0 And 1

Chương 107

Grey thì không như vậy. Nếu ghét ai đó, cậu sẽ phớt lờ họ chứ chẳng bao giờ bận tâm đến họ cả.

"Vậy? Cậu đã đưa ra câu trả lời nào đáng để nghe chưa?"

Edward hỏi, ánh mắt hướng về phía ban công. Lúc này, Alex Baumkuchen đang bước vào khu vực Geoffrey đang ngồi.

"Ờ… chỉ là…"

"Chỉ là?"

"Ngài ấy không có vẻ gì là thực sự muốn nghe câu trả lời."

Grey biện hộ. Cậu không thể nói rằng mình chỉ buột miệng trả lời theo phản xạ.

Dáng người cao lớn của Baumkuchen đã che khuất Geoffrey, không còn thấy bóng dáng cậu ấy đâu nữa.

Hai người đó… tại sao còn chưa kéo rèm lại? Họ cố tình để người khác thấy cuộc gặp mặt này sao? Grey chỉ thờ ơ nghĩ vậy, nhưng ngay sau đó, cậu nhìn thấy Baumkuchen quỳ gối.

Đúng là điên rồi mà.

Grey vội quay mặt đi. Edward vẫn đang cười.

"Cuối cùng thì cũng gặp nhau rồi."

"Hoàng tử Geoffrey nói rằng cậu ấy không phải người đã ra lệnh cho Alex Baumkuchen. Mà dù sao thì cũng chẳng có gì lạ khi những kẻ xung quanh luôn tận tụy với ngài ấy." (Grey)

Mình đang bao biện giúp Geoffrey sao?

"Geoffrey vốn là người như vậy."

Edward đáp gọn.

Grey im lặng. Cậu đã hối hận ngay khi vừa mở miệng.

"Ta đã hỏi cậu dự định làm gì sau khi trở lại kinh thành, đúng không?"

"Vâng, thưa điện hạ. Giờ ngài mới định trả lời bức thư từ bao nhiêu tháng trước à? Ngài nói sẽ nhập học Học viện cơ mà."

Thật may vì cuộc trò chuyện đã chuyển sang chủ đề khác. Grey thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đáng lẽ cậu không nên thở phào.

Edward nâng ly rượu lên, che khuất đôi môi.

"Ta sẽ loại bỏ Hoàng hậu."

"……."

Mình vừa nghe thấy gì vậy?

Grey kìm lại sự bối rối, cẩn thận quan sát xung quanh. Hoàng tử và con trai Tể tướng đã đuổi hết hầu cận đi, nên không còn ai ở gần.

Báo thù là một lý do chính đáng.

Việc Edward ra trận là kết quả từ âm mưu của Hoàng hậu. Bà ta đã cố tình kích động cậu ta trong chuyến đi săn. Nhưng ngay cả khi không mắc bẫy ngày hôm đó, sớm muộn gì Edward cũng sẽ phải đến tiền tuyến. Vì trong hoàng cung, không ai chưa từng nhận tiền từ Hoàng hậu.

Edward và Hoàng hậu không thể chung sống dưới một bầu trời. Và vào mùa thu năm Edward ra chiến trường, Grey đã một lần nữa khẳng định điều đó.

Lời cảnh báo của Geoffrey đến quá muộn, lại còn quá hời hợt. Chính vì lời cảnh báo đó, Edward đã đưa ra quyết định.

Nếu Edward muốn xây dựng thế lực để đối đầu với Hoàng hậu, thì không còn cách nào khác ngoài việc ra trận.

Ban đầu, Grey đã phản đối.

"Nguy hiểm quá."

"Ta chưa bao giờ không gặp nguy hiểm cả. Cung điện có an toàn không?"

"Đó là chiến trường. Ngài đang so sánh nó với hoàng cung, nơi có hàng trăm ánh mắt theo dõi? Đừng nghĩ rằng mũi tên lạc sẽ tránh quý tộc chỉ vì thân phận của ngài."

"Hàng trăm ánh mắt trong cung không đứng về phía ta, vậy thì có gì khác so với hàng trăm mũi tên trên chiến trường? Ít ra ở đó, ta vẫn có thể phân biệt ai là bạn, ai là thù."

"Ngài đừng nghĩ rằng cứ mặc quân phục của vương quốc này thì binh sĩ sẽ đứng về phía ngài."

"Nhưng ít nhất, ta sẽ không phải lo lắng từng bữa ăn có độc hay không. Hãy nói với Tể tướng rằng, nếu ta sống sót trở về, hãy cân nhắc ta như một lựa chọn cho ngai vàng."

"Ngài nghiêm túc sao?"

"Phải."

Chính vì Edward đã đưa ra câu trả lời đó mà Tể tướng đã quyết định ủng hộ cậu ta. Một trăm binh sĩ tham gia chiến trường cùng Edward đều do các quý tộc có liên kết với Tể tướng gửi đến.

Trong vương quốc này, không thiếu những quý tộc muốn lật đổ Hoàng hậu – một người nước ngoài đang thao túng triều chính. Chỉ là họ chưa thể kết thành một thế lực vững chắc mà thôi.

Nếu có một Hoàng tử đủ sức quy tụ những con người đó, hơn nữa còn nắm giữ danh nghĩa chính đáng…

-"Con nghĩ chúng ta có cơ hội không?"

-"Chỉ có một trăm binh sĩ thôi. Chính cha là người bảo con để mắt đến Hoàng tử Edward. Đây chỉ là một khoản đầu tư nhỏ để xem xét năng lực của cậu ta."

Và Edward đã chứng minh năng lực của mình.

Thậm chí còn vượt ngoài mong đợi.

Nhưng ngay lúc này sao? Đã tính đến việc lật đổ Hoàng hậu rồi sao?

Đúng là Edward đã làm nên tên tuổi của mình. Sự nổi tiếng của cậu ta không thể phủ nhận. Nhưng Hoàng hậu vẫn còn Geoffrey.

Một Hoàng tử thông minh được dân chúng yêu mến, một lực lượng ủng hộ trung thành, một lãnh địa giàu có từ của hồi môn, và quan trọng nhất – hậu thuẫn từ một vương quốc khác còn hùng mạnh hơn cả vương quốc này.

Nếu Edward muốn nhắm đến vương vị, trước tiên cậu ta cần củng cố thế lực của mình.

Đó chính là lý do cậu ta trở thành người bận rộn nhất trong buổi tiệc này.

Edward khẽ cúi người, nâng ly rượu như thể muốn chúc mừng, rồi hạ giọng nói:

"Nhà vua đang bị đầu độc. Không lâu trước đây, tên thái giám phụ trách nếm thức ăn của ngài đã bị xử trảm. Chuyện này đã diễn ra hơn năm năm, vậy nên việc ngài ấy nhận ra cũng đã quá muộn. Hoàng hậu có lẽ cũng không ngờ lại tốn nhiều thời gian đến vậy."

"Thật là bất kính…!"

Mặt Grey biến sắc. Những tội lỗi mà Hoàng hậu từng phạm phải và những vấn đề nảy sinh do sự tồn tại của bà ta hoàn toàn khác so với chuyện này.

Hạ độc nhà vua ư?

Hoàng hậu đúng là điên rồi.

"Chắc hẳn bà ta đã mất kiên nhẫn vì nhà vua không chết đúng lúc. Mà khi người ta nôn nóng, sai sót là điều không thể tránh khỏi."

"Ngài đã nghe thông tin này từ đâu?"

"Còn ai vào đây nữa?"

Edward nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, không chút biểu cảm.

"Nhà vua đã trị vì hai mươi năm. Cậu nghĩ Hoàng hậu là người duy nhất từng cố gắng đầu độc ngài sao?"

Nguồn tin chính là nhà vua. Độ tin cậy của nó không cần phải nghi ngờ.

Grey ngẩng đầu nhìn về phía ngai vàng.

Hoàng hậu vẫn giữ vẻ đẹp không tuổi. Trong ký ức của Grey, bà ta luôn như vậy. Nhưng bên cạnh bà ta, nhà vua trông như một ông lão kiệt quệ, bực dọc.

Một khung cảnh đáng sợ đến rợn người.

Hoàng hậu nhất định phải bị lật đổ. Càng sớm càng tốt. Edward không hề nóng vội.

"Nếu tên thái giám đó đã chết, vậy còn bằng chứng thì sao?"

"Không cần thiết. Nhà vua chính là nhân chứng rồi."

"Vậy việc loại bỏ Hoàng hậu là mong muốn của Bệ Hạ sao?"

"Nhà vua thích những phương pháp… chắc chắn hơn."

"Phương pháp chắc chắn?"

Edward không nhìn Grey.

Hah. Đôi mắt Edward hẹp lại. Vì cậu ta đang nhìn về phía ban công, nên Grey lại thấy tim mình rung lên theo một nghĩa khác.

Lại có chuyện gì nữa đây?

Ngay khi nhìn về phía đó, Grey lập tức trợn tròn mắt.

Ở đó, Hoàng tử Geoffrey chết tiệt đang ôm Alex Baumkuchen. Vì không nhìn rõ mặt Geoffrey, Grey còn suýt nghĩ rằng hai người họ đang hôn nhau.

Ngực cậu đập mạnh, đến mức phải đặt tay lên bàn.

May mắn là chỗ Grey và Edward ngồi có góc nhìn thẳng ra ban công, nhưng những quý tộc khác không phải kiểu người bất lịch sự đến mức nhìn chằm chằm ra đó. Hơn nữa, Geoffrey lại là người được tầng lớp quý tộc tôn trọng.

Nhưng nếu có ai trông thấy cảnh này… thì liệu tin đồn sẽ lan đi trong vòng một ngày chăng?

Chắc chắn cả kinh thành sẽ xôn xao.

'Người tình của Hoàng tử Geoffrey là một người đàn ông.'

Một Hoàng tử kế vị lại là người yêu đồng giới? Không thể nào.

Hôn nhân đồng giới chỉ được chấp nhận trong những trường hợp không còn lựa chọn nào khác, hoặc vì mục đích chính trị thuần túy. Vậy còn vấn đề kế vị thì sao?

Edward đặt ly xuống, lấy khăn tay lau khô bàn tay ẩm ướt.

"Cậu bảo Baumkuchen không phải hiệp sĩ của Geoffrey, đúng không?"

Cậu ta hỏi.

"À, thì… cái đó…"

"Cũng có thể đúng nhỉ. Vì cậu đâu có nói cậu ta không phải người tình của Geoffrey."

"Không, tôi chưa từng thấy hai người họ ở bên nhau bao giờ!"

"Nhưng ta đã thấy."

"Khi nào?"

Nếu nói về khoảng thời gian ở cạnh Geoffrey, chắc chắn Grey là người chiếm phần áp đảo. Vậy Edward có thể thấy bằng cách nào?

"Như cậu nói đấy, Geoffrey luôn tạo điều kiện cho người khác dễ dàng tiếp cận mình."

Edward không trả lời thẳng vào câu hỏi.

Grey tái mặt.

Chẳng lẽ hai người đó thật sự là người yêu? Edward có biết điều gì không?

…Và cậu ta sẽ dùng mối quan hệ này làm vũ khí sao?

Hàng loạt suy nghĩ dồn dập trong đầu, khiến Grey gần như không thể mở miệng. Cuối cùng, cậu cất tiếng hỏi:

"Ngài định làm gì với Hoàng tử Geoffrey?"

"Cậu lo cho Geoffrey sao?"

"Ngài ấy không phải người xấu."

Grey thận trọng quan sát Edward.

"Có vẻ cậu đã quên điều mình từng nói rồi."

"Gì cơ?"

"Cậu sợ Geoffrey sẽ bị thương sao? Sợ người này chết sao?"

Edward đổi chủ đề.

"Dù là điều nào đi nữa."

Grey cố gắng không để cảm xúc chi phối. Nếu muốn loại bỏ Hoàng hậu, Geoffrey là cái giá phải trả.

Cách chắc chắn nhất chính là cái chết của Geoffrey. Nếu cậu ấy biến mất, Hoàng hậu sẽ không còn cách nào duy trì thế lực của mình.

"Phương pháp chắc chắn?"

…Không lẽ nào.

Grey buộc mình phải bình tĩnh suy xét. Cậu cố không nghĩ đến việc mình thấy buồn nôn thế nào khi tưởng tượng về cái chết của Geoffrey.

"Nếu muốn cắt đứt tay chân của Hoàng hậu, phải bắt giữ thứ mà bà ta coi là quan trọng nhất."

"Vâng, thưa điện hạ."

Grey nuốt khan.

"Ta sẽ có được Geoffrey."

Edward nói.

Cái gì?

"…Bằng cách nào?"

"Muốn vậy thì chắc chắn phải có sự hợp tác từ chính Geoffrey rồi."

Edward nhìn thẳng vào Grey, như thể bảo cậu hãy tự suy nghĩ cách làm.

Grey muốn chớp mắt, nhưng cậu không làm được. Một bên má giật nhẹ, cậu đành nhắm mắt thật chặt rồi mở ra.

Không thể tin nổi.

Nhà vua bắt đầu bài diễn thuyết, và từ ban công, Geoffrey cùng Alex bước vào hội trường. Hai người trông thân mật một cách đáng ngạc nhiên.

Đã bảo không phải hiệp sĩ của mình sao?

À, phải rồi. Vì không phải chủ nhân và hiệp sĩ… mà là tình nhân?

Grey không hiểu tại sao mình lại khó chấp nhận sự thật này đến vậy.

Ánh mắt Geoffrey chạm vào cậu. Grey cố gắng tỏ ra thản nhiên, nhưng đầu óc vẫn hỗn loạn. Nghĩ lại xem, cậu cần phải làm gì nhỉ…?

Cậu nhún vai như chẳng có gì đáng bận tâm.

Geoffrey vẫn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt trên môi, rồi quay đi.


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 107
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...