0 And 1
Chương 189
"Geoffrey. Sao lại ra tận đây?"
Cậu ấy vòng tay qua lưng tôi, như thể đỡ lấy, nhưng cảm giác lại gần với một cái ôm hơn. Alex tròn xoe mắt ngạc nhiên.
Cũng đúng thôi, mới hôm trước chúng tôi còn như kẻ thù, phản ứng của cậu ấy cũng dễ hiểu. Tôi phải nói gì đó với Alex mới được.
"Cậu đi lại được rồi à? Đã uống thuốc chưa? Bác sĩ thì sao?"
"Tôi đâu có gãy chân đâu."
"Thật à?"
Edward không buông tay ra. Cậu ấy dịu dàng nói rồi bước đi khớp với bước chân tôi. Khi tôi kịp nhận ra, chúng tôi đã bước lên bục, đi xuyên qua đám quý tộc đang đứng dưới.
Tình huống gì thế này?
Đại điện lặng như tờ, tựa như vừa bị dội gáo nước lạnh. Không hiểu không khí chợ vỡ ban nãy đã biến đi đâu. Đám quý tộc chỉ ngơ ngác nhìn chúng tôi. Edward cúi xuống nhặt chiếc vương miện trên ngai vàng.
"Ngồi xuống chút đi?"
"Ngồi ở đâu?"
Chẳng lẽ là... chỗ đó?
"Không thích ghế à? TÔI cho mang ghế mới tới nhé?"
Edward nhìn xuống chân tôi, ra vẻ lo lắng. Không biết cậu ấy đang tính làm gì nữa.
"Không sao đâu."
"Đừng cố quá."
Đừng làm mấy trò kỳ quặc nữa đi...
"Tôi muốn đứng."
"Thế à? Vừa nãy lại muốn đi bộ nên mò tới tận đây? Nếu nhớ tôi thì bảo hầu cận truyền lời là được rồi. Tôi đã đến ngay lập tức."
Giọng Edward vang vọng khắp đại điện, dịu dàng đến mức khiến tôi bối rối. Chỉ mình tôi thấy lạ sao?
Đám quý tộc thì thầm với nhau. Những tiếng thì thầm gom lại thành tiếng xì xào vọng lên tận bục. Có vẻ không chỉ mình tôi thấy kỳ lạ.
"Đang bàn chuyện gì thế? Tôi cắt ngang à?"
Tôi lái sang chuyện khác.
"Không đâu. Đúng lúc lắm. Chuyện có liên quan tới cậu đấy. Dù không thú vị gì, nhưng muốn xem thử không?"
Edward dễ dàng đề nghị.
Tôi nhìn theo tay cậu ấy chỉ. Bên đó là nhóm bạn săn bắn của nhà vua. Bên cạnh họ, vị Tể tướng đứng lặng người nhìn về phía chúng tôi, nét mặt rất khó tả.
"Xem gì cơ?"
"Xét xử."
Ngay khi Edward dứt lời, nhóm bạn của vua quỳ rạp xuống như dây bị đứt.
"Điện hạ Geoffrey! Không phải vậy đâu! Xin hãy nghe lời chúng thần!"
"Sao bọn thần có thể thay đổi ý chỉ của bệ hạ chứ? Không phải bọn thần đâu! Ít nhất, thần không liên quan!"
"Chuyện gì vậy?"
Tôi bối rối quay sang Edward. Mấy người kia liên quan gì tới tôi?
"Giữ họ lại."
Edward ra lệnh.
Đám kỵ sĩ lập tức áp giải nhóm bạn săn bắn. Khi bị giữ chặt, họ càng vùng vẫy, hoảng loạn.
"Điện hạ! Điện hạ!"
"Thần là người của điện hạ! Chúng ta từng cùng đi săn mà!"
"Đừng hỗn xược! Biết ta là ai không hả!"
Kỵ sĩ bịt miệng họ lại. Nhóm bạn của vua. Những người từng liên quan đến tôi.
Có gì đó vụt hiện lên trong đầu tôi.
"Mấy người đó là ai?"
"Những kẻ đã xúi giục bệ hạ. Khi ấy, Người yếu lòng vì bệnh tật đeo bám quá lâu. Bên cạnh Người toàn những kẻ xu nịnh, khiến Người yếu đuối đến mức nghi ngờ cả đứa con trung thành nhất. Chính bọn chúng là kẻ đã vu khống cậu."
Tôi nhớ lại cảnh bọn họ nịnh hót vua trong những cuộc săn. Họ chẳng mảy may quan tâm đến vị hoàng tử nhỏ bị lạnh nhạt.
Khi ấy, nhà vua vốn không ưa bá tước Baumkuchen. Thứ ông TA cần chỉ là những kẻ biết phụ họa và làm ông ta hài lòng.
Vì ông ta vốn là người không thể tự mình gây ra việc gì lớn lao.
Ngay cả khi nghĩ đến một kế hoạch bốc đồng, nếu không có ai bên cạnh nói "cứ làm đi", ông ta cũng sẽ không thể thực hiện nổi.
‘Vì ngươi mà tất cả đều trở nên bất hạnh.’
Tôi chợt nhớ tới lời ngụy biện mà nhà vua vẫn hay nói. Ông ta là một con người yếu đuối, chỉ biết đổ lỗi cho người khác.
Tôi khẽ hỏi:
"Chuyện thuê người ám sát mẫu hậu cũng là do các người sai khiến sao?"
"Không, không phải vậy đâu, điện hạ! Chúng thần bị oan uổng!"
Họ vội vàng phủ nhận. Phía sau tôi, Alex đang lườm họ chằm chằm. Tôi không có khả năng nhận ra ai đang nói dối. Có lẽ họ thật sự không biết gì. Nhưng nhà vua thì khác.
Và họ đứng bên cạnh nhà vua.
Có phải tôi đang trút giận không?
Edward tiến lại gần tôi.
"Vì các đại quý tộc của đất nước đều đã có mặt ở đây, liệu có cần một phiên tòa khác không? Những quý tộc cao quý và trung thành sẽ xét xử tội lỗi của bọn họ."
Cậu ấy quay sang hỏi các quý tộc.
"Nên trừng phạt bọn họ thế nào đây?"
"Phải xét tội nghiêm khắc. Theo pháp luật, tước đoạt tước vị và tài sản rồi xử tử đi."
Ai đó cất lời. Nhưng Edward vẫn chưa hài lòng.
"Nữ thần Công lý thật rộng lượng. Đây là những kẻ đã khiến hoàng tộc đổ máu. Chừng ấy hình phạt liệu có đủ không?"
"Thần nghĩ, có thể trói tội nhân vào ngựa và dẫn đi khắp kinh thành. Thần dân hẳn cũng muốn thấy mặt bọn tội nhân."
Bá tước Baumkuchen nói. Những quý tộc quanh ông đồng loạt lên tiếng.
"Thật là cách tốt để xoa dịu dân chúng đang phẫn nộ. Còn gì tốt hơn?"
"Xin hãy xử tử công khai giữa quảng trường. Phải cho thiên hạ thấy kẻ dám âm mưu hãm hại hoàng tộc sẽ kết cục ra sao."
"Ngay từ đầu, sao bệ hạ có thể giữ lũ gian thần ấy bên cạnh chứ?"
"Thủ tướng đang làm gì mà để xảy ra chuyện này..."
"Chẳng phải là cùng một giuộc sao?"
Các quý tộc xì xào. Thủ tướng tái mặt hơn.
Edward không ngăn họ lại. Tôi có cảm giác cậu ấy đang cố ý để họ chửi rủa tội nhân và sỉ nhục thủ tướng lâu nhất có thể.
"Quả là những ý kiến đúng đắn. Cậu nghĩ sao, Geoffrey?"
"Tôi không có gì để phản đối."
cậu ấy hiểu rõ ý tôi. Tôi đã đồng ý với việc hành quyết.
"Nếu đó là ý cậu."
Edward gật đầu cho phép. Những tội nhân bị lôi ra ngoài. Đôi chân vùng vẫy bị kéo lê trên mặt đất. Không lâu trước đây, chính tôi cũng ở vị trí đó.
Tôi biết mình không phải người tốt. Cơ thể vẫn còn run rẩy. Tôi tự nhủ rằng đây chỉ là kết thúc một ván cờ, nhưng lúc quỳ gối ở đó, tôi đã rất sợ hãi. Tôi không thể chỉ dừng lại ở bọn họ.
Tôi muốn báo thù nhà vua.
Liệu điều đó có thể không?
Tôi nhận ra Edward đang ôm lấy tôi.
Điều đó cũng đồng nghĩa tôi muốn trả thù cha cậu ấy.
Các quý tộc im lặng. Chỉ còn lại tiếng van xin của những tội nhân. Rồi tiếng đó cũng mờ dần sau cánh cửa dày nặng.
Tôi nhìn cánh cửa khép kín và chợt nhận ra. Họ là những người thân cận của nhà vua. Nhà vua từng giữ họ bên cạnh và trân trọng. Mọi người trong gian phòng này đều biết điều đó.
Hoàng tử đã kéo đổ những người thân cận của nhà vua. Các quý tộc đã đồng tình. Quyền lực giờ đây chuyển từ nhà vua sang Edward.
Sang Edward sao?
"Geoffrey, mặt cậu tái nhợt rồi. Vẫn còn mệt đúng không? Vào trong nghỉ đi. Khi xong việc, tôi sẽ tới."
Edward đỡ lấy tôi. Các quý tộc đang nhìncậu ấy.
***
Cuối cùng, tôi không thể hỏi về sherbet.
Tôi quay lại phòng ngủ. Nhớ lại lần đầu mở mắt trong căn phòng này.
Tôi không rõ mình đã ngủ bao lâu. Có cảm giác như đã ngủ rất lâu, cũng có lúc thấy như chỉ vừa trải qua một cơn sốt ngắn. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra sau khi bị đâm bởi nhà vua. Tất cả những gì diễn ra dường như chỉ là trong tâm trí tôi.
Tôi đã mơ. Tôi đã nhìn lại quá khứ. Tôi đã nhớ lại mọi chuyện mà trước đây cố quên đi.
Tôi cứ chạy trốn khắp nơi. Tôi nhận ra điều đó quá muộn.
Tôi không ngừng nghĩ trong nước mắt. Lẽ ra mình đã có thể làm tốt hơn. Nếu tôi không né tránh mà đối mặt, có lẽ chúng tôi đã ổn.
Nếu tôi không chết đi như thế.
Tôi đã có thể lựa chọn khác. Đã có thể nói chuyện với mẹ. Đã có thể đoán ra rằng cả hai đang mệt mỏi, đau khổ vì nhau, và không lẩn tránh.
Bên cạnh tôi khi tôi khóc, có người ở đó.
Edward đang dỗ dành tôi.
"Ổn cả rồi, Geoffrey."
Tôi nghe thấy giọng cậu ấy.
Nếu tôi có thêm một cơ hội nữa, tôi sẽ không để bản thân phải hối hận.
Tôi sẽ không trốn tránh nữa.
Khi tôi mở mắt, ánh nắng tràn ngập căn phòng. Dot và Lowell đang ở bên cạnh, lo lắng cho tôi.
Tôi nhận ra, họ quan tâm tôi không phải vì họ là kiểu nhân vật được lập trình như vậy. Mà vì họ thực sự yêu quý tôi. Giờ tôi mới nhận ra điều đó. Không thể tin được là trước đây tôi không nhận ra.
Các thị vệ và người hầu trong cung cũng đến thăm tôi. Tôi thấy họ rơi nước mắt. Dù mở mắt, tôi vẫn không thấy rõ. Những người quanh tôi chỉ là những người tốt. Những người thực lòng quý trọng tôi.
Nơi đây là hiện thực. Những người này đều có cảm xúc và lý trí riêng.
Họ không phải những nhân vật được tạo ra để làm nền cho một tuyến truyện.
Tôi chợt nhận ra điều đó. Ngày hôm đó, lòng tôi bỗng mềm lại.
Nhưng vấn đề lớn nhất vẫn còn.
Edward.
Vấn đề mà tôi luôn né tránh.
Tôi nhận ra, có lẽ so với tất cả mọi người trong cung điện này, tôi là người hiểu lầm Edward nhiều nhất. Tôi luôn nghĩ mình hiểu cậu ấy.
Edward sẽ thích nữ chính. Sẽ giết tôi. Sẽ ghét tôi. Sẽ ghét tôi đến mức không thể rời mắt khỏi tôi.
Sau khi đưa Alex ra khỏi ngục, tôi trở về căn phòng tối om.
Khi thức trong bóng tối, tôi không thể không nghĩ đến Edward. Vì cậu ấy luôn đến tìm tôi vào ban đêm.
Nếu được một lần nữa, tôi sẽ đối mặt với vấn đề này.
Cơ thể tôi mệt nhoài sau một ngày không ngừng di chuyển, nhưng tim lại đập dồn dập. Edward chắc chắn sẽ đến tìm tôi. Và tôi phải hỏi cậu ấy.
Tại sao lại cứu tôi?
Tôi sẽ không phỏng đoán. Hãy nói ra bằng chính miệng mình. Tôi sẽ không để chuyện hiểu lầm, xa cách rồi hối hận lặp lại nữa.
Tại sao cậu lại khóc?
Tại sao lại hôn tôi khi tôi đang khóc?
Và rồi Edward đã tìm đến. Lại hôn tôi.
Tôi không thể chịu đựng nổi nếu không xác nhận điều này.
"Edward, cậu thích tôi sao?"
Tôi sẽ không chạy trốn nữa. Và cũng sẽ không để cậu ấy chạy trốn.
Tôi không nghĩ đến chuyện sau đó sẽ ra sao...
Tôi chỉ nhớ đến mấy câu nói sướt mướt ca ngợi tình yêu của Yoo Yeon-ho thôi.
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 189
10.0/10 từ 16 lượt.
