0 And 1
Chương 241
“Con đến đây mà không có chút tham vọng nào sao? Sao có thể như vậy được?”
Vua Sherbet là một người kỳ lạ, nhưng dường như ông ấy rất hiểu rõ hoàng hậu.
Ông ấy thực sự cư xử như một người chú. Dù chưa từng có một người thân cận như vậy, nhưng những người họ hàng trong phim truyền hình có lẽ cũng giống thế này.
Giọng điệu khi ông ấy nhắc đến hoàng hậu vô cùng thân mật, khiến tôi cảm thấy ông ấy thực sự là người thân của bà ấy.
“Tại sao người không liên lạc với mẫu hậu ạ?”
Hoàng hậu không phải kiểu người sẽ tìm đến vua Sherbet vì mắc nợ hay gây phiền hà cho ông ấy.
Tôi hỏi ông ấy. Tôi hy vọng lời nói của mình không nghe như đang trách cứ, vì tôi không có tư cách để làm vậy.
Thế nhưng, vua Sherbet lại trông đau khổ.
“Vì em ấy ghét ta.”
“……”
“Ta cũng vậy. Nhưng đó là một sai lầm. Lẽ ra ta không nên làm vậy.”
Ông ấy tiếp tục xin lỗi.
“Ta xin lỗi. Dù con có ghét ta cũng chẳng còn cách nào khác. Nhưng ta mong con sẽ không cảm thấy bất an ở nơi này. Nếu con bất an, ta sẽ không thể chịu đựng nổi.”
**
Tôi trở về phòng và nằm xuống giường.
Có một điều tôi vẫn luôn thắc mắc.
Hoàng hậu từng là công chúa của vương quốc Sherbet. Xuất thân của bà ấy giúp gia tộc mở rộng ảnh hưởng trong Biscotti.
Nếu không có sự hỗ trợ của Sherbet, bá tước Baumkuchen đã không thể đẩy lùi những tộc người du mục phương Bắc. Khi đó, Biscotti thậm chí còn gặp khó khăn trong việc duy trì quân đội ở biên giới.
Tuy nhiên, giữa vua Sherbet và hoàng hậu không hề có liên lạc. Tôi biết điều này bởi vì hoàng hậu chưa bao giờ nhắc đến ông ấy trước mặt tôi.
Tại sao bà ấy không đề cập đến một người có thể giúp đỡ Geoffrey như vua Sherbet?
Nếu chỉ đơn thuần muốn Geoffrey trở thành vua, thì một vương quốc không có người thừa kế như Sherbet hẳn là một lựa chọn đầy hấp dẫn đối với hoàng hậu.
Tất nhiên, Bà ấy là vương hậu của Biscotti, và ngai vàng mà Geoffrey nhắm đến đương nhiên là của Biscotti.
‘Không có lý nào Milane lại liên lạc với ta.’
Vua Sherbet đã cho tôi biết lý do.
Chuyện phải quay trở lại quá khứ, khi hoàng hậu vẫn còn là công chúa.
Lúc ấy, biên giới của Biscotti liên tục bị tộc người du mục xâm lược và cướp phá.
Những cuộc xung đột với tộc người du mục kéo dài suốt thời thơ ấu của Geoffrey.
Người đã chấm dứt cuộc xung đột đó chính là bá tước Baumkuchen. Nhờ đó, ông ấy trở thành anh hùng của đất nước. Tương tự, Edward cũng được ca tụng vì đã hoàn toàn kết thúc những cuộc chiến này.
Tôi chưa từng đến phương Bắc. Geoffrey thì được nuôi dưỡng trong hoàng cung như một viên ngọc quý. Dù tôi có nghe kể về tình hình phương Bắc, sự hiểu biết của tôi vẫn rất hạn chế.
Tình hình biên giới khi ấy tồi tệ hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng. Dân chúng không còn muốn ở lại biên giới, đến mức quân đội Biscotti phải ngăn cản họ di cư bằng vũ lực. Quân đội tấn công chính thần dân của mình.
Trong hoàn cảnh đó, Biscotti đã đề xuất hôn nhân với công chúa Milane của Sherbet, xem như một lời cầu viện.
‘Tại sao người lại chấp nhận lời cầu hôn đó?’
Tôi tò mò hỏi. Vua Sherbet có vẻ bối rối.
‘Ta ư? Không, ta định từ chối.’
Không phải sao?
Tôi cứ tưởng ông ấy đã chấp nhận cuộc hôn nhân đó và vì thế mới trở mặt với hoàng hậu.
Vua Sherbet giải thích rằng hôn nhân liên minh giữa hai nước không chỉ có lợi cho Biscotti.
Biscotti là lá chắn ngăn cản người du mục phương Bắc. Nếu Biscotti không thể chống lại cuộc xâm lược, Sherbet cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Vua Sherbet không muốn chiến tranh, và nếu có thể hỗ trợ Biscotti để tránh hỗn loạn, ông ấy sẵn sàng làm vậy.
‘Tại sao?’
Tôi lại thắc mắc. Vua Sherbet vô tình thốt ra câu trả lời.
‘Vì Milane đã có người yêu…’
‘…….’
‘Ta có nên kể chuyện này với con không nhỉ?’
Ông ấy chợt nhận ra điều mình vừa nói và bối rối. Có vẻ như ông ấy không chắc liệu có nên kể cho con của Milane về người yêu cũ của bà ấy hay không.
Chẳng phải nên cân nhắc chuyện đó trước khi nói ra sao?
Ông ấy đúng là một người vụng về.
Dù sao thì, vấn đề nằm ở chỗ vua Sherbet đã không có con trong một thời gian dài.
Ông ấy và em gái, công chúa Milane, chênh lệch tuổi tác rất lớn, nên khi có người đến cầu hôn bà ấy, ông ấy đã trị vì một thời gian mà vẫn chưa có người thừa kế.
Thông thường, trong những trường hợp như vậy, người ta ít khi nghi ngờ khả năng sinh sản của nhà vua. Họ thường đổ lỗi cho hoàng hậu.
Hoàng hậu Rosalyn của Sherbet cũng không tránh khỏi những lời chỉ trích đó. Nhưng vua Sherbet không có ý định ly hôn.
‘Tại sao?’
‘Vì ta không muốn…’
‘…….’
Câu trả lời rất đơn giản.
Vua Sherbet giải thích.
‘Ta và Rosalyn đính hôn từ khi mười một tuổi. Chúng ta kết hôn ngay khi vừa trưởng thành. Suốt cuộc đời, chúng ta luôn bên nhau. Làm sao ta có thể bỏ rơi người thân của mình?’
Một câu trả lời quá đỗi bình thường, khiến tôi phải ngạc nhiên.
Nhưng dường như câu trả lời đó không làm công chúa Milane hài lòng.
Bà ấy nghĩ rằng vua Philip phải từ bỏ hoàng hậu Rosalyn.
‘Tất cả quý tộc đều dõi theo xem Milane sẽ kết hôn với ai. Lời cầu hôn đến với bà ấy liên tục. Nếu Milane kết hôn và có con, mọi người đều tin rằng đứa trẻ ấy sẽ trở thành người thừa kế của ta. Khi ấy, quyền lực sẽ bị phân chia.’
Vua Sherbet trông mệt mỏi.
Nếu nhà vua không có người thừa kế, ngai vàng sẽ lung lay. Nếu hoàng hậu sinh con ở Sherbet, đứa trẻ ấy có khả năng rất cao sẽ trở thành vua tiếp theo của Sherbet. Chắc chắn là như vậy.
Các quý tộc sẽ nịnh bợ vị vua tương lai cùng gia đình của người đó, và quyền lực của nhà vua sẽ bị chia đôi.
Mặc dù đó chỉ là giả thuyết, nhưng là một giả thuyết có khả năng cao xảy ra.
Vua Sherbet nhìn tôi và nói.
‘Nhưng ta không quan tâm đến chuyện đó. Còn Milane thì không. Bà ấy yêu Sherbet. Bà ấy muốn bảo vệ hòa bình của Sherbet, muốn cống hiến cho lợi ích của vương quốc. Bà ấy tin đó là nghĩa vụ của mình. Bà ấy trách ta vì đã trốn tránh trách nhiệm. Bà ấy nói rằng nếu ta có người thừa kế, thì vấn đề này đã không xảy ra.’
‘Vậy nên?’
‘Vậy nên… chúng ta đã cãi nhau. Đến mức không muốn nhìn mặt nhau nữa. Rồi bà ấy rời đến Biscotti.’
Sinh người thừa kế là trách nhiệm của nhà vua. Trong thế giới này, cách suy nghĩ của hoàng hậu có lẽ phổ biến hơn.
‘Chuyện là vậy đấy.’
Vua Philip trông hoàn toàn kiệt sức. Sự sống động đã biến mất khỏi nét mặt ông, chỉ còn lại những nếp nhăn sâu hoắm.
'Đừng lo về hiệp ước hòa bình. Ta chỉ muốn gặp con thôi. Không có ý định làm con bất an. Ta thề đấy. Sẽ không có vấn đề gì xảy ra đâu.'
Vua Philip đã hứa như vậy.
Tôi hiểu vì sao ông ấy lại tỏ ra thân thiện với mình.
Ông ấy nghĩ rằng lẽ ra mình không nên làm vậy. Ông ấy hối hận vì đã để mẫu hậu ra đi như thế.
Ông ấy muốn chuộc lại cảm giác tội lỗi đối với mẫu hậu thông qua tôi. Dù biết rằng điều đó chẳng có ý nghĩa gì.
Tôi hiểu rõ cảm giác đó.
Tôi trở mình trên giường, rồi ngồi dậy, tựa lưng vào gối.
Thật may mắn. Người thân duy nhất của mẫu hậu cũng đang tiếc thương cho sự ra đi của bà. Chỉ cần xác nhận được điều đó là đủ rồi. Như thể đã đặt xuống được một gánh nặng.
***
Ngày hôm sau, Grey tìm đến tôi. Trên tay cậu ta cầm một bức thư.
"Cuộc trò chuyện với vua Philip thế nào rồi?"
Còn chưa kịp chào "Chào buổi sáng." thì cậu ta đã hỏi ngay.
Dù sao thì, nếu tôi có nói thế, Grey cũng sẽ hỏi lại rằng "Ngài thấy bây giờ trông giống buổi sáng sao?". Vì mặt trời đã lên cao giữa bầu trời rồi. Có vẻ tôi đã ngủ rất say.
Thấy Grey muốn đi thẳng vào vấn đề, tôi cũng thuận theo.
"Không có chuyện gì đáng lo đâu."
"Ngài có thể nói chi tiết hơn không?"
Tôi kể lại cuộc trò chuyện với vua Philip cho Grey.
Những chuyện cũ có liên quan đến mẫu hậu thì không cần nhắc đến.
Tôi chỉ nói rằng vua Philip đã xin lỗi tôi và hứa hẹn về hiệp ước hòa bình. Grey đặt bức thư xuống bàn.
"Vậy là hết rồi sao?"
"Ừ."
Còn cần gì nữa?
Có vẻ Grey vẫn chưa thể chấp nhận câu trả lời đó.
"À, chúng ta sẽ đi đến Sorbet."
Ngay khi nghe tôi nhắc đến thủ đô Sherbet, Grey gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn. Mỗi lần gõ, bức thư lại bị đầu ngón tay cậu ta ấn xuống.
"Nhưng vua Philip đang ở đây mà? Ngài ấy có nói cần thảo luận với các đại thần để ký hiệp ước không? Nhưng nếu vậy, thì việc đích thân ngài ấy đến đây có ý nghĩa gì chứ...?"
"Không, hiệp ước hòa bình đã được hứa hẹn rồi. Vua Philip nói rằng ông ấy sẽ tổ chức lễ tưởng niệm mẫu hậu ở Sorbet. Ông ấy muốn chúng ta đến tham dự."
Tôi nhìn xuống bàn khi nói. Dù không ngờ tới lễ tưởng niệm, nhưng nếu không có nó, có lẽ tôi cũng sẽ cảm thấy kỳ lạ.
Vua Philip mong rằng tất cả những ai muốn tưởng nhớ mẫu hậu đều có mặt. Không biết đoàn sứ giả Biscotti có đáp ứng được kỳ vọng đó không, nhưng chắc chắn vẫn tốt hơn là không tham dự.
Bức thư đó là từ Edward sao?
Tôi thấy tò mò về chuyện đó. Grey không phải kiểu người hay đi đưa thư giúp người khác, nhưng nếu người gửi là Edward, thì cũng có khả năng.
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 241
10.0/10 từ 16 lượt.
