0 And 1

Chương 224


Có một điều tôi chưa từng nói với ai—lý do tôi phải đến Sherbet. Ngay từ đầu, tôi đã nghĩ rằng mình nên đi.


Tôi đã nhận được thân thể này từ Geoffrey. Gọi là “thân thể”, nhưng thực ra đó là toàn bộ con người cậu ấy.


Tôi đã quên mất điều đó. Cho đến khi nhớ lại, tôi chưa từng nghĩ rằng mình có trách nhiệm với “Geoffrey”. Vì đó không phải là của tôi.


Căn phòng tôi ở, những cung nhân chăm sóc tôi—tất cả đều không thuộc trách nhiệm của tôi. Dù họ có cảm thấy gì với tôi đi nữa, điều đó chẳng liên quan gì đến tôi.


Nghĩ như vậy thì thật nhẹ nhõm. Tôi không cần biết họ muốn gì. Chỉ cần điều đó không gây hại cho tôi là đủ.


Nhưng tôi đã vô thức hứa sẽ chịu trách nhiệm cho họ.


Trở thành Geoffrey có nghĩa là như vậy.


Tôi không phải một vị thánh vĩ đại đến mức hy sinh bản thân để ngăn chặn chiến tranh. Thậm chí, tôi còn không chắc khi đến đó, mình sẽ nói được điều gì.


Theo lời Edward, nhà vua Sherbet muốn một người kế vị. Nhưng cũng có thể khi nhìn thấy tôi, ông ta sẽ nói: “Thà giao quyền lực cho một công tước khác còn hơn đưa thằng nhóc này lên ngôi.” Có khi suy đoán của Edward sai cũng nên…


Dù sao thì, tôi đã hưởng lợi từ thân phận Geoffrey. Vậy chẳng phải tôi nên trả lại hay sao?


Dân chúng sẽ không cho một hoàng tử ăn uống và trú ngụ chỉ để rồi thấy cậu  bỏ chạy khi đất nước gặp nguy nan.


Nhưng tất cả những điều đó chỉ là lý do bề ngoài.


“Điện hạ, có cần thắp đèn không?”


“Ừ.”


Alex cúi người châm nến. Ánh lửa cam ấm áp tô điểm khuôn mặt cậu ấy.


Muốn cứu cậu ấy là mong muốn của tôi, nhưng người cứu cậu ấy lại là quyền lực của Geoffrey.


Và người đã giam cậu ấy trong cô nhi viện chính là Hoàng hậu.


Alex chắc chắn sẽ theo tôi đến Sherbet.


“Alex, cậu không thấy sợ sao?”


“Điện hạ sợ bóng tối à?”


Tôi trông giống trẻ con đến vậy sao?



“Không. Ý tôi là chuyện đến Sherbet.”


“Điện hạ sợ à?”


“Vua Philippe là người nhà của Hoàng hậu.”


Có lẽ tôi đang suy nghĩ quá đơn giản. Anh em quý tộc hòa thuận với nhau là chuyện hiếm gặp. Ngay cả Edward và Geoffrey cũng vậy.


Nhưng, dù sao đi nữa.


“Tôi nghĩ mình nên báo tin cho ông ya. Thực ra, đó mới là lý do tôi muốn đến Sherbet.”


Tôi mỉm cười nhìn Alex.


“Kỳ lạ lắm đúng không?”


“Vâng.”


Là kỳ lạ thật à?


Alex châm ngọn nến thứ hai. Căn phòng sáng thêm một chút.


“Tôi không rõ lắm, nhưng tôi nghĩ một tang lễ là dịp để gia đình cùng nhau chia sẻ nỗi buồn. Nếu điều đó giúp Điện hạ vơi bớt đau thương trong lòng… thì thật tốt.”


Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Cậu ấy ấp úng, có vẻ bối rối.


Tang lễ sẽ được tổ chức tại Biscotti, nhưng không có ai trong gia đình Hoàng hậu ở đây.


Lễ tang của cha tôi cũng vậy—dù có họ hàng đến viếng, vẫn cảm giác trống trải. Nếu chẳng có ai thì còn cô đơn hơn nữa.


Một suy nghĩ quá đỗi cảm tính. Nhưng Alex lại cho rằng nó có lý.


Có lẽ tôi đã mong đợi câu trả lời đó.


“Alex, cậu sẽ đi Sherbet cùng tôi chứ?”


“Vâng. Bất cứ đâu.”


Alex không hề do dự.


Hiệp sĩ của tôi.


Alex không thuộc về Geoffrey. Cậu ấy thuộc về tôi.



Dù nói rằng một con người là thứ mình sở hữu cũng thật kỳ lạ.


***


 


Bá tước Orange không thể hiểu nổi vì sao mình lại rơi vào hoàn cảnh này. Ông ta là một quý tộc xuất sắc. Giao phó lãnh địa cho người quản lý, ông ta hòa nhập vào giới quý tộc ở kinh đô, xây dựng các mối quan hệ và mở rộng kinh doanh.


Dù số tiền kiếm được ít hơn số tiền mất đi, nhưng bù lại, ông ta có được con người. Cố Bá tước Orange cũng giàu có, nhưng danh tiếng không quá nổi bật ở kinh đô.


Trái lại, Bá tước đương nhiệm là một nhân vật nổi tiếng trong giới thượng lưu của kinh đô. Hơn nữa, ông ta còn có chút quan hệ với Hoàng tử Geoffrey. Khi Geoffrey khởi xướng phong trào trang trí vườn, ông ta là người đầu tiên hưởng ứng.


Hoàng tử đã trầm trồ trước khu vườn của bá tước, và chứng kiến cảnh đó, các quý tộc khác đổ xô đến tham quan, ca ngợi đây là 'khu vườn đẹp nhất kinh đô'.


Bá tước tin rằng mình là một quý tộc xuất sắc, và không chút nghi ngờ rằng cuộc đời ông ta sẽ tiếp tục rộng mở.


“Công tước Pie, cái tên đó…!”


Bá tước Orange vò nát tờ báo trong tay. Một gia nhân ra ngoài dò xét tình hình đã mang nó về. Đọc xong bài báo, bá tước không khỏi run lên vì tức giận.


Người đầu tiên đề xuất kế hoạch là Công tước Pie. Nhờ danh tiếng của một thành viên hoàng tộc đồng thời là một học giả, ông ta có thể tập hợp được sự đồng thuận của giới quý tộc.


Hơn nữa, khi Tiểu Công tước Cracker thay mặt Tể tướng bày tỏ sự tán thành, liệu ai có thể đứng ngoài cuộc?


Thế nhưng, giờ đây cả Công tước, kẻ dẫn đầu kế hoạch, lẫn Tiểu Công tước Cracker, người sau đó mới tham gia, đều đã rút lui.


Bài báo còn kèm theo tranh minh họa mô tả tình hình.


— Đám quý tộc độc ác đã hợp lực… (lược bỏ)… Tiểu Công tước Cracker đã khai như sau: “Đất nước này có sâu mọt.”


Các quý tộc bị vẽ như những con quỷ, lưng gù, thân hình đồ sộ, trên mặt hiện rõ nụ cười gian xảo.


Trong khi đó, Hoàng tử Geoffrey, người bị tập kích, lại được khắc họa như một chiến binh kiên cường, rút kiếm đối mặt với hiểm nguy.


Hoàn toàn là lời bịa đặt!


Sai lầm bắt đầu từ đâu? Bá tước Orange lần lượt rà soát lại từng chuyện. Khi nghe tin Hoàng tử Geoffrey gia nhập phe họ, ông ta đã nghĩ mọi chuyện đã xong xuôi. Hoàng tử Edward sẽ không thể chống cự!


Dân chúng tuy là những kẻ ngu muội, nhưng số lượng lại vô cùng lớn, dễ bị kích động, và hơn thế nữa, họ hết mực yêu quý Hoàng tử Geoffrey. Việc lợi dụng họ hẳn sẽ dễ dàng như uống một bát súp.


Bên ngoài, quân đội hưởng ứng, bên trong, dân chúng náo động, liệu Edward có trụ vững được không?


Bá tước Orange vốn chỉ là một quý tộc giàu có, nhưng nếu cuộc 'biểu tình' lần này thành công, ông ta có thể sẽ bước chân vào hàng ngũ đại quý tộc… Chắc chắn sẽ như vậy.



Đưa danh tiếng của gia tộc lên một tầm cao mới ngay trong đời mình! Ý nghĩ ấy khiến bá tước phấn khích.


Vậy mà sao lại thành ra thế này?


Có lẽ ngay từ đầu, tất cả chỉ là một cái bẫy. Một âm mưu nhằm lừa tất cả các quý tộc vào tròng để rồi tiêu diệt họ trong một đòn duy nhất. Nếu không phải vậy, thì làm sao có chuyện này xảy ra được?


Và nếu có kẻ đủ khả năng giật dây mọi chuyện, thì chắc chắn chỉ có một người.


Hoàng tử Edward.


Bá tước run lên vì giận dữ và sợ hãi, đi vòng quanh phòng như một con thú bị dồn vào đường cùng. Với đôi tai nhạy bén, ông ta nghe thấy đám gia nhân thì thầm ngoài cửa.


“Chủ nhân thật sự định hãm hại Hoàng tử Geoffrey sao?”


“Nếu không thì sao phải lẩn trốn? Ta đã thấy khả nghi từ lâu rồi.”


“Làm người sao có thể làm chuyện như vậy chứ?”


“Người ư? Đám quý tộc ấy mà, chỉ cần có tiền, có lẽ cả đất nước này cũng sẵn sàng bán đứng…”


“...Ngoài kia, ngay cả đám hành khất cũng đang truy lùng thủ phạm. Hay là…”


Lũ khốn này!


Bá tước định xông ra ngoài lập tức trừng trị chúng, nhưng chân ông ta như bị ghim chặt xuống sàn. Ông ta sợ. Nhỡ đâu lũ gia nhân hợp sức kéo ông ta ra ngoài thì sao?


Bình thường, ông ta chưa bao giờ lo nghĩ đến chuyện đó. Một lũ đầy tớ hèn kém làm sao có thể động đến một quý tộc như ông ta?


Nhưng lần này có liên quan đến Hoàng tử Geoffrey. Ông ta đã tận mắt chứng kiến đám ngu dân nổi loạn. Khung cảnh ấy mới kinh hoàng làm sao…


Bá tước lại siết chặt tờ báo trong tay. Trong căn nhà an toàn này vẫn còn đủ lương thực. Nếu muốn lẩn trốn, ông ta có thể cố thủ bao lâu tùy ý. Nhưng cứ tiếp tục như thế, đám người kia sẽ hành động thế nào đây?


Run rẩy trong nỗi sợ bị phản bội, bá tước đọc lại một dòng chữ trên báo.


— Hoàng tử Geoffrey đã nói: “Có lẽ có những người đã đưa ra lựa chọn sai lầm dù họ không mong muốn.” Ngài ấy còn tỏ ra khoan dung ngay cả với kẻ xấu…


Ký giả đã cố vẽ nên một hình tượng nhân từ cho Hoàng tử. Một suy nghĩ ngây thơ đến mức nào chứ?


Nhưng cũng chính vì vậy, một vị hoàng tử mềm lòng như thế có lẽ có thể bị lừa gạt. Phải lừa gạt được…


***


 



“Điện hạ, có khách muốn gặp ngài.”


Dot lên tiếng với một biểu cảm kỳ lạ.


“Họ trùm áo choàng, dúi vào tay một cung nhân một túi tiền vàng, rồi nói rằng: ‘Chúng ta có chuyện rất quan trọng, và chắc chắn Hoàng tử Geoffrey cũng đang tìm chúng ta.’”


Giọng điệu như thể đang bảo: Thật kỳ quặc, đúng không?


Quả thật là kỳ quặc. Muốn trông đáng ngờ đến mức ấy cũng không dễ dàng gì.


Tôi đọc mẩu giấy mà vị khách khả nghi ấy nhờ chuyển đến. Đúng là những người tôi đang chờ.


“Cho họ vào đi. Chắc hẳn đã rất vất vả, bảo cung nhân tiếp đón họ tử tế.”


“Vâng, thưa điện hạ.”


Dot rời đi. Tôi cũng cần chuẩn bị.


Những vị khách bước vào thư phòng nhưng vẫn không cởi bỏ áo choàng. Họ lặng lẽ quan sát xung quanh, dường như đang đánh giá điều gì đó.


“Điện hạ, xin hãy cho những người khác lui ra. Chúng tôi khẩn thiết cầu xin.”


Có vẻ họ đang cảnh giác với đám lính đánh thuê trong phòng.


Tôi chấp nhận yêu cầu của họ.


Số người đến đông hơn tôi tưởng. Tôi đã nghĩ các quý tộc sẽ đến từng người một, nhưng hóa ra nhóm phản loạn này có tinh thần hợp tác đáng ngạc nhiên.


Nhưng nhìn kỹ lại, chỉ có một người mặc áo choàng cao cấp, còn những kẻ còn lại trông khá lam lũ.


Liệu tất cả bọn họ có thực sự là quý tộc?


Đừng bảo là vì không dám đi một mình nên đã kéo theo cả đám gia nhân đi cùng nhé. Nếu là quý tộc, điều đó hoàn toàn có thể xảy ra.


Người đi đầu cởi bỏ áo choàng, để lộ khuôn mặt. Tôi lập tức nhận ra ông ta.


Bá tước Orange.


Tôi nhớ đến ông ta bởi ông ta chính là bậc thầy trong lĩnh vực xa hoa. Đã có lần tôi kinh ngạc trước sự xa xỉ của ông ta, rồi nhận ra bản thân còn kém xa về khoản này.


Trước khi tôi kịp nói gì, ông ta đã quỳ sụp xuống.


“Điện hạ, xin hãy tha mạng cho tôi! Đây tất cả chỉ là âm mưu của Hoàng tử Edward!”


Hả?


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 224
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...