0 And 1

Chương 182

Morris Sanson là người biết tin Hoàng hậu qua đời muộn nhất.

"Điện hạ có bình an không? Giờ ngài sẽ ra sao đây?"

"Suỵt. Đừng nói mấy chuyện đó to như vậy."

Những người hầu đi qua hành lang, vừa làm việc vừa trò chuyện. Morris lắng nghe từ phía bên kia cánh cửa.

Dựa theo ngữ cảnh, người họ lo lắng là Hoàng tử Geoffrey. Morris định gõ cửa gọi họ lại, nhưng rồi lại buông tay xuống.

"Vậy thì Hoàng hậu… phản nghịch là thật sao…?"

"Tôi không tin đâu."

Morris tựa người vào cánh cửa rồi ngồi thụp xuống. Hoàng hậu đã chết, còn Hoàng tử Geoffrey thì nguy kịch. Dù có tỉnh lại, ngài cũng không thể tiếp tục sống như một hoàng tử nữa.

"Công chúa điện hạ."

Công chúa Milane (chính là chỉ hoàng hậu) bị kết tội phản nghịch. Một người kiêu hãnh như nàng lại phải chịu nỗi nhục này.

Dù có chết cũng không thể chịu đựng được. Nàng là người luôn tự hào vì dòng dõi hoàng tộc.

Nàng không phải kẻ sẽ trốn tránh trách nhiệm của mình. Để trở thành hoàng hậu của một quốc gia xa lạ, nàng đã từ bỏ người yêu, đã sinh ra người thừa kế của đất nước đó, đã làm tròn bổn phận bằng mọi cách có thể.

Sự thật rằng nàng đã hoàn thành bổn phận của mình là không thể thay đổi. Morris căm hận nàng đến mức không chịu nổi. Nhưng khi nghe tin Hoàng tử Geoffrey đang theo học tại học viện nơi Pavel (con trai nhập học Morris), hắn cũng không thể cứ làm như chưa biết gì.

Morris đưa tay xoa mặt. Đây không phải lúc nghĩ về chuyện đó.

"Ta sẽ bảo vệ đứa con duy nhất của điện hạ. Dù ta là một người cha không thể để lộ danh phận, xin hãy cho ta được một lần làm tròn bổn phận của mình."

Công tước Pie dường như không có thời gian để bận tâm đến Morris. Ông ta gặp gỡ nhiều người, và thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng cãi vã vọng ra từ phòng tiếp khách. Morris không biết ông ta đã gặp ai.

Công tước thậm chí còn không dùng bữa đúng giờ, khiến việc tình cờ chạm mặt ông ta ở phòng ăn cũng trở nên khó khăn.

Morris gọi một người hầu để sắp xếp cuộc gặp với Công tước Pie. Dù Công tước chỉ là một hoàng thân không thực quyền, ông ta vẫn là một học giả danh tiếng.

Về cơ bản, Công tước là một học giả. Morris không trông mong gì vào khả năng chính trị của giới học giả. Nhưng dù sao, học giả cũng có cách của học giả. Những bậc trí giả vốn luôn tôn trọng và quý trọng lẫn nhau. Những mối quan hệ hình thành qua học vấn lại càng sâu sắc hơn.

Morris bị giam lỏng trong dinh thự của Công tước Pie, không thể tự do ra ngoài, nhưng không hề bị đối xử tệ bạc. Công tước Pie coi trọng những người có văn chương như Morris.

Morris không phải chính trị gia, nhưng hắn có thể gây ảnh hưởng chính trị.

Quốc vương Philippe của Sherbet là một người hiền hòa, yêu mến giới học giả, cũng rất coi trọng Morris. Morris cũng quen biết những người đủ tư cách để Quốc vương Sherbet cử đi làm sứ giả đến đây.

Công tước Pie vào phòng mà không chào hỏi lấy lệ, chỉ hỏi thẳng:

"Ông nói có thể giúp được, ý là sao?"

"Hoàng hậu thật sự đã qua đời sao?"

Morris đáp lại bằng một câu hỏi. Công tước khẽ cau mày sau cặp kính.

"Hoàng tử Geoffrey thực sự vẫn còn hôn mê sao?"

"Ông gọi ta đến chỉ để trách cứ sao?"

"Sao có thể như vậy được?"

Morris phủ nhận.

"Hãy cho ta được diện kiến Hoàng tử Geoffrey. Ta sẽ thuyết phục Đức Vua Philippe."

Dù là một lời đề nghị hấp dẫn, Công tước Pie vẫn im lặng.

"Ông cần gặp Hoàng tử để làm gì?"

"Bệ hạ Philippe không phải người thích chiến tranh. Ngài chỉ phẫn nộ vì Công chúa bị vu oan và vì Sherbet bị coi thường trong tình cảnh này."

"Sứ giả của Sherbet lại nói khác."

"Ta biết người đó. Hãy để ta đến gặp ông ta."

"Nếu ta cho ông diện kiến Hoàng tử Geoffrey…"

"Ta sẽ đưa điện hạ đến gặp bệ hạ Sherbet. Ngài là một vị vua sáng suốt và nhân hậu, chắc chắn sẽ đưa ra quyết định đúng đắn."

Sự im lặng kéo dài. Morris cảm thấy sốt ruột nhưng không để lộ ra. Hoàng tử Geoffrey thực sự là nhân tố quan trọng. Nhưng mục đích của hắn lại khác.

Hắn không quan tâm đến hòa bình hay chiến tranh giữa hai nước. Kết cục ra sao cũng được. Chỉ cần Hoàng tử đến Sherbet, ngài sẽ được bảo vệ an toàn.

Morris thấy Công tước Pie đưa tay ôm trán.

"Điện hạ thực sự vẫn chưa tỉnh lại. Không ai biết ngài có thể mở mắt lần nữa hay không. Chúng ta là những người mong chờ điều đó nhất."

Morris nghiến răng.

**

Edward bắt giữ những cận thần của Nhà vua và triệu tập những cận thần của Geoffrey. Anh ra lệnh cho nhóm sau ở lại bên cạnh Geoffrey và đánh thức cậu ấy, trong khi giam cầm các cận thần của Nhà vua.

Nhà vua không phải là một người cứng rắn. Edward tin rằng chắc chắn có kẻ đã tác động đến quyết định của ông ta. Nếu để họ nhịn đói vài ngày và chịu áp bức, họ sẽ dễ dàng mở miệng hơn.

Sứ giả của Sherbet là một quý tộc. Để đối phó với ông ta, Edward đã gặp một học giả danh tiếng của Sherbet, người bị Công tước Pie giam lỏng. Anh tổ chức các cuộc gặp với các đại sứ ngoại giao của từng quốc gia, đồng thời khiến tể tướng và những quý tộc chịu ảnh hưởng của ông ta điều động quân đội riêng.

Những người làm báo trốn chạy rất nhanh, nhưng Edward không cần bắt họ để lợi dụng. Anh chỉ công bố rằng "Hoàng tử Geoffrey" đang được điều trị và đã bước vào giai đoạn hồi phục. Mục đích là để trấn an dân chúng, nhưng thực chất, đó cũng là hy vọng của anh.

Sau khi hoàn thành lịch trình, Edward trở về phòng ngủ của Geoffrey. Nhìn thấy Geoffrey đang ngủ, anh ném đại tờ báo lên ngăn kéo.

Tiêu đề bài báo trên trang nhất đập vào mắt anh.

— "Điện hạ Geoffrey đang hồi phục! Lời chúc phúc của Thần luôn ở bên ngài."

Edward không tin vào thần thánh. Nếu thần thực sự tồn tại, thì phu nhân Roze đã không chết theo cách đó. Geoffrey cũng sẽ không nằm đây trong tình trạng này.

Edward rửa tay rồi chăm sóc Geoffrey. Một chậu nước và khăn ướt được mang vào. anh chăm sóc Geoffrey giống như cách mà Geoffrey đã từng làm cho anh nhiều năm trước. anh c** q**n áo của cậu ấy và lau sạch cơ thể.

"Cậu đã nói rằng đó chỉ là hiểu lầm. Rằng cậu chưa từng phá vỡ lời hứa. Nhưng hiểu lầm chỗ nào chứ? cậu đã bảo tôi có thể muốn bất cứ thứ gì từ cậu… nhưng đến bây giờ vẫn chưa thực hiện lời hứa đó."

Edward nắm lấy tay Geoffrey. Anh lau mồ hôi cho cậu ấy bằng khăn ướt rồi đặt môi mình lên bàn tay đó.

"Đừng bỏ rơi tôi mà đi. Ngay cả khi cậu căm ghét tôi cũng không sao. Hãy thức dậy và đâm tôi bằng thanh kiếm của cậu. tôi sẽ trao hết tất cả cho ngươi. Cậu muốn làm gì cũng được... Mọi thứ đều ổn, Geoffrey."

Anh thì thầm, cọ đôi hàng mi ướt của mình vào bàn tay mềm mại của Geoffrey.

"Làm ơn."

Ngay lúc đó, tờ báo rơi xuống sàn từ ngăn kéo. Edward quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào nó.

Không có gió trong phòng. Không ai chạm vào chồng báo. Vậy tại sao nó lại rơi xuống?

Một ngăn kéo hơi hé mở. Khi Edward bước vào, nó không hề như vậy. Anh không bao giờ nhầm lẫn những điều như thế này.

Anh kéo ngăn kéo ra hoàn toàn.

Bên trong có một chiếc hộp nhỏ. Nó được làm bằng da nâu, kích thước đủ nhỏ để nằm gọn trong một lòng bàn tay.

Khi anh chạm vào, chiếc hộp mở ra như thể đã chờ đợi anh từ lâu.

Bên trong là một lọ thuốc nhỏ.

Bằng một cách nào đó, anh biết chính xác phải sử dụng nó như thế nào.

Edward mở nắp, uống một ngụm thuốc, rồi hôn Geoffrey.

***

Tôi đang ở trong nhà tang lễ, đeo băng tang, chờ đón khách viếng. Tiếng khóc liên tục vang lên. Mẹ tôi khóc đến mức như thể sắp cạn kiệt hết nước trong cơ thể.

Nhà tang lễ vắng tanh, chỉ có tôi bên cạnh mẹ. Những người đến đây rồi cũng sẽ rời đi.

Tôi đang lớn lên. Nếu lớn thêm một chút nữa, có lẽ tôi sẽ bắt kịp mẹ. Nhưng mẹ thì đã co rúm lại, ngồi sụp xuống đất, nhỏ bé hơn cả tôi, và khóc.

"Mẹ chỉ còn con thôi, nên con phải làm thật tốt." Một người họ hàng nói vậy.

Tôi biết rằng tôi là tất cả đối với mẹ.

'Mình biết điều đó mà.'

Trước mặt tôi, có một cậu bé ăn mặc chỉnh tề.

Cậu ấy là một sự hiện diện xa lạ với không gian của nhà tang lễ. Tôi chắc chắn đây là lần đầu tiên gặp cậu ấy, nhưng khuôn mặt lại trông quen thuộc.

Mái tóc đen, đôi mắt đen, cùng biểu cảm u buồn. Cậu bé ôm lấy đầu gối, chống cằm lên đó.

Tôi nghĩ mình biết tên của cậu ấy.

'Mình biết mình là tất cả đối với mẹ. Mình cũng biết rằng nếu tôi rời bỏ, mẹ sẽ trở thành kẻ cô độc.'

Cậu bé ấy nhìn tôi.

"Cậu có muốn sống không?"

"Nếu tôi không rời bỏ mẹ cậu mà bảo vệ bà ấy thay cậu, thì sao?"

"Nếu vậy, cậu có thể dùng cơ thể của tôi."

Khung cảnh thay đổi. Tôi đang đứng trên sân thượng.

Gió lùa qua, bầu trời trên đầu trong xanh thăm thẳm. Dưới sân, học sinh mặc đồng phục đang chạy nhảy trên sân thể dục. Nhưng tôi không thuộc về nơi nào cả.

Tôi không nhìn bất kỳ ai. Tôi chỉ dựa vào lan can, nhìn xuống bên dưới.

Tôi nhìn xuống sân từ độ cao chóng mặt. Mồ hôi rịn ra. Tôi đứng yên cho đến khi cảm giác chóng mặt làm chân tôi nhũn ra. Nhịp tim tôi tăng tốc vì nỗi sợ độ cao. Tôi biết rõ rằng nơi này không tốt cho mình.

Tiếng đập cửa vang lên dồn dập. Tôi giật mình quay lại. Yoo Yeon-ho đang đập cửa bằng nắm đấm.

"Đừng đứng đó. Lại đây đi."

Bất giác, tôi đã tựa vào lối ra sân thượng, cùng hướng mắt với cậu ấy.

"Cái chuyện lần trước cậu nói ấy. Tôi nghĩ, mẹ cậu không phải là người như cậu nghĩ đâu. Mà có khi, bà ấy yêu cậu quá nhiều nên mới như vậy. Cậu đang gánh vác những thứ mà cậu không cần phải chịu trách nhiệm."

Tôi cảm thấy rung động trong tay. Điện thoại trong nắm tay tôi đang rung lên.

"Tôi thấy, người ghét cậu nhất… chính là cậu đấy."

Yoo Yeon-ho cẩn trọng chọn từng từ. Tôi nghĩ cậu ấy thật liều lĩnh khi nói ra những điều đáng xấu hổ như vậy.

Nhận ra suy nghĩ của tôi, cậu ấy huých nhẹ vào eo tôi.

Những cú chọc nhẹ vào eo làm tôi thấy nhột.

Yoo Yeon-ho đang cười.

"Hãy yêu thương đi. Cậu cần một thế giới như thế."

Ánh nắng mặt trời ấm áp đến mức đỉnh đầu tôi như muốn bốc cháy. Yoo Yeon-ho đứng sát bên tôi, dù mồ hôi cậu ấy vẫn đang chảy dài.

Người chơi đang được yêu thương.

Màn hình điện thoại lóe sáng với một tin nhắn.

Bạn có hạnh phúc không?

Xin hãy sống vì những người yêu thương bạn.


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 182
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...