0 And 1

Chương 222


— Cho tôi mượn Grey một chút được không?


Dù gì thì Grey cũng là cận thần của Edward. Có nên xin phép trước không nhỉ.


Tôi viết một mẩu giấy, cuộn tròn lại rồi đưa cho Dot. Cậu liền khéo léo thắt một chiếc nơ lên đó.


Khi định gửi đi, tôi bỗng nhớ đến bức thư cuối cùng của Edward.


— Và câu trả lời cho câu hỏi của cậu là, ‘Không’.


Tôi viết thêm dòng đó rồi giao cho một cung nhân.


“Hãy gửi đến cung của Edward.”


Cung nhân mang tờ giấy đi. Đột nhiên tôi cảm thấy mình hơi lỡ lời.


Câu trả lời đến trước khi tôi kịp uống hết một tách trà.


— Tùy cậu. Cậu không cần xin phép tôi từng việc đâu.


À, vậy à.


Có thêm một tờ giấy nữa.


— Và câu trả lời cho câu trả lời của cậu là, ‘Hừm’.


“……”


Cái gì đây?


Nghe như một tiếng cảm thán.


— Nghĩa là không hài lòng sao?


Cảm giác khó chịu cứ lởn vởn trong đầu, tôi liền viết câu hỏi và gửi đi.


Edward trả lời ngay sau đó.


— Ý kiến của tôi quan trọng à?


Không phải câu trả lời tôi mong đợi.


Tôi thấy bực bội. Có vẻ sắp nổi nóng rồi.


— Nếu không quan trọng thì tôi hỏi làm gì?


Tôi viết rồi đưa cho cung nhân. Anh ta trông như thể không hiểu nổi mình đang làm gì, lững thững bước đi.


Thật ra thì tôi cũng chẳng biết mình đang làm gì nữa.


Mấy tiếng sau, Edward mới gửi thư lại. Theo lời cung nhân, sau khi nhận được giấy, ngài ấy đã đọc qua rồi úp xuống bàn.


“Khi tôi nghĩ chắc ngài ấy không định trả lời nên quay về, thì ngài Edward giữ tôi lại. Ngài ấy uống chừng năm tách trà, uống thuốc, liên tục xoa trán, rồi mấy tiếng sau mới viết ra tờ này.”


Cung nhân đưa tôi tờ giấy.



Nội dung là thế này.


— Vì cậu mà tôi đau đầu.


Câu đó đáng lẽ phải là của tôi mới đúng!


***


 


Tôi đến gặp các phóng viên đang điều trị. Họ được tiếp đãi chu đáo trong phòng khách dành cho khách của cung điện Geoffrey, nằm nghỉ ngơi trên giường.


Dường như các cung nhân đã dỗ dành đủ nhiều, vì ngay khi tôi bước vào, họ lập tức bật dậy để chào đón tôi.


Dĩ nhiên, với cơ thể quấn đầy băng thì chuyện đó gần như bất khả thi.


“Không sao, cứ nằm đi.”


“Làm sao chúng tôi dám…”


“Thần thất lễ, điện hạ. Xin hãy chờ một chút.”


“Bảo là không sao mà?”


Các phóng viên vẫn cố gắng vùng vẫy để ngồi dậy. Tôi đành ấn họ nằm xuống và ngồi xuống chiếc ghế mà Alex đã kéo lại gần.


“Tôi không đến đây để tra hỏi mọi người. Cứ thoải mái mà nghe. Mọi người có giao thiệp với những phóng viên khác, đúng không?”


Trên danh nghĩa, họ đang bị truy lùng. Dường như đội cận vệ không quá quyết liệt trong việc bắt giữ họ, nhưng…


Tôi tưởng họ sẽ do dự khi trả lời, nhưng ngược lại, họ lên tiếng không chút e ngại.


“Vâng, dù sao thì giữa chúng tôi…”


“Việc trao đổi thông tin là điều quan trọng. Ngay cả việc tránh né đội cận vệ cũng cần có bí quyết.”


“Cần gì phải nói mấy chuyện đó?”


Grey đã tra tấn họ đến mức nào chứ? Bọn họ phản ứng quá mức thân thiện rồi.


“Có thể gọi họ đến không? Tôi cần sự giúp đỡ.”


 


“Điện hạ định công bố lập trường về tin đồn yêu đương sao?”


“Nếu là tin độc quyền thì chúng tôi có thể…”


Mắt họ sáng rực lên. Nhưng tin tức mà tôi muốn lan truyền e là không phải loại họ mong đợi. Dù vậy, chắc chắn nó vẫn sẽ rất hấp dẫn.


 


“Tôi bị tấn công cách đây không lâu.”


“Gì cơ?”


“Ai cơ?”



“Tôi.”


 


“…Chúng tôi sẽ gọi họ đến ngay lập tức.”


“Tập hợp mọi người lại!”


Tôi không cần phải giải thích thêm. Các phóng viên nhanh chóng cung cấp thông tin về những nơi họ thường tụ tập và địa điểm của các tòa soạn báo khác.


Dễ dàng vậy sao? Nhỡ đâu đây là một cái bẫy để bắt giữ họ thì sao?


Dẫu sao, tôi cũng sai cung nhân đi đến đó.


Các phóng viên vẫn tỏ ra căm phẫn.


“Kẻ nào dám cả gan…”


“Điện hạ, ngài không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?”


“Không.”


So với tôi, có vẻ các phóng viên mới là những người bị thương nhiều hơn. Tôi trông vẫn hoàn toàn bình thường.


Nhưng sự quan tâm của họ lại có vẻ chân thành, khiến tôi cảm thấy kỳ lạ. Chẳng lẽ họ quên mất tại sao mình lại phải băng bó khắp người rồi sao?


**


Lowell thuyết phục phu nhân Flambe rời khỏi tòa soạn. Bà vốn không có ý định nghe theo lời cậu ta, nhưng có vẻ sau khi nhận ra tình hình không ổn, bà đã quyết định rời đi.


“Nơi đó không đáng tin cậy.”


Bà nói như thể đã biết trước điều đó.


“Tôi sẽ phải tìm một nơi khác. Một tòa soạn có thể viết những bài báo đáng tin cậy.”


“Nhưng đâu có nơi nào chịu đăng những bài báo như thế…”


Lowell vô thức buột miệng, nhưng phu nhân giả vờ như không nghe thấy.


Đối với Lowell, kiểu đối xử này không hề xa lạ. cậu ta đã quen với việc bị các bậc cha mẹ có con gái xa lánh. Những quý phu nhân bảo thủ không bao giờ muốn con gái mình giao du với người như Lowell.


“Bà định cứ tiếp tục tìm phóng viên để viết bài sao?”


“Đúng vậy. Chỉ vì bị từ chối một lần mà bỏ cuộc thì đâu được. Nhưng hơn hết, điện hạ có ổn không?”


Lowell nhận ra phu nhân Flambe đang lo lắng cho bài báo về hoàng tử. Nhưng nếu vậy thì chẳng phải những tin đồn từ thời hoàng tử còn ở học viện mới nghiêm trọng hơn sao?


“Có vẻ như tiểu Công tước Cracker sẽ lo liệu chuyện đó.”


“Nếu là tiểu Công tước, ta có thể tin tưởng.”


Bà thở phào nhẹ nhõm.


Tức là bà không tin tưởng tôi à? Lowell thầm nghĩ, nhưng vẫn giữ nụ cười trên môi.


“Nếu bà đang tìm phóng viên, tôi có thể giúp. Với cách làm hiện tại, tôi dám chắc bà sẽ không gặp được ai đâu.”



“Cậu nghĩ ta sẽ làm thế nào?”


“Bà sẽ cho hạ nhân đi tìm, hoặc đưa tiền cho đội cận vệ để nhờ họ giúp. Nhưng làm vậy thì có ích gì?”


Phu nhân Flambe nhìn Lowell với ánh mắt tò mò.


Trước đây, bà luôn thấy nụ cười tươi rói trên khuôn mặt điển trai của cậu ta chẳng đáng tin chút nào. Nhưng nhìn kỹ lại, chẳng phải cậu ta là một chàng trai rất thông minh sao?


“Cậu có cách tốt hơn à?”


“Tôi có quen một phóng viên. Người đó chắc chắn sẽ chịu viết bài.”


“Giới thiệu cho ta đi. Ta sẽ trả thù lao xứng đáng.”


Lowell lắc đầu. Khi nụ cười biến mất khỏi gương mặt cậu, sự nghiêm túc của cậu trở nên rõ ràng hơn.


“Trước hết, hãy thuyết phục tôi đã. Tại sao bà cần bài báo đó? Nếu chuyện này gây tổn hại đến điện hạ, tôi không thể hợp tác.”


Phu nhân Flambe siết chặt nắm tay, đặt lên ngực mình. Liệu bà có thể tin tưởng Lowell Mont Blanc không?


Bà biết Lowell đang phục vụ hoàng tử Geoffrey. Nhưng bà chưa từng tin vào con người cậu. Tại sao hoàng tử lại giữ một kẻ như thế bên cạnh mình chứ…


Chuyện Lowell cùng hoàng tử đã lan vương quốc, bà vẫn nghĩ đó là lời phóng đại. Nhưng giờ phút này, bà không chắc nữa.


“Hãy rời khỏi đây một lúc.”


Phu nhân Flambe nói với quản lý ký túc xá. Anh ta có vẻ bối rối, liếc nhìn Lowell.


Anh ta đã nghe cuộc trò chuyện giữa hai người và tự hỏi liệu phóng viên mà Lowell nhắc đến có phải là mình hay không.


Thực tế đúng là vậy.


Nhưng Lowell chẳng buồn liếc nhìn anh ta, và quản lý ký túc xá cũng không thể từ chối yêu cầu của phu nhân.


Khi anh ta bước ra ngoài, trong xe ngựa chỉ còn lại hai người.


“Mọi người đều nghĩ chuyện lần này không phải ý của Bệ Hạ. Họ tin rằng ngài ấy chỉ bị bọn gian thần xúi giục mà thôi. Nhưng đó không phải sự thật. Từ đầu, Bệ Hạ đã ghét bỏ hoàng tử Geoffrey. Chúng tôi, những người hầu cận của hoàng hậu, đều biết điều đó.”


Giọng nói của phu nhân Flambe rất điềm tĩnh.


“Điện hạ không nên ở lại nơi này. Một khi bài báo được đăng tải, tôi sẽ diện kiến điện hạ. Tôi sẽ khuyên ngài ấy đến Sherbet và không bao giờ quay lại đây nữa. Bệ Hạ sớm muộn gì cũng sẽ ra tay hãm hại điện hạ.”


Lowell sững sờ. Chỉ vậy thôi sao?


Bà trông có vẻ như đã quyết tâm làm một việc trọng đại, nhưng cơ sở lập luận lại quá yếu.


Ngay từ đầu, Lowell đã nghĩ rằng nhà vua đã chết rồi. Nếu nhà vua vẫn còn sống nhưng chẳng thể ảnh hưởng đến ai, thì cũng chẳng khác gì người chết cả.


Có lẽ phu nhân Flambe không biết điều đó vì bà không ở trong hoàng thành. Lowell định thuyết phục bà.


Nhưng ngay lúc đó, cậu bắt gặp ánh mắt kiên định của bà.


Bà tin chắc vào điều đó.


Nếu chỉ dựa vào mâu thuẫn giữa nhà vua và hoàng hậu, thì khó mà tin rằng nhà vua có thể giết con trai mình.


 



Mắt phu nhân Flambe mở to.


“Bà đến kinh thành là để nói với hoàng tử điều đó, đúng không?”


 


***


 


Công tước Pie ngồi trên ghế sofa với vẻ mặt khó chịu như thể đang bị khó tiêu. Grey đứng bên cạnh ông, gương mặt tái mét. Không biết ai trông tệ hơn.


Với bộ dạng đó mà bảo ‘Đầu hàng đi thì tốt hơn’ thì ai mà tin được?


"Thư giãn gương mặt chút đi."


"...Vâng."


"Phải làm tốt đấy."


"Không cần nhấn mạnh, tôi biết rồi."


Grey nói. Nhưng có vẻ như cậu không thực sự biết.


Tôi đặt tay lên vai cậu ta và xoay người cậu lại.


"Thật đấy. Không được phép phạm sai lầm. Chúng ta làm chuyện này là để không một ai phải đổ máu mà."


Grey có vẻ ngạc nhiên. Cậu ta gật đầu.


"Vâng, tôi biết."


"Thầy cũng vậy đấy."


"Vâng, điện hạ."


Tôi ngồi xuống chiếc ghế sofa rộng, mặc áo choàng như một người bệnh và cố tỏ ra yếu ớt.


"Có đưa các phóng viên vào không ạ?"


Dot hỏi.


Tôi gật đầu. Những người bên cạnh tôi có vẻ cũng đã sẵn sàng. Một lát sau, tiếng ồn vọng lên từ hành lang.


Nghe nói có khá nhiều phóng viên đến. Không biết có bao nhiêu?


Thời gian để tập hợp họ không nhiều, nên có lẽ cũng không nên kỳ vọng quá.


Cánh cửa mở ra, và các phóng viên ùa vào, tay cầm bút và sổ ghi chép.


Vừa bước vào, họ lập tức dạt về phía tường phòng khách. Quả thật có rất đông người. Tôi còn nhận ra cả những phóng viên đã được chữa trị trong cung vài ngày trước. Xem ra họ thực sự không chút do dự khi giao nộp đồng nghiệp của mình.


Khi tôi khẽ gật đầu với họ, những người đó dù băng quấn đến tận cổ vẫn nở nụ cười rạng rỡ. Dĩ nhiên, nụ cười ấy biến mất ngay lập tức khi ánh mắt Grey hướng về phía họ.


Nhưng điều đáng ngạc nhiên là dòng người vẫn chưa dừng lại. Họ cứ tiếp tục bước vào, như một màn ảo thuật rút dây từ chiếc túi không đáy vậy—không có dấu hiệu nào cho thấy họ sẽ ngừng lại.


 


 


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 222
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...