0 And 1
Chương 181
Lực lượng phương Bắc theo Edward chia thành hai hướng: một phần tiến về biên giới với Sherbet, phần còn lại ở lại thủ đô.
Nhà vua tuyên bố rằng nếu Edward muốn, ông ta sẽ giao quân lính cho anh, nhưng Edward không tin nhà vua. Nhà vua không thể bảo vệ được ai cả. Edward cần có thứ thuộc về mình.
Quân lính của Edward bảo vệ Geoffrey tại cung điện bỏ hoang theo lệnh nhà vua. Cách thức có phần thô bạo, nhưng vẫn là sự bảo vệ – bảo vệ khỏi thế giới muốn hãm hại Geoffrey.
Nhưng Geoffrey đã trốn thoát. Máu trong người Edward lạnh đi.
Kẻ chạy trốn không có nhiều con đường để lựa chọn. Vì nhà vua đã chặn cổng thành, Edward điều quân dọc theo con đường lớn, còn bản thân thì men theo lối tắt.
Quân của anh sẽ chặn bất kỳ ai muốn vào lâu đài Baumkuchen. Một hoàng tử che giấu thân phận như Geoffrey sẽ không thể đến nơi đó trước Edward...
Anh phải tin như vậy. Nếu không, anh sẽ không thể chịu đựng nổi khi nghĩ rằng Geoffrey sẽ đi đến nơi mà tay anh không bao giờ chạm tới.
Geoffrey không thể trốn thoát. Nhưng tình hình còn tệ hơn thế. Edward đã bỏ lỡ cậu ấy, để rồi Geoffrey bị áp giải về hoàng cung.
Khi Edward bước vào đại điện, trước mặt anh là nhà vua cầm kiếm và Geoffrey đang quỳ gối. Geoffrey đẫm máu, trên người như khoác lên những hoa văn phức tạp. Edward nhìn chằm chằm vào hình ảnh đó, như thể cố gắng giải mã điều gì.
Những gì xảy ra sau đó, anh không nhớ rõ. Edward lao tới ôm lấy Geoffrey như kẻ điên dại. Cơ thể trong vòng tay anh mềm nhũn, bất động. Lạnh lẽo, nhẹ đến đáng sợ.
Dọc đường anh đi, máu nhỏ giọt. Bước chân anh dẫm lên chúng, để lại dấu vết trên nền gạch.
Từng vết máu như rút cạn linh hồn anh. Geoffrey đang chết dần trong vòng tay anh. Cậu ấy ngày càng nhẹ đi.
Edward chưa bao giờ biết đến nỗi sợ hãi như vậy. Cảm giác như chính anh là người đang giết Geoffrey.
Ngự y của nhà vua bị lôi đến. Edward ném thanh kiếm vẫn còn dính máu xuống đất.
“Cứu sống cậu ấy.”
“Điện hạ Geoffrey sao?”
“Mau lên!”
Geoffrey không mở mắt. Edward ôm đầu, tay run bần bật. Anh nhắm mắt lại, không dám nhìn những gì đang diễn ra trước mặt.
Lời của Geoffrey cứ quanh quẩn trong tâm trí anh.
‘Giờ thì tôi chẳng còn gì nữa.’
Edward thậm chí không nhận ra mình đang khóc.
“Việc chữa trị đã xong. Nhưng ngài ấy mất quá nhiều máu, ý thức thì…”
“Chỉ cần còn sống.”
Ngự y lắc đầu, vẻ mặt đầy khó khăn. Ông ta định mở miệng giải thích, nhưng khi nhìn thấy gương mặt của Edward, liền tái mét.
Edward không nhận ra. Anh chỉ nhìn xuống thanh kiếm. Một ý nghĩ lóe lên – chém đầu ngự y – nhưng anh đã dừng lại trước khi ra tay.
Giết một người thật dễ dàng. Nhưng cứu sống một người thì khó đến mức nào? Thật là phi lý.
Người chết sẽ không bao giờ sống lại. Sự thật hiển nhiên ấy bỗng khiến anh khiếp sợ.
Nỗi tuyệt vọng từ thuở ấu thơ đang tái diễn.
Khi đó, Edward đã tuyệt vọng vì không thể thay đổi cái chết của mẹ. Bà nhắm mắt ở nơi anh không thể chạm tới, còn Geoffrey thì rời bỏ anh. Mong ước của anh chẳng có chút sức mạnh nào.
Vậy nên Edward đã tìm kiếm sức mạnh, đã hành động…
Nhưng liệu mong ước của anh có đang g**t ch*t Geoffrey không?
Bàn tay trắng của Edward nhuốm máu. Những vết máu khô lấm tấm nước mắt, bẩn thỉu và loang lổ.
Geoffrey được đưa về phòng.
Nằm trên giường, cậu ấy tái nhợt chẳng khác nào tấm ga trải.
Edward ngồi bên cạnh, không rời mắt khỏi cậu ấy dù chỉ một giây. Chỉ cần lông mi Geoffrey khẽ động, anh sẽ lập tức nhận ra. Nhưng Geoffrey không cho anh dù chỉ một tia hy vọng mong manh.
Dẫu vậy, anh vẫn không thể rời mắt. Chỉ cần anh lơ là, sợi dây đang níu giữ Geoffrey sẽ đứt mất.
Ánh mắt không có sức mạnh thực thể. Geoffrey cũng chưa từng thuộc về anh. Nhưng Edward mặc kệ lý trí. Thứ duy nhất giữ anh lại lúc này là khát vọng mơ hồ.
Tiếng ồn cùng ánh sáng xuyên qua cửa sổ. Phòng của Geoffrey rộng và tràn ngập ánh sáng. Cung điện nằm gần quảng trường. Geoffrey yêu dân chúng, chắc hẳn cũng thích nghe âm thanh họ vui vẻ.
Nhưng lần này, âm thanh ấy giống tiếng thét hơn.
Tiếng thét ngày một lớn, đến mức Edward không cần cố gắng vẫn nghe thấy. Anh hỏi một cung nhân chuyện gì xảy ra. Người đó tái mặt đáp:
“Bạo loạn.”
“Bạo loạn?”
“Họ muốn Điện hạ Geoffrey được cứu sống…”
Việc chữa trị đã xong. Nhưng cơ thể Geoffrey chỉ là một cái vỏ trống rỗng, không có ý thức.
Edward nhìn cậu ấy. Mỗi khi hoảng sợ, anh lại kiểm tra xem Geoffrey còn thở không. Chỉ khi hơi thở yếu ớt chạm vào da mặt, anh mới cảm thấy nhẹ nhõm.
Edward mong mỏi ở Geoffrey rất nhiều. Nhưng thật ra, chỉ có một điều duy nhất.
Ở bên tôi. Đừng rời bỏ tôi.
Hãy coi tôi là người quan trọng nhất.
Quan trọng như cách tôi coi cậu.
“Geoffrey, cậu được yêu thương đến nhường nào.”
Anh chớp mắt, nước mắt trong veo rơi xuống. Edward không buồn lau đi.
Anh ghét việc Geoffrey được yêu thương. Cậu ấy luôn được bao quanh bởi quá nhiều người, luôn dịu dàng với tất cả.
Nếu có thể dịu dàng với tất cả, vậy chẳng phải chẳng ai là đặc biệt sao? Edward muốn loại bỏ hết những kẻ quan trọng với Geoffrey. Họ chỉ cướp cậu ấy khỏi tay anh.
Thấy chưa? Rốt cuộc họ đã biến cậu thành thế này.
Nhưng nếu những người đó là thứ thúc đẩy Geoffrey, Edward có thể chấp nhận họ.
Ngoài kia, tiếng hô ngày càng dữ dội.
Edward không đóng cửa sổ.
“Trở lại đi, Geoffrey.”
Cung nhân báo có khách. Edward phớt lờ.
Ngoài cửa có tiếng ồn ào, rồi một giọng nói vang lên.
“Điện hạ Edward! Người phải ra ngoài ngay! Nếu không ngăn chặn bây giờ, chiến tranh sẽ nổ ra! Geoffrey đã quay lại để ngăn chặn nó! Ngài định làm vô ích những gì cậu ấy đã làm sao?”
Là giọng của Grey Cracker. Lần đầu tiên Edward nghe thấy cậu ta hét lên.
“Có cần đuổi không?”
Một binh sĩ hỏi. Edward im lặng.
Anh không tin chính mình. Anh là kẻ phi lý trí, bốc đồng.
Những người ngoài kia là gánh nặng của Geoffrey. Nhưng nếu cậu ấy đã liều mạng vì họ, thì chẳng phải chính họ mới có thể mang cậu ấy trở lại sao?
Những người Geoffrey yêu thương. Những người yêu thương Geoffrey.
Edward mở cửa. Grey, mặt đỏ bừng đến tận trán, đẩy binh sĩ sang một bên rồi cúi xuống cầu xin.
“Hãy xoa dịu dân chúng và gặp sứ giả Sherbet. Hãy ngăn chặn cuộc chiến này, để Geoffrey có thể quay về.”
***
Tin đồn về việc Hoàng tử Joffrey đến hoàng thành và rơi vào tình trạng nguy kịch, không thể tỉnh lại, đã lan đến lãnh địa Baumkuchen.
Bá tước Baumkuchen đã cử người đến hoàng thành nhưng không nhận được hồi đáp. Không chỉ không có câu trả lời về việc có thể gặp hoàng tử hay không, mà ngay cả việc xác nhận xem hoàng tử còn sống hay không cũng là điều không thể.
Alex Baumkuchen và Dot, thị đồng của hoàng tử, đã lên đường đến hoàng thành.
Lowell không có ý trách họ. Ngay khoảnh khắc nghe được tin tức, bản thân cậu cũng không thể giữ vững lý trí. Kể từ khi xác nhận hoàng tử đã rời đi, Lowell không thể xua tan suy nghĩ rằng liệu cậu có thể ngăn cản điều đó hay không.
Hoàng tử rất kỳ lạ. Lowell biết điều đó. Dù những kẻ không suy nghĩ trong gia tộc Baumkuchen có thể không nhận ra, nhưng cậu lẽ ra phải biết hoàng tử đã có quyết định gì.
‘Dù ngài lựa chọn thế nào, tôi cũng sẽ theo ngài. Hãy chỉ nghĩ đến bản thân thôi, thưa điện hạ.’
Khi nói những lời đó, Lowell đã nghĩ đến việc đưa hoàng tử Geoffrey trốn ra nước ngoài.
Đến một nơi không ai biết đến hoàng tử Geoffrey, một nơi xa xôi không hề có tin tức về chiến tranh của vương quốc, chỉ cần hoàng tử có thể hạnh phúc.
Đó chỉ là một ảo tưởng. Hoàng tử không phải là người có thể làm như vậy.
Cậu đã chậm một bước, còn Alex và Dot thì đã liều mạng hướng về hoàng thành. Hoàng tử Geoffrey vẫn bị coi là kẻ phản nghịch. Ngay cả trẻ con cũng biết hành động muốn gặp hoàng tử sẽ mang đến kết quả gì.
Lowell không có ý định chết. Nếu chết khi cố gặp hoàng tử, có lẽ hoàng tử sẽ lại hết lời càm ràm cậu.
Ngay khi đặt chân đến kinh thành, cậu lập tức tìm đến Grey.
Dinh thự Công tước Cracker là một tòa nhà kiên cố như một pháo đài với bức tường gạch bao quanh. Binh lính canh phòng nghiêm ngặt, bất kỳ kẻ đáng ngờ nào cũng không thể đến gần.
Lowell xuống xe ngựa, chỉnh lại trang phục. Thao túng người khác bằng lời nói là sở trường của cậu.
Ngay lúc đó, cậu nhìn thấy một người đàn ông đội mũ ném rác vào bên trong bức tường.
Gã điên sao? Lowell không tin vào mắt mình. Lính canh của Công tước Cracker liền đuổi theo kẻ đó, còn hắn thì bỏ chạy.
Tuy nhiên, từ phía bên kia lại bùng lên một cuộc náo động khác. Dường như ai đó đang chửi rủa đến mức có thể nghe thấy từ bên trong dinh thự. Không giống như kẻ đội mũ, người này không thể chạy thoát và đã bị bắt lại. Tiếng la hét vang lên.
Một binh sĩ bước đến hỏi Lowell:
“Ngài đến đây có việc gì?”
Ánh mắt người lính đầy nghi ngờ, như thể đang hỏi cậu có phải cũng đến gây náo loạn hay không. Lowell lập tức nở nụ cười thân thiện.
“Tôi là bạn học của Tiểu Công tước Cracker tại học viện. Nếu nói Lowell đến tìm, cậu ta sẽ biết.”
“Bạn của cậu chủ sao? Xin mời vào trong đợi. Tôi sẽ thông báo.”
“Cảm ơn.”
Lowell được dẫn vào bên trong. Chẳng bao lâu sau, Grey bước vào phòng khách. Cậu ta tái nhợt, quầng thâm dưới mắt đậm, trông như người đã nhiều đêm không ngủ.
Lowell định nói thẳng vào vấn đề, nhưng Grey chỉ khẽ nhấc tay. Đó là tín hiệu dành cho những binh sĩ đứng phía sau Lowell, và ngay lập tức, họ giữ chặt cậu từ hai bên.
“Chuyện… chuyện gì vậy?”
Lowell giãy giụa, nhưng Grey không bận tâm.
“Đỡ mất công tìm kiếm. Đưa hắn đến hoàng thành đi.”
“Rõ.”
Binh sĩ lôi Lowell đi. cậu bị ép lên xe ngựa và đưa đến hoàng thành.
0 And 1
