp.
Tôi thấy đây là một thỏa thuận công bằng, nhưng Pavel lại há hốc mồm nhìn tôi.
“Điện hạ đúng là người nhân hậu…”
Cái gì cơ?
“Tôi đang nhân hậu đây—cho cậu cơ hội để làm việc có ích. Khi rời khỏi phòng này, đừng nhắc đến chuyện anh em gì nữa. Tôi nói thật lòng đấy. Edward sẽ không thích đâu.”
Chạm mắt tôi, Pavel im lặng.
“Vâng… thưa điện hạ.”
Vậy là, tôi đã thêm một người vào đội bảo vệ Edward.
Không chắc cậu ấy có vui không. Có khi còn thấy phiền nữa. Nhưng như vậy, ít ra cậu ấy cũng không thể một mình lao thẳng vào doanh trại địch.
Đã nói “tôi sẽ trở về” thì cũng nên nỗ lực để trở về an toàn chứ.
Thật ra điều tôi muốn nói với Edward—chỉ là như vậy.
Dù Pavel có giúp ích được hay không thì… còn phải chờ xem.
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 295
10.0/10 từ 16 lượt.
