0 And 1
Chương 153
Có ý nghĩa gì chứ?
Lẽ ra tôi nên giữ Idella lại để hỏi thêm. Suốt quãng đường trở về, tôi cứ thấy bứt rứt không yên.
Tôi cúi đầu đi tiếp, nhưng lại không thấy bóng của Alex theo sau.
“Alex?”
“Điện hạ, Idella Éclair là một người đặc biệt đối với ngài sao?”
Alex hỏi. Không biết cậu ấy đã dừng lại từ khi nào, nhưng khoảng cách giữa chúng tôi đã xa hẳn.
“Không. cậu cũng biết mà, chúng ta chỉ mới gặp nhau có vài lần thôi.”
“Vậy thì phải gặp bao nhiêu lần mới trở thành người đặc biệt?”
Khi nữ chính gia nhập hội học sinh, các nhân vật có thể chinh phục trong hội đều nhanh chóng có thiện cảm với cô ấy.
“Cũng đúng ha, số lần gặp đâu có quan trọng. Trông có vẻ đặc biệt lắm sao?”
Tôi hỏi lại vì có chút bất an. Alex khẽ lắc đầu.
“Vậy sao tự nhiên lại hỏi?”
Tôi tiến về phía Alex. Khi chạm vào cánh tay cậu ấy, Alex liền nắm lấy tay tôi, kéo về phía trước.
Lòng bàn tay tôi bị kéo về phía cậu ấy.
Môi Alex chạm vào đó. Hơi nóng lan tỏa. Đây không phải sàn khiêu vũ, và cũng không có ai đang dõi theo chúng tôi. Môi Lowell khi trước chỉ chạm lên găng tay, nhưng lần này tôi lại đang để tay trần.
Tôi chợt nhớ đến lời quản lý ký túc xá từng nói về "hành vi trụy lạc". Bây giờ tôi mới hiểu tại sao anh ta lại nói vậy. Bụng tôi căng thắt.
Chuyện này đúng là có hơi trụy lạc thật…
Không biết đã trôi qua bao lâu, lòng bàn tay bắt đầu ngứa ran. Tôi nhận ra Alex cuối cùng cũng thở ra.
“Thì ra là cảm giác này.”
“……Cái gì?”
“Giờ thì tôi đã hiểu tại sao điện hạ Edward lại ghét tôi.”
Tôi chẳng hiểu gì cả.
Alex còn hiểu Edward hơn cả tôi sao?
“Điện hạ sẽ không hiểu đâu.”
Alex nói như thể điều đó là hiển nhiên. Như thể đây là một lý do mà tôi vĩnh viễn không thể hiểu được.
Tôi không tin điều đó.
Chỉ có lý do không muốn nói với người khác, chứ không có lý do nào là không thể nói ra.
Lòng bàn tay tôi vẫn còn ngứa ran. Nhưng hơi nóng ấy đã tan biến trong lúc tôi quay về sàn khiêu vũ.
Edward, người vừa mất đi bạn nhảy, đã rời đi, Grey cũng vậy.
***
Buổi vũ hội thực sự đã tạo ra vô số tin đồn.
Từ “Cô gái của điện hạ Edward là ai?” cho đến “Sự cố xảy ra trong vũ hội”, “Cô gái đã cho hoàng tử leo cây”, hay “Ai sẽ là người nhận được điệu nhảy đầu tiên của điện hạ?”
Hầu như tất cả đều xoay quanh Edward và Idella.
Idella nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý. Tôi nghe nói thư mời đang được gửi đến cô ấy tới tấp.
Chuyện đó thế nào cũng được.
Nhưng có vẻ như Idella đang hiểu lầm Edward. Đừng nói đến việc tích lũy hảo cảm, cô ấy còn đang làm giảm nó thì đúng hơn.
Tôi đã cố gắng giúp cô ấy hóa giải hiểu lầm, nhưng có thành công hay không thì phải chờ xem diễn biến sự kiện tiếp theo mới biết được.
Sự kiện kiểm tra kết quả học tập.
Đêm vũ hội vừa qua đi, thì một “quả bom” khác xuất hiện: Kết quả thi giữa kỳ được công bố.
Thế giới này chẳng hề quan tâm đến quyền lợi của học sinh, bởi vậy mà bảng thành tích và thứ hạng của toàn bộ học viên bị dán công khai trên bảng thông báo của hội học sinh.
Tôi nhìn thấy Idella và Edward chạm mặt nhau trước bảng kết quả.
Trong game, nếu nhân vật có thể chinh phục và nữ chính gặp nhau, đó luôn là một cơ hội tốt. Nếu chọn đúng lựa chọn đối thoại, hảo cảm sẽ tăng lên. Mà lựa chọn này cũng không quá khó đoán.
Edward và Idella nhận ra nhau. Với khoảng cách chiều cao vừa phải, Idella phải hơi ngước lên, còn Edward lại cúi đầu xuống một chút.
Ấy thế mà, cả hai không nói với nhau dù chỉ một câu chào. Họ hoàn toàn phớt lờ đối phương, chỉ lặng lẽ đứng bên nhau xem bảng xếp hạng, rồi quay lưng đi theo lối cũ của mình.
“…….”
Không chào hỏi luôn sao?
Tôi chặn Idella lại khi cô ấy bước ra khỏi hội học sinh. Ban nãy, gương mặt cô ấy trông vô cùng âu lo, nhưng khi thấy tôi, cô ấy liền nở nụ cười rạng rỡ.
“Chào buổi sáng, điện hạ. Ngài đến để xem kết quả sao? Bây giờ bên trong không có ai, ngài có thể xem thoải mái đấy.”
Nếu tôi là nhân vật công lược, thì sự thay đổi trong thái độ này hẳn sẽ khiến tôi xót xa lắm.
Thật may là người đứng đây không phải Geoffrey thật sự.
“Hai người vẫn chưa làm hòa à?”
“Edward. Hai người vừa đứng cạnh nhau mà? Cả hai không chào nhau luôn đấy.”
“Điện hạ ấy có ở đó sao? Tôi không để ý.”
Idella trả lời mà không hề chớp mắt.
Cô ấy không nhận ra mặt Edward ư?
“Nhưng mà, chúc mừng điện hạ nhé! Ngài đạt á khoa rồi! Thật tuyệt vời. Những quý tộc từng nói sẽ đánh bại ngài chắc phải xấu hổ lắm.”
“…….”
Tôi đã nộp bài thi gần như trắng trơn.
Nếu không đứng chót bảng với bài thi như vậy thì mới là chuyện lạ.
Nhưng vài ngày trước, một giáo sư đã liên lạc với tôi. Ông ấy nói rằng bài thi của Geoffrey đã biến mất không dấu vết.
Nếu không có giáo viên nào tò mò muốn biết thứ hạng của vị hoàng tử á khoa Geoffrey, có lẽ bài thi sẽ chỉ được phát hiện sau khi bảng xếp hạng được công bố.
Tôi rộng lượng nói:
“Không còn cách nào khác. Đã không có bài thi thì làm sao cho điểm được. Đành phải xử lý điểm 0 thôi.”
Giáo sư đáp lại trong nước mắt.
“Thần xin lỗi, điện hạ. Đây là lỗi quản lý kém của chúng thần. Giám thị coi thi sẽ bị treo lên xe ngựa và kéo đi một vòng quanh thành phố học viện. Xin hãy nguôi giận và tham gia thi lại.”
Để đổi lấy việc tha thứ cho giám thị, tôi phải tham gia kỳ thi bổ sung.
Gã giám thị, kẻ đã xém chết đi sống lại, vừa xem bài thi vừa lắm chuyện:
“Ôi chao, điện hạ. Ngài quên điền vào ô này rồi.”
“Trời ơi, cả ô tiếp theo nữa! Hẳn là điện hạ rất mệt mỏi. Nếu không phải do thần, hẳn ngài đã đứng đầu rồi… Hu hu. Thần đội ơn và cũng xin lỗi ngài, điện hạ.”
Hành động của ông đầy thiện ý, nhưng lại khiến tôi thấy phiền.
Và rồi, bài thi tôi nộp đạt á khoa.
Đến mức này thì tôi phải chấp nhận một sự thật. Geoffrey đạt á khoa là một thiết lập không thể thay đổi.
***
Tôi hỏi Idella.
“Idella, đã tìm được đối tượng kết hôn phù hợp chưa?”
“Vẫn chưa, điện hạ. Yêu đương thực sự khó quá…”
Idella giật mình, lập tức im bặt.
Tình huống này hoàn toàn trái ngược với ngày vũ hội. Cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt “Làm sao ngài biết?”
“Tôi đã nói sẽ giúp cô mà.”
“…Giúp gì cơ?”
“Bất cứ chuyện gì.”
Lẽ ra tôi nên nhận ra sớm hơn.
Thứ duy nhất người chơi có thể thay đổi chính là lộ trình công lược.
Buổi vũ hội đầu tiên là một sự kiện lớn, nhưng không phải là tất cả.
Nữ chính có thể tham gia những vũ hội khác cùng với nhân vật có thể chinh phục.
Người mà Dot cử đến đã tiếp cận vị hôn phu của nữ chính. Hắn ta đang chuẩn bị lên kinh.
Nếu tính thời gian hắn ta đến gặp nữ chính mất khoảng hai tuần, thì trong khoảng thời gian đó, tôi phải đẩy nhanh tiến độ sự kiện của Edward.
Tôi viện lý do như: “Xin lỗi thay cho sai lầm của Edward.” hay “Tôi đã bảo sẽ chúc mừng cô vì đạt á khoa mà.” để kéo nữ chính đến cửa hàng quần áo.
Chủ tiệm nhìn thấy nhan sắc thật của mỹ nhân tóc nâu, theo thói quen buột miệng khen ngợi:
“Ôi trời, hai vị thực sự rất đẹp đôi đấy.”
Sau đó, cô ấy liền bị ánh mắt chúng tôi làm cho câm nín.
“Nhận nhiều như vậy có ổn không?”
“Đương nhiên rồi. Ở vũ hội đầu tiên, cô còn chưa được khiêu vũ nữa mà. Hẳn là cô đã mong chờ lắm.”
Không biết có đúng là cô ấy mong chờ thật không, nhưng Idella đỏ mặt, rụt rè nhận lấy món quà.
Tôi và Alex mỗi người cầm giúp cô ấy hai túi, khiến Idella vô cùng áy náy.
Sau khi tạo cho cô ấy một món nợ ân tình, tôi dẫn cả nhóm vào một quán cà phê.
Hỏi thăm chủ quán thì được biết quản lý ký túc xá cùng bè lũ của anh ta không còn xuất hiện nữa.
Chúng tôi gọi bánh kem đầy kem tươi và dâu, cà phê đen đắng, rồi gói thêm macaron cùng các loại bánh ngọt khác để gửi ở quầy.
Những đề nghị khó chấp nhận thì nên đưa ra sau khi đã làm đối phương vui vẻ.
Nữ chính vừa ăn đồ ngọt đã trở nên rạng rỡ hẳn. Cô ấy thở dài một cách mãn nguyện, khiến tôi có cơ hội lên tiếng.
“Kế hoạch của cô thế nào rồi?”
“Thực ra, tôi đã định tận dụng cơ hội khi khiêu vũ để trò chuyện với các quý tộc khác. Biết đâu sẽ có người dành cho tôi thiện cảm. Bạn tôi bảo yêu đương bắt đầu như vậy đấy.”
“Bạn?”
Bạn cùng phòng của nữ chính chính là nhân vật hướng dẫn người chơi trong phần mở đầu game. Tôi nhớ cô ấy có tên, nhưng lại không thể nhớ rõ.
Xem ra, nữ chính đang tận dụng rất tốt các tính năng của trò chơi mà tôi không hay biết.
Trong game, nữ chính thường nghe tin tức về các sự kiện trong học viện từ người bạn này. Vì bản thân cô ấy quá bận rộn với công việc, nên gần như đã bỏ lỡ toàn bộ cuộc sống học viện năm nhất.
“Yêu đương là như vậy à?”
“Điện hạ đã từng yêu chưa?”
“Chưa bao giờ.”
“Nhưng chẳng phải ngài thường xuyên tham dự các vũ hội sao?”
Có vẻ cô ấy đã hiểu lầm về vũ hội.
“Cơ hội nhiều không có nghĩa là ai cũng có thể yêu đương.”
Cũng chẳng cần phải giải thích rõ làm gì.
“À… đúng thật. Thật đáng lo.”
Idella trông có vẻ nghiêm túc hẳn.
“Không sao đâu. Cô làm được mà.”
Tôi động viên cô ấy. Dù sao Idella cũng là một nhân vật có thể lựa chọn hai hoàng tử.
Cô ấy kéo Alex, người từ nãy giờ không tham gia câu chuyện, vào cuộc trò chuyện.
“Còn ngài Bá tước Baumkuchen thì sao? Ngài đã từng yêu ai chưa?”
Alex đang nhai bánh, chợt quay sang nhìn tôi.
Tôi đinh ninh là cậu ấy chưa có kinh nghiệm, nhưng rồi, sự im lặng kéo dài.
“Có sao?”
“Lúc còn rất nhỏ…”
Nhỏ ư? Nhưng cậu bây giờ vẫn còn nhỏ mà?
“Thật đáng nể! Ngài đã bắt đầu như thế nào vậy?”
Alex lúng túng, đưa mắt nhìn tôi như thể đang tìm kiếm sự cứu trợ.
“Thật sự là lúc còn rất nhỏ. Chuyện cũ lắm rồi nên cũng không nhớ rõ…”
“Vậy lúc đó ngài đã bắt đầu thế nào?”
“Đúng rồi đấy.”
Trong ba người ở bàn này, Alex là người có kinh nghiệm tình trường phong phú nhất.
Mặc dù là so với hai người đều có kinh nghiệm bằng 0, nên nói là “phong phú” thì cũng hơi quá…
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 153
10.0/10 từ 16 lượt.
