0 And 1

Chương 152


“Tôi… Điện hạ?”


Cả ba người đều đứng sát tường, không ai có thể trốn sau lưng ai. Edward khoanh tay, lùi lại, như thể đang quan sát diễn biến tình hình.


Điều đó không sao cả, vì tôi chỉ là người ngoài cuộc. Nhưng cậu ấy lại là bạn nhảy của nữ chính. Khi cậu ấy giữ im lặng, tình huống bỗng trở nên kỳ lạ.


Nữ chính nhìn chằm chằm vào Edward, khuôn mặt dần trở nên cứng ngắc. Cô ấy định nói gì đó, nhưng rồi lại nhìn quanh trước khi quay ngoắt người bỏ đi.


Đi đâu vậy?


Khung cảnh lãng mạn với điệu nhảy, ánh đèn lấp lánh và những lời trầm trồ của những người xung quanh… tất cả như tan biến trong chớp mắt.


Edward, cậu đang làm cái quái gì vậy? Đây có phải lúc để đứng đó tán gẫu với Grey không?


Cậu không định yêu đương à?


“Khoan đã.”


Tôi vội đưa ly rượu cho ai đó rồi đuổi theo nữ chính.


Idella dù đi giày cao gót nhưng bước chân vẫn rất nhanh. Tôi gần như phải chạy trên hành lang để đuổi kịp cô ấy. Chỉ đến khi ra khỏi hội học sinh, chạy đến lối đi dạo, tôi mới bắt kịp được.


“Ôi trời! Sao lại có người như thế chứ?”


Cô ấy giận dữ đá vào một cái cây.


Những chiếc đèn treo lủng lẳng trên cành cây rung lên dữ dội. Liệu chúng có rơi xuống không?


Quan trọng hơn… cô ấy vẫn đang đi giày cao gót, đúng không?


Idella khom người, ôm lấy chân. Có vẻ như bàn chân đang đau nhức. Tôi không chắc liệu gót giày có bị gãy không.


“Idella?”


“Ai… Điện hạ?”


Cô ấy giật bắn mình đứng dậy, cố gắng lấy lại biểu cảm bình tĩnh. Nhưng hơi thở gấp gáp đã tố cáo cô ấy.


“Chuyện gì đã xảy ra vậy? Mối tình đầu của cô là Edward à?”


“Mối tình đầu? Hả? Ý ngài là… À! Chuyện đó! Đúng vậy!”


Idella rõ ràng vừa mới nhận ra ý nghĩa của từ "mối tình đầu" và trả lời một cách qua loa. Cái gì mà ‘đúng vậy’ chứ?


“Có vẻ cô với mối tình đầu của mình đang tiến triển tốt nhỉ. Tôi không cần phải giúp gì nữa rồi.”


“Ừm, đúng thế.”



“Nhưng hai người lại cãi nhau à?”


Tại sao sự kiện này lại thất bại? Việc nhân vật quần chúng làm đổ rượu cũng là một phần của cốt truyện mà.


Có phải ở đây nữ chính cần thực hiện một hành động đặc biệt nào đó không? Có phải đây là một sự kiện có lựa chọn không?


Hãy nhớ lại nào. Khi bị đặt vào tình huống khó xử trong vũ hội, nữ chính sẽ nhìn về phía Edward và…


 


-"Điện hạ, váy của tôi bị bẩn rồi, tôi nghĩ mình nên về trước."
-"Điện hạ, ngài có thể cho tôi mượn khăn tay được không?"
-(Lặng lẽ khóc không nói gì)
Đây là một sự kiện có lựa chọn!


 


Chính nữ chính là người yêu cầu khăn tay, không phải Edward tự đưa!


Sau đó, Edward vì ngạc nhiên mà đưa khăn tay cho cô ấy. Nữ chính dùng chiếc khăn tay để che vết bẩn trên váy, buộc lại như một chiếc nơ. Lúc đó, Edward mới chìa tay ra! Đồng thời tăng thiện cảm!


“Giờ thì không còn thấy vết bẩn nữa rồi.”


Anh ấy mỉm cười nói, khiến nữ chính xao xuyến. Đồng thời, cô ấy cũng có một chút lo lắng, kiểu như: ‘Đừng nói với tôi là ngài chỉ nhìn thấy mình tôi đấy nhé.’


May mắn thay, Edward không nói gì tương tự, mà chỉ nhẹ nhàng bảo:


“Muốn nhảy không? Thật tiếc nếu rời khỏi vũ hội mà chưa khiêu vũ lần nào.”


Hai người khiêu vũ trong không gian lãng mạn, trong khi nhân vật phản diện tức tối rời đi! Đó mới là kịch bản đúng của sự kiện này!


 


 


Làm ơn, nếu muốn nhớ thì hãy nhớ cho đúng chứ!


“Hả? Tôi với Điện hạ Edward á? Làm gì có chuyện đó. Chúng tôi không hề cãi nhau. Chỉ là tôi lỡ tay làm bẩn váy thôi.”


Nữ chính mỉm cười hiền lành.


“Thế sao cô lại đá cây?”


“…Ngài thấy rồi à?”


“Tôi biết tính cách Edward có hơi kỳ quặc.”


Biểu cảm của nữ chính lập tức giãn ra.


“Đúng không?”


Edward, rốt cuộc cậu đã làm cái quái gì vậy?



Chúng tôi di chuyển vào khu vườn phía sau. Alex lặng lẽ đi theo, tôi nhờ cậu ta đứng canh giúp.


Idella có vẻ miễn cưỡng nhưng vẫn nói ra sự thật.


“Thật ra, tôi đã nói dối Điện hạ. Edward không phải là mối tình đầu của tôi.”


Tôi biết ngay mà.


“Edward chỉ hỏi tôi có muốn đi dự vũ hội cùng không, và tôi đã đồng ý. Ngài ấy cũng không có tình cảm gì với tôi đâu, nên ngài không cần lo lắng. Chúng tôi không có quan hệ gì cả.”


“À, thật sao?”


“Đúng vậy.”


Idella khẳng định chắc nịch.


Một bức tường kiên cố.


 


“Edward có vẻ quan tâm đến cô đấy.”


“Không đời nào.”


“Có ai lại mời một người mình không quan tâm làm bạn nhảy không?”


“Chuyện đó thì...”


Idella nhìn tôi một lúc rồi ngậm miệng lại. Cô ấy mỉm cười.


“Tôi nghĩ ngài ấy chỉ có lòng tốt thôi. Điện hạ Edward cũng cần một bạn nhảy mà. Chúng tôi ra sàn nhảy để giúp đỡ lẫn nhau.”


“Vậy à.”


“Nhưng mà...”


“Hửm, nhưng mà sao?”


Có vẻ sắp có chuyện đây.


“Không có gì đâu.”


Gì cơ?


Idella trông như đang che giấu điều gì đó cực kỳ quan trọng. Ánh mắt cô ấy dần dần lảng tránh.


Tôi làm vẻ mặt giống như khi dỗ dành những tiểu đồng hầu. Một gương mặt thể hiện rằng, dù cô ấy nói gì đi nữa, tôi cũng sẽ tin. Mánh này thường rất hiệu quả với các tiểu đồng.


“Không sao đâu, cứ nói đi.”



“Điện hạ Edward đã làm đổ rượu vang lên váy của tôi!”


“Cái gì?”


Idella giật mình đưa tay bịt miệng, rồi cúi đầu xuống.


“Có thể tôi nhầm lẫn thôi.”


Tôi nhẹ nhàng thả tay đang nắm lấy cánh tay cô ấy xuống.


“Có thể cô nhầm lẫn thật.”


Cô ấy cúi đầu thấp hơn.


“Nhưng cũng có thể không nhầm. cô có lý do để nghĩ như vậy, đúng không?”


“Tôi đã nhìn thấy.”


Idella tránh ánh mắt tôi khi nói. Trông cô ấy như thể đã chắc chắn rằng tôi sẽ không tin cô ấy. Tôi bèn hùa theo trước.


“Hắn đúng là tệ thật. Làm vậy mà còn không xin lỗi à?”


“Ngài tin tôi sao?”


Idella ngạc nhiên. Có vẻ cô ấy tin rằng không ai sẽ tin lời mình. Nói chuyện nhầm lẫn chỉ là cái cớ. Dù sao thì việc đi chỉ trích một hoàng tử cũng chẳng dễ dàng gì.


Trong game, nếu nữ chính bị dồn vào tình huống oan ức, thì lời chứng của cô ấy luôn đúng một trăm phần trăm.


Ngay cả khi không cần đến quy luật game mà Yoo Yeon-ho đã nói với tôi đến mòn tai, tôi vẫn có thể chắc chắn rằng Idella đang nói sự thật.


“Cô đã tận mắt nhìn thấy mà.”


“Nhưng mà, có lẽ tôi vẫn nhầm...”


“Tại sao cậu ấy lại làm vậy nhỉ?”


“Tôi nghĩ đó là tai nạn thôi. Đôi khi, tay mình có thể vô tình đụng vào gì đó mà.”


Idella còn đang cố biện hộ cho Edward nữa.


“Tôi sẽ thay cậu ấy xin lỗi cô. Đừng nghĩ cậu ấy quá tệ. Dù sao thì đúng là cậu ấy không tốt thật... Nhưng chắc không có ác ý đâu. Có khi cậu ấy chỉ muốn thân thiết với cô thôi.”


“Thân thiết á?”


“Ừ, chỉ là kết quả có hơi khác một chút so với dự tính thôi.”


“Wow.”


Idella trông chẳng có vẻ gì là tin tưởng cả.



Một sự kiện nơi Edward bày trò để tiếp cận nữ chính.


Edward vốn không phải là người điềm tĩnh hay lạnh lùng. Vậy thì tại sao trong game, dù thích nữ chính, cậu ấy vẫn cư xử như một khúc gỗ chứ?


Giờ thì tôi đã hiểu. Không phải cậu ấy vô cảm, mà là cậu ấy luôn bày trò sau lưng.


cậu ấy cố tình làm đổ rượu, sau đó sẽ nói kiểu như: “Ôi trời, hãy dùng khăn tay của ta đi.” Hay “Ta sẽ đứng về phía nàng, cùng nhau khiêu vũ nào.”


Sự kiện hẹn hò của cậu ấy cũng là một màn kịch được lên kế hoạch cẩn thận, để làm như thể “Ô, trùng hợp làm sao, chúng ta lại đi chơi cùng nhau.” Nhưng thực ra, cậu ấy đã chọn ngày từ trước để đảm bảo chỉ có hai người họ mà thôi.


Hóa ra, bí mật về tính cách của Edward trong game chính là cậu ấy là bậc thầy trong việc bày mưu tính kế.


“Edward là kiểu người ngoài lạnh trong nóng. Cô biết không, cậu ấy có nhiều chuyện buồn trong lòng nên chẳng dễ dàng thân thiết với ai đâu.”


“Ồ, vậy à.”


“Việc cậu ấy chủ động mời cô làm bạn nhảy là chuyện rất hiếm đấy. Tôi chưa từng thấy cậu ấy chủ động tiếp cận ai bao giờ.”


 


Tôi ra sức biện hộ cho Edward. Vì nữ chính đặc biệt đối với Edward. Cô ấy cần phải nhận ra điều đó. Như vậy mới dễ công lược cậu ấy chứ.


Có vẻ như tôi đã thuyết phục được cô ấy. Gương mặt cau có của Idella dần giãn ra, rồi cô ấy bật cười từ lúc nào không hay.


“Nhưng mà tôi vẫn tiếc cái váy lắm. Đây là bộ váy mà điện hạ đã tặng cho tôi. Xin lỗi nhé.”


“Sao cứ phải xin lỗi hoài thế? Lại đặt may bộ khác là được mà.”


Tôi dừng lại giữa chừng, nhìn thẳng vào Idella. Cô ấy nhoẻn miệng cười.


Cô ấy biết tôi là người đã gửi váy đến.


“Sao cô biết?”


“Vì điện hạ luôn giúp đỡ tôi mà.”


Tôi đã giúp đỡ cô ấy khi nào nhỉ? Hay từ ‘luôn giúp đỡ’ có một ý nghĩa khác mà tôi không biết?


Ánh đèn treo trên cây phản chiếu xa xa. Ở nơi tối thế này, tôi không thể phân biệt rõ mặt cô ấy, nhưng khuôn mặt Idella như đang lấp lánh.


Giống như ánh mắt của Alex hay Dot vậy. Các nhân vật tốt bụng trong thế giới này đều dễ dàng cảm động và tin tưởng Geoffrey là người tốt. Tôi cảm thấy điều tương tự từ Idella.


“Nhưng mà này, đừng có phải lòng tôi đấy.”


Tôi nghĩ Idella sẽ lại cười. Cười ngượng ngùng rồi nói “Không đời nào.”


Thế nhưng, cô ấy nhìn tôi bằng vẻ mặt nghiêm túc, không hề có ý cười.


“Dĩ nhiên rồi. Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.”


 


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 152
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...