0 And 1
Chương 123
Trước khi rời đi cùng Alex, bá tước Baumkuchen đột nhiên lấy tay vào trong túi và rút ra một thứ gì đó.
"Đây là yêu cầu của hoàng hậu, bảo tôi chuyển cho ngài."
Đó là một phong bì thư.
Có vẻ như thay vì giao nhiệm vụ chỉ huy lực lượng canh gác, hoàng hậu đã nhờ bá tước Baumkuchen giao thư cho tôi.
Khi tôi cảm ơn, bá tước chỉ nhẹ nhàng nói: "Cũng không phải là điều khó hiểu." Vậy là chẳng có chuyện gì lớn cả.
Sau khi chia tay với họ, tôi trở về phòng ký túc xá, mở thư trong phòng vắng.
-Con không sao chứ?
-Ta sẽ tin con. hãy cứ nói cho ta biết chuyện gì sảy ra.
-Mẫu Hậu có một số sự kiện mà con có thể an tâm tham dự.
-Hay phản hồi để ta thấy con vẫn an toàn.
Mặc dù tin hoàng hậu vẫn chưa rời khỏi lâu đài là một tin tốt, nhưng...
Ngay sau đó, hàng chục tấm thiệp mời rơi xuống. Đó là những thiệp mời tham dự các sự kiện xã giao tổ chức gần đây.
Ah, vậy mà từ xa mà làm được điều này?
Khả năng thu thập thông tin của hoàng hậu quả thật rất mạnh mẽ.
Nếu trước đây Joffrey tham gia tất cả các sự kiện này, chắc hẳn xã giao của anh ta đã có thể đạt được danh hiệu.
Tôi lật qua lật lại các thiệp mời.
Đó là thiệp mời gửi tới hoàng tử Joffrey. Những sự kiện mời những người có địa vị cao thường sẽ có thêm một người khác đi cùng, thường là người có mối quan hệ thân thiết với người mời.
Ví dụ như một nhân vật như công tước nhỏ Grey Cracker.
Có lẽ nếu có Gray đi cùng sẽ tốt hơn không? Tôi đợi Grey đến tận tối để hỏi xem cậu ta có tham gia không.
Nhưng Grey không quay lại. Cậu ta ở trong phòng vài ngày rồi lại biến mất, lần này dường như cậu ta đã quay lại thư viện.
Không còn cách nào khác. Chắc tôi phải mang người khác đi thôi.
---
Baumkuchen bá tước cảnh cáo con trai mình.
“Con không thể cứ bám lấy điện hạ như vậy. Con phải làm sao cho điện hạ cần đến con.”
“Cha đang nói gì vậy, rốt cuộc?”
“Đùa thôi mà. Cha cũng không được đùa sao? Mới nãy con suýt nữa đã ăn thịt con ta đấy. Trước mặt điện hạ, thái độ tôn kính như vậy là gì?”
Bá tước lầm bầm.
“Đừng có nói những lời kỳ quặc với điện hạ. Con sẽ tự giải quyết mà.”
“Con cái lúc nào cũng nghĩ tự mình lớn lên mà không cần ai giúp đỡ.”
“Cha vừa nói gì cơ?”
“À, không có gì.”
Bá tước Baumkuchen khụt khịt mũi. Dù chỉ nuôi một mình Alex, nhưng qua những gì các hiệp sĩ và binh lính kể lại, trẻ con lúc nào cũng như thế cả.
Được thấy hoàng tử lâu ngày, cách mà ngài ấy đối xử Alex với khiến bá tước cũng cảm thấy vui vẻ. Mục tiêu của Alex đã đạt được.
Ngay từ khi nhận được thư từ con trai nói rằng sẽ theo điện hạ đến học viện, bá tước đã đoán rằng hai người sẽ hòa thuận. Tuy nhiên, việc bá tước dẫn quân xuống học viện không phải là để chứng kiến cảnh thân mật của họ.
Mặc dù không phải là không có ý định đó.
“Vụ phục kích thế nào rồi?”
“Là lỗi của con.”
“Ta không muốn nghe những lời đó. Con ở đây mà lại không phát hiện ra người nào đang lại gần điện hạ sao?”
Alex thẳng lưng, điều chỉnh tư thế và bắt đầu trả lời một cách nghiêm túc.
“con không biện minh. Nhưng người tiếp cận điện hạ thì quá nhiều, khó mà phân biệt được ai là kẻ xu nịnh hay là kẻ khả nghi.”
“Vẫn thế à?”
“Dạ?”
“Vẫn còn như thế sao? Những người quanh Edward điện hạ thế nào?”
“Không thể nói là nhiều người.”
Bá tước vuốt cằm. Edward là anh hùng. Một hoàng tử được mệnh danh là anh hùng mà lại không có ai xung quanh? Không bình thường chút nào.
Có vẻ Alex không hiểu được ý của ông. Liệu có phải ông đã nuôi con trai mình quá cách biệt với giới chính trị trung ương không?
Không, tính cách cứng nhắc và mù quáng của cậu nhóc không phải lỗi của ông. Cậu đã gặp phải một người như hoàng tử Geoffrey khi còn quá nhỏ…
“Edward điện hạ đã biết rồi sao?”
“Cha muốn nói gì?”
“Là Edward điện hạ biết có người đang nhắm đến mình. Những kẻ phục kích đã không sống sót, và hiện tại chúng ta chưa biết rõ mục tiêu là ai. Nhưng Edward điện hạ đã biết điều đó. Con nghĩ sao?”
“Con không biết.”
Bá tước là người tin rằng mỗi người đều có việc mình giỏi, cũng không thể nói gì khi con trai ông không làm được những việc mà mình không giỏi.
“Edward điện hạ đã biết mình sẽ bị phục kích.”
“Làm sao ngài ấy biết?”
“Sao ta biết được?”
“Vậy con phải làm sao?”
Điều này lại là một điểm đáng khen. Alex là một hiệp sĩ trung thành và luôn hoàn thành tốt công việc của mình. Ông đã nuôi con trai tốt rồi.
“Phải bảo vệ điện hạ.”
“Dạ, con sẽ làm vậy.”
“Cẩn thận với Edward điện hạ.”
“Vâng.”
“Lúc ta đến thủ đô, tể tướng (cha của Grey) bận rộn lắm. Ta có cảm giác không tốt về chuyện này.”
“Con sẽ cẩn thận.”
Alex đáp lại một cách cứng nhắc. Một thái độ hiệp sĩ thực thụ. Bá tước nhìn cậu một lúc rồi hỏi.
“Cách nói của con có phải là gu của điện hạ không?”
“Bá Tước!”
***
Khi Alex tách ra khỏi Bá tước Baumkuchen và quay về ký túc xá, đã là nửa đêm. Câu chuyện kéo dài hơn dự tính, và họ đã uống khá nhiều rượu. Mỗi khi Alex định đứng dậy, Bá tước lại giữ lại, nên cậu không thể rời đi được.
Alex dừng lại trong hành lang, nắm lấy cổ áo của mình. Cậu ngửi thử nhưng khó mà nhận ra mùi trên cơ thể mình.
Cậu đã nói với Hoàng tử rằng mình sẽ về vào buổi tối. Giờ phải thông báo là đã về rồi.
Mặc dù cảm thấy đã muộn, nhưng Alex vẫn gõ cửa phòng 306.
Hoàng tử Geoffrey mở cửa mà không chút nghi ngờ, nhưng khi nhìn thấy Alex, cậu ấy đã ngạc nhiên.
“Alex?”
Có vẻ như cậu ấy đang chờ ai đó. Alex vuốt tay lên ngực mình.
Giường của Tiểu Công tước Grey Cracker trống rỗng. Cậu ta thường xuyên vắng mặt và cũng không về vào ban đêm.
Lời của Bá Tước về công việc bận rộn của Tể tướng lại vang lên trong đầu Alex. Grey Cracker đang làm gì nhỉ? Nếu cậu ta không về, thì chẳng phải Alex có thể vào ở trong phòng này sao?
“Alex, say rồi à? Ông ấy đã cho cậu uống bao nhiêu rượu thế?”
“Không phải đâu, điện hạ.”
"‘Bá tước Baumkuchen’ không còn là thầy của cậu nữa. Giờ cậu là Alex rồi. Không cần nghe lời quá đâu."
Hoàng tử đôi khi vẫn nhầm lẫn cách xưng hô, nhưng Alex không sửa lại. Cậu đã nghĩ rằng nếu một ngày nào đó, Hoàng tử sẽ gọi mình là “Bá tước Baumkuchen” thì thật tốt biết bao.
“Vào đây nhé?”
“Vâng, điện hạ.”
“Vào đây rồi ngủ một chút nhé?”
Giọng nói của Hoàng tử có vẻ vui vẻ.
“Vâng, điện hạ.”
“Cậu thật sự say rồi.”
“Không phải đâu, điện hạ.”
Alex trả lời ngay cả khi chỉ tự nói một mình, khiến Hoàng tử bật cười.
“Thế này cậu có thể đi tham gia các sự kiện xã giao cùng tôi sao?”
“Sự kiện xã giao?”
“Ừ, là sự kiện bên ngoài học viện ấy.”
“Không phải sẽ nguy hiểm sao, vào lúc này?”
Lời cảnh báo của Bá tước Baumkuchen lại hiện lên trong đầu Alex. Cảnh giác với những người xung quanh.
Sự kiện xã giao có rất nhiều người tham gia.
“Cậu thì sao?”
Lời cảnh báo của Bá tước Baumkuchen dường như biến mất trong đầu Alex.
“Vâng, điện hạ. Tôi sẽ đi cùng và bảo đảm ngài an toàn.”
“Không, cậu cũng phải tham gia. Đây là một buổi dạ hội mà, cậu phải mặc trang phục dạ hội nữa.”
“Dạ?”
Hoàng tử nói như thể vừa nhớ ra điều gì đó.
“Cậu cũng phải nhảy nữa. Bá tước Baumkuchen đã dạy cậu khiêu vũ xã giao rồi à?”
Alex chỉ chớp mắt. Khiêu vũ xã giao, chẳng phải đó là điệu valse sao? Chuyện đó là thú vui của những quý tộc, không liên quan gì đến cậu.
Hoàng tử nhìn thấy vẻ mặt của Alex và quyết định.
“Vậy thì lần này, chúng ta sẽ đứng nép vào tường.”
“Ngài sẽ khiêu vũ với người khác sao?”
Alex hỏi. Lúc ấy, câu "với tôi" vô lý lại lướt qua trong đầu, nhưng cậu không nói ra.
“Cậu bảo là không biết khiêu vũ mà.”
“Nếu tôi có thể khiêu vũ thì sao…?”
Alex bắt đầu cảm thấy lo lắng.
“Điều đó rất nguy hiểm. Tôi không thể rời xa điện hạ. Xin ngài hãy cẩn thận.”
Cậu nói với tất cả sự trung thành. Để một người lạ mặt nắm tay Hoàng tử và đứng sát đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau trong một khoảng thời gian dài như vậy—đó là một hành động quá nguy hiểm, không thể nào chấp nhận được.
“Nhưng họ đều là quý tộc đã được xác nhận thân phận mà? Hơn nữa, mục tiêu của vụ tập kích lần này cũng không phải là tôi…”
“Mục tiêu của kẻ tập kích vẫn chưa được làm rõ. Điện hạ không thể lơ là được.”
“Cậu cũng nghe tôi nói chuyện với Edward rồi còn gì.”
“Điện hạ tin tưởng ngài ấy sao?”
Alex cảm thấy nghi ngờ. Cậu đã có thắc mắc này từ lúc nghe cuộc trò chuyện giữa hai vị Hoàng tử.
Nhưng dường như Hoàng tử Geoffrey lại không cảm thấy như vậy. Có lẽ vì nghĩ rằng cuộc nói chuyện đã kết thúc, nên ngài ấy thuận theo mà nói:
“Được rồi. Tôi sẽ không nhảy với ai khác và sẽ ở cạnh cậu.”
Đây không phải câu trả lời cho câu hỏi ban nãy.
Alex đã biết trước Hoàng tử sẽ đáp lại như vậy. Nếu đối phương kiên quyết muốn điều gì đó, Hoàng tử sẽ nhượng bộ.
Cho đến khi kẻ đứng sau vụ tập kích được vạch trần, nếu Alex cứ khăng khăng ở bên cạnh Hoàng tử, có lẽ cậu sẽ được phép ở lại căn phòng này.
Nếu như điện hạ có thể hỏi lại một lần nữa.
Không. Nếu như tự mình có thể đưa ra lời yêu cầu…
Ngay lúc đó, cánh cửa bật mở và Grey Cracker quay lại. Vừa nhìn thấy Alex, cậu ta đã cau mày.
“Kỵ sĩ của điện hạ làm gì ở đây vào giờ này?”
“À, Alex sắp rời đi rồi.”
“Thần không hỏi khi nào cậu ta rời đi, thưa điện hạ. Chẳng phải chúng ta đã thỏa thuận rằng phải xin phép nhau trước khi mời khách vào phòng sao? Hơn nữa, gặp gỡ người yêu trong ký túc xá còn vi phạm nội quy nữa đấy.”
Tiểu Công tước Grey Cracker cư xử thật vô lễ. Hoàng tử chỉ nói: “Không phải thế đâu. Ta xin lỗi.” rồi nhẹ nhàng xoa dịu cậu ta, đồng thời nắm lấy cánh tay Alex.
“Alex. Ngày mai gặp lại nhé. Tôi sẽ không khiêu vũ với ai khác trong vũ hội đâu…”
Grey Cracker khoanh tay sau lưng Hoàng tử, nét mặt đầy kinh ngạc.
Ai cũng biết rằng cậu ta là bạn học của Hoàng tử từ nhỏ. Quan hệ giữa họ sâu sắc đến mức không thể so sánh với Alex.
Nếu cậu ta đã ở đây, mà Alex còn mở miệng nói muốn ở lại trong phòng để bảo vệ Hoàng tử, thì có lẽ cậu ta sẽ hỏi: "Ngươi là ai mà đòi làm chuyện đó?"
Nghe những lời đó cũng chẳng có gì lạ lẫm cả.
“Vâng. Ngày mai thần sẽ đến đón điện hạ.”
Hoàng tử khẽ vỗ nhẹ lên cánh tay Alex như một lời khen ngợi.
“Ngủ ngon nhé.”
“Vâng, điện hạ.”
Grey Cracker đóng cửa lại. Trong lúc đó, cậu ta còn liếc nhìn Alex.
Ánh mắt đầy sự chê trách. Đó là ánh nhìn giống như của các cung nhân khi thấy Hoàng tử lần đầu sử dụng dĩa mà không biết cầm đúng cách.
Nó như muốn nói rằng Alex đang làm một việc không phù hợp với vị trí của mình.
Alex tự hỏi chính mình.
Liệu tham vọng này có thực sự là vì Hoàng tử không?
Cậu siết chặt nắm tay, rồi buông khỏi cánh cửa.
Hành lang yên ắng.
Tiếng trò chuyện phía sau cánh cửa chỉ còn là những âm thanh lẫn vào trong tĩnh mịch.
Cậu dừng lại một lát trước cánh cửa đã khép chặt, rồi quay người trở về phòng.
0 And 1
