0 And 1
Chương 206
“Điện hạ, tiểu thư Idella đến ạ.”
Một binh sĩ báo tin từ bên ngoài. Khi tôi cho phép vào, Idella với gương mặt đỏ ửng vì vội vã lập tức chạy vào.
“Điện hạ! Hầu cận của Thương hội bị bắt rồi ạ!”
“Ở đâu?”
Nếu là hầu cận của Thương hội Mont Blanc, thì hẳn là người đang điều tra kẻ đứng sau tin đồn.
“Tại dinh thự của Công tước Pie ạ. Nhưng mà… công tước biết rồi!”
“Biết cái gì?”
Tôi không theo kịp câu chuyện. Sao lại là Công tước Pie?
“Biết rằng điện hạ đang điều tra chuyện này!”
Cái gì?
“Công tước Pie là hung thủ sao?”
“Vâng! Ngài ấy bảo tôi đưa bức thư này cho điện hạ!”
Tôi vội cầm lấy bức thư.
“Vì hầu cận ấy thực chất là người của điện hạ, nên nếu điện hạ đích thân lên tiếng, ngài sẽ thả người……”
Công tước Pie tuy là hoàng tộc, nhưng chưa từng lợi dụng thân phận để gây rắc rối. Ông vẫn giữ hình tượng là một thành viên hoàng tộc lý tưởng, xứng đáng với danh hiệu người thầy của các hoàng tử. Ông là một học giả danh tiếng, nhân phẩm được tin tưởng, thậm chí trong một số trường hợp còn có sức ảnh hưởng không nhỏ tới giới quý tộc.
Tôi chưa từng là một học trò gương mẫu, nhưng chính ngừoi thầy này lại là người đầu tiên từng khen tôi — hay ít nhất là lời nói có phần giống khen.
-Thần biết rõ điện hạ không phải con ruột của Bệ Hạ. Mong người hãy cho thần được đàm đạo.
“……”
Là Công tước Pie gửi thật sao?
Tôi nhìn vào phong bì. Con dấu phong thư đúng là huy hiệu của Công tước Pie.
Dù đọc lại bao nhiêu lần thì nội dung cũng không thay đổi.
Chẳng lẽ mình đang bị uy h**p?
**
Công tước Pie ăn vận chỉnh tề, đang đợi Hoàng tử Geoffrey. Ông nghĩ hẳn hoàng tử sẽ băn khoăn sau khi nhận thư.
Công tước chưa từng làm chuyện gì giống như uy h**p người khác. Trong suốt cuộc đời, ông từng đối mặt với nhiều vấn đề, nhưng chưa bao giờ dùng đến uy h**p để giải quyết. Đó vốn không phải tính cách của ông. Hơn nữa, những vấn đề kiểu như sinh ra là hoàng tộc mà không thể trở thành vua, hoặc phải phục vụ một vị vua khó đoán… thì có dùng cách gì cũng chẳng giải quyết được.
Ông phải chia rẽ mối quan hệ giữa Geoffrey và Edward. Hiện giờ, Hoàng tử Geoffrey đang được Edward bảo vệ, và sự bảo vệ ấy quá vững chắc đến mức giới quý tộc không thể tiếp cận hoàng tử.
Ngay cả Geoffrey chắc cũng tin tưởng Edward tuyệt đối. Trong mắt cậu ta, Edward giống như người đã ngăn không cho quý tộc đưa cậu sang Sherbet làm con tin.
Nhưng ông phải thuyết phục cậu rằng, đó chỉ là một ảo tưởng.
Geoffrey giờ đã xem Công tước Pie là kẻ địch — vậy thì phải khiến cậu nghi ngờ cả người mà mình tin tưởng nhất……
Công tước Pie cảm thấy khát nước.
Ông định gọi hầu cận mang nước vào, nhưng chưa kịp mở miệng thì quản gia đã đến báo có khách.
“Điện hạ Geoffrey đã đến ạ.”
“Cho mời vào.”
Công tước Pie đứng dậy, ra đón hoàng tử. Vị hoàng tử trẻ bước vào phòng tiếp khách. Cậu mang dáng vẻ ôn hòa, dễ tạo thiện cảm ngay cả với người lần đầu gặp.
Công tước nhìn gương mặt ấy, không thấy một chút dấu vết nào của nhà vua. Hoàng tử Geoffrey không giống đức vua chút nào. Cậu cũng chẳng giống hoàng hậu, vì bầu không khí đặc trưng mà cậu toát ra hoàn toàn khác biệt.
Nói một cách chính xác thì, cậu chẳng giống ai trong hai người.
“Điện hạ.”
“Thưa thầy.”
Hoàng tử gọi nhẹ nhàng. Công tước sững lại. Cậu không có vẻ gì là đang tức giận hay bối rối, cũng chẳng lạnh lùng. Trông cậu chẳng giống người đang bị uy h**p chút nào.
Đã trải qua nhiều biến cố, cậu hẳn phải trở nên dè chừng hơn, có phần lạnh nhạt hơn. Nhưng tất cả dự đoán đều trật lất. Công tước Pie có cảm giác như đang tình cờ gặp lại hoàng tử ở hoàng cung.
Ông cố giấu sự bối rối mà cất lời:
“Cảm ơn người đã chấp nhận lời mời đến gặp riêng. Thật mừng khi thấy người vẫn khỏe mạnh.”
“Chuyện cũng không khó khăn gì. Tôi cũng rất vui khi thấy thầy vẫn bình an.”
“Vậy sao?”
Công tước lỡ miệng hỏi lại. Lá thư kia không phải nội dung phù hợp để nói ra điều đó mới đúng.
“Vâng.”
Hoàng tử vẫn điềm nhiên. Trong trí nhớ của công tước, cậu là một đứa trẻ rất thẳng thắn, nhưng bây giờ lại trở nên khó đoán đến kỳ lạ.
“Thật ra thần nghĩ… có lẽ điện hạ sẽ không đến.”
“Chính ngài đã gọi tôi mà?”
“Phải, là thần đã gọi.”
Chẳng lẽ hoàng tử chưa đọc bức thư đó sao?
“Dù không nhận được bức thư đó, nếu là ngài gọi, tôi vẫn sẽ đến gặp.”
Hoàng tử nhìn thẳng vào mắt ông. Công tước nhận ra cậu đã đọc thư và ý định uy h**p cậu của mình là điều hiển nhiên.
“Thần không có ý khiến người phiền lòng. Thần chỉ muốn được trò chuyện với điện hạ.”
“Vâng. Được trò chuyện cùng ngài, lúc nào tôi cũng rất vui.”
Hoàng tử hơi ngẩng cằm như thể ra hiệu “xin cứ nói”. Gương mặt cậu như đang cười nhạt, khiến công tước Pie cảm thấy bất an.
“Thần biết điện hạ không tin tưởng chúng thần, và tin tưởng điện hạ Edward. Nếu điện hạ Edward thật sự có dính líu đến vụ phản nghịch lần này, thì dẫu có là Tể tướng, ngài ấy cũng sẽ không dung thứ. Đó là tình huynh đệ hiếm có khó tìm trong lịch sử. Nhưng có một việc, thần e là người chưa biết. Người có hay, đã có kế hoạch đưa hoàng hậu ra xét xử?”
“Vậy sao?”
“Vâng. Người khởi xướng chính là điện hạ Edward. Ngài ấy đã nhờ thần thuyết phục các quý tộc trong Mật viện cùng hợp lực, để trục xuất hoàng hậu khỏi đất nước này. Nếu phiên tòa thật sự diễn ra, danh dự của hoàng hậu chắc chắn đã bị chôn vùi.”
Hoàng tử Geoffrey vẫn không dao động. Công tước cho rằng cậu không tin ông.
“Tội danh là gì?”
“Tội mưu sát bệ hạ bằng thuốc độc.”
Biểu cảm của hoàng tử vẫn không thay đổi.
“Thần có thể đưa ra bức thư viết tay của điện hạ Edward. Nếu cần, người có thể xuống ngục tìm kẻ hầu của nhà vua. Kẻ đó có thể làm chứng chống lại hoàng hậu. Có lẽ giờ đang bị điện hạ Edward giam giữ. Ngài ấy chỉ đang lợi dụng người mà thôi. Thần không chối bỏ việc mình từng là kẻ đối đầu với người. Nhưng nếu vậy, thì điện hạ Edward cũng là kẻ đối đầu của người.”
Hoàng tử không đáp lời.
Cậu không tỏ vẻ kinh ngạc, không lay động, thậm chí cũng chẳng tỏ ra coi thường.
Nếu không tin công tước, cậu hoàn toàn có thể nổi giận. Cậu có thể nói rằng Edward không phải hạng người như vậy, hay rằng công tước đang lăng mạ mình.
Nhưng cậu không làm gì cả. Công tước đột nhiên thấy hoài nghi.
Tại sao ngài ấy không hỏi mình rằng làm sao mình biết được bí mật ấy?
Cậu không phủ nhận thân thế của mình, cũng không tránh né đề tài đó.
Công tước cảm thấy nặng lòng. Ông thấy mình đang làm một việc không xứng đáng, một việc khiến ông cảm thấy xấu hổ. Việc uy h**p hoàng tử Geoffrey khiến ông khó chịu.
“Có thể khó tin, nhưng…”
“Edward muốn đưa hoàng hậu ra tòa, và mục đích là để loại bỏ tôi – một đối thủ cạnh tranh. Dù bây giờ có vẻ như ngài ấy đang bảo vệ tôi, tôi vẫn không nên tin.”
Công tước kinh ngạc.
“Người đã biết rồi sao?”
“Chưa.”
Nếu chưa biết, vậy tại sao lại có biểu cảm đó? Gương mặt hoàng tử thật khó đoán – không rõ là đang cau mày hay đang bật cười chua chát. Cậu nhìn công tước như thể đang nhìn thấu ông.
Bởi hoàng tử vẫn coi công tước là thầy, nên ông vẫn có thể nói chuyện như một người thầy giảng giải cho học trò.
Nhưng chỉ với một thay đổi nhỏ trong nét mặt, hoàng tử đã khiến công tước cảm thấy ngột ngạt. Như thể ông đang nằm gọn trong lòng bàn tay cậu.
“Công tước gọi tôi đến là vì chuyện gì vậy?”
Câu hỏi vang lên bất ngờ, nhưng lại rất lễ độ.
Mọi điều công tước nói từ nãy giờ chính là lý do ông gọi cậu đến. Là để khiến hoàng tử nghi ngờ Edward, lợi dụng sự dao động trong lòng cậu để buộc cậu đối đầu với Edward.
Nhưng giờ đây, người đang dao động không phải hoàng tử Geoffrey mà là chính công tước Pie.
“Điện hạ Edward đang lấy danh nghĩa chống lại Sherbet để ép quý tộc giao quân và tiền bạc. Ngài ấy không hề vì người, mà chỉ đang lợi dụng người làm cái cớ. Chúng ta học lịch sử là để lấy quá khứ làm bài học cho tương lai. Hành động bất tín của ngài ấy chỉ khiến giới quý tộc thêm sợ hãi… Làm sao có thể tin lời ngài ấy được? Đến khi người không còn giá trị lợi dụng nữa, ngài ấy sẽ đối xử với người ra sao?”
Chính vì Edward ép quý tộc nộp quân riêng, họ mới phải điều quân về.
Việc dùng số binh lực đó để bao vây hoàng đô – công tước không nhắc đến.
Đó là một hành vi tàn nhẫn. Nhưng công tước đã thấy cách Edward đối xử với Tể tướng. Hắn là một bạo chúa.
Quý tộc không hề có ý định làm phản. Họ cũng chẳng có người nào đủ uy tín để làm trung tâm cho một cuộc khởi nghĩa. Công tước Pie và các quý tộc chỉ muốn gây áp lực lên Edward, buộc hắn không thể tùy tiện khuấy đảo triều chính nữa.
Để làm điều đó, họ cần sự trợ giúp của Geoffrey.
Công tước cố giữ bình tĩnh. Nhưng rồi ông không thể nói thêm được nữa, bởi hoàng tử Geoffrey đang cau mày.
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 206
10.0/10 từ 16 lượt.
