0 And 1

Chương 131


Cherenia thực lòng ngưỡng mộ Hoàng tử Geoffrey đến mức sẵn sàng tìm đến cả quán cà phê mà ngài ấy quản lý. Đó không phải là tình yêu, mà là sự tôn sùng—một cảm xúc mà Lowell chưa từng trải qua bao giờ.


Cherenia nhìn quanh một lượt, rồi kéo Lowell sát vào tường. Họ đứng ở rìa sảnh tiệc, thậm chí còn khuất hẳn vào một góc nơi ngay cả những người thích làm "bình hoa" cũng không đứng.


“Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Tôi biết cậu không kén chọn, nhưng lại với tới cả hoàng tử sao? Cậu điên rồi à?”


“Cậu nghĩ tôi có thể với tới một người như ngài ấy chỉ vì muốn là được chắc? Khoan đã, rốt cuộc cậu coi tôi là loại người gì vậy?”


“Trời đất ơi, Lowell. Tôi chẳng quan tâm cậu hẹn hò với ai đâu. Nhưng mà là hoàng tử đấy! Ngài ấy không phải người mà cậu có thể tùy tiện quyến rũ.”


“Tôi không có quyến rũ ngài ấy!”


Cậu đã đoán trước được chuyện này, nhưng Cherenia vẫn đang quá kích động để nghe lọt tai bất cứ điều gì.


Cô ấy tiếp tục trách móc tôi một hồi, rồi bất chợt hạ giọng. Nhưng không phải vì đã tin rằng cậu vô tội.


“Ôi, Lowell. Đương nhiên là cậu sẽ nói cậu yêu ngài ấy. Nhưng người ta sẽ cho rằng đó chỉ là lời bịa đặt thôi.”


Lâu lắm rồi tôi mới thấy oan ức thế này. Cái cảm giác bực bội vẫn thường có trong các buổi họp mặt gia đình đang dâng lên tận cổ.


“Ngài ấy mới là người quyến rũ tôi trước!”


“…Cậu nói gì cơ?”


Cherenia đưa cả hai tay lên che miệng. Cậu thoáng nghĩ mình vừa lỡ lời, nhưng không.


Hoàng tử chắc sẽ rất hài lòng với câu này. Như thể giọng ngài ấy đang vang lên bên tai cậu: “Lowell, cậu làm tốt lắm.”


Vì kế hoạch của hoàng tử không phải là lan truyền tin đồn Lowell là người đồng tính. Mà là lan truyền tin đồn hoàng tử là người đồng tính và phóng túng.


Nhưng tại sao chứ?


Alex Baumkuchen chẳng hề quan tâm, nhưng cậu thì có thể đoán ra ý định của hoàng tử khi nói về hôn nhân của chính mình.


Ngài ấy muốn biến mình thành kẻ xấu.


Một kẻ lợi dụng thân phận hoàng tử để tán tỉnh đàn ông dân thường.


Ai mà tin chuyện hoang đường đó chứ?


Nhưng rồi cậu nhớ lại khoảnh khắc hoàng tử nói: "Tôi sẽ tung tin đồn rằng mình là người đồng tính." Khi ấy, ngay cả cậu—một người có tư duy linh hoạt hơn nhiều kẻ khác—cũng bị chấn động.


Bất cứ ai cũng sẽ bàng hoàng.


Nếu chính hoàng tử là người chủ động bày ra dáng vẻ quyến rũ, rồi tung tin khắp nơi, thì e rằng những kẻ đầu óc bảo thủ sẽ tin thật mất.


Một kế hoạch có khả năng thành công quá cao mới thật sự đáng sợ. cậu có nên cứ thế bị cuốn theo kế hoạch của hoàng tử mà không hề biết mục đích thực sự của ngài ấy không?


Nếu là một kế hoạch giúp hoàng tử củng cố danh tiếng, cậu sẽ không ngần ngại giúp đỡ. Cha cậu cũng sẽ hài lòng, bản thân cậu cũng chẳng chịu thiệt hại gì.


Nhưng nếu kế hoạch này thất bại, không chỉ cậu mà cả gia tộc cũng sẽ gặp rắc rối.


Vậy nên lựa chọn tốt nhất cho cậu là vào vai nạn nhân trong kế hoạch này.


-Hoàng tử cũng đã cố tình để vị trí đó dành cho tôi.



Hôm nay, cậu chỉ cần làm đúng một chuyện—kết thúc mọi thứ với hoàng tử.


Nhưng khoan đã… cậu còn chưa từng hẹn hò cơ mà, sao lại thành thế này chứ…


“Hoàng tử thực sự…?” Cherenia đặt hai tay lên má, vẻ hoang mang cực độ. “Tôi… tôi vừa nghe được một chuyện nghiêm trọng mất rồi… Sao cậu lại nói với tôi chuyện này, Lowell?”


cậu chọn cách mà người ta thường làm khi đầu óc rối bời—tạm gác lại vấn đề.


“Vậy thì đừng nói với ai là được mà.”


“Đúng là vậy… nhưng mà, cậu cũng không cần nói với tôi ngay từ đầu chứ?”


“Tôi cũng đang rối lắm đây, Cherin. Là bạn bè, cô nên chia sẻ mối lo này với tôi chứ. Cô nghĩ tôi phải làm sao khi hoàng tử lại đối xử với tôi như vậy?”


cậu cố tình làm giọng mình nghe có vẻ đáng thương. Khi ánh mắt cậu thoáng chút u ám, giọng của Cherenia cũng trở nên dịu đi.


“Cũng đúng nhỉ, Lowell. Cuối cùng thì cậu cũng gặp phải đối thủ xứng tầm rồi. Tôi biết kiểu gì cũng đến ngày cậu phải trả giá cho những trò trăng hoa của mình. Mà hoàng tử đã có tình cảm với hiệp sĩ Alex Baumkuchen rồi mà…”


“…Cái gì?”


“Không phải chúng ta đang nói về chuyện đó sao?”


“Cô đang nói cái quái gì thế?”


“Nhỏ giọng thôi, Lowell. Chúng ta đang bàn chuyện bí mật đấy.”


Lần đầu tiên trong đời có người bảo cậu phải biết nắm bắt bầu không khí. Nhưng hơn cả sự bối rối, cậu nhận ra một chuyện cấp bách hơn.


 


“Điện hạ yêu ai cơ?”


 


“Cậu đang nói gì vậy, Lowell?”


Cherenia nhìn cậu với vẻ bối rối.


“Có dấu hiệu gì à? Cậu là người hâm mộ trung thành của điện hạ còn gì? Ngài ấy từng có mối tình nào trước đây không…?”


 


Càng nói, biểu cảm của Cherenia càng trở nên kỳ lạ.


Cô ấy bặm môi, rồi cắn chặt, như thể đang cố nhịn cười.


Lowell im lặng. Cậu cảm nhận được hơi nóng bốc lên mặt mình.


Cô ấy chỉ đang để trí tưởng tượng bay xa như mọi khi thôi. Người phản ứng kỳ lạ lại chính là mình.


“Cậu thực sự đang hẹn hò sao?”


“Không phải mà!”


“Điện hạ thực sự chấp nhận cậu à? Thật không thể tin được. Tại sao lại là cậu? Cậu có gì để mà tin tưởng cơ chứ?”


Cherenia lắc đầu, tặc lưỡi, chẳng buồn nghe lời thanh minh của Lowell, khiến cậu tức đến mức không nhịn được.



“Không phải đâu! Ngài ấy là một anh hùng đấy. Cậu ấy từng ra chiến trường để bảo vệ đất nước, và rồi hóa ra tất cả chỉ vì hoàng tử! Một câu chuyện tình đẹp như thế, mà nếu cậu chen vào, nó chỉ còn là một mớ bi kịch tầm thường mà thôi. Mấy câu chuyện 'tên sát gái hoàn lương' chán lắm.”


“Tôi không có hứng thú với gu của cô đâu.”


“Vậy nên chuyện này là thật à? Lúc ở quán cà phê cậu không nói gì cả mà? Cậu giả vờ không biết à? Cậu cố tình trêu tôi đúng không? Trời ạ, tim tôi đập thình thịch rồi đấy. Cậu đóng kịch giỏi quá nhỉ?”


Cô ấy khoanh tay, như thể đã nắm được bằng chứng không thể chối cãi.


Lowell không trả lời. Lông mày Cherenia nhướng lên, nhưng rồi lại hạ xuống khi nhận ra cậu chẳng có phản ứng gì thú vị.


“Cậu bị làm sao vậy? Rốt cuộc là thế nào?”


“Cô có thể im lặng một chút không?”


“Không phải đùa đâu nhé? Điện hạ thực sự quyến rũ cậu sao? Hay là cậu mới là người bị thu hút trước?”


Đôi mắt Cherenia ngày càng mở to.


Lowell định đưa tay bịt miệng cô ấy lại, nhưng rồi thay đổi ý định sau khi nhìn quanh. Cậu  nhanh chóng chọc nhẹ vào hông cô. Cherenia thở hắt ra, lập tức im lặng.


“……”


“……”


“……Có phải bá tước phu nhân không?”


“Ôi, mẹ tôi! Tôi đi đây.”


Cherenia liếc nhìn Lowell, rồi nâng váy lên và cúi chào một cách tao nhã, như thể đang đối diện với một người xa lạ. Nhưng miệng cô ấy thì nói một chuyện hoàn toàn khác.


“Tôi sẽ không lan truyền chuyện này đâu. Nhưng nếu có gì muốn nói, nhất định phải bàn với tôi đấy. Tôi rất giỏi nghe tâm sự tình cảm, lại còn kín miệng nữa.”


Chắc chắn là vậy rồi.


“Rất hân hạnh được trò chuyện với tiểu thư Flambé.”


Lowell đặt tay lên ngực, cúi đầu một cách lịch sự.


Cậu nhìn theo bóng Cherenia chạy lóc cóc về phía mẹ mình.


Nhưng đây không phải là vấn đề tình cảm.


Đây là vấn đề về những hành động kỳ quặc của Hoàng tử Geoffrey.


Và nếu là chuyện đó, thì Lowell chính là chuyên gia. Dù gì thì, cậu  cũng đã sát cánh giúp đỡ hoàng tử từ năm mười lăm tuổi.


Lowell Mont Blanc đã trở thành một thương nhân tài giỏi từ năm mười lăm. Mà không, chẳng có ý nghĩa gì khi hỏi “thế nào là một thương nhân tài giỏi” hay “làm sao để khẳng định điều đó.” Vì cậu  đã gặp hoàng tử vào năm mười lăm tuổi.


Lần đầu Lowell có chút lương tâm và xen vào chuyện của hoàng tử, không hiểu sao ngài ấy lại xem cậu như một ứng viên sáng giá cho vị trí thương nhân.


Hoàng tử thậm chí còn nói thẳng: “Nếu cậu đưa hàng hóa đến hoàng cung, ta sẽ giúp cậu bán.”


Và thế là Lowell lập tức trở thành viên ngọc quý của cha mình.


-"Không hiểu con làm cách nào mà có được lòng tin của hoàng tử. Thật đáng kinh ngạc."


Cha cậu tỏ ra kỳ vọng, nhưng điều đó chẳng quan trọng lắm. Dù sao thì, một khi đã có cơ hội bước chân vào hoàng cung, cậu cũng không thể không tìm hiểu về hàng hóa.



Đó không hẳn là buôn bán, mà giống như buổi trò chuyện để làm hài lòng hoàng tử thì đúng hơn. Dù gì thì, đây cũng chỉ là một lần thử nghiệm. Cha cậu  chỉ giao nhiệm vụ đơn giản: “Hãy tìm hiểu sở thích của hoàng tử.”


Mà thật ra, người cần tìm hiểu điều đó vốn không phải là Lowell, mà là thương nhân lão luyện đi cùng cậu.


Nhưng hoàng tử lại chỉ nói chuyện với Lowell.


Dù Lowell có mô tả về sản phẩm nào đi chăng nữa, hoàng tử vẫn chỉ gật đầu.


Mà ở hoàng cung, một cái gật đầu đồng nghĩa với việc sẽ mua.


Thế là, các hầu cận của hoàng tử bận rộn chạy tới chạy lui, chuyển hết bình gốm, thảm lông, vòng cổ, gương soi từ chỗ này sang chỗ khác.


Không hề có sự thống nhất nào về thể loại hay phong cách của những món đồ được mua.


Dù vậy, đây cũng là một kết quả tốt. Vì ít nhất, vài món đồ xa xỉ khó bán đã được tống khứ. Người thương nhân đi cùng cũng hoàn toàn hài lòng.


 


Lowell biết rằng mình không nên mở miệng, nhưng cậu không thể ngăn bản thân cất lời.


"Khoan đã… ngài thực sự có thể cứ thế mua bừa như vậy sao?"


"Cậu nói đây toàn là bảo vật còn gì. Những món đồ này đều là hàng cao cấp giúp ta thể hiện con mắt tinh tường của mình, đúng không?"


Đúng là cậu đã nói vậy.


"Nhưng chẳng có thương nhân nào lại đi nói thẳng rằng ‘Món đồ này vốn là hàng đặt riêng, nhưng người mua đã hủy đơn hàng vào phút chót, nên nó bị bỏ xó trong kho’ cả."


"Có món nào như vậy à?"


"Thanh bảo kiếm đó."


"Vậy sao? Nhưng nó đẹp mà."


"Ngài cũng đâu có định dùng nó, đúng không?"


Một kỵ sĩ chắc chắn sẽ không bao giờ diễn đạt theo kiểu đó.


Nhân viên của thương hội tái mặt, nghĩ rằng "Tên nhóc này vừa tự ký trát tử hình cho chúng ta rồi!" Nhưng Lowell thì không hề hoảng sợ.


Vì cậu biết vị hoàng tử này sẽ không trừng phạt người khác chỉ vì một lời nói suồng sã đến vậy.


Quả nhiên, hoàng tử chỉ mỉm cười: "Đúng là một thương nhân có mắt nhìn."


Thế là, chuyến ghé thăm tiếp theo của cậu vào hoàng cung coi như đã được đảm bảo.


Sau khi nhận ra hoàng tử đã để mắt đến Lowell, cha cậu bắt đầu đưa cậu theo trong những chuyến giao thương.


Không phải trước đó cậu chưa từng được đi cùng, nhưng kể từ lúc ấy, cậu bắt đầu xuất hiện trong cả những buổi đàm phán quan trọng.


"Một thương nhân giỏi giang"… Cậu chưa từng nghe ai nói câu đó với mình, dù chỉ là lời nói xã giao.


Cha của Lowell đúng là một thương nhân xuất chúng. Ông đã nhân số tài sản của mình lên gấp hàng trăm lần và thậm chí còn mua được một tước vị quý tộc.


Lowell có bốn người anh trai, nhưng mẹ của cậu là người duy nhất xuất thân quý tộc.


Bằng cách mua lại danh hiệu của một phu nhân quý tộc và đổi tên thương hội thành Mont Blanc, cha cậu dường như đã thỏa mãn được mặc cảm tự ti của mình.



Lowell tạo dựng mối quan hệ với hoàng tử, điều đó trở thành niềm tự hào to lớn của cha cậu.


Trong số các anh em, chỉ có một mình Lowell được vào Học viện Hoàng gia.


Cậu sống để phá vỡ kỳ vọng của cha mình, nhưng khi nhận ra thì cậu đã trở thành người được kỳ vọng nhất rồi.


Mà thôi. Chuyện đó chẳng quan trọng.


Khi ở nước ngoài, Lowell vẫn vui vẻ tận hưởng cuộc sống của mình.


Cha cậu nổi điên, liên tục quát tháo nhân viên của thương hội: "Tại sao không giữ thằng oắt đó trong tầm kiểm soát?" Nhưng chỉ có những nhân viên cấp dưới là khổ sở, chứ Lowell thì vẫn tận hưởng những ngày tháng thú vị của mình.


Thế nhưng, mỗi khi nhắc đến chuyện trở về vương quốc, cậu lại không thể dễ dàng gật đầu.


Dù gì thì, cậu đã mất công dụ dỗ hoàng tử và có được lòng tin của ngài ấy.


Đúng vậy. Lowell là người "đã dụ dỗ hoàng tử."


Giờ thì ngài ấy có thể bị lừa rằng mình là một thương nhân giỏi. Nhưng nếu đã chiếm được lòng tin của hoàng tử, thì có lẽ… cậu cũng có thể thử quyến rũ ngài ấy?


 


"Cậu về rồi à?"


Hoàng tử tin tưởng Lowell.


"Thay vì cứ để mọi người bàn tán, tốt hơn là nên chia nhóm nhỏ để làm nhiễu thông tin."


"Hay đấy. Cứ làm vậy đi."


Ý kiến của Lowell bắt đầu có trọng lượng.


Mình có thể tiếp tục như thế này sao?


Lowell hiểu rõ bản thân mình.


Cha cậu mong rằng người con trai mang dòng máu quý tộc của mình sẽ thể hiện phẩm chất cao quý, khác biệt hẳn với những người khác—như thể cậu là một loài rắn bạch tạng hiếm có vậy. Nhưng thực tế, Lowell chỉ là một đứa trẻ bình thường.


Và khi lớn lên, cậu ngày càng trở thành một đứa trẻ không hề quý tộc chút nào—ít nhất là dưới góc nhìn của cha mình.


Theo quan điểm của Lowell, chẳng có ai rảnh rỗi để lăng nhăng hơn giới quý tộc cả.


Vậy nên, nếu xét theo một khía cạnh nào đó, có thể nói cậu đã hiện thực hóa ước vọng của cha mình rồi.


Cậu sinh ra đã có tài ăn nói, có thể nói bất cứ thứ gì và thu hút sự chú ý của người khác.


Về ngoại hình thì khỏi phải bàn. Cậu không giống cha cũng chẳng giống mẹ, nhưng lại sở hữu nhan sắc rạng ngời. Các anh trai của cậu thì giống cha như đúc, nên có lẽ đó là một dạng di truyền cách đời.


Hai yếu tố đó là con đường dẫn người ta vào những rắc rối.


Và Lowell đã bước trên con đường đó để trở thành con người hiện tại.


Những buổi tụ tập mà cậu tham gia chưa bao giờ là những cuộc gặp nghiêm túc.


Đôi khi cậu cũng nói những điều rất thật lòng, nhưng chẳng ai tin đó là sự thật.


Cậu đã quen với việc lời nói của mình bị xem nhẹ.


Nhưng hoàng tử thì không.


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 131
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...