0 And 1

Chương 122

Vài ngày sau, các binh sĩ của vương quốc được cử đến để tăng cường phòng vệ. Cuộc tấn công của Edward đã trôi qua quá nhẹ nhàng trong trò chơi, đến mức tôi không thể ngờ rằng sự việc sẽ trở nên nghiêm trọng như vậy.

Edward và tôi không thể tham gia lớp học cho đến khi quân tiếp viện đến. Chúng tôi phải ở trong phòng ký túc xá theo dạng bảo vệ. Sau khi kết thúc những khoảng thời gian ngột ngạt, khi bước ra ngoài, tôi nhận ra việc nhìn thấy những bộ giáp sáng loáng của các binh sĩ trong học viện đã không còn là điều khó khăn nữa.

Kị sĩ chỉ huy họ là một người mà tôi rất quen thuộc.

Chắc chắn, người đó sẽ còn quen thuộc hơn với Alex.

“Cha? Sao người lại đến đây?”

“Ô, phải chăng ngài đã quyết định đối xử lễ phép với ta như vậy, thưa hoàng tử?”

Bá tước Baumkuchen hỏi. Ông đã ở lại biên giới để xử lý hậu quả của cuộc chiến, và gần đây mới quay trở lại thủ đô.

Chẳng hiểu sao tôi lại gặp ông ở đây, dù nghe tin ông về không lâu. Chắc vương cung có thói quen sai khiến người vừa làm xong việc?

“Hoàng tử, người cao lớn hơn rồi đấy. Tôi không biết năm sau có phải chúng ta sẽ có chiều cao ngang nhau không.”

Bá tước Baumkuchen cười nhẹ.

“Ngài Baumkuchen, đã về rồi sao?”

Ông ấy có hiểu lầm là tô giống Alex không? Tôi chẳng có tự tin sẽ cao lên bằng tốc độ một năm một tấc như thế.

“Có nghỉ ngơi được chút nào không? Vương cung thật hào phóng với những người đã vất vả ở biên giới.”

“À, lần này tôi tự nguyện tham gia. Hoàng tử bị tấn công, sao tôi có thể ngồi im được. Tôi nghe nói ngài đã dùng kỹ năng võ thuật tuyệt vời để đánh bại kẻ thù, vậy có ổn không? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tôi ước ông ấy chỉ lo lắng hay cười cho xong. Bá tước Baumkuchen lại có vẻ đang thể hiện cả hai một cách méo mó trên mặt.

Ông biết rõ về khả năng võ thuật của tôi. Có lẽ ông đang tự hỏi rốt cuộc tôi đã làm gì.

Dù vậy, tôi biết ông ấy đến đây là vì lo lắng cho tôi. Tôi không chỉ trích biểu cảm của ông.

“Không có gì nghiêm trọng đâu. Thật ra chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Còn ngài, là người chỉ huy quân đội sao? Sẽ ở đây bao lâu nữa?”

Bá tước Baumkuchen, người có chức vụ cao thế mà lại được giao nhiệm vụ bảo vệ học viện sao? Bình thường thì tôi không nghĩ vậy, nhưng hoàng hậu đã từng giao cho ông ấy một nhiệm vụ tương tự rồi.

“Không. Tôi chỉ kiểm tra tình hình an toàn của hoàng tử rồi sẽ quay lại lãnh địa. Có người sẽ tiếp quản và có nhiệm vụ khác. Sẽ phải vài ngày nữa mới đến nơi.”

Tôi không khỏi thán phục.

“Ngài thực sự nhận một công việc không cần thiết rồi đấy.”

“Ngài cảm động sao?”

Câu nói đó nếu không có thì tôi đã không phải nói nữa.

“…”

“Không có gì đâu. Tôi cũng muốn xem học viện ngài đang học như thế nào. Học viện, hừ.”

Bá tước Baumkuchen cười khúc khích khi nhìn Alex.

“Học hành có tốt không? Trông ngài có vẻ hớn hở hơn nhiều. Cảm thấy tốt chứ?”

“Vâng.”

Alex đáp lại một cách cứng nhắc.

“Hừ. Quả là tuổi trẻ.”

Bá tước Baumkuchen trêu chọc.

“Vâng. Cảm ơn ngài đã gửi tôi đến học viện.”

Alex không tỏ ra bất kỳ cảm xúc nào. Bá tước Baumkuchen nhìn tôi.

“Thằng bé lớn rồi, nên trêu chọc nó chẳng vui nữa.”

Phải chăng ông ấy nuôi Alex để trêu đùa?

“Hoàng tử có biết trẻ con hay làm gì không? Ngài hồi nhỏ cũng chẳng giống trẻ con chút nào.”

“Nhờ có thầy giỏi mà tôi biết đôi chút đấy.”

Tôi nhìn thẳng vào Bá tước Baumkuchen, ông ấy đáp lại: “Thật vinh hạnh, hoàng tử.”

Bá tước dẫn chúng tôi đến trụ sở chỉ huy tạm thời trong thành phố.

Ông ấy không mấy ngạc nhiên khi nghe tin hoàng tử bị tấn công. Bầu không khí ở biên giới căng thẳng hơn thủ đô rất nhiều, và khi xảy ra tranh chấp, tình hình còn nghiêm trọng hơn nhiều.

Tướng quân của vương quốc cũng phải đảm nhận vai trò hành chính. Ở biên giới, bá tước hẳn đã phải gánh vác rất nhiều công việc nặng nhọc.

Hiện tại, mọi người trong vương quốc đều đang phấn khởi vì chiến thắng, nhưng theo suy nghĩ của bá tước, một khi sự bất mãn đã nảy sinh, nó khó mà biến mất ngay được.

“Những người đã mang lòng bất mãn rồi, liệu có thể mong đợi họ sẽ trung thành hoàn toàn trong tương lai không? Đó chẳng phải là một hy vọng quá ngây thơ sao?”

Đây là một câu nói không ngờ lại xuất phát từ miệng bá tước.

“Nếu có đủ thời gian rảnh, lòng trung thành của dân chúng sẽ không bị lung lay đâu. Cuối cùng thì sự nghèo khó của đất nước mới là vấn đề, phải không?”

Tôi phản bác một cách vô thức, và bá tước mỉm cười.

“Vâng, đúng vậy. Dập tắt sự bất mãn là trách nhiệm của những người cai trị. Có vẻ như có ai đó không hiểu điều này.”

“Là ai vậy?”

“Nếu ngài hứa sẽ không xử tôi tội lộng ngôn đối với hoàng gia, tôi sẽ nói cho ngài biết.”

Bá tước có đang nói về hoàng hậu không?

“Hoàng hậu không nổi giận sao? Không tóm gọn mấy tên lính gác đầu óc không tỉnh táo đó và nhốt chúng lại, vậy sao còn để chúng làm gì? Chuyện này chỉ có xảy ra ở lính gác học viện sao?”

Bá tước tiếp tục nói một cách thoải mái, mặc dù tôi chưa hề yêu cầu ông.

Bá tước quả là một người có tư tưởng không đơn giản, nhưng hiện tại chỉ có ông và con trai ông ở đây.

Alex có vẻ không quan tâm gì đến lời nói của bá tước. Khi cậu ấy nhấc ghế cho tôi ngồi, bá tước nhướn mày.

Tôi có chút áy náy vì tôi chưa từng yêu cầu Alex phục vụ tôi như vậy.

Alex nói là nhận sự nhờ vả của Dot, nên cậu ấy đang phục vụ tôi. Tôi không ngăn cản.

Nếu nhìn từ bên ngoài, có lẽ mọi người sẽ nghĩ tôi đang sai khiến một học sinh khác làm người hầu kiêm bảo vệ cho hoàng tử. Dù sao thì, những tin đồn như vậy lại có lợi cho tôi.

Tôi không muốn đối xử như vậy với người bảo vệ của mình, đặc biệt là trước mặt bá tước.

“Có vẻ như con trai tôi đang giúp đỡ hoàng tử rất nhiều.”

Bá tước nói.

Tôi không biết phải nói gì, dù có mười miệng cũng không đủ lời. Tôi ra hiệu cho Alex ngồi thoải mái, nhưng cậu ấy không hiểu.

“Ngài có muốn tôi lấy nước không? Ngài khát không?”

Tôi thực sự không thể nhìn nổi bá tước nữa.

“Không, không cần đâu. Ngồi xuống đi, được không?”

“Vâng, hoàng tử. Tôi sẽ mang ghế cho ngài.”

Alex chuẩn bị ra ngoài.

Phòng làm việc của trụ sở chỉ huy thiếu thốn đồ đạc, vì đây là một cơ sở tạm thời. Chỉ có duy nhất một chiếc ghế có vẻ dành cho chỉ huy.

Có phải lỗi của bá tước khi dẫn chúng tôi đến đây không?

“Không sao đâu, thôi, chúng ta ra ngoài đi. Chắc nơi khác cũng có chỗ thích hợp để nói chuyện.”

“Vâng, hoàng tử.”

Alex đáp lại.

“Cứ để tôi ra ngoài một mình cũng được. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên Cậu và cha gặp nhau sau khi rời biên giới. Hẳn là cha muốn tâm sự với Cậu một chút.”

“Cảm ơn sự quan tâm của ngài, hoàng tử. Tuy nhiên, tôi không thể để hoàng tử ở một mình trong lúc này.”

“Thế thì, làm ơn nghỉ ngơi đi, được không?”

“Vâng? Hoàng tử?”

Alex ngạc nhiên.

Bá tước thì cứ cười nhẹ, không hiểu sao tôi lại cảm thấy có gì đó kỳ lạ.

Phải chăng tôi đang sai khiến Alex quá đáng?

Nếu việc bảo vệ tôi là nhiệm vụ của Alex, thì thời gian cậu ấy ở học viện chính là thời gian làm việc của cậu ấy.

Tôi đang sai khiến cậu ấy làm việc không công mà không có ngày nghỉ sao?

“Hoàng tử, sao không để con trai tôi dành thời gian bên tôi một chút vào buổi tối? Lâu lắm rồi tôi mới có dịp tâm sự với con trai.”

Bá tước nói với nụ cười đầy ẩn ý.

“Dĩ nhiên rồi. Hai người cứ ăn tối thoải mái đi. Còn ngài, phải đi ngay sao? Nếu không bận lắm thì sao không ở lại đây vài ngày, để Alex dẫn ngài tham quan thành phố? Dù sao thì đây cũng là nơi Alex sẽ sống vài năm tới.”

“Thật sự cảm ơn sự rộng lượng của ngài, hoàng tử.”

“Hả? Tôi Không thích vậy đâu.”

Alex tỏ vẻ không vui.

“Rồi ai sẽ bảo vệ hoàng tử nếu tôi không có mặt? Tôi không đồng ý đâu, hoàng tử.”

Thôi đi! Tôi thực sự đang làm khổ cậu ấy mà!

Bá tước cứ cười mãi, nhìn như một con mèo trong truyện cổ tích.

“Alex quả thực rất… có ích với hoàng tử, phải không?”

“Luôn luôn có ích.”

“Về nhiều mặt nữa, hoàng tử.”

“Ừ, đúng vậy.”

Có phải đang chọc ghẹo mình không?

“Hoàng tử không nghĩ rằng chàng hiệp sĩ này tốt sao? Dĩ nhiên là có công lao của người dạy, nhưng chàng trai này có tài và lòng trung thành không kém ai đâu.”

“Ta cũng nghĩ vậy. Không chỉ không thiếu sót, mà còn là người giỏi nhất trong vương quốc.”

“Đúng vậy, thưa hoàng tử. Ngài hãy đối xử tốt với cậu nhóc nhé.”

“Ừ, ta biết rồi.”

Không nên giao cậu ấy làm việc vặt nữa.

“Bá tước !”

Mặt Alex đỏ lên.

“Bá tước? Con phải gọi ta là cha chứ.”

“Dù sao đi nữa! Ngài đang nói gì vậy?”

“Ta chỉ muốn chúc phúc cho nhóc thôi mà?”

“Tôi tự lo được mà! Ngài đi đi!”

“Giọng điệu của một hiệp sĩ đâu rồi?”

Alex ngập ngừng nhìn tôi rồi đẩy bá tước Baumecken ra ngoài qua cánh cửa.

Ở đây, người ngoài chính là tôi. Không phải tôi nên ra ngoài sao?

Dù sao thì, Alex đã đuổi bá tước đi, cậu ấy nói sẽ cùng cha trò chuyện và rồi theo sau ra ngoài.

Tôi ở lại trong văn phòng một mình. Ngồi trên chiếc ghế lớn trông giống như ghế giám đốc, ngả lưng và lật qua lại mấy tờ giấy.

Trên bàn đầy những tài liệu ghi các vấn đề của thành phố, chắc là tài liệu mật.

Liệu có thể để người ngoài ở lại đây được không?

Một lúc sau, bá tước Baumecken và Alex quay lại.

“Xin lỗi hoàng tử, cha tôi nói sẽ rời đi vào sáng mai.”

“Ngài không cần nghỉ thêm sao?”

Bá tước nhún vai.

“Tôi cũng biết chừng mực, hoàng tử. Không phải tôi muốn ở lại lâu đâu. Lúc này hình như có chút vấn đề với tuổi dậy thì của bọn trẻ.”

Dù bá tước trông có vẻ giống người đang ở tuổi dậy thì, tôi cũng không nói gì. Dù sao, ông ấy cũng là người có lễ độ, không như ai đó.

Alex cúi đầu đầy hối lỗi.

“Tôi phải dùng bữa với cha. Tôi có thể đi chứ? Chắc không lâu đâu.”

“Dĩ nhiên. Cứ đi đi, không sao đâu. Dù có lâu thì cũng chẳng sao. Khi về, bảo vệ trưởng ký túc xá sẽ giúp tôi. Cậu có thể ở đến lúc tiễn bá tước rồi hẵn về cũng được.”

“Chỉ ăn tối thôi rồi về thôi ạ.”

Alex trả lời chắc chắn.

“Được rồi.”

Cứ làm theo ý cậu.


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 122
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...