0 And 1
Chương 108
(hiện tại)
Cho đến giờ, Grey đã luôn cố gắng.
Muốn có được đáp án, trước hết phải đặt đúng câu hỏi. Là một học sinh ưu tú, Grey luôn đặt ra những câu hỏi sắc bén cho Công tước Pie. Đó là lý do Công tước đã khuyên cậu nên tiếp tục học hỏi nhiều hơn.
Vậy nên, Grey đặt câu hỏi cho chính mình.
Tại sao mọi chuyện lại trở nên thế này?
Điểm khởi đầu của mớ hỗn loạn này là gì?
Hoàng hậu sao?
Đúng vậy, Hoàng hậu là một vấn đề. Một vấn đề cấp bách, to lớn và mạnh mẽ – một hiểm họa trước mắt.
Nhưng điều khiến Grey bối rối nhất lại là…
Geoffrey.
Cậu ấy thật sự có quan hệ tình cảm với Alex Baumkuchen sao? Còn mối quan hệ với Idella Eclair (nu9 game) thì thế nào?
Nếu hỏi trực tiếp, chắc chắn cậu ấy sẽ không trả lời.
Tại sao Geoffrey lại hành xử mập mờ như thế?
Tại sao cậu ấy lúc nào cũng làm như thể sẽ tiết lộ mọi chuyện, nhưng cuối cùng lại chỉ đưa ra những câu trả lời vô nghĩa?
Tại sao cậu ấy luôn giấu giếm hành tung và âm thầm làm những việc mờ ám?
Grey áp trán lên thành lan can lạnh buốt, cố suy nghĩ lại một lần nữa. Nhưng đầu óc cậu vẫn trống rỗng. Chưa bao giờ trong đời cậu cảm thấy bản thân ngu ngốc đến vậy.
Khốn kiếp! Ai mà quan tâm chứ! Cậu ta muốn làm vua hay gì cũng mặc xác!
Nếu Geoffrey muốn làm vua, vậy thì Edward đối xử với cậu ấy như thế để làm gì?
Không… xét kỹ lại thì kế hoạch của Edward hoàn toàn hợp lý.
Nhưng tại sao khi nghe đến đó, Grey lại cảm thấy dao động?
Câu hỏi quan trọng thực sự phải là điều này.
Cậu không nên đi hỏi Geoffrey, mà nên hỏi chính bản thân mình.
Tại sao mình lại để tâm đến Hoàng tử Geoffrey đến thế?
Tim cậu đang đập điên cuồng. Trán áp vào thành lan can mát lạnh, nhưng bên trong đầu vẫn nóng hừng hực.
Cậu không thể bình tĩnh lại được.
Cảm xúc này thật điên rồ. Thật sự có người lại cảm thấy thế này sao? Chỉ vì yêu đương mà người ta lao vào những mối quan hệ rối ren, tạo ra biết bao bi kịch lẫn hài kịch sao?
Chuyện này có thể vui vẻ được sao?
Hoàng tộc chính là ví dụ rõ nhất – bao nhiêu người đã trở nên bất hạnh chỉ vì những mối tình ngu ngốc của bọn họ.
Grey chưa từng muốn có những cảm xúc này.
Thế gian gọi hành động ép buộc ai đó nhận lấy thứ họ không muốn là cưỡng đoạt.
Và lúc này, Grey cảm thấy mình vừa bị ép buộc một cách vô lý.
Cậu chưa từng cầu xin ai một chút tình cảm nào, nhưng đổi lại, cậu lại bị nhét vào lòng một thứ tình cảm vớ vẩn.
Thế giới này thật bất công.
Grey Cracker – con trai độc nhất của Công tước Cracker, người sở hữu tài năng, địa vị và diện mạo mà không ai có thể sánh kịp – giờ đây lại đang ngồi đây, than thở về sự bất công của thế gian.
Không biết Geoffrey đã ngủ chưa?
Say đến mức quên hết mọi thứ như vậy, giờ chắc cậu ấy đã chìm vào giấc mơ rồi.
Đúng là nhàn hạ thật.
Grey day trán thật mạnh. Cái cậu thực sự muốn đấm không phải trán, mà là một góc nào đó trong hộp sọ. Nhưng đáng tiếc, hộp sọ cậu quá cứng để có thể đào xuyên qua bằng tay.
Grey phủi bụi trên áo, đứng dậy. Nhưng ngay khi bắt đầu bước lên cầu thang, chỉ cần nghĩ đến việc phải quay lại căn phòng có Geoffrey, tim cậu lại đập điên cuồng.
Thật ngu ngốc.
Cậu đấm vào ngực vài lần.
Grey luôn coi thường những kẻ giải quyết mọi chuyện bằng nắm đấm thay vì lời nói. Nhưng lúc này, cậu có thể hiểu được cảm giác của bọn họ.
Tất nhiên, dù có đấm thế nào thì tim cậu cũng chẳng chịu nghe lời. Chỉ khiến lồng ngực đau thêm mà thôi.
Grey đứng trước cửa phòng rất lâu.
Cậu định đợi đến khi tim mình bình tĩnh lại rồi mới bước vào. Nhưng sau khi vào phòng, cậu chịu không nổi, nên chỉ năm phút sau đã lại bước ra.
Cứ lặp đi lặp lại vài lần, cậu nhận ra rằng chỉ cần Geoffrey không xuất hiện trước mắt, cảm giác khó chịu đó sẽ giảm bớt phần nào.
Thế là cậu thức trắng cả đêm.
Rồi ngay sáng hôm sau, cậu rời khỏi ký túc xá từ sớm.
***
Hôm nay tôi tỉnh dậy sớm hơn bình thường.
Đầu đau nhức, khiến tôi ngay lập tức nghĩ đến từ dư chấn sau khi uống rượu.
Cảm giác như cả người mình bốc mùi. Trong miệng lại càng khó chịu hơn.
Rốt cuộc tại sao người ta lại uống rượu nhỉ? Chẳng những không thấy dễ chịu, mà tâm trạng còn tệ hơn nữa.
Tôi không đến mức mất trí nhớ ngắn hạn, nên vẫn nhớ rõ những gì đã xảy ra hôm qua – từ lúc trong nhà ăn cho đến khi trở về ký túc xá và ngủ.
Nếu nói về sai lầm do rượu… thì có lẽ là Grey. Đáng lẽ tôi nên giữ cậu ta lại và hỏi cho ra lẽ.
Nhưng từ sáng sớm, Grey đã không thấy đâu nữa. Dù sao cũng sẽ còn cơ hội khác.
Cơn đau đầu kéo dài đến tận trưa. Những học sinh định đến chào hỏi tôi đều nhìn sắc mặt tôi rồi lo lắng rút lui. Tôi chợt nghĩ, có lẽ cứ giữ nguyên vẻ mặt cau có suốt cả ngày thì sẽ đuổi được hết những kẻ phiền phức.
Nhưng suy nghĩ đó nhanh chóng tan biến sau khi buổi học sáng kết thúc. Vì thay vào đó, các học sinh lại bắt đầu mang đến đủ loại đồ uống bổ dưỡng để ép tôi uống.
Mà như mọi loại thuốc bổ khác, chúng đều có mùi vị kỳ quặc, trông chẳng khác gì chất nhầy của ếch. Việc từ chối chúng còn mệt mỏi hơn.
Dù có cau mày, người vẫn cứ bu quanh. Có vẻ như chỉ cần mang danh "Hoàng tử" là tự động có thêm +100 điểm giao tiếp vậy.
Tôi chợt nghĩ, có lẽ việc lúc nào cũng có người vây quanh Geoffrey không hoàn toàn là do ý muốn của cậu ta.
"Điện hạ, đây là thức uống giúp giải rượu. Hãy uống trước khi buổi học bắt đầu ạ."
Pavel đứng trước bàn tôi, nháy mắt tinh nghịch, rồi đưa ra một bình nước giữ nhiệt.
Trước khi tôi kịp phản ứng, cậu ta đã rời khỏi phòng.
Mấy người này sao ai cũng biết đường mò đến đây vậy? Hôm nay thậm chí còn không có tiết học chung cơ mà.
Tôi đưa chiếc bình cho Alex. Cậu ta đặt nó vào túi giấy.
Và thế là số lượng đồ uống bổ dưỡng mà tôi nhận được đã lên đến con số mười bốn. Những học sinh khác còn nhanh chân hơn Pavel, đã đến tặng quà trước đó rồi.
Cho đến năm phút trước khi lớp học bắt đầu, căn phòng vẫn náo nhiệt.
Ngay cả những người không mang quà cũng buông lời chúc phúc. Hóa ra, có rất nhiều người mong tôi sống lâu.
Nếu thật sự mong tôi sống lâu, lẽ ra họ nên tránh xa tôi thì hơn.
Sau khi đám đông rời đi để đến các lớp học khác, căn phòng lại trở nên vắng lặng. Chỉ còn ba học sinh ở lại, vì đã đăng ký lớp học nấu ăn.
Và tất nhiên, một trong số đó là Edward.
Cậu ây rốt cuộc cũng đã lẻn vào tận lớp học nấu ăn sơ cấp, ung dung chứng kiến cảnh các học sinh nói "Điện hạ, ngài phải giữ gìn sức khỏe", "Ngài không được bệnh đâu đấy".
Khi ánh mắt tôi chạm vào Edward, cậu ây hỏi:
"Cậu có muốn ngồi bên này không? Ở đây nghe giảng sẽ dễ hơn đấy."
Vị trí của Edward khá gần bục giảng.
Đừng để mình mất bình tĩnh như lần trước.
Edward có vẻ đã quyết định sẽ đối xử thân thiện với tôi.
Chúng tôi đã có đến ba tiết học trùng nhau. Cậu ây đang cố ý bám theo tôi. Dù tôi có trốn cũng không tránh được.
Vậy thì cứ thuận theo tình huống. Có khi hiểu rõ ý định của Edward lại là điều tốt.
"Tôi ngồi đây là được rồi."
Tôi giữ giọng điệu bình tĩnh.
"Nhưng chỗ đó xa quá. Cậu có nhìn rõ bục giảng không?"
"Cậu lo lắng cho tôi sao? Cảm ơn, nhưng tôi nhìn rõ mà. Tôi vẫn thấy cả giáo viên đang bước vào nữa kìa."
"Thị lực tốt nhỉ."
Edward mỉm cười.
"Ý tôi là, cậu nên nhìn về phía trước."
"……."
Dù sao thì, cũng không cần thiết phải nói chuyện với Edward ngay lúc này.
"Chúng ta đã có đủ học sinh chưa? Mọi người có mặt cả chứ? Tốt lắm!"
Cánh cửa lớp học mở ra, và một người đàn ông với dáng vẻ hiền hậu bước vào. Nhưng khi nhìn thấy khung cảnh lớp học, ông ta tròn mắt, đưa tay lên miệng.
"Chỉ có ba học sinh tham gia lớp học nấu ăn sao?"
Chắc ông ta bị sốc vì sĩ số quá ít.
"Tên ta là Baker. Cứ gọi ta là thầy Baker. Các trò là những người biết trân trọng tầm quan trọng của ẩm thực, nên chắc chắn năm nay sẽ gặp nhiều may mắn! Được gặp những tài năng xuất chúng như các trò tại đất nước này— một nơi còn… chưa phát triển về ẩm thực — quả là vinh hạnh lớn lao! Nào, cùng nhau bước vào thế giới của nghệ thuật nấu ăn nào!"
Thầy Baker xúc động nói.
Những lời này chẳng tác động gì đến tôi— một người đã lớn lên trong cung điện, ăn toàn sơn hào hải vị. Nhưng có vẻ như ở vương quốc này, ẩm thực chưa thực sự phát triển.
Dù sao thì, ngay cả đầu bếp của nhà vua cũng là du học sinh. Còn đầu bếp của tôi thì là người ngoại quốc— một người đến từ Sherbet, quê hương của Hoàng hậu.
Nhưng nói thế này trước mặt một Hoàng tử thì có hơi…
Chẳng lẽ ông ta không nhận ra Edward là ai sao?
Tôi là kiểu Hoàng tử mà chỉ có giới quý tộc tham gia các sự kiện từ thiện mới nhận diện được. Nhưng Edward thì khác. Sau khi chiến thắng trở về, cả vương quốc đều biết đến cậu ấy.
Những bức chân dung vẽ Edward đang được bày bán trên đường phố. Còn các quý tộc thì thậm chí treo tranh vẽ cậu ấy trong phòng triển lãm riêng của họ.
Bởi vì Edward là một mỹ nam nổi tiếng, nên những bức tranh vẽ cậu ấy không chỉ là chân dung của một Hoàng tử— mà còn là một tác phẩm nghệ thuật.
Hơn nữa, chính cậu ấy đã đọc lời tuyên thệ của tân sinh viên. Chẳng ai có thể quên gương mặt đó chỉ sau một lần nhìn qua.
Có vẻ như thầy dạy nấu ăn là một người có ánh nhìn công bằng, không đánh giá người khác qua ngoại hình. Bằng chứng là thầy ấy chẳng nhận ra tôi lẫn Edward.
Dĩ nhiên, tôi cũng chẳng biết gì về thầy ấy.
Khi chơi game, tôi đã để nữ chính tham gia tất cả các lớp học ít nhất một lần, nhằm kiểm tra xem mỗi lớp sẽ tăng chỉ số nào.
Lớp học nấu ăn giúp tăng phẩm hạnh và đạo đức. Sau khi biết điều đó, tôi đã không cho nữ chính học lớp này nữa.
Hai chỉ số đó hoàn toàn vô dụng trong mọi kỳ thi. Nếu muốn nâng cao năng lực của nữ chính một cách rõ ràng, thì đây chính là lớp học cần phải loại bỏ đầu tiên. Dù không tham gia lớp nấu ăn, nữ chính của tôi vẫn đủ lương thiện rồi.
Nhưng dù vậy, tôi cũng không nghĩ rằng lớp học này lại kém phổ biến đến mức chỉ có ba học sinh.
Phòng học được sử dụng làm bếp thực hành, tràn ngập những dụng cụ sáng bóng.
Chúng trông như những thiết bị mới được bảo quản kỹ lưỡng, nhưng có lẽ lý do chúng quá sạch sẽ chỉ là vì chưa từng có ai sử dụng.
Thầy dạy nấu ăn lấy tạp dề lau nước mắt, rồi lấy kính từ túi trước ra đeo lên mũi.
Nhìn thấy Edward, thầy ấy sững sờ.
"Hoàng tử Edward Điện hạ?"
Hóa ra thầy ấy chỉ là người mắt kém.
"Thật xin lỗi vì đã không nhận ra ngài. Gần đây mắt tôi bị lão hóa…"
"Vậy hãy cẩn thận hơn. Nếu vì lão hóa mà mất đầu thì thật oan ức biết bao."
Không khí lập tức đông cứng lại.
"X-xin thứ lỗi."
"Chuyện gì vậy, Geoffrey? Cậu có gì muốn nói sao?"
Edward quay sang hỏi tôi.
"Không có gì."
Tôi ngoảnh mặt đi. Nhưng ánh mắt Edward vẫn không rời khỏi tôi.
Tôi không nhớ cậu ấy lại có kiểu tính cách này.
Giọng điệu của Edward giống hệt giới quý tộc. Mà cậu ấy vốn cũng là một Hoàng tử.
Thầy dạy nấu ăn lúng túng bắt đầu bài giảng. Nhưng với bầu không khí nặng nề thế này, lớp học làm sao có thể diễn ra suôn sẻ được.
Edward vẫn chăm chú nghe giảng, nhưng mỗi khi ánh mắt cậu ấy lướt qua, thầy giáo lại có vẻ quên mất mình định nói gì. Cứ năm phút, lớp học lại bị gián đoạn.
Thật đáng sợ khi một lớp học không có người theo học nhiều.
Chỉ cần một người cũng đủ để phá vỡ cả tiết học. Không khí căng thẳng đến mức khiến người ta cảm thấy gai người.
Việc chỉ có ba học sinh quả thực là một bất lợi lớn.
Dù lớp học của Công tước Pie cũng chỉ có ba người.
Nhưng khi đó, Edward chỉ là một đứa trẻ thích gấp giấy trong giờ học. Chứ không phải là một Hoàng tử có thể "gấp" luôn cả giáo viên như bây giờ.
Edward hiện tại đã trưởng thành và được công nhận như một Hoàng tử đích thực. Cậu ấy không còn giống với hình ảnh mà tôi nhớ. Có lẽ đây mới là bản chất thật sự của Edward.
Mình nhất định phải đổi lớp học này.
Trong khi đó, Alex đang bóc vỏ hành theo chỉ dẫn của thầy giáo.
Bàn tay cậu to lớn và có lực, nên vỏ hành được bóc rất nhanh.
Sau đó, Alex bắt đầu thái hành. Không lâu sau, cậu ta hít mũi một cái.
Có vẻ như mắt đã cay rồi.
Nhưng dù sao thì cậu cũng đang rất tập trung vào công việc.
0 And 1
