0 And 1

Chương 199


Khi vừa bước vào cổng chính, những người hầu đang dọn dẹp liền dừng tay và đứng thẳng người. Họ thoáng kinh ngạc khi thấy chúng tôi, rồi lập tức cúi đầu.


Tôi thấy một vài người ánh lên vẻ nhẹ nhõm. Có người hầu đỏ hoe mắt, vội lau khóe mắt bằng tay áo hoặc quay người đi.


Họ đang thở phào khi nhìn thấy tôi.


Vì Geoffrey đã trở lại cung hoàng hậu sao?


Vì cuộc phản loạn này nọ đã kết thúc, và họ có thể yên tâm rằng mình đã an toàn?


Tôi không biết lý do là gì. Tôi chỉ bước lướt qua họ.


Tôi đi vào căn phòng nơi hoàng hậu thường ngồi uống trà. Tôi không biết nhiều về cung hoàng hậu, nhưng vẫn nhớ hai nơi bà yêu thích.


Chính căn phòng này và một cái đình ngoài cung.


Cả hai đều là những nơi rất đẹp. Tôi không biết hoàng hậu có thích bài trí không, nhưng bà chưa từng ngần ngại chi tiêu vì sự hưởng thụ thẩm mỹ.


Những ấm trà đắt tiền, món tráng miệng ngọt ngào. Các thị nữ ngồi quây quanh, những bộ váy lộng lẫy—và chính giữa là ánh mắt của bà luôn hướng về tôi.


Tôi mở cửa. Phòng trống không. Dù điều đó là hiển nhiên, tôi vẫn thấy kỳ lạ.


Tôi đổi hướng, đi về phía đình. Tuyến đường dẫn ra ngoài cung khá bất tiện. Đoàn người theo sau khiến tôi thấy vướng víu. Alex nắm lấy tay tôi.


“Điện hạ. Nếu ngài chạy, cơ thể sẽ bị quá sức.”


Cậu tránh ánh mắt tôi. Rồi lại nhìn thẳng vào tôi.


Chúng tôi cứ thế đi đến đình. Nhìn chiếc bàn không đặt nổi một tách trà, tôi đi ngang qua hồ nước bên đường.


Cung điện rộng và trống trải đến đáng sợ.


Không gặp được hoàng hậu—đó là điều đương nhiên.


Mà việc tôi đến gặp bà lúc này cũng là điều kỳ lạ.


Tôi có tư cách gì?


Tôi đâu phải Geoffrey.


“Điện hạ, ngài muốn xem các vật phẩm táng thực chứ ạ?”


Viên quản lý dè dặt hỏi. Tôi khẽ gật đầu.


Những vật sẽ được chôn cùng với hoàng hậu.


Đối với người đã khuất, đồ vật trần thế không còn ý nghĩa. Nhưng chuẩn bị cho điều đó là việc của Geoffrey. Bởi vì tôi đã quyết định sẽ sống như Geoffrey...


Giá mà tôi làm điều đó sớm hơn một chút thì tốt biết mấy.


Căn phòng nơi hoàng hậu thường tiếp khách thân thiết có hơi nhỏ để gọi là đúng với gu thẩm mỹ của bà. Vì không có nhiều vật trang trí, nên bức tranh treo trên tường trở nên nổi bật hơn hẳn.


Là bức chân dung Geoffrey lúc nhỏ.



Lúc đầu tôi cứ ngỡ đó là mình.


Nhưng tôi không có ký ức nào về việc từng cho người vẽ bức tranh này. Dù không nhất thiết phải có người mẫu khi vẽ chân dung, tôi cũng không nghĩ hoàng hậu sẽ để người ta vẽ tranh mà không có mẫu thật.


Geoffrey trong tranh có vẻ mặt rất người lớn. Không rõ là đang nhăn mặt, hay do họa sĩ cố ý vẽ nét mặt nghiêm nghị nào đó.


“Bức tranh kia…”


“Vâng, thưa điện hạ. Thần sẽ thêm vào danh sách. Còn bức bên cạnh thì sao ạ?”


Bên cạnh?


Tôi cứ tưởng là tranh nữa, nhưng thứ nằm trong khung là một trang viết tay. Nét chữ lớn, nội dung như một bài luận ngắn.


Tôi đọc qua rồi hiểu ra—đó là tờ bài làm mà tôi từng gửi cho bà. Là bài viết đã được Công tước Pie khen ngợi trong một buổi học, tôi đã mang đến khoe với hoàng hậu...


Vậy mà bà vẫn giữ đến tận bây giờ.


“Cái đó thì không cần.”


“Vâng.”


Tôi rời khỏi cung hoàng hậu.


Thấy đám cung nhân tập trung gần hành lang, tôi thấy kỳ lạ. Bình thường, mỗi người đều phụ trách khu vực riêng, không có chuyện tụ tập như vậy.


Họ đều cúi đầu trước hoàng tử theo đúng lễ nghi.


Tôi cảm thấy không thoải mái.


Ở nơi khác, việc tôi được coi như hoàng tử cũng chẳng sao. Nhưng đây là cung hoàng hậu, và giờ hoàng hậu cũng không còn ở đây nữa.


**


 


Sau buổi gặp với Edward, Lowell lập tức tìm đến gia phả của triều đại trước.


Không phải vì say mê học thuật gì, mà chỉ là để xoa dịu tinh thần.


Theo như cậu biết thì lịch sử hoàng tộc là lịch sử của các cuộc hôn phối cận huyết, nhưng cũng có thể đó là kiến thức sai lệch do đọc sách từ khi còn nhỏ. Vì Lowell khi còn bé vốn đã là một đứa trẻ tò mò thái quá, đọc sách chỉ nhớ mấy đoạn k*ch th*ch.


Cậu lật sách. Muốn mắng chửi quá.


Hồi ấy nhớ không sai chút nào. Vài trăm năm trước, ở nhiều quốc gia, hoàng tộc thường kết hôn với người thân cận nhất về huyết thống!


Các nhà giả kim từng nghiên cứu máu hoàng tộc để tìm điều gì đặc biệt, và cuối cùng phát hiện—không rõ có gì hay ho, nhưng chắc chắn là có... bệnh di truyền.


Những nhà giả kim công bố kết quả đó đều bị xử tử, nhưng cuối cùng thì các hoàng tộc ấy... diệt vong cả đấy thôi.


Lowell cố gắng suy nghĩ một cách khách quan.


Chắc chắn hoàng tử Edward chỉ đang nói về tình anh em thôi.


Chắc chắn là vậy chứ?



“Ừ. Ta rất trân trọng cậu ấy.”


Chắc chắn...


“Quan trọng hơn cả mạng sống...”


...Không thể nào!


 


Edward đã cho phép điều tra bao nhiêu tùy ý về tình trạng hiện tại của hoàng tử Geoffrey. Miễn là—không để đương sự biết được.


‘Cậu hiểu vì sao Geoffrey không được biết rồi chứ? Càng nhiều tin đồn bất lợi về Sherbet lan ra, bên trong lẫn bên ngoài hoàng cung sẽ càng gây áp lực lên Geoffrey. Họ sẽ bắt đầu yêu cầu cậu  ấy đến Sherbet. Nếu Geoffrey nghe thấy chuyện đó—cậu nghĩ cậu ấy sẽ làm gì?’


'Sẽ muốn đi chứ còn gì. Vì ngài ấy là người như vậy mà.'


‘Phải.’


‘Điện hạ... hay là đưa ngài ấy ra nước ngoài thì hơn? Với tình hình hiện tại, chính những người dân tôn sùng điện hạ lại có thể trở thành mối nguy cho ngài ấy…’


Tim của Lowell như ngừng đập. Edward nhìn cậu bằng ánh mắt như muốn giết người.


Một kẻ tự nhận là sẽ ra trận để bảo vệ anh em, mà hành động thì...


Không! Không phải vậy!


Lowell không nghĩ tới khả năng nào khác!


Không có chuyện cậu nghĩ rằng Edward có thể là một kẻ điên nhẹ... không hề—không hề! …mà thật ra là đang nghĩ rất nhiều đấy thôi!!


**


 


Khi quay lại cung, thấy Lowell và Idella đang đợi. Lowell mỉm cười:


“Điện hạ, ngài về rồi ạ? Vừa đi đâu thế ạ?”


“Rượu à?”


Dot thì thầm.


Trên bàn chất đầy rượu. Vì trong cung tôi chưa bao giờ thấy rượu, nên ban đầu tôi còn chẳng nhận ra đó là mấy chai rượu.


“Đó là gì thế?”


“Bọn thần chợt nhận ra, điện hạ đã tỉnh dậy rồi mà chúng thần chưa từng tổ chức một buổi tiệc mừng đàng hoàng. Dù điện hạ chưa hoàn toàn bình phục, và không thể mời quý tộc đến... thì chí ít, chúng thần cũng nên cùng nhau có một khoảng thời gian vui vẻ.”


Lowell nói, hôm nay ăn mặc có phần tươi sáng hơn thường lệ.


“Vì vậy nên cậu mới chải chuốt thế này hả?”


“Trông ổn chứ ạ?”


Cậu ta mỉm cười, lúm đồng tiền hiện rõ.



“Cậu lúc nào cũng ổn cả. Idella, hôm nay cô đẹp thật đấy.”


“Woa, dù tôi đang mặc đồ thường thôi mà!”


Idella hớn hở.


“Không được uống rượu.”


Alex bước tới chặn Lowell lại. Cậu ta đang bày ly ra và rót rượu. Khi bị phớt lờ, Alex liền nắm lấy tay cậu ta.


“Ê, được rồi mà! Cứ bình tĩnh nói chuyện! Tôi đã gặp bác sĩ, người ta bảo là không sao đâu!”


“Cất rượu đi.”


“Nghe tôi nói hết đã chứ?”


Rồi Lowell kéo Alex ra một góc thì thầm gì đó. Trông hai người khá thân thiết. Cậu ta thân với Idella cũng thế. Có vẻ như giờ đây, chỉ mình tôi là chẳng thân thiết với ai.


Mà, làm người hầu cho chủ nhân cũng áp lực và mệt mỏi lắm. Có khi vì... nói xấu tôi với nhau nên mới thân?


Hai người quay lại và bắt đầu rót rượu. Có vẻ đã chuẩn bị từ trước, cả xe đẩy thức ăn vặt cũng đã được mang vào.


Idella mang một bình hoa tới và c*m v** vài đóa hồng. Nhìn thấy hoa hồng, tôi chợt nhớ: bó hoa mà Edward tặng đâu rồi nhỉ?


“À, điện hạ. tôi thấy bó hoa hồng bị lăn dưới đất... Cậu không định vứt nó đi đấy chứ? tôi có thể dùng trang trí không ạ?”


Idella hỏi.


Là hoa Edward tặng.


“Dĩ nhiên rồi.”


“Tốt quá! Hoa đẹp đến mức mang ra tiệm cũng bán được, vứt đi thì phí lắm!”


Không rõ Dot đã đặt ở đâu mà để nó lăn ra đất. Nhìn những bông hồng nở rộ, tôi lại thấy lòng rối bời.


Giờ Lowell đang thuyết phục Dot.


“Thật sự không sao chứ? Cho người bệnh uống rượu, trừ khi bác sĩ là lang băm…”


“Khoan, khoan đã. Suỵt, suỵt.”


Lowell thì thầm điều gì đó với Dot đang than phiền. Cô liên tục lắc đầu, nhưng khi ánh mắt tôi lướt qua, cô ngừng lại.


“Vậy thì… chỉ một chút thôi đấy.”


Dot bị thuyết phục, ngồi xuống cạnh tôi.


“Điện hạ, chỉ uống một chút thôi nhé. Vì đây là rượu mừng mà.”


Vậy là tôi sẽ phải uống thật sao?


Thôi thì rượu mừng, nhưng tôi vốn đâu có thích rượu.


Tôi chợt nhớ tới cung hoàng hậu tĩnh mịch. Tôi không muốn ở một mình. Cũng chẳng muốn phá hỏng bầu không khí rộn ràng này.



“Woa, điện hạ. Đây là lần đầu tôi dự một buổi tiệc như thế này đó. Trong tiệc mừng thì người ta thường làm gì ạ?”


Idella hỏi, đôi mắt long lanh.


Tôi nâng ly lên.


“Cảm ơn tất cả mọi người. Để chúc mừng cho việc chúng ta bình an trở về—cạn ly nhé?”


“Waaa! Cạn ly!”


Không sao cả, tôi chỉ cần không uống là được.


Tôi bắt đầu cảm thấy lâng lâng.


Hình như tôi đang nghĩ gì đó... Rượu cũng giúp tạm quên suy nghĩ thật.


“Điện hạ, ngài nghĩ sao về việc đi du lịch?”


Lowell hỏi.


“Du lịch?”


Giọng tôi hơi lê thê.


“Vâng. Du lịch nước ngoài. Đi đâu đó xa một chút, nghỉ ngơi thư giãn, chơi cùng thần nữa, rồi cứ ở lại thật lâu.”


“Du lịch nước ngoài… Ta chưa từng đi. Cũng chẳng có nhiều cơ hội để đi đâu.”


Phòng bỗng trở nên yên tĩnh.


Hay là... không phải tôi—mà là Geoffrey thì sao? Không biết trước năm 11 tuổi cậu ấy có từng đi đâu không, nhưng sau đó thì chắc chắn là không.


“tôi cũng vậy, điện hạ. Vậy là chúng ta giống nhau rồi.”


Giọng của Idella vang lên. Hóa ra cô chưa từng đi du lịch. Mà cũng đúng thôi. Cô ấy lúc nào cũng bận rộn, lại còn vướng vào đủ thứ chuyện. Nhắc mới nhớ, vụ hôn phu của cô còn chưa xử lý xong.


Mà giờ cũng không cần phải lo đến việc gây thiện cảm nữa. Idella đã lập công cứu hoàng tử. Edward không định ban thưởng hay huân chương gì cho cô ấy sao...


“Thần cũng vậy, thưa điện hạ.”


Alex lên tiếng. Dot vỗ tay:


“Ôi, hóa ra người duy nhất từng đi nước ngoài ở đây là ngài Lowell!”


“Này, cô nói cứ như tôi làm gì sai ấy… Không ai đứng về phía tôi thì tôi biết làm sao?”


“Vì cậu toàn nói mấy điều vớ vẩn thôi mà…”


“Đừng khiến hoàng tử mệt mỏi nữa. Mau nói vào trọng tâm đi.”


Căn phòng đầy ắp người.


Tôi không rõ cơ thể đang nóng hay lạnh. Nhưng có nhiều người thế này thật là tốt. Vì tôi ghét nhất... là khi ốm mà phải ở một mình.


 


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 199
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...