0 And 1
Chương 268
Thời gian yên bình, nếu có, cũng nhanh chóng chấm dứt.
Khi đến hoàng thành, đã có người chờ tôi sẵn.
“Điện hạ. Kẻ thương nhân hèn mọn này xin được mượn chút thời gian của ngài.”
Đó là một người đàn ông ăn vận giàu có. Dù hắn không tự giới thiệu, tôi vẫn nhận ra hắn là một thương nhân.
Lowell nhìn người đàn ông kia, tỏ vẻ kinh ngạc.
“Gareth Toffeenut!”
“Ai thế?”
“Chủ thương hội Toffeenut. Một đại thương nhân của Sherbet.”
Một người như vậy tìm tôi để làm gì?
Gareth cúi đầu.
“Điện hạ, thần không dài dòng. Xin hãy thu nhận chúng thần.”
***
(góc nhìn Pavel, anh em cùng cha khác mẹ với Geoffrey)
Tôi đang gặp rắc rối.
Tôi đã dốc sức chạy đôn chạy đáo để ngăn Hoàng tử Geoffrey trở thành người thừa kế của Sherbet. Nhờ đó, Michel và Colin được giúp đỡ không ít.
Nhưng cái tên vong ân bội nghĩa là Michel lại phản ứng thế này.
‘Đưa cậu đến bữa tiệc cùng tôi á? Cậu á?’
Thái độ đầy nhục mạ đó khiến tôi cũng không thể không đỏ mặt.
Michel chỉ giao du với đám đơn giản và ồn ào, vốn chẳng hợp với quý tộc như tôi. Tôi ghét kỵ sĩ!
Tôi đã liên lạc với Colin, nhưng chỉ nhận được hồi âm từ quản gia rằng ngài ấy đang bận.
Tôi có nên bỏ quách Michel mà tìm người khác không? Nhưng nếu vậy, cũng chẳng có gì đảm bảo rằng Colin sẽ chấp nhận tôi.
Theo đuổi quyền lực khiến đầu tôi muốn nổ tung. Đúng lúc đó, tôi nhận được liên lạc từ đám bạn cũ.
Dù miễn cưỡng đến bữa tiệc, tôi chẳng thấy vui vẻ gì. Trước đây tôi đã hòa hợp với bọn họ kiểu gì vậy?
Bây giờ, tôi đã ở một tầng lớp khác xa bọn họ—những kẻ ăn không ngồi rồi, chẳng bao giờ chạm được đến trung tâm quyền lực.
Bọn họ chẳng biết gì về suy nghĩ của tôi, chỉ lo ba hoa những điều vô nghĩa.
“Có thể mời Hoàng tử đến không? Cậu học chung học viện với ngài ấy còn gì.”
“Cậu làm gì quen nổi Hoàng tử chứ?”
“Ừ nhỉ.”
Tôi nhìn đám cười cợt kia với ánh mắt khinh thường.
“Các ngươi có biết gì về Hoàng tử Geoffrey không?”
“Cậu biết à?”
“Lại bắt đầu rồi đấy.”
Không biết gì thì sống thật vô tư nhỉ.
Hoàng tử Geoffrey đang lấy cớ nhớ nhà để trốn các bữa tiệc, khiến toàn bộ quý tộc Sherbet như ngồi trên lửa. Khi ngài ấy lần đầu xuất hiện tại bữa tiệc của Công tước Sprout, mọi thế lực đều đổ dồn đến.
Hoàng tử xảo quyệt đó đã tiếp cận Công tước Sprout, đồng thời ngầm gửi tín hiệu đến các quý tộc trung lập.
Vậy ai sẽ là quý tộc vươn lên trở thành bá chủ giới thượng lưu nhờ mời được ngài ấy?
Quả đúng là một nước đi mang phong cách của Hoàng tử. Tôi, bị thôi thúc bởi cảm giác phải phơi bày chân tướng của ngài ấy, lên tiếng.
“Chỉ có ta mới nhận ra Hoàng tử Geoffrey nham hiểm đến mức nào. Các ngươi thật may mắn đấy. Nếu không có ta, chắc giờ đã bị móng vuốt của ngài ấy siết chặt mà không hay rồi.”
Tôi cứ thế tuôn lời trong cơn say. Đến khi nhận ra thì đã bị khiêng lên xe ngựa đưa về nhà giữa đêm.
Và ngay khi vừa mở mắt vào sáng hôm sau, tôi bị lôi thẳng đến thư phòng của cha mình.
“Ta đã dặn con đừng nói năng tùy tiện! Sao con mãi chẳng chịu nghe vậy? Con giống ai mà lại thế này hả?”
Tôi chỉ thấy chính cha mình mới giống người chẳng biết là con ai!
Chẳng qua tôi chỉ lỡ miệng về Hoàng tử Geoffrey chút thôi, có đáng để bị đối xử thế này không?
Nhưng cha tôi đã nhốt tôi vào thư phòng, buộc tôi chỉ còn cách cầu xin.
“Cha! Cha ơi! Ngoài kia có ai không? Quản gia! Mở cửa!”
Dù tôi có hét đến đâu, chẳng một ai chạy đến.
Cơn giận của tôi bốc lên.
Tôi quyết định từ bỏ, quay sang lục lọi thư phòng. Biết đâu lại có chìa khóa dự phòng.
Tôi vừa tìm vừa nghĩ xem, sau khi thoát ra, sẽ trừng trị lũ người hầu vô dụng này như thế nào.
“Cái quái gì đây?”
Một ngăn kéo bị khóa bị tôi đá văng ra, để lộ một chiếc hộp bên trong.
Đó là một chiếc hộp gỗ cao cấp. Tôi mở ra, và một xấp thư rơi ra lả tả.
Người nhận: Morris Sangson.
Người gửi…
Milane?
Ai đây?
…Công chúa Milane!
“……!”
Tôi suýt đánh rơi chiếc hộp.
*
“Những gì Điện hạ định làm cho vương quốc này, chúng thần sẽ giúp ích hơn bọn quý tộc kia.”
Gareth nói. Hắn mang phong thái của một thương nhân—một người vừa vạm vỡ vừa khéo ăn nói.
Nhưng nếu đã là thương nhân, lẽ ra hắn phải nhạy bén hơn mới đúng. Tôi cảm thấy kỳ lạ.
“Ta định làm gì cho vương quốc này?”
“Thần biết Điện hạ là người theo đuổi một thế giới lý tưởng. Ngài có lòng trắc ẩn sâu sắc và luôn nhìn người khác bằng ánh mắt công bằng. Đó cũng là lý do Điện hạ không dễ dàng đưa tay ra với giới quý tộc—bởi họ có thể trở thành trở ngại cho giấc mơ của ngài.”
A dua sao? Tôi không chắc.
“À, vậy sao. Cảm ơn nhé. Giờ thì nói xem, sao ngươi lại tìm đến ta?”
“Chúng thần sẽ không trở thành gánh nặng cho Điện hạ.”
“…….”
Tôi chẳng hiểu hắn đang nói gì.
“Như ngài thấy, thần chỉ là một thương nhân yếu thế. Nhưng ngay cả những người cao quý cũng không thể làm gì nếu không có tiền. Thần tin chắc rằng khả năng nhỏ bé của mình sẽ giúp ích cho Điện hạ. Dù thương hội Mont Blanc có lẫy lừng thế nào, trong vương quốc này, thần vẫn hữu dụng hơn. Xin hãy cho phép thần và đồng nghiệp được phục vụ ngài.”
Giọng điệu hắn khiêm tốn, nhưng lời nói lại đầy tự tin.
Hắn chắc chắn sẽ giúp ích cho tôi sao? Tôi thì chẳng cần đến hắn.
“Ngươi giúp ta mà không mong nhận lại điều gì?”
“Vâng, thưa Điện hạ.”
“Ra vậy. Vậy thì tốt nhất là ngươi nên quay về đi.”
“Gì ạ?”
Gareth ngẩng đầu, bối rối.
“Ta không nhớ mình từng sống một cuộc đời đủ vĩ đại để có thể nhận vận may vô điều kiện. Ta cũng chưa từng nghe chuyện một thương nhân lại hành động mà không có lợi ích gì. Dù ngươi mong muốn điều gì hay không mong muốn gì từ ta, ta cũng không có ý định cho ngươi bất cứ thứ gì. Thế nên đi đi.”
Ngay khi tôi đuổi khách, Dot mở cửa.
“Xin mời đi lối này.”
Gareth miễn cưỡng đứng dậy, quay sang hỏi tôi.
“Điện hạ, ngài đã biết chúng thần là ai rồi sao?”
“Chưa.”
Cũng chẳng muốn biết. Có lẽ là một liên minh thương nhân gì đó.
Bọn họ nghĩ tôi sẽ thân thiện với họ chỉ vì tôi không thân thiện với quý tộc sao? Thật nực cười.
Tôi định nói cho hắn biết Colin có khi còn dễ tính hơn tôi nhiều, nhưng rồi lại thôi. Hắn sẽ tự lo liệu được.
Gareth định nói thêm gì đó nhưng cuối cùng vẫn bị Dot đẩy ra ngoài.
Tin tức của hắn chậm thật. Đã muộn thế này rồi thì chi bằng chờ thêm vài ngày nữa rồi hãy đến, ít ra còn có thể nghe ngóng xem tôi đã phát ngôn gì ở viện Quý tộc.
Dù sao thì—
Tôi đã tiễn vị đại thương nhân của Sherbet về an toàn. Hoàn toàn không có phe ủng hộ Geoffrey, bài kiểm tra của cậu thì thảm hại. Và vừa rồi, cậu còn bị đóng dấu là quá mức ‘Biscotti.’
Khả năng hồi sinh của Geoffrey… bằng không.
Cơn đau đầu nhẹ biến mất, mắt tôi dần trĩu xuống.
Tôi không để ý, nhưng có vẻ khá mệt. Alex thấy tôi ngáp thì miễn luôn buổi tập hôm nay.
“Điện hạ, nghỉ ngơi đi ạ. Ngài đã vất vả rồi. Ngày mai thần sẽ không gọi ngài dậy đâu.”
“Vâng, thưa Điện hạ. Mời ngài nghỉ ngơi.”
Dot dâng trà giúp dễ ngủ, còn Alex xoa bóp vai tôi.
Máu lưu thông có vẻ ổn.
Tôi cảm kích nỗ lực của họ, nhưng lúc này chưa muốn ngủ. Sau khi hai người rời khỏi phòng, tôi vẫn mở mắt chờ đến tận đêm khuya.
Giữa màn đêm, một con chim ưng có bộ lông nâu xám bay vào qua cửa sổ.
Nó tinh nghịch cắn nhẹ đầu ngón tay tôi. Tôi v**t v* bộ lông mượt mà của nó, rồi viết một tin nhắn gửi Edward.
—Sẽ sớm trở về.
Tôi nhìn con chim biến mất vào bóng tối. Cơn mệt mỏi bị kìm nén bỗng trào ra.
Tôi ngáp một cái rồi nằm xuống giường.
Có vẻ tôi đã ngủ rất sâu. Khi tỉnh lại, tôi nghe thấy âm thanh huyên náo ngay gần mình.
“…Grey?”
“Điện hạ.”
Gương mặt tái nhợt của Grey hiện ra trước mắt tôi. Ánh nắng gay gắt khiến tôi phải nheo mắt. Đã là ban ngày rồi sao?
“Có chuyện gì vậy? Đến tận phòng ta thế này.”
Do ngủ lâu nên đầu tôi đau nhức. Grey im lặng cho đến khi tôi ngồi dậy.
Khi nhìn lại, tôi thấy Lowell cùng một số người khác cũng có mặt. Cửa phòng bật mở. Bá tước Baumkuchen bước vào.
Gương mặt ông ấy cứng đờ.
“…Điện hạ. Ngài đã nghe tin chưa?”
Một dự cảm chẳng lành trỗi dậy.
Chẳng lẽ Edward đã xảy ra chuyện gì?
“Biscotti có chuyện à?”
“Không. Giờ không phải lúc lo cho Biscotti đâu, Điện hạ.”
Grey lên tiếng.
“Hiện tại, tin đồn Điện hạ không phải con ruột của Bệ Hạ đang lan khắp Sherbet.”
“…Cái gì?”
Cứ như bị dội một gáo nước lạnh. Cơn buồn ngủ lập tức tan biến, tim tôi trĩu nặng.
Nhưng tôi không có thời gian để tiêu hóa tin tức đó. Một thị vệ của Vua Sherbet chạy vào.
“Điện hạ! Bệ Hạ triệu ngài gấp!”
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 268
10.0/10 từ 16 lượt.
