0 And 1

Chương 177

Nhà vua ngồi trên ngai vàng trong đại điện. Nơi đó trống rỗng, chỉ có ông ta.

Ông ta nhìn tôi từ trên cao xuống với vẻ mệt mỏi. Dù trông thấy người ngồi trên ngai vàng, tôi vẫn không thể nhận ra ngay lập tức. Người này là ai? Người gầy trơ xương như treo một bộ y phục lên khung xương ấy...

Nhà vua chậm rãi nâng cánh tay. Tay áo trượt xuống, để lộ một cánh tay gầy yếu đến mức trông như có thể gãy bất cứ lúc nào. Ông ta chống cằm, dõi theo tôi bị kéo vào.

Cảm giác kỳ lạ. Ông ta trông như một người bệnh, nhưng từ giây phút phát hiện ra tôi, vẻ mặt ông ta sáng bừng lên.

Những nếp nhăn trên da căng ra, biểu cảm trở nên sống động đến rợn người.

Ngồi trên ngai vàng giữa bóng tối, ông ta chẳng khác gì một phản diện hoàn hảo cho đoạn kết. Nếu gặp ở một nơi khác, có lẽ trông sẽ thật nực cười.

Nhưng ngay lúc này, hình bóng nhà vua trong bóng tối khiến tôi có chút sợ hãi.

Cơ thể tôi run rẩy. Tôi biết ông ta sẽ làm gì với mình. Tôi chưa bao giờ sợ nhà vua. Nhưng những gì sắp diễn ra khiến tôi sợ hãi.

Khi binh lính thả tôi ra, tôi ngã xuống như một bó rơm. May mắn là đầu gối chạm đất trước, giúp tôi không ngã sõng soài. Nhưng giữ thăng bằng lại là một chuyện khác.

"Ngươi đang run rẩy. Ngươi vẫn luôn là một đứa trẻ nhát gan."

Nhà vua cất giọng. Giọng ông ta nghe một cách kỳ lạ lại thân thuộc. Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng biết tâm trạng ông ta đang rất tốt.

"Hoàng tử Goffrey." Ông ta ngừng một lát rồi sửa lại. "Goffrey."

Tôi gắng ghìm lại cơ thể đang run rẩy. Cảm giác như đang cố giữ lại từng hạt cát rơi khỏi tay.

Cột sống tôi có phải đã tan chảy rồi không? Tôi không thể giữ vững được trọng tâm.

"Lại không trả lời. Ngươi thật là vô phép. Milane không phải một bậc cha mẹ tốt. Bà ta quá mức bao bọc, khiến ngươi không có cơ hội học được lễ nghi phép tắc."

Nhà vua tự tiện tiếp tục.

"Ngươi phớt lờ lệnh triệu tập của phụ vương và tự ý bỏ trốn. Ngươi bướng bỉnh, không biết kính trọng phụ vương. Hãy nhìn xem, vì ngươi mà bao nhiêu người đã phải khổ sở. Biết bao người đã trở nên bất hạnh... Roze..."

Tôi không thể chịu đựng nổi. Cả cái bóng của ông ta lởn vởn cũng khiến tôi khó chịu. Dây thần kinh căng như dây đàn, chỉ cần một chuyển động nhỏ cũng khiến tôi sợ hãi.

Ông ta có thể kết thúc chuyện này nhanh lên được không? Hãy kết thúc tôi nhanh lên.

Tôi ghét khoảng thời gian chờ đợi cơn đau. Sao lũ phản diện lúc nào cũng phải nói quá nhiều thế?

"Phu nhân là bất hạnh vì bệ hạ."

"Ngươi nói gì?"

"Tôi chưa từng gặp bà ấy, vậy mà lại có thể đẩy bà ấy vào bất hạnh? Ngài đánh giá tôi cao quá đấy."

"Ngươi..."

"Tôi biết ơn lời khen, nhưng đó không phải tôi. Là bệ hạ đấy. Ngài biết điều đó mà, đúng không?"

"Câm miệng!"

"Edward cũng bất hạnh vì ngài."

"Bịt miệng thằng khốn đó lại!"

"Ngài đã hủy hoại tất cả."

Binh lính vội vã bịt miệng tôi, ngón tay đút sâu vào trong khoang miệng.

Cơ thể tôi chao đảo dữ dội. Tôi suýt ngã xuống, nhưng sức nặng dồn lên chân bị thương khiến nước mắt chảy dài.

Qua tầm nhìn méo mó, tôi thấy nhà vua bước xuống bục. Thật may. Ông ta đã thực sự nổi điên vì cơn giận.

"Ngươi... ngươi, cái đồ... hỗn xược! Ngươi dám nói thế với ta! Ngươi dám!"

Tôi suýt bật cười. Có lẽ tôi đã cười thật.

Nhà vua rút kiếm từ thắt lưng binh sĩ. Người lính giật mình, có vẻ muốn can ngăn. Những bàn tay đang trói tôi lập tức buông ra. Tôi không ngã xuống. Nhà vua đã túm lấy tóc tôi. Cánh tay còn lại của ông ta run rẩy dưới sức nặng của thanh kiếm.

"Nếu không có ngươi, Edward đã có thể hưởng trọn phần của mình. Roze đã không phải chết. Ngươi đáng lẽ không nên được sinh ra. Một hoàng tử ư? Goffrey hoàng tử ư? Một kẻ không có tư cách như ngươi!"

Tôi mong ông ta đâm ngay lập tức. Nhưng ông ta không làm thế. Chỉ run rẩy, thở hổn hển. Đến cả điểm này, ông ta vẫn nói nhiều quá.

"Lẽ ra ta nên giết ngươi sớm hơn. Không, lẽ ra ta nên giết ả đàn bà đó sớm hơn. Trước khi Roze rời đi. Nhưng con đàn bà đó luôn cảnh giác. Roze, không phải lỗi của ta. Hãy tha thứ cho ta..."

Nhà vua nghẹn ngào rồi ngẩng đầu.

"Nhưng ngươi cũng đã làm được một điều đấy. Ngươi đã khiến ả ta rời khỏi hoàng cung. Nhờ đó mà ả ta... Nhưng ta đáng lẽ nên giết ngươi trước."

Trước khi tôi kịp suy nghĩ về những lời đó, nhà vua đã quăng tôi xuống đất. Đầu óc tôi quay cuồng, tai ù đi.

Ông ta cầm thanh kiếm bằng cả hai tay. Mũi kiếm chĩa xuống dưới. Không phải định chặt đầu tôi sao?

Tôi không thích đau đớn. Tôi ghét phải chịu đựng cơn đau kéo dài.

Cảm giác thanh kiếm xuyên qua cơ thể thật kỳ lạ. Như một con tôm bị xiên vào xiên nướng.

"Giết ngay thì không được. Phải khiến nó sống để chịu đựng nỗi đau giống như ả đàn bà đó..."

Tôi muốn nôn. Vị tanh tràn đầy khoang miệng, nhưng tôi không biết mình đang nôn ra cái gì.

Tôi không thể nghe thấy gì cả. Không có cảm giác. Không nghe thấy cả hơi thở của chính mình.

Đầu tôi như muốn vỡ ra.

Nhưng nhà vua sẽ kết thúc tất cả. Ông ta sẽ đưa tôi trở lại thực tại.

Nhà vua đổ gục.

.

.

Tiếng ù tai biến mất, thế giới trở nên đáng sợ một cách yên tĩnh.

Không được.

Tại sao?

Tôi muốn xé tai mình ra. Hoặc đầu cũng được. Tôi vùng vẫy vô thức. Nhưng bị trói chặt, tôi không thể làm gì ngoài mất thăng bằng và ngã xuống.

Những cái đầu của binh lính rơi xuống.

Khung cảnh phi thực tế hiện ra trước mắt tôi. Tim tôi đập dồn dập, như sắp vỡ ra.

Cơ thể đang nghiêng ngả của tôi được ai đó ôm lấy. Người đó thở hổn hển, nhìn xuống tôi.

Edward.

"E-Ed..."

"Ừ, Geoffrey. Suỵt... cứ nằm yên."

"Giết tôi đi."

"Gì cơ?"

Xiềng xích được tháo bỏ. Tôi bám chặt vào vạt áo của Edward bằng cánh tay tự do.

Mau giết tôi đi. Trước khi tôi kịp lấy lại cảm giác thực tại.

“Cậu muốn giết tôi mà, đúng không? cậu đến để trả thù còn gì. Giờ tôi chẳng còn gì cả. Làm ơn đi……”

Vậy thì xin hãy làm ơn.

Tầm nhìn trở nên nhòe đi. Quá muộn rồi. Tôi đau quá, tim như sắp vỡ tung, thậm chí hít thở cũng trở thành nỗi thống khổ.

Không còn nghe thấy tiếng ù tai nữa. Đây là hoàng cung mà.

Chứ không phải bệnh viện.

“Mau……”

Bàn tay tôi cứ trượt mãi. Không biết thứ gì mà trơn đến thế. Bàn tay tôi đã ướt đẫm.

Tôi nhìn thấy khuôn mặt Edward méo mó, thấy cậu ấy nói điều gì đó. Nhưng tôi không còn sức để nắm chặt nữa. Cơ thể run rẩy dữ dội.

“Không đâu, Geoffrey, xin cậu……”

cậu ấy chạm vào tôi. v**t v* khuôn mặt và mái tóc tôi, s* s**ng khắp cơ thể tôi như thể không thể chịu đựng nổi. Tôi cảm nhận rõ hơi thở của cậu ấy, đến mức không thể chịu nổi.

Mọi thứ rõ ràng quá, trong khi vừa nãy đâu có thế.

“Không được.”

“Geoffrey? Đừng nói nữa. Cậu đang chảy máu đấy. Sau này hãy nói……”

“Đau quá. Không nghe thấy gì cả.”

“Không sao đâu. Tôi ở đây rồi. Tôi sẽ gọi bác sĩ.”

Tôi chỉ nhìn thấy mỗi mái tóc vàng của Edward. Edward đang ở đây. Trên tay cậu ấy không có thanh kiếm, nhưng không sao cả.

Edward có thể bẻ cổ tôi bằng tay không. cậu ấy sẽ không làm việc dở dang như nhà vua đâu. Xin hãy……

“Hãy giết tôi ngay đi.”

Tầm nhìn trở nên mờ mịt. Hình dáng của Edward nhòe đi.

Một ngụm máu tanh phun trào từ miệng. Tôi không muốn nhìn, nhưng ánh mắt lại vô thức rơi xuống, nhìn thấy lồng ngực ướt đẫm máu của chính mình. Áo sơ mi đã hoàn toàn sũng máu, không còn phân biệt được màu sắc ban đầu nữa.

Edward đang cầm máu cho tôi. Đôi tay trắng muốt của cậu ấy run rẩy dữ dội, khiến tôi cũng cảm giác như đang run theo.

Tôi đang thở mạnh đến mức lồng ngực đau nhói. Mỗi lần như vậy, máu lại trào lên cổ họng, tạo thành âm thanh kỳ lạ. Đầu óc trở nên trống rỗng, hô hấp trở thành nỗi thống khổ tột cùng.

Nhưng âm thanh thực tại lại không thể chạm tới tôi.

“Không được.”

Một thứ gì đó nóng hổi đang rơi xuống người tôi.

“Geoffrey, không được. Làm ơn……”

***

Quản lý ký túc xá nam của Học viện, James Fondue, đang ngồi trong quán cà phê thuộc quyền sở hữu của Hoàng tử Geoffrey. Căn phòng nằm sâu trong quán cà phê là nơi hoàn hảo để thực hiện những việc bí mật.

Chính tại nơi này, James và bạn bè của anh ta đã làm ra tờ báo đầu tiên. Khi đó, nó chỉ là một mớ hỗn độn, họ thậm chí còn chưa nghĩ tới khái niệm báo chí. Nhưng dù sao đi nữa, đây cũng là một nơi có ý nghĩa lịch sử.

Có một vài lý do khiến chủ nhân của quán cà phê này không bị bắt giữ. Khi binh lính đến điều tra, bức chân dung của Hoàng tử Geoffrey vốn treo trên hành lang đã được gỡ xuống từ trước.

Vì Hoàng tử không thích bức tranh đó, chủ quán muốn treo một bức tranh mà ngay cả Hoàng tử cũng cảm thấy hài lòng, nên đã tháo nó xuống.

Nhưng tìm được một họa sĩ tài giỏi đủ khiến cả Hoàng tử lẫn chủ quán hài lòng không phải chuyện dễ dàng. Do đó, việc treo lại bức chân dung ấy cứ liên tục bị trì hoãn vô thời hạn.

Điều đó đã cứu sống chủ quán.

Binh lính biết quán cà phê này thuộc quyền sở hữu của Hoàng tử Geoffrey, nhưng họ cũng nhanh chóng phát hiện ra rằng, từ sau khi mua lại, Hoàng tử chưa từng lui tới đây lần nào.

Các khách quen của quán cà phê đều đồng lòng im lặng. Các học viên của Học viện đều là quý tộc, và binh lính không thể tùy tiện tra hỏi họ.

Binh lính đã cố gắng mua chuộc những người này. Nhưng chính những học viên thường xuyên lui tới quán cà phê này lại là những người trung thành với Hoàng tử Geoffrey nhất. Vì vậy, họ không hé răng dù chỉ một lời nào gây bất lợi cho Hoàng tử hay những người xung quanh ngài.

Nhờ vậy, James Fondue và bạn bè của anh ta vẫn được an toàn.

Tuy nhiên, James cảm thấy bất an. Anh ta là một trí thức có lương tâm. Nếu không, anh ta đã chẳng nghĩ đến việc làm báo.

Bạn bè của anh ta cũng vậy. Họ nới lỏng khuy áo, xoa rối tóc, ngồi vây quanh bàn, trầm ngâm suy nghĩ.

“Các cậu nghĩ sao? Về tình hình lần này.”


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 177
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...