0 And 1

Chương 194


Đến mức có thể nói dứt khoát như thế sao?


Chẳng lẽ cậu đã hiểu nhầm? Là hoàng tử đơn phương? Hay là... bị từ chối?


Nếu là an ủi một người thất tình thì Lowell khá có kinh nghiệm.


Nhưng mà điện hạ thì...


Trong suy nghĩ của Lowell, hoàng tử Geoffrey là một người rất khó tiếp cận.


Thế nhưng ngài đã trao cho cậu một thứ quyền nào đó. Bây giờ, chỉ cần muốn là cậu có thể ra vào phòng của hoàng tử bất cứ lúc nào.


Thử nghĩ xem nếu đối phương không phải là "hoàng tử Geoffrey".


Đó là một người vừa trải qua hàng loạt biến cố. Thậm chí còn bị thương nặng.


Thể chất lẫn tinh thần đều đang suy yếu.


Và Lowell thì đã được cho phép vào phòng.


Chẳng phải đây là thời điểm lý tưởng nhất để chiếm lấy trái tim người ấy sao?


Lowell không thể tin được là bản thân lại để lỡ mất một cơ hội rõ ràng đến vậy! Tất nhiên, cậu không thể nào hình dung ra được cảnh hoàng tử vì dáng vẻ đáng tin cậy của mình mà “tim đập thình thịch”... nhưng mà...


Nếu để lỡ lần này thì có lẽ sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa.


Lowell siết chặt nắm tay. Cảm giác hưng phấn dâng trào, lan khắp mạch máu khiến đầu óc choáng váng.


Hơn bất cứ điều gì, Lowell muốn trở thành chỗ dựa của hoàng tử.


Không phải ai khác – mà là chính cậu.


Lowell và Idella chia tay nhau trước toà nhà của thương hội Mont Blanc. Idella sẽ đi vòng quanh chợ để thu thập thông tin, còn Lowell sẽ đến gặp người của thương hội.


Họ dự định sau khi thu thập tin đồn xong sẽ gặp lại nhau.


Với Idella, đây là lần đầu đến thủ đô. Dù chưa quen đường, nhưng cô nhanh chóng nhận ra rằng Lowell khá nổi tiếng ở khu chợ này.


“Cậu chủ Mont Blanc!”


Một người bán hàng đang dọn quầy lên tiếng chào với nụ cười rạng rỡ. Khi Lowell chào lại, các chủ tiệm khác cũng nhận ra cậu và gật đầu chào hỏi.


Trên đường đến thương hội, chuyện này đã xảy ra vài lần.


Idella giả vờ mua đồ rồi tiếp cận một vài người bán hàng. Cô nghĩ nếu là tin đồn vỉa hè thì có thể nghe được từ họ, nhưng trong thời buổi rối ren, các thương nhân không mấy hứng thú chia sẻ chuyện với người lạ.


Cuối cùng, Idella quay lại quầy hoa quả nơi người bán từng chào Lowell. Người bán nhận ra cô và lên tiếng trước.



“Cô là người yêu mới của cậu chủ Mont Blanc đúng không?”


“Trời, không phải đâu ạ!”


“Không phải à?”


“Chỉ là bạn thôi ạ. À, cháu muốn hỏi một chuyện được không ạ?”


Idella mỉm cười khi đáp. Nụ cười dễ mến khiến người bán cũng vui vẻ đáp lại.


“Cứ hỏi đi cháu. Dù bác không biết rõ cậu chủ Mont Blanc lắm, nhưng cũng nhìn thấy suốt mấy năm nay rồi.”


“Cháu muốn hỏi về điện hạ Geoffrey ạ.”


“Điện hạ?”


Người bán đột ngột lùi lại, trở nên cảnh giác.


“Người như bác thì biết gì về điện hạ đâu mà…”


“Cháu thật lòng rất ngưỡng mộ ngài ấy. Nhưng mà dạo này có nhiều chuyện xảy ra quá, cháu thì không có mặt ở thủ đô nên chẳng rõ tình hình. Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào vậy ạ? Điện hạ giờ đã ổn chưa?”


Idella cố tình hỏi bằng giọng ngây thơ tươi sáng. Không ai lại đề phòng một cô gái trẻ ngây ngô cả.


Sắc mặt người bán dịu xuống.


“Tất nhiên là ổn rồi. Vệ binh đã ra mặt làm rõ rằng điện hạ vô tội mà. Có người còn nói là đến tận hoàng cung gặp điện hạ nữa đấy. Dù người gầy đi trông thấy nhưng hình như vẫn khoẻ mạnh.”


“Thật mừng quá ạ! Mà, vệ binh tự mình ra mặt sao? Họ thường hay làm vậy à?”


“Chuyện liên quan đến điện hạ thì tin đồn cứ lan đầy ra ấy mà… Gần đây còn có những tin kỳ quặc nữa cơ.”


“Tin kỳ quặc?”


Đôi mắt Idella mở to, tròn xoe.


Lowell Mont Blanc từ vài năm trước đã là cậu chủ thường xuyên lui tới khu chợ, lại luôn thân thiện chào hỏi các thương nhân. Dù là quý tộc, nhưng vì tính cách hoà nhã nên rất được lòng mọi người.


Và cô gái quý tộc nói là bạn của cậu chủ cũng thật dễ mến.


Người bán cảm thấy muốn nói hết mọi chuyện, thậm chí cả những điều bình thường sẽ không nói với tiểu thư quý tộc.


“Nào là... chỉ có điện hạ Geoffrey mới có thể chấm dứt được cuộc chiến với Sherbet gì đó…”


Cùng lúc ấy, Lowell đã đến trước cổng chính của thương hội Mont Blanc, và tiến đến gần người hầu đang đứng canh.


“Cha tôi có ở đây không?”


“Gì cơ? Cậu là ai mà dám hỏi thăm đến… Cậu chủ!”



Người hầu đang đứng buồn chán bỗng nhận ra gương mặt Lowell.


“Ngài ấy thì không có ở đây rồi! Mà… sao cậu lại đến đây vậy?”


“Cha tôi dặn nếu tôi tới thì đuổi đi à?”


Lowell cảm thấy nghi hoặc. Phản ứng của người hầu là hoàn toàn bất ngờ, như thể không ngờ cậu lại xuất hiện. Dù lần cuối gặp mặt giữa cậu và cha không được vui vẻ lắm… nhưng chẳng lẽ?


“Gì mà đuổi! Ngài ấy dặn nếu thấy cậu thì phải giữ lại bằng mọi giá đấy!”


Chưa dứt lời, người hầu đã lập tức túm chặt lấy Lowell.


“Báo động! Báo động! Cậu út tới rồi! Mau giữ cậu ấy lại!”


“Cái gì? Ở đâu?”


“Bắt lấy cậu chủ mau!”


 


Cả các nhân viên quầy giao dịch cũng đứng bật dậy. Lowell bị kẹt giữa đám hầu cận. Ngay cả những người hầu vừa bước vào từ bên ngoài cũng chẳng hiểu đầu đuôi gì, chỉ biết lao vào giữ chặt cậu.


“Con không bỏ trốn đâu mà!”


“Có chuyện gì vậy? Cậu chủ? Trời ơi, hóa ra tin đồn tụi mình tung ra là thật à?”


“Cậu chủ, thật sự đã bảo vệ hoàng tử Geoffrey và rong ruổi khắp vương quốc sao?”


Lũ hầu kẻ trước người sau nhao nhao lên.


“Tin đồn gì cơ?”


Lowell có linh cảm không lành.


“Xin hạ giọng một chút, cậu chủ! Đây là bí mật mà!”


“Đúng thế, nếu người ta biết là do tụi mình lan ra thì gay to đấy!”


“Các người đang làm cái gì vậy?”


Mặc cho Lowell hỏi, đám hầu vẫn xì xào bảo nhau giữ im lặng, sau đó thì thầm kể lại đầu đuôi câu chuyện. Rằng khi hoàng tử Geoffrey trở về và danh tiếng của ngài lên đến đỉnh điểm, cấp trên của thương hội đã ra một mệnh lệnh ngầm.


Lệnh ấy là: hãy lan truyền tin đồn rằng chính thương hội Mont Blanc đã giúp hoàng tử trốn thoát.


Miệng Lowell há hốc.


“Rồi thật sự tụi bây làm luôn hả?”


“Chứ sao nữa! Cậu có biết dạo này danh tiếng của thương hội tốt đến mức nào không!”



Đám hầu hí hửng khoe khoang.


Lowell thì cạn lời.


Ai nghĩ ra trò này chứ? Anh cả à?


Điều càng vô lý hơn là – lời đồn ấy... không phải hoàn toàn bịa đặt.


“Nếu hoàng tử biết được thì liệu có nổi giận không?”


“Ơ hay, ngài ấy đâu phải người nhỏ nhen đến mức phạt vì mấy tin đồn linh tinh?”


“Cũng chưa chắc. Gần đây ngoài tụi mình ra còn khối kẻ muốn bám víu vào danh tiếng của ngài ấy mà…”


“Lại cái gì nữa đây?”


Lowell ngớ người, buông cả tay đang khoanh lại.


“Cậu chủ, nhỏ giọng chút thôi!”


“Đúng rồi đấy, nhỡ bị phát hiện thì sao?”


“Chính các người mới đang ồn ào nhất…”


Đám hầu lại túm tụm xì xào.


“Dù sao thì… hình như cũng có nhóm khác đang đi tung tin nữa thì phải?”


“Nói gì mà… hoàng tử Geoffrey là người duy nhất có thể ngăn chặn chiến tranh?”


“Chuyện đó kể cụ thể xem nào.”


Lowell hạ giọng, cúi người xuống. Khi cậu có vẻ như nghiêm túc muốn nghe bí mật, đám hầu càng thêm tin tưởng – đúng là cậu chủ mình mà – và thoải mái tuôn hết những gì mình biết.


 


***


 


Kể từ khi trở về từ hoàng cung, Grey có cảm giác mình như đang mắc bệnh.


Trong đầu như có sâu bò loạn, khiến suy nghĩ lúc nào cũng mơ hồ. Ngực nặng trĩu, tâm trí cứ xoay quanh một ý nghĩ duy nhất. Một câu hỏi không lời giải cứ kéo cậu tụt xuống.


Một câu hỏi không có lời giải?


Không, câu trả lời thật ra đã có sẵn rồi.


Hoàng tử Geoffrey đã biết rõ tấm lòng của cậu, cũng biết cậu là kẻ được giao nhiệm vụ theo dõi.



Dù không tin tưởng cậu, ngài vẫn giữ cậu bên cạnh, vẫn chấp nhận gọi cậu là bạn.


Chỉ cần nghĩ đến việc hoàng tử đã quay lại hoàng cung với tâm trạng thế nào, Grey đã không thể chịu nổi.


Ngài rời đi một mình, để lại những người trung thành. Hẳn là rất cô đơn và sợ hãi. Lúc nào cũng như vậy.


Grey đưa hai tay ôm lấy mặt. Mắt bỏng rát, đau nhức. Cổ họng nghẹn lại.


Tể tướng – người đã tham dự cuộc họp – vừa trở về. Trông ông có vẻ mệt mỏi. Quản gia đến nhận lấy áo khoác ngoài của ông.


Grey lặng lẽ đi theo sau tể tướng.


“Điện hạ Edward là một người đáng sợ.”


Tể tướng lên tiếng.


“Cuộc họp thế nào rồi ạ?”


“Những kẻ thân cận với bệ hạ đều bị bắt. Mai là bị trói lên xe, kéo đi khắp quảng trường cho dân xem đấy.”


“Bầu không khí trong kinh thành chắc sẽ ổn định lại.”


“Không phải chuyện dễ nói thế đâu.”


Tể tướng uống một ngụm nước, cứ như có lửa đốt trong lòng.


Grey cố gắng trấn tĩnh bản thân đang rối bời. Dù không dễ, nhưng tập trung vào công việc là cách tốt nhất để tạm quên đi nỗi đau trong lòng.


“Sau nhóm thân cận của nhà vua… thì sẽ là ai tiếp theo đây? Ta bị xếp ngồi chung hàng với đám tội phạm. Bầu không khí trong điện Đại triều… Edward không ngại biến gia tộc ta thành kẻ thù đâu.”


“Không thể nào như vậy được.”


“Là do chúng ta đã nhìn nhầm người. Edward là kẻ thất thường và ích kỷ. Những gì chúng ta từng giúp hắn khi khó khăn, hắn chẳng còn nhớ tới nữa!”


Tể tướng đập mạnh tay xuống bàn.


Edward có thể trở về từ chiến trường với danh vọng rực rỡ, là nhờ có sự hậu thuẫn từ tể tướng. Vì hắn, ông ta đã không tham gia vào kế hoạch phế truất hoàng tử Geoffrey.


Thế mà giờ đây, Edward lại định cắt đuôi những người từng giúp mình.


Ông ta nhớ lại cách Edward cư xử trước mặt các quý tộc – bàn tay từng định ruồng bỏ người anh trai, giờ lại ôm lấy người ấy với dáng vẻ thân thiết tột cùng.


Bất cứ ai nhìn vào cũng đều tin rằng hai người họ là anh em thân thiết, gắn bó không thể tách rời. Tể tướng vừa phẫn nộ, vừa khiếp sợ.


Ông đã quen với một vị vua dễ sai khiến. Vị vua hiện tại lên ngôi khi còn rất trẻ, tuy có hơi thất thường, nhưng vẫn lắng nghe ý kiến các đại thần trong những quyết định quan trọng.


Ngay cả khi được yêu cầu kết hôn với công chúa Sherbet, ông ta từng phản kháng dữ dội đến mức không tham dự triều đình suốt cả tuần. Thế nhưng cuối cùng, chẳng phải ông ta cũng chấp nhận vì lợi ích của quốc gia đó sao?


Còn Edward thì khác.


Hắn cũng thất thường và ích kỷ như nhà vua – nhưng còn xảo quyệt hơn.


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 194
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...