0 And 1

Chương 130


“Xét về mức độ bất kính, chẳng phải nhóm sinh viên cậu nhắc đến ban đầu còn tệ hơn sao?”


“Hả? Thật vậy à?”


“Việc nghi ngờ năng lực của hoàng tử không nghiêm trọng hơn à?”


“…Cũng đúng.”


Lowell trả lời với thái độ như thể chưa hoàn toàn đồng tình.


Có lẽ cậu ta nói đúng. Đối với một hoàng tử đang trong cuộc cạnh tranh giành ngôi vị kế thừa, tin đồn về chuyện yêu đương đồng giới có thể là một cú đánh chí mạng. Nếu phe Edward muốn bới móc, họ có thể đào bới không ngừng.


Chưa kể, dù tin đồn về sự xa xỉ của Geoffrey đang bị phá hỏng một cách không thể lường trước, vẫn còn không ít kẻ có cái nhìn tiêu cực về cậu ấy.


Trái tim tôi đập mạnh vì cảm giác bối rối trước một vận may bất ngờ. Geoffrey vốn là người mà dù có làm gì cũng chẳng bao giờ thành công, thế mà giờ đây, chuyện cậu ấy không hề chủ động lại đang tự động diễn ra sao?


Không, đây không phải là may mắn.


Một từ ngữ hoàn hảo lướt qua tâm trí tôi.


Đây là “chuyển nguy thành an.”


Sau vụ tập kích, Edward đã chấp nhận để Geoffrey tiếp cận mình. Cậu ấy không còn phản ứng tiêu cực khi tôi quan tâm và chăm sóc.


Vì Geoffrey cảm thấy tội lỗi nên việc cậu đối xử tốt với Edward cũng là điều đương nhiên…


Quán cà phê bắt đầu làm ăn thuận lợi, kéo theo đó là những tin đồn về Geoffrey được lan truyền.


Mà lại là kiểu tin đồn tôi vốn không đủ tự tin để chủ động tạo ra.


Mọi thứ đang diễn ra theo đúng quỹ đạo.



“Lowell, ý cậu là… hiện tại đang có tin đồn rằng ta là người yêu đồng giới?”


Vì sợ mình nghe nhầm do quá hưng phấn, tôi đã xác nhận lại.


“Không hẳn.”


Lowell lập tức đính chính.


Vậy là do tai tôi có vấn đề sao?


“Đó chỉ là những lời trêu đùa vô thưởng vô phạt thôi, điện hạ. Nhưng vẫn có rủi ro vì quá nhiều người đang thích thú với nó.”


Alex thả tay tôi ra. Gương mặt cậu ấy cứng lại.


“Điện hạ, thần sẽ đi gặp chủ tiệm quần áo đó và bắt bà ta giải thích rõ ràng.”


“Cậu ghét việc bị đồn chung với ta à?”


Đôi mắt Alex mở to.


“Đương nhiên là không, điện hạ. Thần rất vinh hạnh.”


“Tin đồn đã lan rộng đến đâu rồi? Có nhiều người đang bàn tán không?”


Lowell nhíu mày, chắp hai tay như đang cầu nguyện, rồi chống cằm trầm ngâm.


“Không phải là loại chuyện ai cũng có thể lớn tiếng bàn luận. Nhưng đây lại là một tin đồn thú vị, nên đang được truyền miệng trong giới quý tộc. Chưa lan đến những buổi tiệc lớn, nhưng chắc chắn đã phổ biến trong các salon quý phu nhân, bạn bè và người thân của họ… Rồi bạn của bạn, người thân của người thân…”


Lowell bắt đầu nói nghe như đang đọc một dãy số trong toán học.


“Nói cách khác, chỉ trong vài ngày mà tin đồn đã lan khá xa?”


“Chính xác, điện hạ. Thần chỉ là con trai một thương nhân, không dám tự nhận có quyền khuyên bảo ngài. Nhưng thần không chắc việc điện hạ tham dự vũ hội cùng Alex Baumkuchen có phải là lựa chọn đúng đắn không. Ít nhất, nếu có thêm người đi cùng thì…”



“Ừm… Dù có nhìn thần như vậy… Thần cũng nhận được thiệp mời, nên… thần có nên đi cùng không?”


“Cậu chịu giúp ôia chứ?”


Một người vừa tốt bụng vừa nhạy bén, quả là dễ lợi dụng.


Dù mục đích của tôi không phải là kéo cậu ta vào để ngăn tin đồn lan xa.


 


****


 


Chiếc xe ngựa chở ba người chúng tôi dừng lại trước một dinh thự nguy nga. Vì quãng đường di chuyển không quá xa, nên thời gian để lên kế hoạch không nhiều.


Khả năng ứng biến sẽ là yếu tố quyết định. Dù gì thì chúng tôi cũng sẽ không ở lại buổi tiệc quá lâu. Chỉ cần xuất hiện vừa đủ để trở thành tâm điểm bàn tán rồi rời đi là được.


Người hầu lớn tiếng thông báo sự xuất hiện của Hoàng tử Geoffrey.


“Điện hạ, ngài đã tới!”


“Phu nhân.”


Bá tước phu nhân Flambé—chủ nhân bữa tiệc—bước tới chào hỏi. Tôi nhận ra ngay mái tóc xoăn mềm mại và cử chỉ dịu dàng của bà ấy.


Lúc nhìn thấy tên trên thiệp mời, tôi đã không nhận ra ngay. Nhưng giờ thì tôi nhớ rồi—bà ấy từng là thị nữ bên cạnh Hoàng hậu. Khi tôi còn nhỏ, bà ấy thường ngồi uống trà cùng Hoàng hậu và dành cho tôi những lời khen khiến tôi không khỏi xấu hổ.


“Cảm ơn vì đã mời ta đến một buổi tiệc tuyệt vời thế này. Phiền bà nhắn lại với Hoàng hậu rằng ta vẫn khỏe mạnh và trông rất ổn nhé.”


Tôi biết Hoàng hậu sẽ nghe tin về tôi theo cách nào. Vì vậy, tôi liền đi thẳng vào trọng tâm.


Bá tước phu nhân bật cười, như thể tính cách bà ấy cũng vội vàng không kém.



“Ồ, nhìn ngài thế này thì ai cũng biết là ngài vẫn khỏe mạnh rồi. Nhưng tôi không ngờ là ngài còn có tin vui đấy.”


“Ta có tin vui gì được chứ? Ta chỉ là một người ngày ngày vùi đầu vào học tập ở Học viện. Nếu có chuyện gì đáng kể, thì đó chỉ là việc ta nhận ra hộ vệ của mình tài giỏi đến mức nào trong vụ tập kích vừa rồi.”


“Ôi trời.”


Bá tước phu nhân che miệng cười.


“Ngài nói vậy chứ, hiệp sĩ Baumkuchen vốn là một nhân vật tiếng tăm lừng lẫy. Chẳng phải danh tiếng của cậu ấy đã lan xa từ lâu sao?”


“Nhưng ta chưa từng ra chiến trường. Dù hộ vệ của ta có là anh hùng, ta cũng chưa từng tận mắt chứng kiến cậu ấy thực sự giỏi đến đâu. Nhưng khi rơi vào tình huống hiểm nguy, ta mới hiểu được cảm giác vững tâm thế nào khi có cậu ấy bên cạnh. Ta vốn đã biết cậu ấy dễ thương, nhưng không ngờ lại đáng tin cậy đến thế.”


“…Ngài nói gì cơ?”


Bá tước phu nhân thoáng sửng sốt, sau đó có vẻ như nghĩ mình nghe nhầm, bèn cười đầy ẩn ý.


“Điện hạ là một chủ nhân xuất sắc, vậy nên hiệp sĩ của ngài mới trung thành với ngài như thế.”


Mình hơi quá lời rồi sao?


Alex, người từ nãy giờ vẫn bình thản lắng nghe, chỉ đơn giản cúi đầu.


“Cảm ơn phu nhân.”


Dù cậu vốn đã có khí chất hiệp sĩ, nhưng hôm nay phong thái lại càng tỏa sáng hơn, thu hút mọi ánh nhìn xung quanh.


“Chỉ là tôi đang nói sự thật thôi. Điện hạ không gặp chuyện gì là may mắn nhất rồi. Đó cũng là phúc phận của vương quốc.”


Bá tước phu nhân nói với giọng điệu dịu dàng, chẳng khác gì lúc bà ấy trò chuyện cùng Hoàng hậu. Vì lời lẽ hoàn toàn không có gì sai trái, nên những quý tộc xung quanh cũng đồng tình.


Tôi nhanh chóng đổi chủ đề trước khi bà ấy có thể tạo ra bầu không khí kiểu ‘Nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay là Hoàng tử Geoffrey, cũng chính là vị quân chủ tương lai của vương quốc này.’


“À, suýt quên mất, ta vẫn chưa giới thiệu. Đây là Lowell Mont Blanc—con trai thứ năm của thương hội Mont Blanc. Ta tự ý đưa cậu ấy đến, không phiền chứ?”



“Bà đã gửi thiệp mời cho cậu ấy sao?”


“Đương nhiên rồi. Cậu Lowell đây có tài kinh doanh xuất sắc, hơn nữa còn thông minh, hiểu biết sâu rộng. Tin đồn về cậu ấy đã lan đến tận kinh thành. Tôi thực sự rất mong được gặp cậu ấy đấy.”


Bá tước phu nhân vươn tay về phía Lowell. Cậu ta lịch thiệp đặt một nụ hôn lên mu bàn tay bà ấy, rồi đáp lời.


“Đây là vinh hạnh của tôi, thưa phu nhân.”


Nụ cười rạng rỡ của Lowell khiến gò má bá tước phu nhân ửng hồng. Bà ấy khẽ reo lên một tiếng, sau đó thu gọn chiếc quạt lại và đảo mắt tìm kiếm gì đó.


“Người trẻ tuổi thì nên giao lưu với nhau mới phải. Lại đây nào. Con gái tôi sẽ giới thiệu cậu với mọi người. Cherin, con đâu rồi? Đưa cậu Lowell đến gặp gỡ bạn bè của con đi.”


Tôi có thể đoán trước chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.


Hoàng tử Geoffrey sẽ bị tách khỏi những người đi cùng, và rồi sẽ phải đứng một chỗ hàng giờ đồng hồ để nhận lời chào hỏi của toàn bộ quý tộc có mặt tại buổi tiệc.


Không thể để chuyện đó xảy ra được.


“Không được. Lowell sẽ ở lại bên cạnh ta.”


Tôi mỉm cười ngăn cản. Tiểu thư Flambé, người vừa bước đến gần, khựng lại. Bá tước phu nhân thì đưa quạt lên che miệng.


“Ồ… Xem ra điện hạ có chuyện muốn trao đổi riêng với cậu Mont Blanc nhỉ. Tôi xin lỗi.”


“Không, không có chuyện gì đặc biệt cả. Ta chỉ muốn giữ Lowell ở bên cạnh. Hiếm lắm mới gặp lại, ta không muốn cậu ấy bị người khác kéo đi mất.”


“À… Nếu vậy thì… Được rồi.”


Bá tước phu nhân có vẻ bối rối, không biết nên đáp thế nào.


Tiểu thư Flambé, ban đầu há hốc miệng, cũng nhanh chóng lấy lại vẻ thanh tao sau khi nhìn biểu cảm của mẹ mình.


Không biết có ổn không nhỉ?


Tôi nhìn sang Lowell. Nếu nói về khoản ứng phó với mấy chuyện kiểu này, cậu ta là chuyên gia rồi.


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 130
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...