0 And 1

Chương 202


Buổi họp giữa đêm kết thúc trước khi trời sáng.


Vì tất cả mọi người chỉ mất một giây để đồng ý rằng không thể tin tưởng Edward, nên cũng chẳng cần bàn thêm gì nhiều.


Mọi người đều nhất trí rằng phải điều tra xem Edward đang làm gì. Bắt đầu từ việc nghi ngờ những thông tin hắn cung cấp.


Tôi quyết định nhờ Lowell tìm hiểu chính xác nguồn gốc của những lời đồn. Liệu có đúng là do một quý tộc đứng sau, nếu đúng thì đó là ai.


Dù là việc gì đi nữa, chỉ cần có người nhúng tay thì nhất định sẽ để lại dấu vết. Và Mont Blanc thì rất giỏi trong việc huy động người.


“Và tôi cũng cần gặp Bá tước Baumkuchen. Tôi phải biết Edward và mấy quý tộc đó đã bàn bạc gì trong đại điện. Alex, cậu có nghe được gì không? Cậu vừa mới gặp bá tước mà.”


Alex ngẫm nghĩ một lúc.


“Không ạ. Ngài định gọi cha đến ạ?”


“Ừ. Bá tước dạo này bận lắm à?”


“Chắc không có chuyện gì quan trọng hơn lệnh triệu của điện hạ đâu ạ.”


Nếu bận thì ông ta đã tự biết đường mà từ chối rồi. Mà cũng chẳng có vẻ gì là bận lắm. Tôi đưa thư cho Dot.


“Dot. Nhờ cậu nhé.”


“Vâng, điện hạ.”


“À, điện hạ.”


Alex chợt như sực nhớ ra điều gì đó.


“Hử?”


“Nếu cha đến, có thể ông ấy sẽ nói mấy điều kỳ lạ. Xin ngài đừng để tâm.”


“Hai người cãi nhau à?”


“Không ạ.”


Có vẻ là cãi thật rồi. Nhưng dù sao thì tôi cũng ngầm hiểu đó chắc là lỗi của bá tước Baumkuchen nên chỉ đáp lại:


“Ừ, biết rồi. Và khi quay lại, Dot giúp tôi lập danh sách các quý tộc tôi có thể gặp. Cả những quý tộc từng thân thiết với Hoàng hậu nữa.”


“Vâng, điện hạ.”


Không biết có quý tộc nào đã nộp đơn xin diện kiến chưa. Trước kia Geoffrey là vị hoàng tử rất được lòng dân, nhưng giờ tình hình đã khác.


Sau khi sắp xếp lại mọi chuyện, tôi cuối cùng cũng quay sang nhìn Idella. Tôi có trách nhiệm phải đưa cô ấy trở lại Học viện một cách an toàn.



Tôi tự hỏi liệu có nên tặng cô ấy huân chương vì công lao cứu hoàng tử hay không. Nhưng tình hình hiện tại của tôi thật đáng ngờ, vài tháng tới tôi sẽ ở đâu cũng chưa chắc nữa.


Có lẽ nên đi Sherbet một chuyến.


Càng nghĩ, tôi càng thấy Geoffrey đúng là số khổ. Chẳng có chuyện gì thuận lợi cả. Với một hoàng tử thì số phận như vậy chẳng phải là quá hẩm hiu sao?


“Idella.”


“Vâng, xin cứ nói.”


“Tình hình không mấy khả quan.”


Cô ấy gật đầu. Rồi nói:


“Vâng. Vì vậy tôi đã suy nghĩ một chút. Ngài có cần thêm người giúp không ạ?”


Hả?


“Tôi làm thêm không nghỉ từ năm mười tuổi rồi, nên rất tự tin với mấy việc chân tay đấy ạ.”


“Vậy à.”


“Thay vì Dot, tôi cũng có thể mang thư đến cho bá tước. Còn Lowell chắc cũng khó mà điều tra một mình, tôi giúp sẽ tốt hơn đúng không ạ? Tôi cũng rất giỏi đứng yên một chỗ trong thời gian dài nữa. Tôi không giúp được gì sao?”


“Giúp rất nhiều đấy chứ.”


“Phải không ạ?”


Idella mỉm cười tươi rói.


Ơ? Thế là quyết định rồi sao?


“Cô không quay lại trường nữa à?”


Tôi bỗng thắc mắc không biết kết cục của Idella sẽ ra sao. Mọi thứ vốn đã rối tung lên hết rồi, giờ gọi là “kết thúc” cũng không hợp nữa.


Đây đâu phải trò chơi, đây là cuộc đời của Idella.


Và trong cuộc đời, học hành cũng khá quan trọng mà…


“Lời ngài nhờ giúp chỉ là để lấy câu trả lời từ tôi thôi đúng không…….”


“Không phải vậy, mà là… học sinh thì việc học vẫn nên đặt lên hàng đầu…”


“Trước thềm chiến tranh, là học sinh Học viện nhưng cũng là một phần của vương quốc, chẳng lẽ chỉ nên ngồi đọc sách thôi sao!”


Chỉ cần dùng quyền hoàng tử thì chuyện xin học lại chắc không thành vấn đề.


Trong thời điểm rối ren vì chiến tranh hay gì đó như hiện nay, có khi ở hoàng cung còn an toàn hơn thành phố Học viện. Dù gì nơi có hoàng tộc cũng luôn là pháo đài cuối cùng.



“Tôi có thể làm việc cho điện hạ thật chứ ạ?”


Khuôn mặt Idella sáng rỡ lên.


“Câu đó phải để tôi nói mới đúng. Tôi mới là người được giúp mà.”


“Điện hạ từng nói tôi là học sinh xứng đáng được học ở Học viện mà…”


Tôi từng nói thế sao?


“Điện hạ nghĩ tôi có thể trở thành một cận thần giỏi không ạ?”


Đôi mắt Idella ánh lên đầy kỳ vọng.


Không khí trong phòng bỗng trở nên vừa ấm áp vừa có chút bất kính. Không rõ là do Dot đang nhìn Idella đầy trìu mến hay là do Alex đang chìm trong hoài niệm.


Chỉ mong Idella đừng làm vẻ mặt như đang thề trung thành với tôi là được. Tôi đâu có ý ngăn cản con đường tương lai rộng mở của người khác.


Tôi đưa mắt cảnh báo, rồi đáp lại cô ấy:


“Đương nhiên rồi.”


“Tôi sẽ không làm ngài thất vọng đâu ạ.”


Đôi mắt Idella long lanh khi cô ấy thể hiện quyết tâm.


Ừm. Ờ thì…


Mọi người tản đi làm việc, bên cạnh tôi giờ chỉ còn Alex.


“Cậu thấy không?”


“Dạ?”


“Mấy lính gác ở phòng ngủ ấy. Thiếu mất một người.”


Nét mặt Alex chợt thay đổi.


“Là tên lính đã theo chúng ta ra ngoài lúc rạng sáng phải không ạ?”


“Chắc vậy.”


“Ngài muốn tôi bắt hắn về không ạ?”


 


“Không. Khi hắn quay lại thì báo tôi.”


“Cứ để mặc vậy thật ổn chứ ạ?”



“Ừ. Chuyện thường mà.”


Alex im miệng lại.


“Vâng, điện hạ.”


Người lính đã đi theo tôi và Alex ra ngoài lúc rạng sáng không thấy đâu nữa. Không phải lúc đổi ca, nên nếu từ sáng sớm đã có một binh lính biến mất thì tôi chỉ có thể nghĩ tới một khả năng duy nhất.


Việc người hầu trong cung của Geoffrey âm thầm biến mất là chuyện đã không xảy ra suốt mấy năm rồi. Trước đây người hầu ở cung Geoffrey sống rất hòa thuận với Hoàng hậu – quá hòa thuận, đến mức đó mới là vấn đề.


Tôi từng phân vân không biết có nên cho họ rời đi và thay bằng người mới không. Nhưng rồi tôi lại từ bỏ, vì cảm thấy dẫu thay ai vào, thì tay Hoàng hậu cũng sẽ vươn tới được.


Tôi nghĩ, giá mà mình hỏi Hoàng hậu sớm hơn thì tốt rồi. Vì với Geoffrey, Hoàng hậu là một người quan trọng. Vậy tại sao Hoàng hậu lại không tin Geoffrey?


Tại sao không trực tiếp hỏi Geoffrey về cuộc sống trong cung, mà lại cài người vào? Tại sao lúc tôi thay người hầu trong cung, bà ấy lại chẳng nói một lời?


Tôi nghĩ mình biết lý do.


Hoàng hậu không tin bất kỳ ai. Có lẽ bà ấy thậm chí cũng không tin Geoffrey – nhưng bà không muốn bị Geoffrey ghét bỏ.


Không. Nói là “không muốn” thì nghe hơi sai. Hoàng hậu đã sợ hãi.


Bởi vì…


Trong tòa thành này, người duy nhất đứng về phía Hoàng hậu chính là Geoffrey.


Ít nhất, Hoàng hậu tin là như vậy.


Đằng sau mí mắt khép lại, hiện lên gương mặt Geoffrey khi còn nhỏ. Gương mặt ấy chậm rãi biến thành khuôn mặt của Hoàng hậu, rồi lại đổi thành hình bóng như tạc tượng với mái tóc vàng.


Tôi siết nhẹ nắm đấm và xoa ngực mình.


Edward là người không tin ai và rất cảnh giác. Thế mà lại không muốn bị tôi ghét.


Chắc chắn là số khổ rồi.


***


 


Khi trời sáng, cung Geoffrey chật kín người.


Toàn là quý tộc, và đều là quan chức phục vụ trong hoàng thất. Ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã biết họ là quan lại. Dù không mặc lễ phục, họ vẫn toát ra một bầu không khí “rất công chức”.


Dẫn đầu đám người đó là một gương mặt quen – quan phụ trách cung Hoàng hậu.


“Có chuyện gì mà sáng sớm các vị đã đến đây vậy?”


Dot hỏi, họ liền lễ phép trả lời:



“Có chuyện gì mà phải gấp gáp vậy ạ?”


Dot cũng lễ phép đáp lại.


“Vâng. Thật mạo muội, nhưng e rằng cần phải cử hành tang lễ trước khi thời tiết trở nên quá nóng.”


“Nếu điện hạ đồng ý, chúng tôi sẽ dốc toàn lực hỗ trợ.”


Các quan đồng thanh nói. Vị quan phụ trách cung Hoàng hậu đứng giữa họ, trông rất lúng túng.


“Trước khi trời nóng lên?”


“Tôi... tôi xin lỗi, điện hạ. Vì tôi suy nghĩ không chu toàn nên đã không báo lại với người...”


Tôi hỏi lại, và vị quan ấy cúi đầu xin lỗi.


Tôi cũng phải nghe ông ta nói mới hiểu được thời tiết liên quan gì đến tang lễ.


Quả thực tôi không nghĩ tới.


“Vào cả đi.”


Nét mặt các quan giãn ra. Có vẻ họ rất lo không biết tôi sẽ phản ứng thế nào trước sự đường đột của họ.


“Xin hỏi nên đưa người đến đâu ạ?”


Dot hỏi.


“Đến phòng làm việc.”


“Phòng làm việc” của cung Geoffrey chính là căn phòng lớn trước đây dùng làm phòng học. Có bàn làm việc và ghế đặt lưng quay về phía cửa sổ, ở giữa phòng là bàn tròn lớn và hai bộ sofa, cùng một ghế bành đặt ở chỗ danh dự.


Các quan lần lượt ngồi xuống sofa mà trước đây gia sư thường ngồi. Họ lần lượt giới thiệu tên và chức vụ của mình.


Quá nhiều để tôi nhớ, chỉ biết người đứng đầu là quan thuộc Lễ vụ bộ – bộ phụ trách mọi đại sự của hoàng thất.


Ở thế giới này, quan chức không giống như công chức thông thường, mà gần như là cận thần của nhà vua. Tất nhiên, mọi quý tộc trong vương quốc đều là cận thần của vua, nhưng không rõ bọn họ có thực sự nghĩ vậy không.


Xã hội này giống thời phong kiến châu Âu ngày xưa, nghĩa là các quý tộc nắm quyền lực gần như tuyệt đối trên đất của họ.


Tuy nhiên, những quan lại được nhà vua trả lương thì đúng là trung thành với vua – giống như đám người hầu trong cung.


Thành phần xuất thân của họ khá đa dạng – quý tộc lẫn dân thường. Giống với đám hầu cận, nhưng khác biệt lớn là họ đều là tầng lớp trí thức từng học ở Học viện. Họ không có lãnh địa hay tài sản để thừa kế, nhưng giống như quý tộc, họ làm việc cho nhà vua – đó là điều Công tước Pie từng nói.


Dù sao thì, họ cũng là công chức. Chủ nhân của vương quốc là vua, mà làm việc cho vua cũng chính là làm việc cho đất nước.


Tôi hiểu như vậy, nhưng có vẻ các quan lại lại nghĩ khác.


“Thu thuế đặc biệt á?”


 


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 202
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...