0 And 1
Chương 159
Vào ngày sinh nhật của Edward, dù không có bữa tiệc chính thức, nhưng sảnh tầng một của ký túc xá nam lại chật kín người đến chúc mừng, chẳng khác gì một buổi tiệc thực thụ.
Không còn cách nào khác, quản lý ký túc xá đành phải mở cửa cho cả người ngoài. Nhưng điều kiện là họ chỉ được vào để đặt quà rồi rời đi ngay.
Ở đây, “người ngoài” bao gồm cả nữ sinh, nhân viên ký túc xá và gia nhân của Học viện.
Quà tặng cho Edward chất thành đống như một ngọn núi nhỏ, khiến lối đi trong ký túc xá gần như tắc nghẽn. Những ai đã ra ngoài thì đành bỏ cuộc không vào lại, còn những người đang ở trong phòng thì cũng chẳng dám bước ra.
Tôi và Alex thuộc nhóm những người đã ra ngoài mà không thể quay lại. Sau khi học xong một tiết, chúng tôi trở về thì thấy tầng một đã tắc nghẽn hoàn toàn, thế là quyết định đi hẳn ra ngoài Học viện.
Nhân tiện, chúng tôi ghé qua Thương hội Mont Blanc để tìm hiểu tình hình của vị hôn phu nữ chính. Theo thông tin nhận được, anh ta đang đi xe ngựa thuê, chậm rãi băng qua từng thị trấn, sắp sửa đến thành phố Học viện.
Thời điểm hoàn toàn trùng khớp. Hôn phu của nữ chính chắc chắn sẽ chạm mặt Idella và Edward khi họ đi dạo ngắm hội.
Phố xá rộn ràng với không khí chuẩn bị lễ hội. Đủ loại mùi hương tỏa ra sống động, khiến bước chân của người qua lại cũng trở nên nhẹ nhõm hơn.
Có lẽ vì những họa sĩ vẽ chân dung trên phố mà khá nhiều thương nhân nhận ra Geoffrey. Họ khẽ cúi đầu chào, còn khi đi ngang qua các quầy hàng, đủ loại trái cây và quà tặng được đưa tới tấp, khiến tôi nhớ lại lần mình bị lộ thân phận khi mới mười lăm tuổi lúc ra chợ. Nếu cầm hết chỗ này thì chẳng khác gì mang thêm hành lý cả.
Từ chối qua loa vài món, tôi tiếp tục dạo quanh những con phố căng đầy lều bạt, rồi cùng Alex ăn tối tại một quán ăn yên tĩnh trước khi trở về ký túc xá.
Khi Geoffrey đạt ba trái tim trong lộ trình chinh phục, mỗi lần gặp nữ chính, cậu ấy đều đỏ mặt và nói những lời ngọt ngào.
Đó cũng là thời điểm hai người bước vào mối quan hệ tiền đề cho tình yêu. Nếu phản ứng tình cảm của các nhân vật không quá khác biệt, thì ba trái tim có thể coi là dấu hiệu xác nhận lộ trình.
Edward cũng sẽ đỏ mặt sao? Liệu cậu ấy có bộc lộ cảm xúc rõ ràng không?
Nếu thế thì tôi có thể yên tâm hơn.
Trời đã tối hẳn, ký túc xá cũng trở nên yên ắng, khách khứa có vẻ đều đã rời đi. Ánh sáng từ đại sảnh vẫn còn hắt ra qua cánh cửa mở.
“Điện hạ!”
Vừa bước qua ngưỡng cửa, tôi đột ngột bị kéo ngược về phía sau.
Có ai đó ôm chầm lấy tôi, như thể đang bám chặt vào người tôi.
Tấn công sao? Nhưng Alex lại không có phản ứng gì.
Khi ngoảnh lại, tôi nhìn thấy mái tóc buộc ruy băng thành đuôi ngựa. Là Idella.
Đôi mắt cô ấy lấp lánh như những vì sao.
“Điện hạ! Tôi vừa được cầu hôn!”
"Gì cơ?"
"Cậu ngạc nhiên đúng không! Tôi cũng vậy đấy! Không thể tin nổi nên tôi đã xác nhận mấy lần liền! Tôi hỏi đi hỏi lại xem có phải thật không, có phải anh ấy nghiêm túc không! Tôi còn bảo rằng nếu anh ấy đổi ý và hủy bỏ thì tôi có thể sẽ trách móc đấy! Nhưng anh ấy nói là thật lòng! anh ấy thề rồi!"
"Vậy… tốt quá rồi ha…"
Tôi thốt lên một tiếng nhẹ bẫng.
Chuyện này rốt cuộc đang diễn ra như thế nào vậy?
Idella buông tôi ra, lùi lại một bước rồi cắn móng tay.
"Đây là chuyện tốt đúng không? Nhưng mà… tôi không biết vì sao anh ấy lại cầu hôn tôi. Tôi không tin được. Thật kỳ lạ."
Dòng thời gian đang bị đảo lộn sao?
Chẳng lẽ Idella đã tặng quà sinh nhật quá tốt? Hay cô ấy đã đạt đến ba trái tim?
Đầu óc tôi, vốn đang suy nghĩ nhanh chóng, bỗng dừng lại. Idella không hề vui vẻ. Cô ấy chỉ cắn móng tay một cách đầy bất an.
"Cô đã nói về vị hôn phu mà cha cô đã định sẵn chưa?"
"Có chứ. anh ấy nói không sao cả. anh ấy bảo không biết chuyện đó, nhưng từ giờ sẽ bảo vệ tôi. anh ấy sẽ không để tôi bất hạnh."
Edward mà cũng có thể hành động lãng mạn như vậy sao?
Tình yêu thật kỳ diệu.
"Thế tại sao cô lại bất an? Có người yêu thương cô mà?"
"Yêu thương à…"
Idella mỉm cười, nhưng lại cắn môi.
Lẽ ra nữ chính phải cùng mở lòng với nhân vật chinh phục, vậy mà cô ấy lại phản ứng như thể tình yêu là một loại phép thuật trong truyện cổ tích vậy.
Đừng có tỏ ra bất an như thế. Làm vậy khiến tôi cũng bất an theo đấy.
"Điện hạ, nếu tôi kết hôn… thật sự đấy, nếu điều này không quá đường đột, cậu có thể đến dự lễ cưới của tôi không? Nếu cậu cảm thấy khó xử thì từ chối cũng không sao đâu."
"Đương nhiên rồi."
Dù không biết Edward có mời tôi không.
"Đây là điều khiến cô lo lắng à? Tôi đã bảo sẽ giúp rồi mà. Tôi sẽ ở phía sau cho đến khi cô đạt được điều mình muốn. Dù tôi chẳng giúp được gì nhiều."
"Không! Chính nhờ điện hạ mà tôi mới có thể đi được đến tận đây. Điện hạ, xin hãy đợi thêm một chút nữa. Dù điện hạ không cần tôi báo đáp, nhưng chắc chắn sẽ có lúc tôi giúp được gì đó. Nếu cậu cho tôi thời gian…"
"Ừ. Được rồi. Tôi sẽ đợi, nên hãy báo đáp bất cứ khi nào cô muốn."
Tôi mỉm cười đáp lại.
Nhưng mà, đã hứa hôn rồi sao?
Tiến độ của lộ trình Edward đúng là nhanh thật. Bọn trẻ thời nay đúng là… Đạt ba trái tim đã đính hôn luôn. Chuyện này hoàn toàn không thể xảy ra trong lộ trình của Geoffrey.
"Chúc mừng cô đã đính hôn. Đây là một lời hứa hôn thực sự đấy. Chi bằng làm lễ đính hôn ngay đi, mời tầm một trăm người đến chứng kiến. Có một trăm người làm chứng thì cảm giác bất an cũng sẽ biến mất thôi."
Idella bật cười ha ha.
"Có người chịu đến chứ?"
"Tất nhiên rồi."
Dù gì cũng là lễ đính hôn của một hoàng tử mà.
Idella đưa tay lên che miệng, như thể muốn giấu đi nụ cười của mình. Nhưng rồi hai tay cô ấy lại trượt lên che cả khuôn mặt.
"Idella, có chuyện gì à?"
Ngay từ khoảnh khắc cô ấy ôm lấy Geoffrey, tôi đã cảm thấy kỳ lạ. Idella không phải kiểu người như thế.
"Xin lỗi, điện hạ. Ngài đã giúp tôi vậy mà…"
Giọng Idella nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng lại run rẩy.
Bỗng nhiên, tôi cảm thấy sợ hãi.
"Buổi hẹn hò không suôn sẻ à? Không sao đâu. Làm lại là được mà."
"Không. Không phải vậy đâu, điện hạ. Tôi thật sự đã được cầu hôn. Và đây là điều tôi mong muốn, nên tôi đã lập tức đồng ý."
Vậy thì vấn đề là gì?
Idella hạ tay xuống. Ngay cả trong bóng tối, đôi mắt cô ấy vẫn ánh lên lấp lánh.
Không phải vì vui mừng.
"Nói đi. Tôi đã bảo sẽ giúp cô mà."
Tôi nói thì nghe có vẻ hay lắm.
Có vẻ như Idella cũng nghĩ vậy, vì cô ấy cười khẽ.
"Điện hạ. Từ bây giờ, những gì tôi sắp nói… tất cả đều là dối trá."
"Ừ. Được thôi."
"Tôi muốn bỏ hết tất cả và chạy trốn."
Hả?
Mọi trò chơi đều có một mục tiêu cần đạt được.
Mục tiêu rất rõ ràng, và các phương pháp để đạt được nó cũng được thiết kế một cách dễ hiểu.
Chẳng hạn, mục tiêu của một game RPG cổ điển là trở thành dũng sĩ và đánh bại Ma Vương.
Người chơi sẽ chu du khắp bản đồ, hoàn thành nhiệm vụ, tiêu diệt quái vật để tăng cấp. Họ sẽ chiêu mộ đồng đội, trang bị vũ khí, nâng cao kỹ năng, và cuối cùng hạ gục Ma Vương. Đó là chiến lược và mục tiêu của trò chơi.
Đây là điều Yoo Yeon-ho đã nói.
Game tình yêu cũng vậy.
Mục tiêu là giúp nữ chính thành công trong tình yêu.
Phương pháp là lựa chọn những hành động và lời thoại phù hợp với tính cách của nhân vật chinh phục để tăng mức độ thiện cảm.
Cho đến khi nhân vật chinh phục ngỏ lời cầu hôn.
Chính xác hơn, mục tiêu của trò chơi này là để nữ chính kết hôn.
Ngay từ tựa đề đã là Love Trap Marriage mà.
Nhưng nếu nữ chính không muốn kết hôn thì sao?
"Tôi không muốn kết hôn. Tôi không nghĩ bản thân có thể làm tốt chuyện đó. anh ấy có vẻ là một người tốt. Nhưng tôi không biết làm thế nào để yêu một ai đó."
"Thật ra, tôi không muốn kết hôn, cũng không muốn gánh vác gia đình. Tôi không quan tâm cha mẹ sẽ ra sao. Tôi chỉ muốn buông bỏ tất cả và biến mất. Tôi muốn đến một nơi mà không ai biết tôi. Chỉ cần chịu trách nhiệm với chính mình mà thôi. Tôi không muốn ai liên lạc với tôi nữa. Tôi không muốn gặp lại bất kỳ ai cả."
Idella nói liền một hơi mà không cần dừng lại lấy hơi, rồi ngẩng đầu lên.
"tôi nói dối đấy."
Không phải mà.
0 And 1
