0 And 1
Chương 274
"Nếu không có thương nhân, không một lãnh địa nào của Sherbet có thể duy trì sự thịnh vượng như hiện tại. Cớ sao những kẻ đại diện cho các vùng đất lại chỉ có quý tộc?"
Khoan đã… Cái gì thế này…?
Lần này, tôi quay sang nhìn Lowell. Cậu biết chuyện này trước khi đưa hắn ta đến sao?
Lowell tái mặt, lắc đầu.
Dù cổ họng khô khốc, tôi vẫn thấy tò mò.
"Ngươi cũng đã nói vậy với Colin Cork sao?"
"Làm sao có chuyện đó được? Ngài ấy đã đồng ý công bố một chính sách tuyệt vời để đáp lại thiện ý của chúng thần. Chúng thần biết có thể mua chuộc ngài ấy bằng tiền, nhưng cuối cùng ngài ấy lại không giữ chữ tín. Ngài ấy sẽ không bao giờ giữ lời hứa với chúng thần."
"Nhưng chính sách đó đã được công bố mà?"
"Ngài nghĩ nó là vì chúng thần sao? Khoảnh khắc nó trở thành công cụ để tấn công Điện hạ, ý nghĩa của nó đã mất đi. Hẳn Điện hạ cũng hiểu rằng chẳng ai tin rằng lời ngài ấy nói sẽ trở thành hiện thực."
Làm sao để tôi tin được hắn ta đây?
Tôi không thể nói thẳng như vậy, nên đành lựa lời.
"Đáp lại thiện ý của ngươi là việc chỉ Bệ Hạ mới có thể làm."
Tôi uyển chuyển nói rằng hắn ta đã tìm nhầm người, nhưng Gareth nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Vâng. Vì vậy, thần mới tìm đến người sẽ trở thành chủ nhân của Sherbet."
Kỹ năng nịnh hót của thương nhân quả nhiên không cần bàn cãi.
"Làm sao ta có thể tin ngươi?"
"Điện hạ không phải là người luôn tôn trọng những kẻ như chúng thần sao?"
Tôi không nhớ mình đã từng coi thường thương nhân.
Các quý tộc khác cũng vậy thôi. Người có tiền thì khó bị khinh thường lắm. Những ai thực sự làm được điều đó mới đáng nể.
Gareth tiếp tục nói.
"Chẳng phải Điện hạ đã bảo trợ cho những công dân Biscotti để họ có thể xuất bản báo chí sao? Chính thần đã bảo trợ cho báo chí của Sherbet, Điện hạ. Chúng thần mơ về một thế giới công bằng hơn. Ít nhất thì người kiếm tiền sẽ được giữ trọn số tiền họ kiếm được…"
Bỗng nhiên, Alex tiến đến, đứng chắn trước cửa.
"…"
Thì ra, kẻ vui vẻ lan truyền tin đồn rằng tôi không phải hoàng tử chính là các người?
Dĩ nhiên, không phải hung thủ thực sự của tin đồn đã tự mò đến. Gareth nhận thấy biểu cảm của tôi và hành động của Alex, sắc mặt hắn ta thay đổi rồi vội vàng biện hộ.
Hắn ta khẳng định mình không liên quan đến tin đồn, chỉ đơn thuần cung cấp tài chính.
"Thần chỉ giúp đỡ vì nghĩ rằng họ đang truyền tải tư tưởng giống Điện hạ!"
Tôi chẳng quan tâm nữa. Ít nhất, từ giờ tôi sẽ không cảm thấy tội lỗi khi lợi dụng hắn ta.
Gareth hứa sẽ hợp tác rồi rời đi.
"Thần sẽ tìm kiếm các phóng viên trong khả năng của mình, Điện hạ. Xin hãy tin vào thiện ý của thần."
"Ừ, được rồi."
Vua Sherbet đã ấn định ngày tổ chức yến tiệc tại hoàng cung và mời các quý tộc. Đoàn thương nhân Topinut do Gareth dẫn đầu chịu trách nhiệm cung ứng vật phẩm cần thiết cho yến tiệc, với sự hỗ trợ từ Mont Blanc.
Vốn dĩ hai thương hội là đối thủ cạnh tranh, không mấy hòa hợp, nên sự hợp tác này đã thu hút không ít sự chú ý.
Công tước Sprout là một trong những người quan tâm đến điều đó.
"Ngài có quen biết Gareth Topinut từ trước sao?"
"Không hẳn."
"Trong Viện Quý tộc có không ít kẻ không thể giữ vững địa vị quý tộc nếu thiếu sự hỗ trợ của thương hội Topinut. Như vậy, Điện hạ đã có trong tay một lượng phiếu ủng hộ tuyệt đối."
Ồ, thật sao?
Có vẻ như vị hội trưởng thương nhân đã chuẩn bị sẵn sàng để dựng lên một vị vua. Chẳng phải họ còn cần gì từ tôi nữa, nếu đã có thể tạo ra một chỗ đứng trong Viện Quý tộc?
Có lẽ hắn ta không cần sự giúp đỡ của tôi.
Nếu đã bỏ tiền ra mua chuộc Colin, hẳn họ cũng đã hỗ trợ Michel. Có thể họ đang quan sát xem ai có cơ hội lớn hơn rồi sẽ chuyển hướng đầu tư.
Sự ủng hộ tuyệt đối mà công tước nói có lẽ không hoàn toàn chắc chắn, nhưng tôi để mặc ông ta hiểu lầm.
Người ta chỉ mua khi thấy món hàng có vẻ đang bán chạy.
Nếu tôi trông giống như một sợi dây chắc chắn, công tước cũng sẽ muốn nắm lấy.
"Đúng vậy. Và nếu có sự giúp đỡ của ngài thì càng tốt. Bệ Hạ sẽ tổ chức một yến tiệc tại hoàng cung. Sẽ thật tuyệt nếu ngài có thể tham dự."
"Bệ Hạ sao?"
"Ừ. Người lo rằng ta sẽ không vui vì những chuyện gần đây. Người nghĩ rằng ta cần được an ủi. Ta vốn thích yến tiệc mà."
Vua Sherbet rất yêu quý tôi.
Tôi nói dối mà không hề chớp mắt, và công tước đáp lại.
"Vâng, Điện hạ. Đương nhiên, thần phải tham dự rồi."
Công tước Sprout là người biết giữ lễ nghĩa, nên ông ta không trực tiếp bàn tán về tin đồn.
Tuy nhiên, những người hầu trong phủ công tước thì không được như vậy. Ánh mắt dõi theo tôi suốt dọc đường đi.
Bước ra khỏi dinh thự, ánh mặt trời chói chang khiến mắt tôi nhói lên.
Tôi khẽ thở dài. Những gì có thể làm, tôi đã làm rồi.
Tại yến tiệc, tôi sẽ trông như một đứa cháu trai được nhà vua yêu quý. Nếu các thương nhân của Sherbet và Công tước Sprout cứ quanh quẩn bên cạnh, hẳn sẽ có người bắt đầu nghi ngờ.
Nếu tôi thực sự trở thành người thừa kế, những kẻ từng đàm tiếu về tôi sẽ phải muối mặt.
Tốt nhất, trong yến tiệc, tôi nên đóng vai một bạo quân.
Edward đã dạy tôi một bài học quý giá: Không có cận thần nào dám mở miệng tùy tiện trước mặt một bạo quân.
Trận đại chiến Biscotti do Edward dẫn dắt diễn ra trong bầu không khí ngột ngạt đến đáng sợ.
Không phải tôi thích điều đó.
Nhưng chẳng lẽ bây giờ cậu ấy vẫn còn giữ cái thái độ đó sao…?
Nhà vua Sherbet đã bắt giữ những kẻ bất trung từng đi dán truyền đơn khắp nơi, đồng thời tổ chức một yến tiệc linh đình để giới thiệu tôi trước mặt quý tộc.
Hai công tước còn lại không được mời đến yến tiệc. Chỉ có Công tước Sprout tham dự.
Khi ai đó nhắc đến hai công tước vắng mặt, nhà vua không hề che giấu vẻ khó chịu.
Quý tộc rất nhạy bén. Nhận ra đây không phải nơi thích hợp để đặt nghi vấn về tôi, họ chỉ tươi cười nói những lời hay ho.
Tin đồn trên phố như thể chưa từng tồn tại.
Tôi cũng không thua kém ai về độ trơ trẽn, nhưng diễn xuất của quý tộc thật đáng học hỏi.
Tôi cười đến mức tê cả mặt, đi khắp yến tiệc để giao thiệp. Đến rạng sáng khi yến tiệc kết thúc, tôi đã kiệt sức.
Rượu đều do Alex và Lowell uống thay tôi, nhưng mặt tôi vẫn nóng ran, cơ thể bức bối.
Chắc tôi đã căng thẳng.
Miệng lưỡi quý tộc Sherbet hẳn sẽ im ắng một thời gian. Ít nhất là đến khi kỳ thi kết thúc, họ sẽ không hành động nông nổi.
Họ sẽ không xúm lại vặn hỏi tôi. Chỉ cần vậy là tôi đã đạt được mục đích phần nào.
Tôi cố tình không tìm hiểu phản ứng từ Biscotti. Tôi biết nó chẳng thể mang lại điều gì tốt đẹp.
Trước tiên, tôi sai Dot thu thập tất cả các tờ báo Biscotti trong tầm mắt.
"Ôi, Điện hạ! Vẫn chưa kịp dọn dẹp ạ!"
Những tờ báo bị thu gom ấy dường như đã trở thành củi nhóm lửa.
Tôi nhìn thấy Dot và Alex nghịch lửa bên ngoài. Ban đầu, tôi còn thắc mắc họ làm gì trong thời tiết nóng nực này.
Có vẻ như họ đang loại bỏ tất cả những gì có thể khiến tôi nhớ đến tin tức từ Biscotti.
Nhờ đó, tôi biết được dư luận Biscotti đang tệ đến mức nào.
Dĩ nhiên là vậy rồi.
Tôi không suy nghĩ nhiều về nó. Hội đồng quý tộc Sherbet không đề cập đến việc đánh giá tư cách của tôi mà chuyển sang thảo luận chủ đề bài thi thứ ba.
Quý tộc lại gửi thiệp mời đến tôi. Lần này, tôi không từ chối mà lựa chọn những nơi có thể tham gia.
Gần như đêm nào tôi cũng có mặt ở các buổi tụ họp.
Tôi gặp quý tộc Sherbet nhiều hơn cả quý tộc Biscotti.
Thời gian trôi qua chóng mặt.
Tôi chỉ biết cố gắng cầm cự. Còn sau đó ra sao, tôi chưa có kế hoạch gì cả.
Giữa lúc đó, tin dữ từ Biscotti bay đến.
"Điện hạ, Edward điện hạ đã mất tích rồi ạ…"
Dot tái mặt báo tin.
***
Colin Cork đang nghe báo cáo từ hầu cận. Người anh ta sai đi do thám phủ Công tước Sprout cuối cùng cũng trở về.
"Thư ký của Hoàng tử Geoffrey, Idella Éclair, đã đến phủ công tước. Cô ta chỉ ở lại đủ lâu để uống một tách trà rồi rời đi. Có vẻ như cô ta đã tiếp xúc với công tước."
"Sao không phải Lowell Mont Blanc?"
Hầu cận quỳ rạp xuống đất.
"Thần cũng lấy làm lạ, nên đã dò hỏi đám người hầu trong phủ công tước. Họ nói có một nam nhân có ngoại hình tương tự Mont Blanc thỉnh thoảng xuất hiện gần đó. Có lẽ trước đây hắn đã bí mật ra vào phủ công tước, nhưng vì trang phục khác biệt nên thần không nhận ra được…"
Lý do biện hộ quá dài dòng.
Colin nhắm mắt lại. Đồ vô dụng…
"Cút đi!"
Colin quay sang nhìn Pavellet Sangson.
Pavel đến để nhận công lao, nhưng rồi nhanh chóng nhận ra bầu không khí không ổn.
Những người đến gặp Colin lần lượt báo cáo về những buổi yến tiệc Hoàng tử Geoffrey tham dự, khách mời tại đó, và phản ứng của họ đối với hoàng tử.
Nghe nói, một nam tước và các thành viên trong câu lạc bộ đọc sách nổi tiếng ở thủ đô đã xuất hiện trong một bữa tiệc của hoàng tử để thể hiện sự hiện diện của họ.
Khi nghe tin này, Colin phản ứng như thể sắp phát điên. Pavel chợt nhớ rằng Colin cũng là thành viên của câu lạc bộ đó.
Những người cùng câu lạc bộ với anh ta đã đứng về phía hoàng tử, chứ không phải anh ta.
Pavel bắt đầu sốt ruột.
"Chúng ta phải làm gì đó chứ? Đám quý tộc kia chắc chắn không có lòng tự trọng. Làm sao họ có thể chấp nhận một đứa con hoang làm chủ nhân của mình được?"
"Câm miệng."
Colin đáp gọn lỏn.
Pavel sững sờ nhìn anh ta, rồi lập tức nổi giận.
Chẳng phải anh ta đang đối xử với mình như một tên hầu sao?
0 And 1
