0 And 1
Chương 155
Nơi Idella hẹn gặp con trai Nam tước là trước đài phun nước trên phố. Một địa điểm hẹn hò lâu đời.
Nhìn Idella trong bộ váy mới đứng đó khiến tâm trạng tôi không vui chút nào.
Dám để nữ chính phải đợi? Cậu ta còn chẳng phải hoàng tử cơ mà.
Con trai Nam tước… tên cậu ta là gì nhỉ? À, Leon Brûlée. Cậu ta tiến lại gần Idella.
Từ khi thấy cậu ta chỉnh tóc trong con hẻm rồi soi gương mặt mình qua tấm kính, tôi và Alex đã đoán ngay đó là người chúng tôi đang chờ.
“Đi thôi.”
Alex uống cạn cốc nước rồi theo tôi ra ngoài.
Chuông cửa leng keng khi chúng tôi bước ra, phía sau, nhân viên quán lớn giọng chào: “Tạm biệt, điện hạ!”
Tôi đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng. Nhân viên lập tức nhận ra tình huống, vội đưa tay che miệng rồi gật đầu.
“Idella tiểu thư.”
Brûlée gọi thẳng tên Idella ngay lập tức. Chưa gì đã tỏ ra thân thiết, không hiểu lấy đâu ra sự tự tin như vậy.
Nhưng Idella chỉ mỉm cười đáp lại.
Những tia nước từ đài phun vỡ tan trong ánh mặt trời, khiến cuộc gặp gỡ của họ trông như một cảnh phim.
Nếu người đứng đó là Edward, thì khoảnh khắc này đã hoàn hảo rồi.
Leon Brûlée không phải một mỹ nam. Cậu ta cũng không cao lắm, tầm vóc xấp xỉ Idella—dù cô ấy có mang giày cao gót. Edward chắc phải cao hơn Brûlée đến hai cái đầu.
Đáng tiếc là điều thu hút Idella lại là sự đáng yêu. Một người đàn ông cao lớn khó mà đáng yêu được.
Giá mà Idella từng thấy Edward của sáu năm trước. Khi đó, hẳn cô ấy sẽ nghĩ rằng trên đời này không có đứa trẻ nào đáng yêu hơn.
“Hôm nay nàng vẫn xinh đẹp như thường lệ. Ta đã từng nói với nàng chưa nhỉ? Rằng khi nhìn thấy nàng ở dạ hội, ta đã suýt nghẹt thở.”
“Ngài vừa mới nói đấy thôi.”
Idella mỉm cười đáp lại và mở ô. Một quý cô trong bộ váy dạo phố, một quý ông đội mũ—khung cảnh này tôi đã từng thấy trong một tòa biệt thự nào đó.
Khung cảnh thực sự rất ổn.
Dù hai người này không có cửa thành đôi, nhưng ít nhất, so với Edward, Brûlée có vẻ đang chiếm thế thượng phong.
Nhỡ Idella quyết định đi lễ hội với Brûlée thì sao?
“Hơi thở của nàng thật thơm ngát.”
“Tôi có dùng nước hoa mà.”
“Dường như cả ánh mặt trời cũng đang chúc phúc cho chúng ta.”
“Ánh nắng mùa xuân vốn dĩ ấm áp mà.”
Chỉ trong mười phút, sự lo lắng của tôi tan biến.
Brûlée nịnh nọt cứ như bôi bơ lên lưỡi, còn Idella thì đáp lại bằng một nụ cười.
Trông giống như một trận đấu giữa một ngọn giáo có thể xuyên thủng mọi thứ và một tấm khiên có thể chặn đứng mọi thứ.
“……”
“……”
“……Chẳng hay ta có điều gì không vừa ý nàng sao?”
“Không đâu?”
Idella lập tức xua tay phủ nhận, nhưng Brûlée dường như không tin.
Nếu là tôi cũng không tin.
Họ vừa đi dạo ngắm cửa hàng vừa trò chuyện, rồi cuối cùng bước vào một nhà hàng.
Liệu có cần bám theo không nhỉ?
“Alex, chúng ta về thôi?”
“Vâng, điện hạ.”
“Cậu nghĩ hai người đó có thành đôi không?”
“Không đâu ạ.”
Idella… cô ấy đúng là không biết yêu.
Bức tường thành của cô ấy chỉ có nhân vật công lược mới phá được.
Dù gì thì một kẻ từng là đồng bọn của Pavel cũng chẳng thể nào là người tử tế. Càng gặp gỡ, cô ấy càng thấy chán ghét thôi.
Hành động của cô ấy không hề giống của một người đang muốn yêu.
Nhưng may mắn thay, Idella có tính cách như vậy.
Giờ thì làm sao để ghép đôi cô ấy với Edward đây?
Mà có lẽ tôi không cần bận tâm đến chuyện đó.
Dù tôi không can thiệp, trò chơi vẫn tiếp diễn.
Edward chắc chắn đã cảm nhận được điều gì đó về Idella.
Bởi vì… cậu ấy đã chủ động mời Idella đi hẹn hò.
***
Idella đã mặc một bộ đồ mới.
Dù nói là đồ mới, nhưng thực chất nó chỉ khác với trang phục thường ngày hoặc đồng phục của cô mà thôi. Tuy nhiên, đó là trang phục do Hoàng tử Geoffrey gửi tặng.
Idella nhớ lại sự việc xảy ra trước cổng Học viện vài tuần trước.
Một hàng xe ngựa xếp dài trước cổng, từ trong đó từng chiếc rương kho báu được mang xuống. Những người khuân vác tìm kiếm "tiểu thư, chủ nhân của những bộ quần áo này", khiến Idella nghĩ rằng chắc hẳn có sự nhầm lẫn. Vì chủ nhân của những bộ quần áo này không thể là cô được.
Nhưng hóa ra lại đúng là cô.
Ngay khi nhân viên cửa hàng quần áo xác nhận điều đó, Idella chắc chắn rằng người gửi chính là Hoàng tử.
"Người tặng muốn giữ kín danh tính."—nhân viên nói dứt khoát. Dù không nói, cô cũng đoán được đó là Hoàng tử. Vì chẳng có ai trên đời này tặng quà cho cô cả.
Dù rất vui, nhưng vì Hoàng tử không muốn công khai nên cô đã im lặng.
‘Dù sao thì mình cũng chẳng có chỗ nào để mặc bộ đồ đẹp thế này.’—cô nghĩ vậy, nhưng suốt mấy ngày liền, chỉ cần nhìn vào tủ quần áo cũng khiến cô cảm thấy vui vẻ.
Cô không ngờ rằng mình sẽ mặc bộ trang phục đó để gặp một Hoàng tử khác.
Idella đến quảng trường hẹn gặp. Hoàng tử Edward xuất hiện đúng giờ.
Ngay từ cách một trăm mét, những người xung quanh đã bắt đầu phản ứng, khiến Idella không thể không nhận ra sự xuất hiện của anh.
Một Hoàng tử tóc vàng mắt xanh như bước ra từ truyện cổ tích tiến đến gần cô.
Idella không thể không cảm thán trước ngoại hình đó. Mái tóc vàng óng ánh như trong bức họa thánh thần, đôi mắt xanh sâu thẳm tựa hồ nước.
Nếu cô cũng có mái tóc vàng và đôi mắt xanh như vậy, có lẽ kế hoạch kết hôn của cô sẽ diễn ra suôn sẻ hơn. Nhưng nếu vậy, có lẽ cô đã bị gả đi trước cả khi chạy trốn đến Học viện này rồi……
Edward đến bên đài phun nước và không hề chào hỏi mà nói ngay:
“Đi thôi.”
“Vâng, Điện hạ.”
Edward nói rằng cậu muốn xin lỗi Idella.
—‘Vì ta mà cô không thể tận hưởng vũ hội. Ta đã không thực hiện hợp đồng một cách trọn vẹn. Ta muốn xin lỗi cô. Khi nào cô có thể dành chút thời gian?’
Idella nghĩ rằng, với gương mặt đó, dù có nói gì đi nữa thì chắc chắn cũng sẽ được tha thứ. Nhưng cũng thật tài tình khi có thể nói ra những lời nhạt nhẽo đến vậy.
Hoàng tử Geoffrey thì vô cùng vui mừng.
—‘Cô sẽ đi ra ngoài cùng Edward à? Tốt quá! Cậu ấy muốn xin lỗi chuyện lần trước sao? Tôi đã nói rồi mà, cậu ấy không có ý xấu đâu.’
Idella chỉ có thể cười theo.
Điện hạ đã vui vẻ đến vậy rồi, chẳng có lý do gì để cô từ chối lời xin lỗi của Hoàng tử Edward cả.
Hơn nữa, có một chuyện cô muốn xác nhận.
—‘Edward hơi khó tính đấy. Cậu ấy thường có cách cư xử kỳ lạ với người mình thích. Có thể sẽ trông giống như là đang cố ý làm tổn thương đối phương…’
—‘Nhưng tất cả đều là cách thể hiện tình cảm của cậu ấy thôi.’
—‘À, đúng rồi. Edward thích những người thẳng thắn. Dù cô có nói thẳng ra cũng không sao đâu. Cứ cư xử theo tính cách của cô đi. cô vốn đã là một người rất cuốn hút mà.’
Geoffrey nhiệt tình đưa ra lời khuyên, cứ như thể Idella và Edward đang tham gia một buổi xem mắt vậy.
Cậu ấy nói cứ như thể Edward đã phải lòng cô từ lâu rồi, khiến Idella cảm thấy vô cùng ngỡ ngàng.
Ban đầu, cách Geoffrey mô tả Edward nghe chẳng khác nào một nghịch lý.
Nếu ai đó đối xử tệ với người mình thích… chẳng phải chỉ đơn giản là một tên tồi tệ thôi sao?
Idella rất quý Geoffrey, nhưng đồng thời cũng nghĩ rằng cậu là một kẻ mê muội gia đình.
Trên đời luôn có những người bị che mắt bởi tình thân, không thể nhìn ra khuyết điểm của người nhà mình.
Dù Geoffrey có là người như vậy đi nữa, Idella vẫn không ghét cậu. Thực tế, có vẻ như Geoffrey nhìn tất cả mọi người theo hướng tích cực nhất.
Nếu không, chắc hẳn cậu cũng sẽ không có niềm tin rằng Idella là một người có sức hấp dẫn đến mức bất cứ ai cũng sẽ quỳ gối cầu hôn cô chỉ cần cô chịu chọn họ.
Dù có làm Geoffrey thất vọng, Idella vẫn muốn gặp Edward.
Hoàng tử Geoffrey đã cố hết sức để "tô vẽ" Edward.
Từng từ cậu chọn đều toát lên tình cảm sâu sắc dành cho cậu em trai.
‘Nếu mình cũng có một gia đình như thế, hẳn là mình đã rất hạnh phúc.’
Idella cảm thấy ghen tị với Edward.
Còn Edward thì sao?
Liệu cậu ấy có coi Geoffrey là người quan trọng không?
Edward bỗng nhìn về đâu đó rồi bất ngờ ôm chặt Idella.
“Có kẻ đang bám theo.”
“…Dạ?”
Cậu không giải thích thêm. Chỉ vòng tay ôm lấy lưng cô, kéo cô sát vào người mình.
“Đi nhanh lên.”
Cậu bắt đầu sải bước nhanh hơn, khiến Idella chỉ có thể theo kịp anh.
Khoảng cách gần đến mức cô cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Edward. Nhưng trái ngược với lời nói vội vàng, cậu không hề có vẻ căng thẳng.
Rồi ánh mắt họ giao nhau.
Idella giật mình.
Đôi mắt ấy trong veo như viên thủy tinh. Đẹp đẽ, nhưng không có chút hơi ấm nào.
Trong đó ẩn chứa sự thù địch không rõ ràng.
Là dành cho cô?
-----
Edward và Idella trông rất thân mật.
Tôi và Alex ngồi trong quán cà phê trước đây, quan sát hai người họ.
Edward khoác tay lên vai Idella, và cô ấy không hề gạt ra.
‘Tiến triển nhanh đến vậy sao?’
Edward vốn không phải kiểu người chủ động như thế, mà Idella cũng đâu phải người dễ dàng chấp nhận sự vô lễ.
Hai người họ sánh bước trên phố chẳng khác gì một đôi tình nhân.
Nhân viên quán cà phê rót thêm cà phê cho chúng tôi. Tôi và Alex chỉ đặt ngón tay trỏ lên môi, ra hiệu im lặng.
‘Cố lên, Điện hạ.’—Nhân viên thì thầm.
Chúng tôi vẫn im lặng cho đến khi rời khỏi quán.
‘Cố lên’ là sao chứ?
“Điện hạ, chúng ta nên ẩn mình giữa đám đông. Hoàng tử Edward là một kiếm sĩ xuất sắc. Nếu cứ nhìn chằm chằm như vậy, ngài ấy sẽ cảm nhận được ngay.”
“Ừ.”
Tôi và Alex dán sát vào tường, lén theo dõi họ.
Ban đầu, tôi chỉ định kiểm tra xem có đúng là đã vào tuyến cốt truyện của Edward hay không thôi.
Nhưng… sao tôi lại theo dõi họ xa đến mức này rồi?
Edward bắt đầu tăng tốc, cứ như đang thi đi bộ nhanh với Idella.
Để không bị bỏ lại, chúng tôi chỉ còn cách… chạy theo.
…Có cần phải đến mức này không chứ?
Sau khi thấy hai người họ bước vào nhà hàng, tôi quyết định quay về Học viện.
Trên đường đi, tôi chợt nhớ ra rằng trong tuyến cốt truyện của Edward, buổi hẹn hò này sẽ bị Hoàng hậu ngăn cản.
Tôi định rẽ sang chỗ đội cảnh vệ, nhưng rồi lại quay lại quán cà phê trước đó.
Đưa tiền tip cho nhân viên và nhờ anh ta chuyển lời cho đội cảnh vệ.
Hoạn nạn sẽ khiến tình cảm của đôi lứa thêm bền chặt.
Một điều hiển nhiên mà ai xem phim truyền hình cũng biết.
Điều đáng tiếc là, trong chuyện này, kẻ gây ra hoạn nạn lại chính là tôi.
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 155
10.0/10 từ 16 lượt.
