0 And 1
Chương 225
Những kẻ theo sau bá tước cũng quỳ xuống. Chỉ trong chớp mắt, những kẻ đáng ngờ khoác áo choàng đã bị khuất phục.
Phía sau họ, lối đi bí mật khẽ hé mở. Tôi chạm mắt với Alex và lắc đầu. Chưa phải lúc. Vào trong đi.
Lối đi bí mật lặng lẽ khép lại.
"Chuyện gì vậy? Đừng làm thế, từ từ nói xem nào."
Tôi cúi người xuống. Bá tước Orange ngẩng đầu nhìn tôi.
"Điện hạ, người tin thần sao?"
"Ta còn phải hiểu chuyện gì đang xảy ra đã chứ. Giọng điệu có vẻ yếu ớt nhỉ. Nhịn đói à?"
Tôi nói bằng giọng điệu có phần thương hại, và khóe mắt của bá tước Orange ửng đỏ. Dĩ nhiên, chỉ cần nhìn gương mặt tròn trịa như mặt trăng của ông ta cũng biết ngay là vẫn ăn uống đầy đủ.
Tiền quả thực có thể làm được mọi thứ. Dù phải lẩn trốn, ông ta cũng chẳng có vẻ gì là đã chịu khổ.
"Bị lính canh truy đuổi nên…."
"Vất vả rồi nhỉ. Nhưng sao lại gây chuyện như thế?"
Tôi nghiêm mặt, và bá tước giật nảy mình.
"Không phải đâu, điện hạ! Thần bị vu oan! Thần không biết điện hạ Edward đã nói gì với người, nhưng thần không làm gì cả!"
"Chỉ có thế thôi sao? Ta nhớ rõ ngươi từng hết lòng tiếp đãi ta. Đưa ngươi vào đây là chút lòng thương xót cuối cùng của ta. Ta nghĩ trước khi ngươi bị xử tử, ta nên gặp mặt một lần."
Tôi ngồi xuống sofa, bắt chéo chân. Chống cằm nhìn xuống, tôi thấy bá tước quỳ gối trườn về phía mình.
Có nên để ông ta đến gần thế này không nhỉ?
Tôi đang phân vân thì bá tước hạ giọng thì thầm.
"Điện hạ, người không nhận ra sao? Đây là âm mưu của điện hạ Edward. Nhằm tiêu diệt hoàn toàn thế lực của người…."
"Gì cơ?"
"Quân của thần đã đến kinh thành. Điện hạ nghĩ vì sao điện hạ Edward lại ra tay vào lúc này? Chẳng phải vì không chịu nổi việc người có được chút quyền lực dù chỉ trong giây lát hay sao?"
Một quan điểm khá thú vị. Nếu tôi không phải là người gây ra chuyện này, có khi tôi đã bị thuyết phục.
Thấy tôi không trả lời, bá tước nhích lại gần hơn nữa. Khoảng cách gần đến mức tôi có thể thấy rõ từng sợi râu trên mặt ông ta.
Đằng sau ông ta, lối đi bí mật lại mở ra. Alex đặt tay lên chuôi kiếm.
Bá tước Orange là kiểu người dù trong hoàn cảnh nào cũng cố gắng thuyết phục kẻ khác, nhưng có vẻ trực giác của ông ta lại không phát triển lắm. Không cảm nhận được sát khí đang tỏa ra như thế sao?
Chưa phải lúc. Tôi lại ra hiệu. Nhưng chính tôi cũng bối rối.
Hay là bây giờ?
"Điện hạ có thể khó tin, nhưng đây là sự thật. Nhìn thần mà xem, điện hạ. Thần còn lại gì nữa ngoài tài sản, danh dự, và…?"
Bá tước vẫn chưa bị tước đất đai, quân đội hay thậm chí là mạng sống, vậy mà lại nói thế.
Còn nhiều lắm chứ?
Và tôi muốn có chúng. Để những thứ đó trong tay kẻ phản loạn là quá nguy hiểm.
Bá tước vừa khóc vừa cầu xin.
"Những quý tộc đang bị dồn đến đường cùng, chẳng phải họ đều là người của điện hạ sao?"
"…Ngươi muốn gì?"
Tôi giả vờ bị thuyết phục và hỏi. Tại sao bọn quý tộc lại chẳng chút nghi ngờ tôi thế nhỉ?
Bá tước khai ra không chút do dự.
"Xin hãy để thần hộ tống điện hạ rời khỏi kinh thành. Nơi này quá nguy hiểm cho điện hạ."
Edward mà thấy cảnh này thì tốt biết mấy.
Dù nghe không dưới mười người cảnh báo về hắn, tôi vẫn chưa chạy trốn.
Dĩ nhiên, ẩn ý trong lời bá tước là 'hãy đưa ta ra khỏi kinh thành đi'.
"Những người đi theo ngươi thì sao?"
"Chỉ là những gia nhân khỏe mạnh. Họ trung thành với thần, nên điện hạ không cần lo lắng. Họ sẽ hết lòng phục vụ điện hạ."
"Có mang vũ khí không?"
"Tất nhiên rồi, điện hạ. Nhưng trước khi vào cung, họ đã phải giao nộp vũ khí…."
Tôi khẽ gật đầu.
Gương mặt bá tước bừng sáng. Nhưng tôi không ra hiệu cho ông ta.
Một trong những gia nhân khoác áo choàng quay đầu lại. Có lẽ hắn cảm nhận được luồng gió lùa vào từ đâu đó.
Không kịp để hắn thốt lên tiếng kêu, Alex đã túm cổ bá tước và quật xuống sàn. Mặt đất rung lên. Hầu cận của bá tước Baumkuchen lập tức ập đến khống chế nhóm áo choàng.
Tiếng hét vang lên, cửa thư phòng bật mở. Đám lính đánh thuê đang chờ ngoài hành lang đồng loạt xông vào.
Nhưng sự có mặt của họ không cần thiết.
Chưa đầy năm phút, trận chiến đã kết thúc. Giữa hầu cận của bá tước Orange và bá tước Baumkuchen, kẻ chiến thắng là bên thứ hai.
"Cái… cái gì vậy! Điện hạ! Điện hạ!"
Alex nhanh chóng xé mũ trùm áo choàng và nhét vào miệng bá tước. Căn phòng im ắng trở lại.
Làm thế có cần thiết không? Ta còn nhiều chuyện phải nghe lắm.
Tôi ngồi xổm trước bá tước đang run rẩy dưới đất.
"Bá tước, có liên lạc được với đồng bọn không?"
****
— Bắt được một tên.
Tôi phải báo cáo tiến trình. Vì vậy, tôi liên lạc với Edward.
— Còn tám tên nữa.
Câu trả lời lịch sự nhanh chóng được gửi lại.
Tôi cũng biết mà. Edward chắc chắn không có ý định báo tin cho tôi.
Là lời cảnh báo sao?
Tang lễ của Hoàng hậu diễn ra sau hai ngày nữa. Nếu đến lúc đó vẫn chưa bắt hết, Edward định làm gì đây?
Định tống tôi đến Sherbet sao?
Đó có được xem là hình phạt không nhỉ?
Bá tước Orang chẳng giúp ích được gì trong việc bắt giữ các quý tộc khác.
Suy nghĩ ban đầu của tôi đã đúng. Quý tộc là một tập thể không hề có sự hợp tác. Không chỉ không biết đồng bọn của mình đang trốn ở đâu, mà họ cũng không chuẩn bị bất kỳ phương thức liên lạc nào.
Ngược lại, những người hầu của Bá tước lại hữu dụng hơn.
“Chúng tôi không ngờ ngài ấy lại phản bội điện hạ đến tận phút cuối!”
“Dù có nhận lệnh, chúng tôi cũng không bao giờ làm hại điện hạ đâu. Xin hãy tin chúng tôi!”
Những người hầu vừa khóc vừa biện bạch. Họ khóc đến mức câu chữ bị đứt quãng.
Tôi thấy bối rối. Họ làm vậy để xin giảm tội sao? Với kỹ năng diễn xuất thế này, tôi thấy mình cũng có thể giả vờ bị lừa.
Nhưng vốn dĩ, tôi không định quy tội của chủ nhân lên đầu đám người hầu.
“Ừ. Ta tin.”
“Dạ? Ngài có chắc không ạ?”
“Nếu tin tưởng bọn họ một cách dễ dàng như vậy thì...”
“Điện hạ, ngài sẽ gặp nguy hiểm mất!”
Rốt cuộc họ muốn tôi làm gì đây? Dù sao thì những người hầu này cũng bắt đầu nói xấu chủ nhân để chứng minh lòng trung thành với tôi.
“Chắc chắn ngài ấy đến tìm điện hạ là vì sợ bị tố cáo.”
“Đúng vậy! Vừa hèn hạ lại vừa nhát gan!”
“Là một kẻ cho vay nặng lãi không có máu và nước mắt!”
Bá tước làm cả nghề cho vay nặng lãi sao?
Mặc dù chuyện đó chẳng liên quan gì đến tình huống hiện tại. Nhưng cũng đúng là có lý do để quý tộc trong nước giàu có đến vậy.
Những người hầu này thực chất đều mang nợ với Bá tước, bị ép buộc phục dịch mà thôi. Chỉ thiếu mỗi tờ giấy khế ước nô lệ, chứ chẳng khác gì nô lệ cả.
Không phải người hầu nào cũng trung thành và chính trực như hầu cận nhà Baumkuchen. Ngay cả những cung nhân trong cung điện cũng nhận hối lộ một cách khéo léo.
Đến cả Dot, người luôn trung thành với tôi nhất, cũng có mối quan hệ thân thiết với Hoàng hậu.
Những người hầu của Bá tước thú nhận rằng họ không thể tố giác chủ nhân vì sợ bị trừng phạt. Với tội mưu sát hoàng tộc, nhẹ nhất cũng là lưu đày vĩnh viễn.
Vậy còn những người hầu của các quý tộc khác thì sao?
Tôi triệu tập các phóng viên.
“Hãy báo tin rằng, bất cứ ai tố giác nơi ẩn náu của các quý tộc, ta sẽ không truy cứu tội lỗi trước đây của hắn. Nói rằng đó là lời hứa của ta.”
“Dạ? Điện hạ nói vậy là sao ạ?”
“Ngài định xá tội cho bọn họ sao?”
Giữa những phóng viên đang ngơ ngác, vị quản lý ký túc xá cải trang lên tiếng.
“Điện hạ định tận dụng đám tội phạm ngoài đường sao? Nhưng làm vậy thì không thể thể hiện sự nghiêm minh của pháp luật được đâu.”
“Ừ. Như vậy thì không được.”
“Ý ngài là...”
“Ta sẽ không vi phạm luật pháp. Cũng sẽ không làm gì khiến các ngươi khó xử đâu.”
Các phóng viên rời đi với vẻ mặt cực kỳ bối rối.
Chỉ còn lại vị quản lý ký túc xá đang mân mê bộ râu giả.
Anh ta còn gì muốn nói sao?
"Trưởng ký túc xá.”
“Vậy ra điện hạ đã biết.”
Quản lý ký túc xá giật phăng bộ râu giả. Thật đáng ngạc nhiên khi anh ta tin rằng tôi không nhận ra.
“Nếu điện hạ thất hứa, những kẻ tố giác sẽ cảm thấy bị phản bội vô cùng đấy.”
“Không sao.”
“Nhưng thưa điện hạ... Ngài không quan tâm đến suy nghĩ của dân chúng sao?”
Quản lý ký túc xá kinh ngạc. Phản ứng như thể đó là điều không thể xảy ra.
Sao anh ta lại thế nhỉ?
“Điều ta chờ đợi là sự phản bội của đám người hầu. Sự ngu xuẩn của chủ nhân không nên trở thành tội lỗi của kẻ hầu người hạ.”
Bằng không, họ sẽ không dám tố giác chủ nhân của mình. Tôi có ý định khuyến khích sự phản bội và tố giác.
“Tôi đã quá dại dột, thưa điện hạ. Thật đáng trách khi tôi lại nghi ngờ ngài.”
Quản lý ký túc xá hớn hở rời đi. anh ta cũng thật kỳ lạ.
Sau khi những kẻ phiền phức đều rời đi, căn phòng trở nên yên tĩnh. Tôi nằm dài trên ghế sofa, giơ tờ giấy của Edward lên. Dưới ánh sáng mặt trời, tờ giấy trở nên mờ trong, khiến chữ viết phía sau cũng hiện ra chồng lên chữ phía trước.
Có gì ở mặt sau sao?
Tôi lật tờ giấy lại.
— Cậu có cần tôi giúp không?
Dòng chữ khó nhận thấy ấy được viết ở mặt sau.
Tay tôi trượt đi, tờ giấy mỏng manh đập vào sống mũi rồi rơi xuống.
Edward muốn tôi thành công hay thất bại đây?
Việc thấu hiểu con người thật khó khăn.
Hy vọng đám quý tộc không sở hữu sự thấu hiểu vượt trội hơn tôi. Nếu không thể đọc được tâm tư của những người ở gần mình, bọn họ sẽ bị tóm gọn mà thôi.
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 225
10.0/10 từ 16 lượt.
