0 And 1

Chương 174

"Grey đã vào cung ư?"

"Hình như có sự nhầm lẫn. Cỗ xe..."

Edward không chờ nghe hết câu mà lao thẳng về hoàng cung. Chiến mã màu nâu hạt dẻ của cậu nhanh nhẹn lướt đi, hướng thẳng đến phủ Tể tướng.

Đó là chuyến viếng thăm của hoàng tử. Quản gia và gia nhân vội vã gọi chủ nhân trẻ ra tiếp đón.

Grey đối mặt với Edward bằng một gương mặt tái nhợt. Nhìn biểu cảm đó, Edward lập tức xác nhận được một điều. Grey mang vẻ mặt của một người đã tìm ra câu trả lời giữa những bất an.

Goffrey không có ở đây.

"Cậu ấy không ở dinh thự này."

"..."

"Cũng không phải biệt thự của Công tước. Biệt thự riêng của cậu... Không thể nào. cậu đã giấu người ở đâu?"

"Tôi không biết, điện hạ."

Grey đáp. Nếu định giả vờ, cậu ta lẽ ra nên nói câu khác.

Edward siết cổ Grey.

"Rốt cuộc ngươi đã nói với ai? Ai biết được hành tung của cậu ấy?"

Những người hầu hét lên. Grey run rẩy, nắm lấy cổ tay Edward nhưng không mở miệng.

Edward ném Grey sang một bên rồi nhảy lên ngựa. Gia nhân vội vã lùi lại, sợ hãi nhìn theo.

Một người mà Grey có thể tin tưởng đến mức này.

Một người tuyệt đối trung thành với Goffrey.

Edward biết người đó là ai.

Alex Baumkuchen.

Lãnh địa Bá tước Baumkuchen!

*

Lowell đưa cho Idella một chiếc túi. Idella giữ khuôn mặt cứng nhắc, và đúng là có lý do để thế. Lowell nói tiếp:

"Bên trong có hai thẻ căn cước giả, bộ hóa trang và một ít tiền để làm lộ phí."

"Căn cước giả?"

"Hồi còn thích rong chơi... À không, tóm lại là chúng đáng tin. Giao cho điện hạ và Baumkuchen giúp tôi."

"Vâng."

Nên nói lời từ biệt thế nào đây? Idella lưỡng lự, nhưng Lowell lại cười bảo:

"Hẹn gặp lại."

Idella cũng gượng cười trong căng thẳng.

Khi cô tình nguyện giúp giải cứu hoàng tử, Lowell đã do dự một chút, không chắc đó có phải ý hay không. Nhưng để tìm một người không có quan hệ trực tiếp với hoàng tử nhưng vẫn đáng tin thì không dễ. Idella là lựa chọn tốt nhất.

Alex Baumkuchen đã rời đi trước trên cỗ xe của Tiểu Công tước Grey Cracker. Cậu ta sẽ vào thẳng hoàng thành để cứu hoàng tử.

Còn Lowell, cậu đến gặp cha mình.

"Cha đã xóa tên con khỏi di chúc chưa?"

"Ta đã bảo là không làm!"

"Xóa đi. Ngay bây giờ."

"Con đang nói cái gì vậy?"

"Đổi lại, bây giờ cho con một ít tiền được không?"

"Con lại định gây ra chuyện gì nữa đây?"

Anh em của Lowell chắc sẽ vui lắm. Lũ đó cả đời chỉ chăm chăm dòm ngó tài sản của nhau, đấu đá nhau như chó với mèo.

Dù vậy, Lowell không nghĩ chúng sẽ giết mình vì tiền. Nhà này chưa đến mức thối nát như thế. Còn cha cậu, người lúc nào cũng gọi cậu là thằng lêu lổng, thằng ăn hại, cũng vậy.

Lowell không muốn gây họa cho gia đình.

"Từ hôm nay, con và gia đình không còn liên quan gì nữa. Nếu có ai đến tìm, cha cứ bảo rằng con là đứa con đã bị ruồng bỏ từ lâu rồi."

"Này, này!"

"Con có thể lấy mấy thứ này không?"

Lowell lấy đi vài món đồ trang trí trong thư phòng của cha. Đồ bằng vàng thì ở đâu cũng có thể đổi thành tiền.

Những người hầu vội vã chạy theo cậu. Lowell vẫy tay với cha mình, người đang nhìn cậu bằng ánh mắt phức tạp, rồi lên cỗ xe đã thuê sẵn.

Đích đến: Lãnh địa Baumkuchen

***

(góc nhìn Idella)

Binh lính xông vào các cửa hàng treo chân dung của hoàng tử Geoffrey, lục soát và bắt giữ chủ tiệm.

Tại học viện, những người có quan hệ thân thiết với hoàng tử cũng lần lượt bị tra hỏi. Nếu họ không phải là quý tộc có địa vị cao, tình hình hẳn đã tồi tệ hơn nhiều.

Idella không bị rơi vào lưới vây của binh lính. Thay vào đó, người bị bắt là Cherenia—bởi hoàng tử từng tham dự một bữa tiệc do gia tộc cô tổ chức.

Không ai nghĩ rằng Idella có mối quan hệ đặc biệt với hoàng tử. Đó là một điều may mắn, nhưng cô vẫn chìm trong cảm giác bất lực. Dù cô là người cuối cùng chứng kiến hoàng tử, nhưng lại chẳng thể giúp gì để cứu ngài ấy.

Ngay lúc đó, vị hôn phu do cha cô sắp đặt ghé thăm.

Vị hôn phu ấy không khủng khiếp như cô tưởng tượng—không phải một thương nhân hói đầu, bụng phệ với gương mặt đầy tham lam. Nhưng hắn có vẻ ngoài giống chuột, và ngay khi thấy Idella, mặt hắn đỏ bừng.

“I-Idella tiểu thư, chắc hẳn cô đã nhận được tin. Tôi chính là vị hôn phu của cô. Cô đẹp hệt như trong tranh.”

“Hình như có nhầm lẫn ở đây. Tôi chưa từng đính hôn với ai.”

“Gì cơ? Nhưng tôi được thông báo rằng… cha cô đã…”

“Ông là chủ nợ của cha tôi à? Tôi biết về khoản nợ đó rồi. Ông đến để bảo tôi trả tiền phải không? Đừng lo, tôi là một học viên có danh tính rõ ràng và tương lai xán lạn. Tôi sẽ không bùng nợ đâu.”

“Không… Không phải chuyện đó…”

“Vậy là chuyện gì? Ông định ép buộc một học viên của học viện ngay giữa thành phố học viện sao?”

Hoàng tử mất tích, sống chết chưa rõ, mà người này vẫn đến quấy rầy cô? Idella cảm thấy tức giận vì thời gian của mình bị lãng phí. Trong khi họ nói chuyện vô nghĩa ở đây, có thể hoàng tử đang hấp hối.

Idella biết về mâu thuẫn giữa hoàng tử Geoffrey và hoàng tử Edward. Quan hệ giữa hai người họ phức tạp hơn những gì các học viên khác nhận ra.

Đặc biệt, Edward dường như có những cảm xúc méo mó dành cho Geoffrey. Idella đã do dự không biết có nên nói với hoàng tử hay không.

Hoàng tử Geoffrey rất trân trọng anh em mình. Nếu đứng trước sự lựa chọn, liệu ngài ấy sẽ tin tưởng một người ngoài như cô?

Có lẽ là không. Nhưng cô đáng lẽ nên nói ra.

Idella chắc chắn rằng Edward có liên quan đến sự mất tích của Geoffrey. Nếu hoàng tử gặp chuyện không may, lỗi phần lớn sẽ thuộc về cô. Dù bị hoàng tử ghét bỏ, cô vẫn nên nói ra. Nhưng vì sợ bị chán ghét, cô đã hèn nhát mà giữ im lặng.

Khi Lowell nói rằng cậu ta biết nơi Geoffrey bị giam giữ và có kế hoạch giải cứu, Idella đã chủ động đề nghị làm người đưa hoàng tử ra ngoài.

Cô ngồi trong cỗ xe do Lowell Mont Blanc chuẩn bị, chờ sẵn bên ngoài hoàng thành.

Cỗ xe của tiểu công tước Grey Cracker xuất hiện. Hoàng tử Geoffrey lặng lẽ bước xuống. Ngài ấy trông tái nhợt, hơi kéo lê chân khi bước đi.

Ngài ấy bị thương sao? Idella phải cố nén nước mắt. Nhưng hoàng tử lại mang vẻ mặt bình thản.

“Điện hạ.”

Cô nhanh chóng nép sang một bên, nhường chỗ cho những người khác bước vào.

Hoàng tử ngồi xuống đối diện cô. Khi ánh mắt họ giao nhau, phải mất một nhịp, ngài ấy mới phản ứng.

“…Idella?”

“Vâng, điện hạ. Thật may vì ngài bình an.”

“Sao cô lại ở đây?”

Không chỉ cô, mà hoàng tử còn nhìn quanh, như thể lần đầu thấy những người đồng hành cùng mình.

Đây không phải là phong thái bình thường của hoàng tử. Idella cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng chắc chắn là sau những gì đã xảy ra, ngài ấy không thể còn tỉnh táo.

Quá nhiều chuyện đã xảy ra. Cô trả lời hoàng tử:

“Chúng thần đến để cứu ngài. Bây giờ, xe ngựa sẽ hướng đến lãnh địa Baumkuchen. Chúng ta sẽ gặp lại Lowell công tử ở đó. Đây là tóc giả và kính. Điện hạ và ngài Alex đều là những người có gương mặt quá quen thuộc, xin hãy cải trang. Còn việc vượt qua cổng thành, cứ để thần lo…”

***

Bá tước Baumkuchen cùng phu nhân đón khách giữa đêm khuya.

Những người hầu trong thành bận rộn chuẩn bị phòng, mang nước và thức ăn, trong khi binh lính được đặt trong tình trạng báo động. Số lượng binh sĩ canh gác trên tường thành tăng gấp đôi, khiến không gian bên trong sáng rực như ban ngày.

Hoàng tử Geoffrey và đoàn tùy tùng lấm lem bụi đất, kiệt sức và nhếch nhác. Họ đã bỏ lại cỗ xe giữa đường, chỉ còn cưỡi ngựa. Những con ngựa cũng rã rời đến mức không thể uống nước đàng hoàng.

Hoàng tử phản nghịch.

Phu nhân bá tước dùng khăn choàng che mặt hoàng tử rồi đưa người vào trong. Bà lệnh cho binh lính kiểm soát chặt chẽ lối ra vào và yêu cầu đám hầu im lặng.

Trong lúc đó, bá tước hỏi cận vệ của hoàng tử về tình hình.

Hành trình không hề dễ dàng. Khi đi qua cổng thành, những binh lính cầm giáo lôi từng người khỏi xe ngựa, bắt đứng thành hàng để kiểm tra. Họ quan sát kỹ khuôn mặt, thể trạng và xác minh danh tính.

Tranh vẽ chân dung hoàng tử dán khắp các quảng trường, khiến việc tiến vào thành gần như bất khả thi. Đoàn người buộc phải men theo đường núi. Nguồn lương thực mang theo chẳng đáng là bao, cả người lẫn ngựa đều kiệt quệ. Trong đêm, họ bị lính tuần tra rừng chặn lại vì hành tung đáng ngờ, thậm chí Alex còn phải dùng vũ lực để đối phó. Nếu có kẻ truy đuổi, dấu vết của họ sẽ bị phát hiện ngay.

"Con xin lỗi."

Alex cúi đầu.

"Không, làm tốt lắm. Con đã hộ tống điện hạ an toàn đến đây."

Bá tước Baumkuchen xoa đầu Alex đầy trân trọng rồi bước đến trước hoàng tử.

Hoàng tử trông tái nhợt và lặng lẽ. Bá tước dang rộng hai tay, ôm chặt lấy cậu.

"Thật may mắn khi điện hạ vẫn bình an."

Lưng hoàng tử khẽ cứng lại. Cậu ngước nhìn bá tước với vẻ bối rối.

"Binh lính sẽ đến."

"Vâng, thưa điện hạ. Xin đừng bận tâm, thần sẽ lo liệu."

Cơ thể hoàng tử đang run rẩy. Là do kiệt sức sao? Mùa hè đã gần kề, không thể là do lạnh được.

Lúc đó, bá tước mới nhận ra đây là lần đầu tiên ông ôm hoàng tử. Từ bé đến giờ, chưa từng có khoảnh khắc nào cậu trở thành đối tượng để ôm vào lòng.

Hoàng tử vốn dĩ là người để trung thành. Bá tước chợt hiểu ra, bản thân đã luôn nghĩ như vậy.

"Điện hạ sẽ làm gì tiếp theo?"

"Ta có thể nghỉ một lát không?"

Hoàng tử cất giọng khàn đặc.

"Đương nhiên rồi, thưa điện hạ. Đến tận trưa mai, sẽ không ai làm phiền giấc ngủ của người."

"Cảm ơn."

Bá tước Baumkuchen ra hiệu cho con trai. Cậu ta khẽ gật đầu, tiến lên dìu hoàng tử vào phòng.

Hoàng tử trông kiệt quệ đến đáng thương.

Chủ nhân của bá tước là quốc vương. Ông từng được phong tước hiệp sĩ và thề trung thành với vua.

Nhưng vị vua ấy đã hết lần này đến lần khác làm ông thất vọng, còn Geoffrey lại là một hoàng tử đáng kính trọng.

Bá tước Baumkuchen giờ buộc phải lựa chọn.


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 174
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...