0 And 1

Chương 113


Alex thay đồ vài lần rồi bước ra trước mặt chúng tôi.


Tất cả quần áo mà bà chủ tiệm chọn đều hợp với cậu ấy, nên tôi chẳng cần phải nói những lời khen sáo rỗng.


Tôi tùy hứng buông lời khen, nào là cậu ấy trông thật tuyệt vời, thật đẹp đẽ, chắc chắn sẽ khiến cả giới thượng lưu phải say đắm.


Đến khi thay bộ thứ tư, Alex đỏ bừng cả mặt, phải lấy tay che đi.


Có vẻ cậu ấy không quen được khen ngợi.


Nếu so sánh với các quý tộc khác, những kẻ đã quen với lời tâng bốc từ bé, thì đúng là Bá tước Baumkuchen có cách dạy dỗ rất khác biệt.


Bộ cuối cùng là lễ phục dành cho dạ tiệc.


Alex không mang theo lễ phục đến Học viện.


Một học sinh nghiêm túc, không hề có ý định tham gia các buổi tiệc tùng.


Nhưng tôi thì có ý định đưa cậu ấy đi.


"Vào phòng tiệc, cậu có thể bị ghét đấy."


"Dạ?"


Alex hạ tay xuống, nhìn tôi đầy thắc mắc.


"Sẽ có rất nhiều người muốn được cậu hộ tống, nhưng ta lại cướp mất cơ hội của họ rồi."


Alex lập tức lấy tay che mặt lần nữa.


Dễ thương thật.


"Điện hạ, tận hưởng niềm vui cũng tốt, nhưng chẳng phải chúng ta đã ở đây quá lâu rồi sao?"


Lowell lên tiếng nhắc nhở.


"À, đúng rồi. Thanh toán thôi. Gói hết tất cả bộ quần áo mà hiệp sĩ của ta đã thử vào giúp ta. Cả những bộ mà bà gợi ý nhưng chưa thử nữa."


Tôi làm theo lời khuyên của Lowell, thử trải nghiệm kiểu mua sắm xa xỉ "từ đây đến kia, tôi lấy hết".


Bà chủ tiệm phấn khích nói:


"Trời ơi, tôi thích câu đó lắm luôn ấy."


Rồi bà ấy nhìn Alex với ánh mắt đầy ẩn ý.


"Cậu đúng là may mắn, được Điện hạ quý trọng đến thế."


"……."


Alex chỉ im lặng gật đầu.


Nhưng với gương mặt vẫn còn đỏ ửng, cậu ấy trông không đủ lạnh lùng để giữ được vẻ ngoài trưởng thành của một hiệp sĩ.


Sau đó, cậu ấy quay lại phòng thử đồ để thay bộ trang phục ban đầu.


Tôi bước đến gần bà chủ tiệm.


"Tôi có chuyện muốn nhờ. Bà có thể chọn giúp tôi một bộ trang phục thường ngày và một bộ lễ phục dành cho nữ được không? Thêm ba đôi găng tay và một đôi giày đế thấp nữa. Nhớ gói riêng, đừng để chung với đồ của Alex."


Bà chủ tiệm ghé sát lại, thì thầm với tôi.


"Tôi tự chọn sao? Tôi nghĩ người nhận sẽ thích tự chọn hơn đấy. Mỗi người có gu thẩm mỹ khác nhau mà."


"Người đó không thể đến đây được. Bận lắm. Nhờ bà vậy."


"Vậy tôi nên chuẩn bị kích cỡ thế nào? Tiểu thư ấy là người thế nào? Có phong cách gì phù hợp không?"


Tôi đặt tay ngang ngực.


"Cao tầm này, dáng người thon gọn. Hoạt bát, thông minh, tốt bụng, và rất chăm chỉ."


"À… đó là hình ảnh của cô ấy sao?"


"Và dễ thương nữa."



Bà chủ tiệm có vẻ nhẹ nhõm hơn.


"Là một tiểu thư đáng yêu nhỉ. Nếu ngài có thể nói thêm về màu tóc và màu mắt, tôi sẽ dễ chọn hơn."


"Mắt màu vàng hổ phách như đá topaz, tóc màu nâu sẫm. Và là một mỹ nhân."


"Tôi hiểu rồi."


"Hãy chọn thứ gì phù hợp nhất cho cô ấy."


"Tôi sẽ cố gắng."


"Đừng áp lực quá."


"Vâng, cảm ơn ngài…"


Bà chủ tiệm nhìn con số trên tờ ngân phiếu tôi viết rồi ngập ngừng, có vẻ không biết phải nói gì.


Có lẽ gánh nặng từ lời nhờ vả ban nãy đã tan biến.


Tôi đã viết ra một con số lớn đến mức tay còn hơi run, nên nếu bà ấy không ngạc nhiên thì thật đáng tiếc.


"Địa chỉ giao hàng là ký túc xá nữ của Học viện, gửi cho Idella Éclair. Và đừng nói với bất kỳ ai rằng ta đã nhờ bà làm chuyện này. Đây là mệnh lệnh."


"Vâng, Điện hạ. Chỉ cần giữ bí mật chuyện này thôi sao?"


Lại còn chuyện gì nữa à?


Chẳng lẽ là số tiền tôi đã chi hôm nay?


Cái đó thì phải lan truyền rộng rãi mới đúng chứ.


"Nếu là chuyện liên quan đến Alex thì bà có thể nói thoải mái."


Bà chủ tiệm có vẻ khó hiểu, nhưng không dám hỏi lại hoàng tử.


Vài ngày nữa, Idella sẽ nhận được quần áo.


Tôi cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.


--


Nhân tiện đã ra khỏi Học viện, tôi quyết định ăn tối rồi mới quay về.


Tôi chọn đại một quán ăn trong hẻm và bước vào.


Nhưng đáng tiếc, món ăn ở đây thật sự quá tệ.


Tôi nhớ lại, bánh mì nướng do tôi làm có vẻ ngon hơn nhiều.


Lẽ nào tôi có năng khiếu nấu ăn?


Dù sao thì, đói thì ăn gì cũng ngon, nên tôi cứ thế ăn hết phần của mình.


Dù đang là giờ cơm tối, nhưng đến lúc chúng tôi ăn xong, quán chỉ có thêm hai vị khách.


Cả hai người họ đều thay đổi sắc mặt ngay sau miếng đầu tiên, rồi nhanh chóng rời đi.


Vậy nên tôi đã vận dụng kiến thức vừa học được hôm nay—và mua luôn quán ăn này.


Lowell chỉ cần đứng bên cạnh, khéo léo gọi tôi là "Điện hạ", thế là ông chủ quán đã nhanh chóng đồng ý bán đi cửa hàng.


Quán này có tổng cộng bốn nhân viên, bao gồm cả chủ quán, người đồng thời là bếp trưởng.


Tôi đề nghị tất cả họ tiếp tục làm việc.


"Ta rất thích hương vị món ăn của ông."


Tôi nói với bếp trưởng.


Mắt ông ta rưng rưng, giọng nghẹn lại:


"Đây là lần đầu tiên có người nói như vậy với tôi…"


Chắc chắn là vậy rồi.


Dù sao thì, tôi cũng không cần phải nói ra lý do thực sự khiến quán ăn này không thể làm ăn phát đạt.



Sau khi rời khỏi quán, Lowell tấm tắc khen:


"Tuyệt vời, Điện hạ! Bây giờ ngài chỉ cần đặt may những bộ đồ chỉ mặc một lần rồi bỏ, tổ chức tiệc tùng xa hoa vô nghĩa, và tặng những người đồng hành với ngài nào là trang sức, nào là ren lụa. Chẳng mấy chốc, danh tiếng tiêu xài hoang phí của ngài sẽ lan rộng. Có vẻ tôi cũng chẳng cần giúp gì thêm nữa rồi."


"Nói gì chứ, tất cả đều nhờ cậu cả. Cảm ơn đã giúp ta."


"Tất nhiên rồi. Tôi sẽ tiếp tục lan truyền với tất cả mọi người về việc Điện hạ xa hoa đến mức nào."


Sao tự nhiên tôi có cảm giác Lowell đang phát sáng vậy?


Chắc tôi mệt quá rồi nên mắt nhìn nhầm.


Dù sao thì, cậu ấy đúng là một trợ thủ đắc lực.


"Ta nên báo đáp cậu thế nào đây?"


"Báo đáp ư, Điện hạ?"


"Không phải ngày nào cũng có cơ hội như thế này đâu. Nếu là một thương nhân, cậu sẽ không bỏ lỡ chứ?"


Lowell khẽ cười.


"Vậy thì, Điện hạ, xin hãy để tôi quản lý khoản đầu tư tiếp theo của ngài."


"Chẳng phải ta đã hứa rồi sao? Ta cũng muốn thế mà."


"Cả những khoản đầu tư sau đó nữa. Bất cứ khi nào có vấn đề phát sinh, xin hãy ưu tiên nghĩ đến tôi đầu tiên. Tôi muốn là người đầu tiên biết được ngài đang toan tính điều gì, và là người đầu tiên hỗ trợ ngài thực hiện nó."


Cậu ta nói chuyện sao mà khéo quá vậy?


"Cậu chắc đây là điều tốt cho cậu chứ?"


"Tất nhiên rồi, Điện hạ. Nếu ngài đồng ý, tôi sẽ vô cùng vinh hạnh."


"Được thôi. Khi nào cần đầu tư hay làm ăn, ta sẽ tham khảo ý kiến cậu đầu tiên."


Lowell nở nụ cười rạng rỡ.


"Cảm ơn ngài, Điện hạ."


 


***


 


Lowell Mont Blanc gặp Pavel trong hành lang tòa nhà hội học sinh.


"Dạo này cậu có vẻ vui vẻ nhỉ?" (Pavel)


Pavel khoanh tay, dựa nghiêng vào tường mà nói.


Không có đám đàn em lúc nào cũng bám theo cậu ta.


"Cũng tạm. Cậu trông cũng có vẻ đang tận hưởng mà?"


"Không tệ. À không, thực ra là tệ lắm. Vì cậu làm tôi tụt hết hứng đây này." (Pavel)


Pavel cằn nhằn.


Sao cậu ta cứ làm mấy trò mà đến cả người yêu cũ cũng không thèm làm với mình vậy?


Lowell thắc mắc nhưng không hỏi.


Có hỏi thì cũng chỉ thấy cảnh Pavel nhảy dựng lên, mà chuyện đó chẳng thú vị gì, lại còn mệt người.


Pavel là chuyên gia trong việc quấy rối người khác.


Lý do thứ hai là—dù Pavel có nói gì thì Lowell cũng chẳng quan tâm.


Gần đây, sự chú ý của Lowell hoàn toàn đổ dồn vào Nhị hoàng tử Geoffrey.


Cậu đã gặp không ít người bí ẩn, ấm áp hay kỳ lạ trước đây.


Mỗi người đều có sức hút riêng, và Lowell đều say mê họ trong khoảnh khắc.


Nhưng bất kể ai, sự quyến rũ cũng chỉ tỏa sáng trong một khoảng thời gian ngắn.



Nếu ai đó thấy cậu có sức hút, thì cũng chỉ trong chốc lát mà thôi.


Vậy nên, cậu luôn phải yêu trước khi thời khắc ấy trôi qua.


Nhưng Geoffrey vẫn là một người quá khó hiểu, và Lowell không biết mình nên cảm nhận cậu ấy như thế nào.


Nếu Geoffrey là người quen với sự quyến rũ, mọi chuyện hẳn sẽ dễ dàng hơn.


Khi Lowell nắm tay và nhìn thẳng vào mắt cậu ấy, lẽ ra phải có một phản ứng gì đó mới đúng.


Không phải Geoffrey không nhận ra Lowell đang cố tình tiếp cận.


Cậu ấy chỉ đơn giản là không quan tâm.


Dù người trước mặt có là Lowell hay một kẻ lang thang ngoài đường, nếu họ chìa tay ra thì Geoffrey cũng sẽ bắt.


Nếu họ nhìn chằm chằm, cậu ấy cũng sẽ đáp lại ánh mắt đó.


-"Ta thích tiêu tiền phung phí."


Geoffrey không có ý định nói thật với Lowell.


Lowell vẫn chưa giành được lòng tin đến mức đó.


Xa hoa ư?


Lowell nghĩ đến định nghĩa từ điển của từ đó.


Từ nhỏ, cậu đã đi khắp các quốc gia và học nhiều ngôn ngữ.


Không có gì hiệu quả hơn từ điển để hiểu được ý nghĩa tinh tế mà một từ mang theo ở từng vùng đất khác nhau.


Trong xa hoa có hàm ý vượt quá giới hạn cho phép.


Muốn có danh tiếng tiêu xài hoang phí trong giới quý tộc, chỉ cần tiêu tiền quá mức so với vị thế của mình là đủ.


Nhưng tiêu chuẩn của Geoffrey—một hoàng tử—thì phải như thế nào mới gọi là quá mức?


Lowell đã đưa ra những lời khuyên theo tiêu chí thông thường để tạo ấn tượng xa hoa.


Tuy nhiên, cậu cũng nhận ra rằng với tình hình vương quốc hiện tại, rất khó để Geoffrey bị mang tiếng là hoang phí.


Chiến tranh đã kết thúc.


Tuyến đường hàng hải mới được khai phá, mở ra cơ hội phát triển kinh tế.


Các công trình xây dựng đang bùng nổ, mang lại sự thịnh vượng cho ngành kỹ thuật.


Dòng tiền từ quý tộc chảy vào túi dân thường, khiến cả đất nước tràn ngập hy vọng về tương lai thịnh vượng.


Geoffrey là một hoàng tử được yêu mến, nên trừ khi cậu ấy làm điều gì đó thực sự kỳ quặc, người dân vẫn sẽ ủng hộ cậu ấy.


Thế lực của Hoàng hậu cũng vững chắc hỗ trợ phía sau.


Vài năm trước, việc Geoffrey lên ngôi là điều đương nhiên.


Cho đến khi Thái tử Edward lập được chiến công hiển hách và trở về.


Trong giới kinh doanh, có nhiều lời bàn tán về thành công của Geoffrey.


Có người nói cậu ấy chỉ may mắn.


Nếu một kẻ chẳng biết gì như hoàng tử còn có thể thành công, thì những quý tộc như họ hẳn phải làm giàu dễ dàng hơn nhiều.


 


Thật ngu xuẩn.


Lowell biết Geoffrey đã đầu tư theo cách nào, thậm chí còn cùng tham gia vào một số dự án mà cậu ấy không công khai.


Dù Geoffrey chưa đủ tin tưởng để mở lòng với Lowell, nhưng cậu ấy vẫn đủ tín nhiệm để giao những công việc quan trọng.


Thương nhân là những người đối diện với lòng người.


Chiếm được trái tim ai đó là chuyện vô cùng khó khăn.


Lowell đã nắm giữ trái tim của rất nhiều người, nhưng chưa từng gặp ai khó nắm bắt như Geoffrey.



Geoffrey là một đối tượng cần tiếp cận cẩn thận.


Nếu cậu bị mang tiếng là sa đọa, Lowell sẽ không thể đến gần được.


Vậy nên, cậu cần giữ hình tượng một nhà tư vấn đầu tư khôn ngoan và vô hại.


"Cậu muốn lấy lòng hoàng tử đến thế cơ à? Bỏ mặc một người bạn lâu năm như tôi ở vùng đất xa lạ này mà chạy theo tận hưởng một mình sao?" (Pavel)


Pavel cất giọng trêu chọc.


Lowell thấy phiền phức, nhưng không thể phớt lờ.


Dù sao thì, Pavel cũng là vị khách mà cha cậu gửi gắm.


"Tất nhiên là tôi muốn. Nếu cậu có cơ hội được Nhị hoàng tử chọn, cậu cũng không bỏ lỡ đâu nhỉ? Đừng nói nhảm nữa."


Lowell cười đáp lại.


Pavel là người đã chủ động tổ chức bữa ăn với hoàng tử, giờ lại tỏ ra như mình không quan tâm sao?


"Ai nói gì đâu? Cậu cứ chơi đùa với hoàng tử tùy thích. Còn tôi, chúng ta cứ tận hưởng như hồi còn ở quê đi. Tôi đã tập hợp đủ người rồi, sẽ tổ chức một bữa tiệc. Cậu lo địa điểm đi." (Pavel)


Pavel cười gian xảo.


Phiền phức thật.


"Đừng gọi gái đến."


Lowell cảnh báo.


Pavel lập tức nhảy dựng lên.


"Cái gì? Đùa hả? Thế thì còn vui gì nữa?"


"Đây là Học viện đấy. Cậu không biết tin đồn lan nhanh cỡ nào sao?"


"A, chết tiệt! Chán quá!" (Pavel)


"Những trò thác loạn thì về nước mà làm."


Lowell cười khẽ.


"Cậu thay đổi rồi? Nhìn cậu cứ như một bậc hiền nhân vậy." (Pavel)


Pavel khoác vai Lowell.


Cậu là kiểu người hay vờ thân thiết với bất cứ ai, nhưng cũng không phải kẻ vô liêm sỉ.


Lowell biết Pavel đang dò xét mình.


Cậu vẫn nhớ vụ lỡ lời trước đó.


Với Pavel, việc gây thù chuốc oán với Lowell Mont Blanc cũng chẳng có lợi gì.


Lowell bình thản đáp:


"Cũng không hẳn. Chỉ là đến tuổi rồi thì phải trưởng thành thôi."


 


"Cậu nói cứ như Nam tước Maurice ấy."


Pavel lầm bầm.


 


Lowell nghĩ việc con trai của một nhà văn nghiêm nghị như Maurice Sanson lại ra thế này quả là kỳ diệu.


"Cậu cứ trưởng thành một mình đi. Tôi sẽ xem cậu thăng tiến được đến đâu." (Pavel)


 


"Cảm ơn vì lời động viên chẳng chút chân thành. Nhưng trước đó, cậu có chắc mình sẽ không bị đuổi khỏi nhà không?"


 


Pavel thở dài, làm mái tóc trước trán khẽ bay lên.


"Đó mới là vấn đề. Ông già chết tiệt đó, bao giờ mới chịu chết đây…"


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 113
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...