0 And 1
Chương 160
"Dù tôi có ích kỷ đến đâu thì cũng không đời nào làm vậy chứ."
Nữ chính gượng cười.
Edward đang làm cái quái gì vậy không biết.
Trong lộ trình của Geoffrey, khi đạt đến khoảng ba trái tim, nữ chính đã sớm bàn bạc những trăn trở này với cậu ta rồi.
"Sao cô lại nghĩ mình ích kỷ?"
"Điện hạ lúc nào cũng chỉ thấy điểm tốt của tôi thôi."
Idella nói như thể tôi đang an ủi cô ấy vậy.
"Tôi thực sự không hiểu. Cô tự lo cho bản thân, tự kiếm tiền học phí, chăm chỉ học hành. Tôi chưa thấy ai sống tận tụy như cô cả. Cô ích kỷ với ai cơ?"
"Ồ, điện hạ, tôi chưa kể với cậu sao? Tôi lên đây vì không muốn nhìn mặt cha mẹ mình nữa."
Idella nói với giọng ngượng ngùng.
"Chỉ vậy thôi?"
"Còn nữa… cậu cũng biết rồi mà. Tôi đã có hôn ước, nếu kết hôn với người đó thì nợ nần của gia đình sẽ được xóa sạch. Nhưng tôi không muốn, nên mới ở đây tìm một người để kết hôn…"
Có phải tôi nên cùng cô ấy chửi rủa gì đó không?
Idella thỉnh thoảng lại rơi vào trạng thái bi quan như thế này.
Edward không chịu dỗ dành thì tôi đành phải lo liệu thôi.
"Cô thích bị mắng à?"
"Hả?"
"Hay là cô thấy vui khi tự trách mình?"
"Hả? Không có!"
"Nếu thật sự ích kỷ thì cô đã lấy hết tiền của gia đình rồi bỏ trốn. Không để lại tin tức, không liên lạc gì cho đến khi tốt nghiệp."
"Nhưng tôi có tiền đâu mà mang theo chứ?"
Nếu có, cô ấy đã mang đi rồi nhỉ?
Idella vẫn gửi tiền về cho gia đình.
"Thật ra tôi sẽ không bỏ đi đâu. Tôi không phải người vô trách nhiệm như vậy."
Idella mỉm cười, nhưng tôi lại cảm thấy bức bối.
Những người tốt bụng nhưng lại ghét bỏ chính mình thường khiến những người yêu thương họ đau lòng.
Tại sao đó lại là trách nhiệm của cô?
Hả?
Bất chợt, tôi nghe thấy giọng nói của Yoo Yeon-ho văng vẳng trong đầu.
Phải rồi.
Tôi nhớ ra lý do mình bắt đầu chơi trò chơi này.
‘Tôi không biết nữa. Nhưng có vẻ như cậu đang gánh vác những thứ mình không cần phải chịu trách nhiệm.’
‘Bởi vậy nên cuộc sống của cậu mới u ám. Không, tôi không có ý chửi đâu. Mà thật ra cũng đúng đấy.’
‘Hay là thử hẹn hò đi? Hả? Ai thèm hẹn hò với cậu á? Ừm… Cả lớp này chỉ có tôi nhớ tên cậu thôi mà… Cậu không thấy nghiêm trọng à?’
Và rồi Yoo Yeon-ho gửi tôi trò chơi này.
Tôi đọc tin nhắn của cậu ta khi đang đứng quầy ở cửa hàng tiện lợi.
‘Thử chơi đi. Nhân vật chính trong game này giống cậu lắm.’
Lúc Lowell hỏi tại sao tôi lại để ý đến cô ấy như vậy, tôi đã nghĩ đơn giản rằng đó là vì cô ấy là nhân vật chính của trò chơi.
Nhưng nếu tôi gặp Idella trong hoàn cảnh mà mình không biết gì cả, tôi vẫn sẽ để tâm đến cô ấy.
Vì tôi không thể làm khác được.
"Không sao đâu. Cô đang làm rất tốt, và sau này cũng sẽ làm tốt thôi. Nhưng nếu mọi thứ trở nên quá sức…"
"……."
"Hãy nói với tôi."
Idella rồi sẽ hạnh phúc.
Tôi cũng chẳng giúp được gì nhiều, nhưng…
Idella khẽ nâng váy, cúi đầu.
"Cảm ơn điện hạ. Thật lòng, thật lòng cảm ơn ngài."
Phía trên bầu trời đêm đầy những vì sao.
Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong tôi.
Tôi muốn Idella được hạnh phúc.
Nhưng suy cho cùng, có lẽ điều tôi thực sự mong muốn… là chính mình cũng được hạnh phúc.
Bây giờ có thể chưa phải lúc.
Nhưng rồi mọi thứ sẽ ổn thôi.
Vì đây là một trò chơi nơi tình yêu sẽ cứu rỗi con người.
"Đừng khách sáo."
Tôi đặt tay lên ngực, hơi cúi đầu, còn Idella thì mỉm cười vẫy tay.
Một khung cảnh đẹp như bước ra từ một đoạn cắt cảnh trong game.
Chưa phải là kết thúc, nhưng rồi nó cũng sẽ đến sớm thôi.
Trước khi bước vào ký túc xá, Alex dừng lại, ngẩng đầu lên.
Ai đó đang đứng trên tầng nhìn xuống.
Cánh cửa sổ đóng lại rất nhanh, nên không thể nhận ra đó là ai.
Trái tim đang rộn ràng bỗng chùng xuống.
Từ sâu dưới lồng ngực, một nỗi bất an lan tỏa khắp cơ thể.
Tôi đếm từng tầng từ dưới lên.
Alex gọi tôi.
"Điện hạ?"
Tôi không quay lại.
Tầng một, tầng hai…
Tai tôi ù đi.
Cửa sổ vừa đóng lại là ở tầng bốn.
Edward đã thấy.
****
Pavel cảm thấy bồn chồn. Đó là vì tin tức cha hắn đã đến hoàng thành Biscotti.
Người hầu mang tin chẳng có lỗi gì, nhưng Pavel lại trút giận vô cớ bằng cách bới móc thái độ hỗn xược của anh ta. Sau đó, hắn lang thang trên đường phố để giải tỏa bực bội.
Mãi sau Pavel mới nhận ra hôm nay là sinh nhật của Hoàng tử Edward. Lẽ ra hắn nên chuẩn bị quà từ trước, nhưng vì tin tức về cha mình, hắn đã bỏ lỡ cơ hội.
Bực tức dâng trào, Pavel tìm đến rượu. Vì vậy, hắn chỉ quay về ký túc xá khi đã quá giờ điểm danh.
Khi vội vã bước đến trước ký túc xá, hắn bỗng khựng lại. Chẳng lẽ mình say đến mức nhìn nhầm? Pavel dụi mắt, nhưng hình ảnh trước mặt vẫn không thay đổi.
Hoàng tử Geoffrey và Idella Éclair đang ôm nhau! Hai người mải mê trò chuyện thân mật với nhau.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Tim đập thình thịch, Pavel trốn sau một gốc cây, căng tai nghe lén cuộc nói chuyện.
Nhưng hắn không phải kỵ sĩ, cũng chẳng thích luyện tập thể chất. Hơn nữa, giờ hắn còn đang say.
Bàn chân Pavel giẫm lên một cành cây khô, phát ra tiếng lách cách. Alex Baumkuchen quay đầu lại nhìn. Pavel có cảm giác tim mình như đóng băng.
Hắn vội đưa hai tay bịt miệng, dán chặt người vào sau thân cây. Không dám thở mạnh, hắn đợi một lúc rồi len lén nhìn về phía ký túc xá.
Hoàng tử và Éclair đã chia tay nhau.
Dù Éclair đã rời đi sau khi vẫy tay chào, nhưng Hoàng tử và Alex Baumkuchen vẫn chưa vào trong.
Hai người đứng đó, nói chuyện rất nghiêm túc.
Rồi Hoàng tử kéo tay Baumkuchen, loạng choạng tựa vào cậu ta.
Dưới ánh trăng, làn da Hoàng tử trắng bệch đến mức Pavel có thể tưởng tượng được vẻ mặt của cậu ta dù không nhìn thấy rõ—một gương mặt ngây thơ, bối rối, dễ khiến người khác rung động. Baumkuchen dường như đã bị mê hoặc, liền đỡ lấy Hoàng tử rồi dìu cậu ta vào ký túc xá.
Tim Pavel đập mạnh đến mức lồng ngực đau nhói.
Trong cơn kích động tột độ, adrenaline chạy rần rần khắp cơ thể.
Pavel cảm thấy mình cực kỳ lý trí.
Bộ não tỉnh táo của hắn không ngừng thôi thúc: "Nhanh lên, theo dõi họ đi!"
Thế là Pavel lén lút bám theo. Hắn cần tìm ra bằng chứng xác đáng.
Hoàng tử và Baumkuchen bước vào phòng 301. Cửa phòng không đóng kín, nhưng hai người họ dường như không nhận ra.
Từ trong phòng, ánh sáng hắt ra hành lang, kèm theo tiếng nói chuyện lẫn trong không khí. Pavel nhón chân leo lên vài bậc thang.
Đứng trước cửa phòng 301, hắn nín thở, lắng nghe.
"Ngày mai đừng ra ngoài nhé… Cả ngày cứ ở đây…"
Giọng Hoàng tử vang lên, dù ngắt quãng.
Ngày mai là ngày hội!
Khi toàn bộ học sinh đều ra ngoài vui chơi, Hoàng tử và Baumkuchen định ở trong phòng làm chuyện bí mật sao?
Một cơn rùng mình thích thú chạy dọc từ đầu đến chân Pavel. Không ra khỏi giường cả ngày? Hoàng tử cũng táo bạo gớm!
Pavel lặng lẽ trở về phòng, bắt đầu suy tính. Làm thế nào để tận dụng "bằng chứng xác đáng" này một cách hoàn hảo?
Tuyệt đối không thể để Hoàng tử trở về phòng mình.
Trước khi mọi dấu vết của cuộc hẹn hò này biến mất, hắn phải đột kích hiện trường để bắt quả tang!
Pavel quyết định chờ đợi. Dù gì thì hai người kia cũng cần thời gian chuẩn bị cho "chuyện đó", đúng không?
Sau khoảng ba mươi phút, hắn ra khỏi phòng, nhẹ nhàng gõ lên cửa phòng của những người bạn mới và bạn cũ.
Cách gõ này đủ để người bên trong nghe thấy nhưng không gây tiếng động lớn làm vang cả hành lang.
Đây là chiêu trò xấu mà trước đây hắn từng dùng để ra hiệu với Lowell. Khi gọi mọi người theo cách này, bọn họ mở cửa với vẻ khó chịu.
"Ê, có chuyện gì mà gọi lúc này?" "Pavel, mày phiền chết đi được!"
Phản ứng của mấy người bạn cũ khiến hắn không hài lòng, nhưng hắn vẫn cần người hỗ trợ. Số đông luôn có sức mạnh đáng sợ.
"Này, này, tao sắp cho tụi mày xem một thứ cực kỳ khủng khiếp!"
"Ngủ đi! Mai còn phải đi chơi lễ đấy!"
"Không rảnh như mày đâu, bọn tao còn có hẹn hò nữa!"
Pavel ngạc nhiên hỏi: "Cái gì? Hai đứa bây đang hẹn hò à?"
"Trời ạ, thôi ngay đi! Đừng nói nhảm!"
Mấy đứa bạn ném gối vào hắn. Pavel bực bội thề rằng một ngày nào đó, khi bọn chúng hối hận, hắn sẽ cười vào mặt chúng.
"Thôi kệ! Biến đi! Tao cũng không cần tụi bây nữa!"
"Biến là mày phải biến ấy, đây là phòng tụi tao mà!"
"Thôi được rồi! Tao đi là được chứ gì?!"
Giận dữ rời khỏi phòng, hắn bị giám thị ký túc xá bắt gặp ngay ngoài hành lang.
"Giờ này còn làm gì thế? Cậu định đánh thức cả ký túc xá à?"
Pavel bị đuổi thẳng về phòng.
Bây giờ chỉ còn cách hành động một mình. Nhưng khi nghĩ đến nắm đấm khổng lồ của Alex Baumkuchen, hắn lại chùn bước.
Vừa nguyền rủa lũ bạn hèn nhát, hắn vừa nghiến răng ken két.
Chắc chắn bọn họ đã biết hôm nay là sinh nhật của Hoàng tử Edward từ lâu. Chúng đã chuẩn bị quà mà không rủ hắn! Hoàng tử phải nhận ra bộ mặt thật đáng khinh của chúng mới được!
Ngay lúc đó, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu Pavel.
0 And 1
