0 And 1

Chương 205


Chuyện đó xảy ra không lâu trước đây.


Grey rất bận rộn. Cậu phải thuyết phục cha mình, dò xét động thái của các quý tộc khác và lặng lẽ ở lại kinh đô.


Bá tước Baumkuchen đang chờ sẵn tại địa điểm đã hẹn.


“Cậu chủ. Thị vệ hoàng cung vừa đến rồi ạ.”


Quản gia mang một bức thư đến cho Grey.


Edward sao? Có thể là tin tức mới.


Ngay khi mở thư ra, Grey không tin vào mắt mình. Nét chữ rất quen thuộc — nhưng không phải của Edward.


-Gặp nhau đi. Muốn nói chuyện trực tiếp. Ban ngày bận, cậu có thể đến sau bữa tối không? Ăn tối cùng cũng được.


Không có một chút lễ nghi nào trong đó. Nếu là thư của người khác, Grey hẳn đã nhét nó vào chậu cây gần đó ngay từ dòng đầu tiên. Nhưng lần này, cậu đọc đến dòng cuối cùng — rồi lại từ đầu đến cuối thêm một lần nữa.


Tim như bị ai bóp chặt. Grey thở dài, gấp thư lại và tự nhủ không được đi gặp người đó.


Hoàng tử tuy giả vờ ngốc nghếch, nhưng thật ra lại cực kỳ tinh ý. Chỉ cần nhìn là biết ngay vẻ mặt Grey đang giấu điều gì. Rồi sẽ nói: “Cậu đang giấu tôi chuyện gì? Đã bàn mưu tính kế gì với Edward rồi đúng không? Nói hết đi.” Hoặc tệ hơn, sẽ thất vọng nghĩ rằng Grey lại đang lừa dối mình — và chẳng nói gì cả.


Không thể đi được.


Nhưng… hoàng tử nói muốn gặp mặt cơ mà?


Chắc chỉ là nói qua loa thôi. Ý của hoàng tử chắc là muốn nói chuyện.


Cậu thật sự đã được tha thứ sao? Hoàng tử Geoffrey thật sự muốn nói chuyện lại với mình sao? Một lời như “ăn tối cùng nhé” mà hoàng tử có thể dễ dàng thốt ra như vậy sao?


…Đúng là Hoàng tử Geoffrey vẫn luôn hay tùy tiện như thế.


Không, lỡ đâu hoàng tử lại nói: “Nghĩ lại thì tôi muốn cắt đứt quan hệ với cậu. Gặp mặt một lần cho đúng phép tắc thôi.”


Nhảm nhí!


Tại sao mình lại nghĩ nhiều như vậy?


Grey viết một bức thư từ chối đầy lễ độ. Sau đó, cậu dặn quản gia hãy chuyển thư vào buổi trưa hôm sau — đúng lúc hoàng tử bận rộn nhất, đến mức sẽ không có thời gian đọc, hoặc đọc rồi cũng không để tâm được lâu.


Đêm đó, cậu thức trắng.


Nằm nhìn lên trần nhà tối om, tay chân lạnh ngắt, tâm trạng chán nản cũng dần vơi đi.



Có lẽ… hoàng tử chẳng suy nghĩ gì đặc biệt.


Hoặc cũng có thể… có một suy nghĩ rõ ràng nào đó.


Dù sao thì, đây không phải chuyện mà Grey có thể đoán ra chỉ bằng cách suy nghĩ. Cũng không còn cách nào để biết được. Dù gì cậu cũng đã từ chối rồi.


Tối hôm sau, quản gia lại mang đến một bức thư khác.


“Thị vệ hoàng cung đang đợi trong phòng, thưa cậu chủ.”


“Lại nữa sao?”


Lần này thật sự là thư của Edward chứ? Nhưng có một linh cảm không lành.


“Là tên thị vệ nhỏ con lúc trước hả?”


“Trông có vẻ trẻ, thưa cậu chủ…”


Là thị vệ của hoàng tử rồi! Cả phong bì và giấy viết đều giống hệt như lần trước. Grey nhăn mặt mở thư ra.


Chỉ có một dòng duy nhất.


-Cậu nói thấy có lỗi với tôi mà? Mau đến đây.


“……”


**


 


Hầu cận của Thương hội Mont Blanc — Ot — sau vài ngày tìm kiếm vô ích, cuối cùng cũng phát hiện kẻ tung tin đồn.


Một tên hay xen vào mấy cuộc trò chuyện chẳng liên quan.


Một tên cứ mở miệng là lôi Hoàng tử Geoffrey và Sherbet vào chung câu chuyện.


“Chính là hắn.”


Ot chắc chắn. Hắn ta đang một mình, không có đồng bọn xung quanh.


Sau mấy ngày lăn lộn khắp nơi mà chẳng đạt được gì, Ot bắt đầu thấy kiệt sức dù chẳng làm được việc gì ra hồn. Anh chỉ mong sớm tóm được thủ phạm để còn quay về với công việc chính. Loại người như anh hợp với mấy việc chân tay vận động hơn là đứng lặng ngắm dòng người qua lại ngoài đường.


Để không bị phát hiện đang theo dõi, Ot ghé vào một sạp trái cây, mua một quả táo rồi vừa đi vừa ăn, làm bộ như đang dạo chợ.


Kẻ tình nghi đang đi phía trước, cách anh một đoạn. Ot tăng tốc, từng chút một rút ngắn khoảng cách. Trên đường đi, anh liếc mắt thấy đồng đội, liền ra hiệu. Người kia gật đầu, giữ khoảng cách mà theo sát.



Cả hai tiếp tục bám theo. Ra đến đại lộ lớn. Rồi đến nơi vắng vẻ.


Ot nhận ra nơi này toàn là khu nhà của quý tộc. Đúng như họ đã suy đoán — kẻ đó là hầu cận của một gia tộc quý tộc nào đó.


Mau vào đi. Để xem nhà nào là chủ của ngươi.


Ot vứt lõi táo gần đấy. Đúng lúc ấy, cánh cổng hàng rào bật mở, rồi một đám hầu cận từ trong dinh thự ùa ra.


“Bắt hắn lại! Là kẻ khả nghi đấy!”


“Hả?”


Ot bị bắt.


Bị lôi đi, Ot đổ mồ hôi lạnh, trán dán chặt xuống nền đất. Trong đầu anh vẫn văng vẳng giọng của tiểu thư khi xưa nói “nếu có chuyện gì xảy ra thì…”.


Và chuyện rốt cuộc đã xảy ra thật. Liệu người đồng đội đi theo có thể cứu được anh không? Chắc là không.


Anh chỉ mong đồng đội kịp báo lại với cậu Lowell về hình ảnh cuối cùng của mình. Anh không muốn chết rục trong ngục. Bọn quý tộc thật là những kẻ bạo lực và đáng sợ.


Chủ nhân của dinh thự đang đứng trên cao nhìn xuống Ot.


“Thưa Công tước, chúng ta xử lý thế nào ạ?”


Quản gia gọi chủ nhân. Dù trong tình cảnh ấy, tai Ot vẫn không bỏ sót từ “Công tước”. Hóa ra kẻ đứng sau việc tung tin đồn chính là một công tước!


Suýt nữa anh đã ngẩng đầu lên theo phản xạ. Một công tước — tầng lớp quý tộc cao vời vợi mà một người như Ot suốt đời cũng chẳng bao giờ gặp được.


Nghĩ lại thì, công tước là người hoàng tộc còn gì.


Tại sao một người ở ngôi vị ấy lại phải đích thân làm mấy chuyện như vậy? Hay là… quý tộc vốn dĩ chẳng có gì làm nên mới thế…….


“Ngươi là ai? Thuộc hạ của nơi nào? Dám ra tay với hầu cận của công tước à?”


Công tước cất tiếng. Giọng ông ta trầm và điềm tĩnh.


Ot run cầm cập. Dù công tước có là người vô tích sự đi nữa thì vẫn có đủ quyền lực để chặt đầu anh không chớp mắt.


“Ra tay gì chứ! Không đời nào! Tôi, tôi chỉ là……”


“Không ra tay? Vậy là định giết? Hay là đang tìm cách lẻn vào dinh thự? Dù là gì thì cũng đáng bị xử phạt nghiêm khắc theo quốc pháp.”


Giọng công tước vẫn không cao lên chút nào. Chính vì thế Ot lại càng hoảng sợ hơn.


“Không phải thế! Tôi còn không biết đây là đâu! Tôi hoàn toàn không ngờ đây là hầu cận của công tước……”



“V-Vâng, đúng vậy!”


Công tước im lặng nhìn Ot một lúc. Đối với Ot, thời gian đó dài như cả năm trời.


“Vậy à. Nhìn ngươi cũng là hạ nhân phục vụ cho ai đó. Nếu chủ của ngươi đích thân đến xin lỗi và đón ngươi đi, ta sẽ bỏ qua.”


Công tước nói.


Ot sững người một lúc, rồi gương mặt dần bừng sáng vì nhẹ nhõm.


Lừa được rồi!


“Ngươi thuộc nơi nào?”


Quản gia của công tước hỏi.


“Dạ, tôi là hầu cận của Thương hội Mont Blanc.”


Ot trả lời.


***'


 


Việc tiếp theo sau ngân sách mà các quan lại định bàn là chuyện dự tang lễ của giới quý tộc. Ai sẽ tham dự, sắp xếp chỗ ngồi ra sao — chuyện đó chẳng cần đến tôi. Thị vệ thì lại hữu dụng hơn.


“Bá tước nọ và nam tước kia hình như có tin đồn…”


“Vẫn còn bất hòa sao?”


“Cả trước mặt điện Hạ mà họ còn cãi nhau to tiếng đấy. Tang lễ thì cũng vậy thôi?”


“Người này thì lại có tư tưởng lệch lạc.”


“Đã từng mạnh miệng nói những điều khó nghe ngay giữa hoàng thành……”


“Mấy chuyện đó các người nghe từ đâu vậy?”


Quan lại không khỏi trầm trồ trước thông tin mà thị vệ nắm được.


Mấy thị vệ chỉ mỉm cười, còn các quan lại thì nhìn tôi với ánh mắt cảm phục. Cứ như thể tôi đã ra lệnh điều tra không bằng. Tôi thật muốn nói là đó là sở thích của bọn họ thôi.


“Nếu làm như vậy thì sẽ không có vấn đề gì.”


Cuối cùng, sau một hồi tranh luận, các quan mang đến bản sơ đồ chỗ ngồi. Tôi có đọc cũng không hiểu nổi ý nghĩa gì.



“Ổn đấy. Cứ tiến hành theo bản này đi.”


“Vâng, sẽ làm như vậy. Nhưng thưa Điện hạ, còn sứ đoàn của Sherbet thì sao ạ?”


Quan lễ nghi hỏi.


“Sứ đoàn?”


“Họ đã gửi thư bày tỏ nguyện vọng tham dự tang lễ.”


“Sắp xếp chỗ gần ta đi.”


“Gần điện Hạ ạ?”


“Ừ.”


Quan lại tỏ vẻ bất ngờ, nhưng không phản đối.


Có lẽ đó sẽ là cơ hội để trò chuyện.


Tang lễ của mẫu hậu, cũng xem như có vài người đồng hương đến dự.


Cuối cùng, các quan lại đưa cho tôi một loạt danh sách.


“Những người này đã bị loại khỏi danh sách. Họ từng giao du với bọn phản tặc. Còn những người này cần cảnh giác… và cả những người này nữa… không biết đang ôm âm mưu gì trong lòng.”


“Sau vụ xử trảm lần này, rất nhiều người mang lòng oán hận hoàng thất. Điện hạ cũng biết rồi, dù có chuẩn bị chu toàn đến đâu thì ở hiện trường vẫn không thể lường trước được mọi chuyện.”


“Hãy cẩn thận với những kẻ không có lòng trung thành.”


So với lần đầu, thái độ của các quan đã mềm mỏng hơn nhiều. Họ cứ chê bai giới quý tộc như thể chỉ mình họ là trung thành, rồi cúi đầu cung kính chào tôi mà lui ra.


Nhưng họ chẳng phải cũng là quý tộc đấy sao?


Dù gì thì, những gì họ nói cũng có lý.


Edward đã xử trảm những kẻ phản loạn ngay tại quảng trường. Thế giới này chắc nghèo nàn trò tiêu khiển lắm nên lần này xử trảm cũng đông người xem.


Dân chúng kéo đến đông nghịt để nhìn. Lần này, tất cả tội nhân đều là quý tộc. Một buổi hành hình vừa hiếm hoi vừa nhục nhã thế này đâu dễ thấy.


Dân thì thích, còn quý tộc thì gần như ngừng đến hoàng thành. Lý do chính thức là nghỉ họp, nhưng hoàng thành vốn là nơi quý tộc tụ hội, bất kể có họp hành hay không.


Chuyện này như một minh chứng cho thấy mối bất hòa giữa Edward và tầng lớp quý tộc. Ai có mắt có tai đều có thể cảm nhận được bầu không khí ấy.


Edward đang đối đầu với các quý tộc, và một trong những nguyên nhân là tôi.


Các quan lại không nói ra miệng, nhưng tôi nhìn thấy rõ điều đó trong mắt họ.


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 205
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...