0 And 1
Chương 161
Đúng rồi. Vẫn còn Hoàng tử Edward cơ mà.
Một vị hoàng tử có thể tận dụng triệt để thông tin mà hắn nắm giữ.
Trong Học viện, có tin đồn lan truyền rằng "Khác với lời đồn, Hoàng tử Geoffrey và Hoàng tử Edward thật ra có quan hệ tốt đẹp."
Pavel biết rõ đó chỉ là lời nói vô căn cứ. Khi Geoffrey và Edward đi cùng nhau, hắn đã có lần được nghe Edward thì thầm tận tai.
Edward đã nói như thế này:
"Nếu ngươi đánh bại Geoffrey, ta sẽ trọng thưởng."
Lúc đó, Pavel từng nghĩ rằng có khi nào Edward chỉ đang cố tách nhóm của hắn ra khỏi Geoffrey không. Nhưng bây giờ, hắn nhận ra Hoàng tử thực sự nghiêm túc.
Chuyện xảy ra vào kỳ thi kiếm thuật. Sau đó, khi Geoffrey và Edward lại bắt đầu đi riêng, Học viện lại dấy lên tin đồn: "Chắc hẳn hai người đã cãi nhau to rồi."
Pavel có thể đoán được phần nào. Hoàng tử Edward chắc chắn đã âm thầm tìm cơ hội để khiến Geoffrey mất mặt.
Làm gì có chuyện hai hoàng tử cạnh tranh ngai vàng lại có thể thân thiết với nhau được chứ!
Pavel nhìn quanh hành lang. Không có giám thị ký túc xá, cũng chẳng có học sinh nào còn thức.
Lặng lẽ băng qua hành lang tối om, hắn dừng lại trước cửa phòng Hoàng tử Edward rồi gõ cửa.
"Điện hạ, thần có thể vào không ạ?"
Không có tiếng trả lời.
"Thần là Pavellet Sangson, thưa điện hạ. Thần đến để báo cho ngài một bí mật chí mạng mà Hoàng tử Geoffrey đang che giấu…"
Pavel nuốt nước bọt.
Cánh cửa mở ra.
Hắn nở nụ cười rạng rỡ rồi bước vào phòng.
Món quà sinh nhật mà hắn chuẩn bị cho Hoàng tử Edward chắc chắn sẽ là thứ tuyệt vời nhất.
***
Idella trở về ký túc xá, lòng vẫn còn xao động. Cơ thể cô mệt rã rời, nhưng chưa thể lên giường ngay được.
Quản lý ký túc xá nữ gọi cô lại.
"Có quà gửi cho em đấy. Chị để trong phòng sinh hoạt chung, em đến lấy nhé?"
Người này là đàn chị hơn Idella hai khóa, nhưng hai người chưa từng trò chuyện tử tế với nhau.
"Dạ vâng, em sẽ lấy ngay."
Idella đi đến phòng sinh hoạt chung.
Tại sao lại cất trong đó nhỉ? Cô có chút thắc mắc, nhưng mệt quá nên cũng chẳng nghĩ nhiều.
Tuy nhiên, khi thấy quản lý ký túc xá cùng mấy nữ sinh khác đi theo, cô không khỏi nghi hoặc.
"Ơ, sao mọi người đi theo em vậy?"
"Không có gì đâu. Bọn chị muốn xem em mở quà thôi."
"Xem quà của em ạ?"
"Chỉ xem một chút thôi. Rồi bọn chị sẽ giúp em mang về phòng."
Họ niềm nở đề nghị, khiến Idella cũng bật cười.
"Không sao đâu ạ."
"Chị nghĩ em sẽ cần giúp đấy."
Vừa bước vào phòng sinh hoạt chung, Idella lập tức hiểu ý đàn chị.
Cô cũng hiểu luôn lý do quà được đặt ở đây.
Căn phòng chẳng khác nào một cửa hàng tấp nập vào kỳ nghỉ. Một núi quà khổng lồ chất thành chồng ở một góc.
"Chị giúp em nhé?" Quản lý ký túc xá lại hỏi. Số người tụ tập xung quanh càng lúc càng đông.
Idella thắc mắc không hiểu vì sao ai nấy đều háo hức như vậy. Nhưng dù sao cô cũng cần giúp đỡ.
"Vậy em nhờ chị."
"Wow, nhìn tấm vải này đi!"
"Là đồng hồ đấy! Đẹp quá trời luôn!"
"Dầu thơm nhập khẩu kìa!"
"Lãng mạn ghê!"
Các nữ sinh trầm trồ khi mở từng món quà.
Họ nói rằng nếu bóc hộp ra thì sẽ đỡ cồng kềnh hơn, vậy nên Idella đồng ý mở hết.
Dưới lớp giấy gói tinh xảo, nào là trang sức quý giá, nào là những món hàng chỉ có thể nhập khẩu qua con đường thương mại xa xỉ…
Mỗi lần một món quà lộ diện, những người xung quanh đều vô cùng phấn khích.
Idella không hiểu nổi. Quà của cô mà họ còn vui hơn cả chính chủ là sao chứ?
Khi Cherenia Flambe nhập hội giúp chuyển quà về phòng, Idella cuối cùng cũng nghe được lời giải thích.
"Idella, cậu với Hoàng tử là thế nào vậy?" Cherenia hạ giọng hỏi.
Vậy là, đúng như mình nghĩ… đây là quà của Hoàng tử Geoffrey.
Idella khẽ thì thầm: "Lên phòng rồi tớ kể."
Cô cũng tự hỏi tại sao lúc nãy, khi cô vừa đến ký túc xá, mọi người lại không báo ngay cho cô biết về số quà này.
Nhưng nghĩ lại thì… đúng là Hoàng tử Geoffrey chẳng bao giờ khoe khoang về những gì mình đã làm.
Trước đây, cậu ấy cũng từng tặng cô một món quà khổng lồ, nhưng khi đó còn cẩn thận gửi ẩn danh.
Bây giờ, Idella đã hiểu lý do.
Ngài ấy không muốn cô trở thành tâm điểm chú ý.
Nhưng nếu vậy, tại sao lần này lại khác?
Sau khi chuyển hết quà lên tầng trên, Idella và Cherenia bước vào phòng. Cherenia cạch một tiếng, khóa chốt cửa lại.
"Nào, giờ thì nói đi. Cậu với Hoàng tử tiến triển đến đâu rồi? Ôi trời ơi, bạn tớ sắp thành Vương phi luôn đấy à…!"
Cherenia đang mải mê chìm đắm trong trí tưởng tượng của chính mình. Trong đầu cô ấy, Idella có lẽ đã mặc sẵn váy cưới rồi.
Idella vội vàng tìm cách phủ nhận.
"Không phải đâu! Chỉ là Hoàng tử Geoffrey cảm thấy có lỗi với tớ vì chuyện lần trước, nên muốn bù đắp thôi…!"
"Hoàng tử Geoffrey á? Cậu nói gì thế? Không phải Hoàng tử Edward sao?"
Cherenia tròn mắt ngạc nhiên.
"Hả? Ai cơ?"
"Số quà này là Hoàng tử Edward gửi cho cậu mà?"
"Tại sao?"
Idella hỏi lại, khiến Cherenia càng mở to mắt hơn.
"Cậu không đang hẹn hò với Hoàng tử Edward à?"
"Tớ á?"
"Ừ? Rõ ràng cậu đã tặng ngài ấy quà sinh nhật, nên ngài ấy mới đáp lễ mà…."
"Tại sao chứ?"
"Thì… gửi quà cho người yêu vào đúng ngày sinh nhật của mình nghĩa là gì? Kiểu như, 'Sự tồn tại của nàng chính là món quà lớn nhất trong đời ta.' Gì đó…."
"Cậu đang nói cái quái gì vậy?"
Idella sững sờ.
"Không phải à?"
"Không phải!"
"Ồn quá! Để cho người ta ngủ coi!"
Bên phòng bên cạnh có người đập mạnh vào tường.
Cả hai lập tức im bặt.
Rồi đột nhiên, Cherenia thì thầm với ánh mắt ranh mãnh.
"A, tớ hiểu rồi. Hoàng tử Edward chắc đang đơn phương theo đuổi cậu đúng không? Ngài ấy chưa biết cậu đã có người trong lòng à…?"
"Không đâu."
Idella chắc chắn về điều đó. Đây không phải lời tỏ tình, thậm chí còn chẳng phải thiện ý.
Dù không hiểu rõ Hoàng tử Edward, nhưng cô biết chắc một điều—cậu ta có địch ý với cô.
Hoàng tử Edward đã gửi quà… để gây khó dễ cho cô.
Một linh cảm kỳ lạ dâng lên trong lòng Idella, khiến cô cau mày.
Nhưng tại sao Hoàng tử lại làm vậy?
***
Lowell bước vào phòng làm việc của Thương hội Mont Blanc. Lần triệu tập lần này giống hệt lần trước, chỉ khác người gửi tin.
Người ngồi trên ghế không phải là Bart, anh cả của cậu, mà là cha cậu.
Ngài Mont Blanc, chủ thương hội, vừa thấy Lowell bước vào liền bật dậy khỏi ghế. Mặt cha đỏ bừng khiến Lowell chỉ biết nhắm mắt lại. Một tràng sấm sét sắp giáng xuống rồi.
"Cha sắp ngất đến nơi rồi. Mang ít nước lạnh vào đi."
Vừa nghe thấy sự quan tâm ấm áp của con trai, ngài Mont Blanc liền gầm lên.
"Thằng nhãi này! Tên tiểu tử thối! Mày! Hả? Mày làm cái gì bên ngoài vậy? Cho mày vào Học viện, cứ tưởng mày đã biết điều mà buông tha, vậy mà mày dám qua lại với ai hả?"
"Phải rồi, cha. Cha có muốn xem bảng điểm của con không?"
Lowell giật lấy ly nước từ tay gia nhân, đưa cho cha mình. Cậu cười khẽ hỏi, khiến cha suýt sặc.
Dù trông có vẻ mệt mỏi, nhưng chỉ là làm bộ mà thôi. Ngài Mont Blanc uống không sót một loại thực phẩm bổ dưỡng nào đúng giờ mỗi ngày, sức khỏe của ông vẫn còn dẻo dai, nhìn trẻ hơn tuổi thật.
Dẫu vậy, nhìn cha nổi giận cũng chẳng vui vẻ gì, Lowell chậc lưỡi.
"Cha đừng giận nữa mà. Hoàng tử muốn thử nghiệm một chút thôi, con có thể làm gì được?"
"Không giận cái gì mà không giận? Mày có biết tao vừa đi đâu về không?"
"Cha đi đâu về ạ?"
Ngài Mont Blanc lườm Lowell nhưng vẫn cầm lấy ly nước cậu đưa. Uống cạn ly nước lạnh, ông rầm một tiếng đặt mạnh ly xuống bàn.
"Hoàng cung!"
"Hoàng cung Biscotti?"
"Thử đoán xem ai gọi tao đến?"
"Bệ Hạ ạ?"
"Là Hoàng hậu, thằng trời đánh này!"
Lowell há hốc mồm. Cậu đã đến hoàng cung không ít lần nhưng chưa từng gặp Hoàng hậu.
Chỉ nghe được những lời đồn—Hoàng hậu tàn bạo đến từ nước ngoài.
Có vô số lời đồn về bà. Hưởng lạc xa xỉ, chẳng màng chính sự. Nổi tiếng nhất là tin đồn bà từng ra tay sát hại tình nhân của nhà vua.
Chuyện tai tiếng về hoàng tộc chẳng ai dám công khai bàn tán. Hoàng tử Geoffrey lại được yêu mến, nên dân thường chỉ có thể lảng tránh mỗi khi nhắc đến Hoàng hậu.
Dẫu sao, bà cũng là mẫu hậu của Hoàng tử Geoffrey, lại là kẻ quyền lực áp đảo. Dân chúng không dám lên tiếng, nhưng rõ ràng không có thiện cảm với Hoàng hậu.
Thời điểm Hoàng tử Edward trở về trong vinh quang, dân chúng nồng nhiệt chào đón, cũng một phần do cảm xúc bị dồn nén bấy lâu nay.
Con người vốn dĩ dễ đồng cảm với những bi kịch, nhất là khi nhân vật chính là người quyền quý.
Lowell cũng tin vào câu "không có lửa làm sao có khói." Sau khi gặp Geoffrey, cậu có chút nghi ngờ những tin đồn, nhưng khi biết lý do Geoffrey từ bỏ ngôi vị, cậu lại càng nghi hoặc về Hoàng hậu hơn.
Hoàng tử nói rằng việc cậu ta không lên ngôi "cũng tốt cho Hoàng hậu."
Tốt ở điểm nào chứ?
Một người bị dính những lời đồn đại như vậy, nếu Hoàng tử Edward lên làm vua, sao có thể nói là tốt cho bà ta được?
Nếu nhìn theo góc độ của công lý và lòng trắc ẩn, thì cũng có thể nói là tốt… Vì đó chính là quả báo.
Có lẽ Geoffrey đã nghĩ theo hướng đó, nhưng Lowell thì không thể thích nổi Hoàng hậu.
Rốt cuộc, lý do Geoffrey từ bỏ ngai vàng chính là vì Hoàng hậu và Hoàng tử Edward.
"Hoàng hậu biết đến mày đấy! Tao có nên tự hào không? Hoàng hậu mà biết đến con trai tao! Còn là biết đến với danh tiếng khét tiếng nhất! Bà ấy nói bóng gió rằng 'con trai ông đang gây ảnh hưởng xấu đến con trai ta đấy.' Tao xấu hổ đến không thể chịu nổi! Mày quyết tâm hủy hoại gia tộc này đúng không?"
Ngài Mont Blanc đùng đùng nổi giận. Lowell tươi cười đáp lại.
"Chuyện nhỏ như vậy mà cũng có thể khiến nhà ta suy sụp sao? Chẳng phải cha vẫn chưa tăng thu nhập từ các đơn hàng của hoàng gia sao?"
"Mày nghĩ chống lại hoàng tộc rồi có thể ngủ ngon được chắc? Tao không biết mày can đảm hay là ngu ngốc nữa!"
"Mà giờ cha mới xem con là vấn đề, vậy trước giờ cha nghĩ sao? Nếu con tránh xa Hoàng tử thì điện hạ sẽ dừng chuyện vui chơi lại à?"
"Bậc làm cha mẹ lúc nào cũng nghĩ con cái mình tốt đẹp thôi! Nếu chỉ vì mày mà tao thấy yên lòng được thì tốt quá rồi!"
Vừa nói đến đó, ngài Mont Blanc chợt nhận ra mình lại bị con trai dẫn dắt câu chuyện.
"Không, mày đúng là vấn đề! Nếu không phải tại mày thì tại sao Hoàng tử lại phản ứng như vậy chứ?"
"Cha mới là người xem con quá tốt ấy."
"Mày có chỗ nào đáng để yêu quý hả! Mày phải làm gì để đến mức Hoàng tử Edward phải nhắc đến trước hoàng thất hả?"
"Hoàng tử Edward?"
Lowell cau mày. Cái tên đó bỗng dưng nhảy vào cuộc trò chuyện làm gì?
"Ngài ấy đã nói gì về con? Với Hoàng hậu sao?"
"Không phải trực tiếp nhắc đến mày, nhưng có nhắc trong thư của Tiểu Công tước Cracker. Mày nghĩ ý đó là gì? Hai vị hoàng tử rốt cuộc đã biết đến mày, thật không biết đời sau của thương hội sẽ ra sao…"
Ngài Mont Blanc còn nói gì đó nữa nhưng Lowell đã chẳng buồn nghe.
Hoàng tử Edward sao?
Cậu đã biết Geoffrey có cảm xúc phức tạp với Edward từ lâu.
Nhưng còn Edward? Ngài ấy nghĩ gì về Geoffrey?
Geoffrey đã tuyên bố đầu hàng. Edward lại không tin.
Cũng dễ hiểu thôi. Edward căm ghét và đề phòng Geoffrey là điều hiển nhiên.
Họ là anh em tranh giành nhau. Không thể mong đối phương tin tưởng mọi lời mình nói được.
Nhưng việc kiểm soát Geoffrey lại có lợi gì cho Edward?
‘Mình cũng không hiểu tại sao Edward lại đột nhiên quay lưng với mình nữa’
Câu này, Geoffrey đã nói vào lúc nào nhỉ?
Là sau dạ vũ của Bá tước phu nhân Flambe.
Trước đó, Edward và Geoffrey vẫn học chung. Còn có tin đồn quan hệ hai người khá tốt…
Lý do để quay lưng lại đột ngột như vậy.
Phản bội?
Hử? Những điều Lowell từng thấy kỳ lạ, giờ đây lại khớp nhau như từng mảnh ghép.
Có khi nào, cảm xúc của Hoàng tử Edward còn phức tạp hơn Geoffrey nhiều? Liệu mối quan hệ của họ có thực sự đơn thuần là cạnh tranh?
"Tạm thời tránh mặt đi! Đừng viện cớ đi học nữa, tao biết mày chẳng tập trung nghe giảng gì đâu!"
"Khoan đã, cha. Con ra ngoài một chút."
"Giả vờ nghe tao nói một chút cũng được chứ!"
Đám gia nhân vạm vỡ bước ra chặn đường. Lowell khéo léo né cánh tay họ, mắt nhìn về phía cánh cửa.
Nhân lúc bọn họ còn lưỡng lự không biết có nên động tay với cậu hay không, Lowell nhanh chóng lao ra ngoài.
"Bắt nó lại!"
Tiếng cha cậu vang lên. Lowell chạy xuống cầu thang nhưng bị nhân viên tầng một giữ lại, rồi bị nhốt vào phòng làm việc.
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 161
10.0/10 từ 16 lượt.
