0 And 1

Chương 112


Ngay cả khi ký vào hợp đồng, chủ quán cà phê vẫn nhìn tôi với ánh mắt nghi hoặc, như thể đang tự hỏi liệu vị Hoàng tử này có tỉnh táo không.


Có vẻ như ông ta tin rằng tôi đã bị va đập vào đầu. Tôi hy vọng ông ta giữ nguyên suy nghĩ đó và lan truyền tin đồn ra ngoài.


Sau khi hợp đồng hoàn tất, chủ quán hỏi liệu ông ta có phải rời khỏi đây ngay trong hôm nay không.


Hóa ra tầng ba của quán cà phê là không gian sinh hoạt của ông ta.


Và bất ngờ hơn nữa, ông ta chính là chủ sở hữu tòa nhà.


Hóa ra là người có tiền à?


Tôi cảm thấy hơi bị phản bội. Nhưng dù sao, tôi cũng đồng ý cho ông ta tiếp tục ở lại nếu muốn.


Chủ quán trông rất vui, nhưng sau đó lại thở dài.


Ông ta than thở rằng, từ ngày mai, mình sẽ là kẻ thất nghiệp và không biết phải nói sao với gia đình.


Tôi tự hỏi liệu gia đình của chủ quán có thực sự thích công việc này không. Nhìn tình trạng quán thì tôi thấy không có vẻ gì là họ thích cả.


Chắc hẳn họ cũng đã nghĩ rằng ông ta sẽ không thể duy trì quán cà phê này lâu dài.


Dù sao thì, tôi nói với ông ta rằng ông ta có thể tiếp tục làm việc ở đây nếu muốn.


Dù gì thì cũng cần ai đó giúp giữ cho nơi này luôn trong tình trạng vô dụng.


Trên đường đi, Lowell chỉ vào các cửa hàng xung quanh và bắt đầu đưa ra lời khuyên.


Những nhà hàng, tiệm bánh, cửa hàng quần áo—những nơi tôi thường không để ý đến—bỗng nhiên trở thành địa điểm tiêu xài xa hoa theo lời Lowell.


"Khi hẹn hò với người mình thích, cách tốt nhất là bước vào một cửa hàng như thế này và để họ tự chọn quần áo."


"Ừm."


"Và khi họ chọn một bộ, Điện hạ sẽ mua luôn tất cả những bộ quần áo mà họ đã thử trước đó. Đây chính là xu hướng hẹn hò hiện nay."


Lowell vừa nói vừa liếc nhìn cửa hàng quần áo bên đường.


Tôi có cảm giác đã từng thấy cảnh này trong một bộ phim cổ điển.


Nếu Idella từng gặp Lowell, chắc cô ấy đã được tặng cả một tủ đồ rồi.


"Mọi người thực sự thích kiểu hẹn hò này sao?"


"À… cũng tùy người. Nhưng tôi nghĩ khoảng tám trên mười người sẽ thích."


Tám phần mười…? Vậy cậu ta đã thử cách này với bao nhiêu người rồi?


"...Tại sao ngài lại nhìn tôi như vậy?"


Tôi quyết định chuyển chủ đề.


"Không có gì. Chỉ là thấy cậu có vẻ rất quen thuộc với cửa hàng này, chắc hẳn nó rất tốt?"



"Họ không may đo trang phục, nhưng tôi nghĩ chất lượng rất ổn."


"Họ có bán đồ nam không?"


"Ồ, có chứ. Ngài định mua sao, Điện hạ?"


Lowell có vẻ bối rối.


"Không phải cho ta."


Tôi quay sang Alex.


Từ khi gặp cậu đến giờ, trang phục của cậu chẳng thay đổi gì nhiều. Giống hệt như Idella, người mà trong tủ chỉ có đồng phục và quần áo thường ngày.


Tôi nhớ lần mở tủ quần áo của Alex ra kiểm tra. Tôi đã nghĩ rằng có thể trong đó sẽ có nhiều bộ khác nhau, nhưng kết quả là chỉ toàn những chiếc áo sơ mi và quần giống hệt nhau, xếp thẳng tắp.


Bá tước Baumkuchen đã nuôi dạy con mình như thế nào vậy?


"Alex, cậu không thích quần áo có màu sắc à?"


"Không, thưa Điện hạ."


"Cậu có thói quen mặc đi mặc lại cùng một kiểu trang phục không?"


"Không hẳn ạ. Tôi không có sở thích đặc biệt gì về quần áo."


"Vậy nếu ta tặng cậu một bộ quần áo, xem như quà kỷ niệm vì đã trở thành hiệp sĩ của ta, cậu thấy sao?"


Đôi mắt của Alex mở to.


"Thật là một vinh dự."


Lowell mở cửa tiệm quần áo.


Tiếng chuông vang lên, và một giọng nói trong trẻo cất lên:


"Chào mừng quý khách!"


Người chủ tiệm là một phụ nữ với một nốt ruồi nhỏ trên má.


Khi thấy chúng tôi, bà ấy có vẻ ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó liền mỉm cười ranh mãnh.


"Hai cậu đến mua quà cho bạn gái sao? Các cậu là học sinh của Học viện à? Trời ơi, thật lãng mạn! Có người yêu như vậy thì còn gì bằng? Cậu biết rõ số đo của bạn gái mình rồi chứ?"


"Tôi không có bạn gái. Tôi đến để chọn quần áo cho người này."


 


Tôi kéo Alex đứng trước mặt mình. Cậu ngoan ngoãn để tôi dẫn đi, rồi dừng lại trước mặt chủ tiệm quần áo.


Bà chủ có vẻ bất ngờ.


"Ôi trời, tôi đã vô lễ quá rồi…! Xin thứ lỗi nếu tôi đã làm quý khách không thoải mái. Hai người thật sự rất đẹp đôi!"


…Có gì đó sai sai.



"Điện hạ."


Alex cũng nhận ra điều đó.


Tôi lập tức sửa lại hiểu lầm của bà chủ.


"Không phải. Cậu ấy cũng không phải bạn trai tôi."


"Ồ…! Xin lỗi, xin lỗi, tôi lại vô lễ mất rồi. Nhưng mà… Khoan đã, Điện hạ? A! Chẳng lẽ… Điện hạ Geoffrey, Nhị hoàng tử của Học viện?!"


Bà chủ đột nhiên cúi gập người.


"Thần bái kiến Nhị hoàng tử điện hạ! Thật vinh dự khi ngài ghé thăm cửa tiệm nhỏ bé này!"


"Ừ, rất vui được gặp bà. Ta muốn chọn quần áo cho hiệp sĩ của mình."


"Là hiệp sĩ của Nhị hoàng tử điện hạ! Thế nên ngài muốn chọn quần áo cho cậu ấy… Thật là lãng mạn… À, không, ý thần là…"


Bà ấy bối rối lắp bắp một lúc, rồi dường như nảy ra một ý hay.


"Cửa hàng của chúng tôi không nhận may đo, mà chỉ chuyên sửa chữa và bán quần áo làm sẵn. Nếu ngài muốn đặt may riêng, có lẽ nên tìm một nơi khác."


"Không sao. Ta cũng không định đặt may. Lowell nói cửa hàng này rất ổn. Như bà thấy đấy, hiệp sĩ của ta chỉ toàn mặc một kiểu trang phục. Ta muốn cậu ấy biết rằng thế giới này có rất nhiều loại quần áo khác nhau."


Tôi cười nói. Chủ tiệm trông hơi bối rối, quay sang Lowell.


Lowell gật đầu xác nhận.


"Cứ để tôi lo, Điện hạ."


Bà ấy trả lời, giọng không rõ là đang cười hay sắp khóc.


"Không cần phải căng thẳng đâu. Kể cả nếu hiệp sĩ của ta không thích bộ quần áo, ta cũng sẽ không trách mắng bà đâu."


"Không đời nào tôi  dám từ chối quà của Điện hạ!"


Alex nói, có vẻ hơi hoảng.


"Không, nếu không thích thì cứ từ chối đi. Ta không muốn cậu phải mặc thứ gì đó chỉ vì ta."


"Vâng, thưa Điện hạ."


…Nhưng chắc chắn cậu sẽ mặc.


Tốt hơn là tôi nên tự chọn cẩn thận.


Nhưng liệu tôi có đủ mắt thẩm mỹ không?


Tôi chưa bao giờ tự chọn quần áo. Mọi trang phục tôi mặc đều do Dot và năm thị vệ của tôi quyết định.


 


"Hiệp sĩ thích loại trang phục nào? Có chất liệu hoặc phong cách đặc biệt nào cậu ấy ưa thích không? Ngài đang tìm quần áo cho dịp gì?"


Bà chủ hỏi.



Bà ấy liếc nhìn tôi, rồi lấy một chiếc áo sơ mi, đặt lên ngực Alex để ướm thử.


"Vừa toát lên nét quyến rũ khỏe khoắn, lại vừa thanh lịch mà không quá bó sát—rất thực tế. Điện hạ thấy sao?"


 


"Cậu nghĩ sao?"


Tôi quay sang Lowell. Tôi không có chút cảm giác nào về thời trang cả.


"Rất hợp. Áo sơ mi cơ bản xong rồi, giờ còn loại nào có màu sắc tươi sáng hơn không?"


Lowell điềm tĩnh hỏi.


 


"Tất nhiên! Lựa chọn sáng suốt! Dù hiệp sĩ rất cao lớn, nhưng tỷ lệ cơ thể lại hoàn hảo, nên cậu ấy có thể mặc đẹp bất cứ loại trang phục nào. Hơn nữa, đôi mắt cậu ấy thực sự rất đẹp. Ban đầu tôi định chọn trang phục theo màu tóc, nhưng có lẽ sẽ tốt hơn nếu tôn lên đôi mắt như ngọc quý này."


Bà chủ có vẻ thoải mái hơn, bắt đầu thử các màu sắc khác nhau, đặt lên cằm Alex rồi lại bỏ xuống.


Quần áo bắt đầu chất đầy trên ghế.


"Màu đen cũng hợp tuyệt đối. Khi mặc đồ tối màu, mái tóc rực lửa của hiệp sĩ sẽ càng trở nên nổi bật—trông thật quyến rũ! Điện hạ nói cậu ấy chỉ mặc quần áo đơn giản, nhưng tôi nghĩ hiệp sĩ đã biết rõ màu nào hợp với mình rồi."


Bà chủ tủm tỉm cười.


Đôi mắt Alex tròn xoe như hai chiếc đĩa.


"Để xem nào… Cà vạt, tôi để đâu rồi nhỉ?"


Khi bà chủ rời đi để tìm cà vạt, Alex vội vàng thì thầm với tôi.


"Điện hạ. Tôi không có ý đó đâu."


"Hử?"


"Ý tôi là… Tôi không cố ý… để ngài nhìn tôi theo cách đó…"


Nhìn theo cách nào cơ?


Tôi tròn mắt nhìn cậu.


 


Bỗng, bà chủ vui vẻ quay lại.


"Ôi trời, cậu thật chu đáo. Cảm ơn nhé!"


Lowell đi theo bà chủ tiệm, giúp bà ấy dựng thang. Khi cậu ta giữ chắc thang từ bên dưới, bà chủ liền leo lên.


Bà ấy ôm đầy một đống hộp nhỏ rồi leo xuống, nhanh chóng mở ra mà chẳng cần đắn đo.


Bà ấy có chắc là làm vậy ổn không? Còn chưa biết chúng tôi có mua hay không mà.


"Ôi trời, cậu ấy trông hợp quá đi!"



Chỉ trong nháy mắt, bà chủ đã đứng trước mặt Alex và nhanh tay thắt cà vạt cho cậu.


Bà ấy mạnh dạn xoay người Alex lại, thành thạo buộc cà vạt. May mà ánh mắt của bà không hướng xuống dưới thêm chút nữa.


 


Bàn tay của Alex đã đặt lên chuôi kiếm. Có vẻ chỉ là phản xạ tự nhiên, nhưng nếu bà chủ thấy cảnh đó, chuyến mua sắm hôm nay chắc chắn sẽ kết thúc ngay tại đây.


"Đúng như tôi nghĩ, màu xanh đậm rất hợp."


Lowell gật gù khi đứng bên cạnh bà chủ.


 


"Ngài có mắt thẩm mỹ đấy, khách quan. Tôi còn hơi phân vân… À, chẳng phải lần trước ngài đến cùng bạn gái sao?"


 


"Chắc bà nhầm người rồi."


Lowell cười ha ha, lảng tránh.


"Ôi trời, ngài đúng là chu đáo. Còn nói chuyện kính cẩn nữa chứ. Đúng là ngài rồi. Hiếm có quý tộc nào dùng kính ngữ lắm. Thời đại này tự do yêu đương mà, có gì phải giấu chứ."


"Ha ha…."


Mới ngày thứ hai khai giảng mà đã có hẹn hò? Đúng là lợi hại thật. Không lẽ là cô phục vụ quán cà phê lần trước sao?


Lowell vẫn không làm mất hình tượng của mình.


"Điện hạ, ngài nên cẩn thận với tên đó thì hơn."


Alex nhìn Lowell với ánh mắt đầy chán ghét.


Chức danh của Lowell đã chính thức bị giáng cấp xuống "tên đó".


Có vẻ sang năm sẽ thành "thằng kia".


Tôi bắt đầu nghĩ rằng việc xếp hai người này chung phòng là một âm mưu tinh vi của nhà phát triển game để khiến Alex ghét Lowell.


"Cỡ có vừa không? Cậu ta có cơ bắp khá dày, ở đây nhìn qua thì vừa, nhưng khi mặc vào có khi bị chật đấy."


Lowell chuyển chủ đề.


"Ôi dào, lo gì chứ. Cứ mặc thử là biết ngay mà. Cậu hiệp sĩ, phòng thay đồ bên này nhé."


Bà chủ tươi cười dẫn đường.


Alex ngoái đầu lại nhìn tôi khi bị lôi đi.


Tôi cảm thấy có gì đó sai sai.


Chẳng lẽ tôi đang ép buộc cậu nhận quà sao?


Dù sao thì, tôi cũng đã chắc chắn một điều:


Món quà này sẽ không giúp tăng độ thiện cảm của Alex với tôi.


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 112
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...