0 And 1

Chương 171


Alex Baumkuchen ngồi trong phòng thẩm vấn. Đội cận vệ là một trong những nơi cậu sợ nhất khi còn nhỏ.


Những đứa trẻ lớn tuổi hơn nói rằng, nếu bị đưa đến đây thì coi như xong. Khi một trong số họ biến mất, Alex nghĩ rằng họ đã "kết thúc" hoặc bị bán đi đâu đó.


Nếu người biến mất là một đứa trẻ tài giỏi, khả năng cao là trường hợp đầu tiên. Vì vậy, Alex cũng nghĩ rằng nếu mình "kết thúc", thì nơi đó sẽ là đội cận vệ.


Kể từ ngày cuộc đời cậu hoàn toàn thay đổi, mối quan hệ xui xẻo giữa Alex và đội cận vệ cũng biến mất. Đó là một mối quan hệ một chiều, nhưng với Alex, điều đó đã là rất lớn lao.


Các binh sĩ của đội cận vệ vốn xuất thân từ quân đội, nên họ vô cùng kính trọng bá tước Baumkuchen—một anh hùng của đất nước. Mỗi khi bá tước đi qua, họ liền ngay ngắn chỉnh đốn tư thế. Nếu bá tước không cười khúc khích rồi chọc khuỷu tay mà bảo "Thấy chưa? Thấy không?" thì có lẽ Alex đã kính trọng cha nuôi của mình.


Bước vào phòng thẩm vấn, tách khỏi hoàng tử, Alex cảm thấy bất an. Không phải nỗi bất an do chấn thương tâm lý thuở nhỏ, mà là do để hoàng tử lại một mình.


Ngay từ đầu, cậu đã không muốn ra ngoài.


Cậu vui vì gặp lại một người quen cũ, nhưng đây là thời gian hầu hạ hoàng tử. Cậu không nên lỡ mất thời điểm thích hợp.


Khi biết người quen đó là ai, niềm vui của cậu cũng tan biến, chỉ còn lại cảm giác được giải thoát khi trả xong một món nợ đã bị trì hoãn.


Chính vì người quen đó—Jack—mà Alex đang bị thẩm vấn. Cậu hối hận vì đã không báo cáo với đội cận vệ và xử lý hắn ngay. Nếu biết chuyện sẽ phiền phức thế này, cậu đã hành động theo luật của thành phố.


Tất nhiên, Alex không biết gì về luật lệ của thành phố học viện. Những gì cậu biết là "Kẻ không tuân lệnh cấp trên trên chiến trường sẽ bị xử tử ngay lập tức"—chỉ vậy thôi. Cuộc sống của cậu chưa bao giờ ở một nơi phức tạp như thế này.


Dù trong lòng nghĩ gì, bên ngoài Alex vẫn mang dáng vẻ của một hiệp sĩ trầm lặng. Vì thế, người lính bước vào phòng thẩm vấn đã tỏ vẻ lo lắng thay cho cậu, nói rằng:


"Tại sao lại thế này? Chà, thật rắc rối quá đi."


Sau đó, đội trưởng cận vệ bước vào. Ông ta trình bày một bài diễn văn dài hơn so với những gì Alex đã nghe giải thích trước đó, rằng mọi chuyện đang diễn biến tệ hơn.


Ông ta đập tập hồ sơ xuống bàn, chống cằm bằng tay để tạo không khí nghiêm trọng.


"Cậu hiểu chứ?"


Đội trưởng hỏi. Thay vì trả lời, Alex hỏi điều khiến cậu bận tâm từ nãy đến giờ.


"Điện hạ có đang ở bên ngoài không?"


"…Cậu không nghe thấy hai chữ 'phản nghịch' sao?"


"Tôi có nghe."


"Ồ… Ra vậy…"


"Chỗ này không thích hợp để điện hạ ở lại lâu đâu."


"Ngài ấy đã rời đi rồi."


Đội trưởng nhìn cậu như thể muốn hỏi: "Cậu thật sự chỉ quan tâm đến chuyện đó thôi sao?" Đôi mắt ông ta nói lên rằng: "Còn tình cảnh của cậu thì không quan tâm à?"


Alex không nhận ra. Dù có nhận ra, cậu cũng chẳng bận tâm.



"Ngài ấy đi một mình sao?"


"Ngài ấy không yêu cầu hộ tống…"


Alex lập tức đánh giá đội trưởng cận vệ là một kẻ bất trung.


Bên ngoài đột nhiên náo động. Có vẻ như ai đó đang tìm đội trưởng. Một binh sĩ gõ cửa phòng thẩm vấn.


"Người từ hoàng cung đã đến. Ngài nên tự mình xác nhận thì hơn."


"Cuộc thẩm vấn vẫn chưa kết thúc, hãy giữ vị trí của mình."


Đội trưởng cảnh báo Alex rồi rời khỏi phòng. Cậu thấy ông ta ra hiệu cho binh sĩ đứng canh trong phòng. Ba binh sĩ bước vào, những người còn lại đứng ngoài cửa.


"Điện hạ đã trở về an toàn chưa?"


"Chắc là vậy?"


Alex hỏi một binh sĩ đứng trong phòng. Và ngay lập tức nhận ra người này cũng là một kẻ bất trung.


"Đi kiểm tra xem điện hạ có đang ở trong ký túc xá không, rồi báo lại cho ta."


"Ể? Bọn tôi á?"


Alex trừng mắt nhìn hắn, nhưng làm vậy không khiến lòng trung thành mà hắn không có bỗng dưng xuất hiện.


"Ngài ấy nói sẽ không đi xa, vậy có lẽ sẽ ở một quán cà phê gần đây."


"Nhưng chuyện này nói ra có được không?"


Mấy binh sĩ thì thầm với nhau.


Ngay lúc đó, bên ngoài vang lên một tiếng động lớn, rồi im lặng.


Đội trưởng hét lớn từ hành lang.


"Tất cả tập hợp! Tình huống khẩn cấp! Những ai vắng mặt đâu rồi?"


"Đang trong giờ nghỉ…"


"Nghỉ cái gì mà nghỉ! Gọi hết bọn họ về! Nhanh lên!"


"Rõ!"


Những binh sĩ đang canh giữ Alex không nhúc nhích, nhưng cũng căng tai lắng nghe như cậu.


"Tìm tung tích Nhị hoàng tử Geoffrey. Bắt giữ ngài ấy ngay!"


"Bắt giữ? Ý ngài là hoàng tử sao?"


"Đúng vậy. Nhanh lên! Đừng để ngài ấy có thời gian chạy trốn!"



"Rõ!"


 


Tiếng bước chân vang dội khắp hành lang. Khi họ rời đi, phía bên ngoài bỗng trở nên yên lặng, như thể một cơn bão vừa quét qua.


Những binh sĩ canh giữ Alex nhìn nhau. Thành phố Học viện vốn là một nơi có trật tự và hòa bình.


Chuyện gì đang xảy ra vậy? Bắt giữ hoàng tử sao? Đó không phải là điều có thể nói với ngài ấy!


Sự thắc mắc chẳng kéo dài lâu.


Alex gỡ trói cánh tay rồi túm lấy đầu của một binh sĩ. Trước khi hắn kịp hét lên, Alex đã dùng đầu hắn làm vũ khí, giáng mạnh xuống hai kẻ còn lại như một cây búa.


Vì đang ở trong nhà, bọn họ đã tháo mũ giáp. Việc khống chế trở nên quá dễ dàng. Alex lấy vũ khí từ một binh sĩ bất tỉnh rồi giắt vào thắt lưng.


Cậu bước ra hành lang. Hành động của cậu quá tự nhiên, đến mức năm binh sĩ canh giữ bên ngoài không kịp phản ứng ngay.


Alex vung bao kiếm, đánh thẳng vào đầu hai kẻ đứng trước. Khi họ hét lên và lùi lại, cậu đạp mạnh vào ngực họ, khiến cả hai văng ngược ra sau.


Những binh sĩ phía sau cũng bị đẩy ngã. Hành lang chật hẹp giờ đã bị chặn lại bởi những cơ thể bất động.


Alex dứt khoát đá mạnh từng người, khiến họ hoàn toàn bất tỉnh.


Dù cậu gây náo động như vậy, vẫn không có ai chạy tới. Alex liếc mắt về phía góc hành lang. Có một kẻ đang ẩn nấp.


Đội trưởng cấm vệ quân nấp sau bức tường. Alex túm cổ áo hắn, kéo mạnh ra ngoài.


cậu nâng bổng kẻ kia lên cao, khiến gã ho sặc sụa và vùng vẫy điên cuồng.


“Bắt giữ Hoàng tử nghĩa là sao? Trả lời ngay.”


Tên đội trưởng giãy giụa, ú ớ vài tiếng nhưng không đưa ra câu trả lời rõ ràng.


‘Không chỉ bất trung với Hoàng tử mà còn câm như hến nữa sao?’


Alex định ném gã qua một bên rồi rời đi, nhưng đội trưởng cấm vệ quân kịp gào lên.


“Tôi… tôi sẽ nói! Làm ơn, buông tay đã!”


Alex thả hắn xuống. Tên đội trưởng ngã phịch xuống sàn gỗ, ho sặc sụa trước khi kịp lấy lại nhịp thở. Nhưng ngay lúc đó, hắn đối diện với lưỡi kiếm Alex đang kề sát.


Alex không còn thời gian để lãng phí.


“Nói ngay. Hoàng tử hiện ở đâu?”


**


 


Lowell trở về thương hội theo lệnh của Hoàng tử. Chủ thương hội Mont Blanc đang nổi trận lôi đình, trong khi một nhân viên hét lên bên cạnh.



“Thiếu gia đã quay về!”


“Tao có nên trói nó vào ghế rồi giám sát 24/7 không hả?!”


“Thiếu gia về rồi mà!”


“Không phải tụi bây thả nó ra chứ? Cái thằng không biết trời cao đất dày này, cũng tại bọn bây cứ chiều nó……”


“Nhìn kìa!”


Gã nhân viên hét lên, buộc Jake Mont Blanc phải quay đầu lại.


Mắt ông ta rực sáng.


“Lowell, mày lại trốn ra ngoài à?!”


“Cha. Cho con mượn người hầu đi.”


“Mày còn dám ăn nói kiểu đó—…… Hả?”


“Nhanh lên, chuyện gấp lắm. Con cần tìm một người.”


Thái độ gấp gáp của Lowell lan sang Jake, khiến ông ta nghiêm túc hỏi.


“Tìm ai?”


“Idella Éclair. Tóc nâu cột cao bằng ruy băng, mắt nâu, thường mặc đồng phục Học viện.”


“Đừng có kéo hạ nhân nhà ta vào chuyện tình cảm của con!”


“Không phải chuyện đó!”


“Không phải cái gì mà không phải?!”


Sao độ tin cậy của mình lại thấp thế này? Lowell bực bội nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích.


“Là người Hoàng tử muốn tìm. Ngài ấy nói rất gấp.”


“Nhị hoàng tử?”


“Vâng.”


“Thế con gặp ngài ấy từ khi nào nữa vậy? con có muốn bị Hoàng hậu ghim không hả?!”


“Vậy cha cứ gạch tên con khỏi di chúc đi.”


“……Cái gì?!”


Jake Mont Blanc hiếm khi dọa con bằng chuyện thừa kế. Bởi vì nếu đuổi Lowell ra khỏi gia tộc thật, đám anh em của cậu ta chắc chắn sẽ mở tiệc ăn mừng.


Thế mà Lowell lại tự mình nói ra trước.



“Con đồng ý bỏ tên khỏi di chúc, đổi lại cha cho con mượn nhân lực một ngày. Con đi đây.”


Lúc nào từ ‘hạ nhân’ lại biến thành ‘nhân viên’ thế này?! Jake nhíu mày nhưng không ngăn Lowell lại. Rốt cuộc có chuyện gì đang xảy ra vậy?


Lowell tập hợp nhân viên và người hầu.


“Tiểu thư Idella sao? Tìm ở khu vực nào?”


“Tôi sẽ lo phần này.”


“Chúng tôi tìm thấy thì đưa đến thiếu gia sao? thiếu gia sẽ ở đâu?”


“Đài phun nước……”


Jake Mont Blanc khoanh tay nhìn.


‘Nhân viên quý Lowell quá mức rồi đấy…… Nhưng Lowell thật sự nghiêm túc sao? Nếu nó quyết định không làm việc cho thương hội nữa thì phải làm sao đây?’


Không để tâm đến lo lắng của cha, Lowell bước ra đường.


Sớm muộn gì, cậu cũng không thể tiếp tục dính líu đến chuyện của Hoàng tử.


Vậy thì hãy tận dụng những gì có thể, khi vẫn còn có thể.


 


Vài phút sau, Lowell gặp Idella đang lao ra từ một con hẻm.


Cô không có một vết thương nào, cũng không có dấu hiệu bị giam giữ.


Vậy tại sao Hoàng tử lại cuống quýt tìm cô đến thế?


Lowell cảm thấy kỳ lạ nhưng vẫn nở nụ cười thân thiện.


Người mà Hoàng tử yêu mến.


Tim cậu nhói lên từng đợt.


“Tiểu thư Éclair. Hoàng tử đang tìm cô.”


“Hoàng tử sao? Nhưng… tôi đã gặp ngài ấy rồi.”


Idella trông bất an. Không phải là sự cảnh giác khi đối diện với người lạ, cũng không phải phản ứng khi gặp một chàng trai đẹp trai như Lowell.


Nó là thứ cảm xúc khác.


Nét mặt Lowell dần trở nên nghiêm trọng.


“Đã có chuyện gì sao?”


 


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 171
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...