0 And 1
Chương 106
Hoàng tử mở bừng mắt.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Grey bất giác nuốt khan, rồi Hoàng tử bất mãn trách móc.
“Cậu định cứ thế mà đứng về phía Edward à?”
“Hả?”
Trong đầu Grey lập tức xuất hiện vô số suy nghĩ.
Mình bị phát hiện chuyện gì sao?
Có quá nhiều chuyện đáng lo, đến mức cậu không thể đoán được Hoàng tử đang nói về điều gì.
“Dù gì chúng ta cũng đã quen biết bao nhiêu năm, cũng có tình cảm với nhau, thế mà cậu lại ngay lập tức chạy sang phía Edward, rồi còn báo cáo từng buổi học của tôi cho cậu ấy biết? Cậu mà cũng dám tự nhận là bạn của Geoffrey sao? Cậu còn xứng đáng với cái danh ‘bạn học của Hoàng tử’ không hả?”
Hoàng tử Geoffrey lẩm bẩm đầy bất mãn.
À… chuyện đó à.
Đây chính là vấn đề mà Grey đã đoán trước khi mở sách ra chờ đợi.
Edward đã hỏi Grey về các buổi học của Geoffrey, rồi sau đó đăng ký tất cả những lớp mà cậu ấy tham gia, không bỏ sót một lớp nào.
-“Cách này có lộ liễu quá không?”
-“Vậy thì càng tốt.”
Khi Grey đưa ra lời khuyên, Edward đã đáp lại như vậy.
Còn người phải chịu đựng Hoàng tử Geoffrey lại là tôi cơ mà, Grey nghĩ thế nhưng chẳng thể nào nói với Edward.
Và đúng như cậu dự đoán, Hoàng tử Geoffrey đã bắt đầu chất vấn.
Đứng trước tình huống đã lường trước, Grey lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn và định nói lời giải thích mà cậu đã chuẩn bị sẵn.
Nhưng Hoàng tử lại lên tiếng trước.
“Thật là buồn đấy.”
“…Gì cơ?”
Grey không tin vào tai mình.
“Ai mà biết được, lỡ đâu người ta lại nghĩ cậu là tay chân thân cận của Edward thì sao. Từ khi nhập học đến giờ, cậu có thấy cậu đối xử với tôi lạnh nhạt quá không?”
Hoàng tử Geoffrey say rồi. Nhìn gương mặt cậu ấy là biết ngay.
Dù lời lẽ vẫn rõ ràng, nhưng nội dung thì chẳng giống điều mà một người tỉnh táo có thể nói ra.
Suốt bao năm qua, thái độ của Hoàng tử Geoffrey đối với Grey luôn rất thân thiện, nhưng chưa bao giờ Grey nghe thấy những lời như thế này từ cậu ta.
Ngược lại, Hoàng tử luôn tỏ ra như thể dù Grey có biến mất ngay lúc này cũng chẳng sao cả.
Lạ thật.
Đây không giống Geoffrey chút nào.
Cậu ấy không phải người thẳng thắn. Ngược lại, cậu luôn khéo léo che giấu suy nghĩ, khiến Grey phải đau đầu đoán ý cả ngày.
“Vậy… tôi lạnh nhạt với ngài làm ngài buồn sao?”
Đây không phải câu mà Grey định nói, nhưng miệng cậu lại bật ra trước cả khi kịp suy nghĩ.
Hoàng tử Geoffrey đáp lại như một học sinh ngoan ngoãn.
“Ừ.”
"Ngài đã nghĩ rằng nếu hôm nay tôi có mặt trong bữa tiệc thì tốt hơn à?"
"Ta đã nói vậy rồi còn gì."
"Nhưng dù tôi không có mặt, ngài vẫn rất được yêu thích mà."
Grey cố ý giữ giọng điệu lạnh nhạt.
"Sao cậu cứ như vậy chứ, rõ ràng là biết mà."
Geoffrey nhíu mày. Grey cảm thấy như có gì đó ngứa ngáy trong lòng, đến mức cậu muốn cắn môi để kiềm chế.
"Cậu biết rõ tôi không thích giao du mà."
"…Vâng, tôi biết mà." (Grey)
"Ừ."
Geoffrey khẽ gật đầu. Say rồi mà vẫn có thể như thế này sao? Grey nghĩ mình nên can ngăn cậu ta, nhưng không hiểu sao lại chỉ đứng nhìn.
Bỗng nhiên, Geoffrey ngừng cử động.
"…Điện hạ?"
"Nhức đầu quá."
Geoffrey than thở, giọng điệu như đang nũng nịu.
Thật là… đến phát điên mất thôi.
Grey khẽ l**m môi, rồi hỏi:
"Ngài đã uống bao nhiêu ly rồi?"
"Không biết nữa… chắc khoảng bảy ly?"
"Sao lại uống nhiều như thế?"
"Vì nếu ta không uống hết, bọn họ sẽ không chịu đứng dậy rời đi…"
"Sao ngài lại phải uống giúp bọn họ? Ngài cứ bỏ mặc mà đứng lên là được rồi."
"Cậu đang giận sao?"
"Không."
"Rõ ràng là giận còn gì. Lúc nào cũng giả vờ như không có gì… Một ngày nào đó cậu sẽ bị bắt vì tội bất kính với hoàng gia cho xem…"
Geoffrey nhắm mắt, lẩm bẩm.
"Cậu sẽ là người xử phạt tôi à?"
"Không."
"Vậy thì ai xử phạt tôi đây?"
"Không biết… Sao lúc nào cậu cũng tự tin như thế? Làm thế nào mà cậu có thể như vậy?"
Geoffrey vẫn không mở mắt. Cổ áo khoác của cậu ấy chèn lên má, trông có vẻ khó chịu.
Grey đưa tay ra. Bóng bàn tay cậu lướt qua gương mặt Geoffrey, rồi đổ lên bức tường phía sau. Grey nhẹ nhàng nâng cổ áo lên, giúp cậu ấy thoải mái hơn. Nhân tiện, cậu định cởi luôn áo khoác của Geoffrey.
Geoffrey lười biếng rời khỏi bức tường, chậm rãi nhấc người lên.
"Để ta tự làm."
"Giơ tay ra đi."
Grey giả vờ không nghe, tiếp tục giúp cậu ấy cởi áo. Khi Grey rút tay áo khoác khỏi người Geoffrey và bắt đầu tháo cúc áo sơ mi, Geoffrey chỉ ngồi yên, để mặc cậu làm.
Bỗng nhiên, Grey cảm thấy hơi nghẹt thở. Geoffrey đang ngước lên nhìn cậu chằm chằm.
Cậu cố giữ giọng không run.
"Hôm nay có bao nhiêu người cùng đi ăn với ngài?"
"Mười… sáu người?"
Geoffrey lơ đãng nghĩ ngợi.
"Ngài không bỏ chạy mà vẫn chịu đựng đến cuối cùng, giỏi thật đấy."
Grey khẽ khen ngợi.
Nói xong, Grey chợt nhận ra rằng câu nói đó có phần không phù hợp khi nói với một Hoàng tử. Nhưng dù sao thì đối phương cũng là Geoffrey. Cậu ấy sẽ không giận vì mấy chuyện thế này đâu.
Geoffrey nghiêng đầu.
“Ta làm tốt chứ?”
“Vâng, ngài đã làm rất tốt.”
“Thật ra thì… ta đã bỏ chạy.”
Geoffrey bật cười rạng rỡ.
Grey đang tháo cúc áo bỗng khựng lại.
Tim cậu như rơi thẳng xuống tận đáy. Chết tiệt. Nhịp đập dội đến tận đầu ngón tay, khiến một việc đơn giản như cởi cúc áo cũng không làm nổi.
Tay cậu run lên.
Geoffrey hơi cử động, khiến bàn tay của Grey chạm phải lồng ngực cậu ấy. Grey giật mình, như bị bỏng, vội rụt tay lại.
“Grey?”
“Chờ… chờ một chút.”
Cả cơ thể cậu như bốc cháy.
Grey không phải kẻ ngốc. Cậu biết rõ hiện tượng này được gọi là gì.
“Cậu bị đứt tay à?”
Geoffrey ngồi dậy. Grey lập tức ấn vai cậu ấy xuống.
Geoffrey nhìn cậu bằng ánh mắt khó hiểu.
“Đừng đứng dậy.”
“Gì cơ?”
Lúc này, Geoffrey trông như đã tỉnh rượu. Ngược lại, người có vẻ say lại là Grey.
Hỏng rồi.
Không hề uống một giọt rượu nào, vậy mà mặt cậu nóng bừng, tim đập loạn nhịp. Tiếng đập dội đến tận tai, khiến cậu liên tục nuốt khan.
“Ngài say rồi, ngủ đi.”
“Grey?”
Grey kéo chăn, trùm lên người Geoffrey, rồi lập tức mang giày, bước nhanh ra hành lang. Gió lạnh bên ngoài táp vào mặt cậu, xua tan hơi nóng.
Geoffrey không đuổi theo. Nhưng cũng không thể chắc được. Vì cậu ấy là kiểu người hay để ý đến những chuyện vặt vãnh xung quanh.
Grey nhanh chóng bước xuống cầu thang ký túc xá. Chỉ khi đến bậc thềm dẫn ra bên ngoài, cậu mới ôm đầu.
Trong đầu bỗng hiện lên buổi tiệc chào mừng chiến thắng của Edward. Khi đó, Grey đã có ý định ở cạnh Geoffrey. Cậu duy trì mối quan hệ với cả hai Hoàng tử, và cho đến khi buộc phải lựa chọn, cậu không định buông bỏ bên nào cả.
Đó cũng là mong muốn của cha cậu.
---
(ký ức buổi tiệc chào mừng chiến thắng)
Nhưng hôm ấy, người cần Grey hơn lại là Geoffrey. Còn Edward, xung quanh người đó lúc nào cũng có vô số người sẵn sàng chăm sóc, dù Grey có ở đó hay không cũng chẳng quan trọng.
Grey đã nghĩ đơn giản. Nếu Geoffrey cần cậu, cậu sẽ ở bên cạnh ngài ấy.
Dù Geoffrey luôn tỏ ra không cần, nhưng mỗi lần thực sự có chuyện, khi Grey xuất hiện, cậu ấy đều không giấu nổi vẻ nhẹ nhõm.
Geoffrey không phải người dễ hiểu, nhưng cũng không quá khó đoán.
Ngay khi bước vào yến tiệc, cậu ấy đã không vui rồi.
Cậu ấy cười, nhưng quý tộc là những kẻ rất giỏi đọc sắc mặt người khác. Huống hồ, Grey đã nhìn Geoffrey quá nhiều lần.
Nụ cười của Geoffrey thường là vô thức hoặc có chủ ý. Trong những buổi tiệc như thế này, chắc chắn là kiểu thứ hai.
Sau khi hành lễ với Quốc vương, Geoffrey liền tìm Edward. Cuộc gặp giữa hai Hoàng tử khiến đám quý tộc vô cùng tò mò.
Grey chứng kiến Geoffrey chào Edward với một nụ cười gượng gạo.
Edward đáp lại bằng một nụ cười…
Và gương mặt Geoffrey tái nhợt đi.
Cậu ấy rời khỏi đại sảnh, trốn ra ngoài ban công. Grey liền đi theo. Vì cậu biết Geoffrey sẽ cần cậu.
Quả nhiên, khi thấy Grey đến, Geoffrey đã trông nhẹ nhõm hẳn.
Cậu ấy là một Hoàng tử dễ cảm thấy cô đơn. Grey biết cách đối phó với cậu ấy. Dù cậu ấy luôn giấu kín những gì thực sự quan trọng với Grey.
Nhưng khi Edward phái Alex Baumkuchen đến gọi Grey đi, Geoffrey đã để cậu đi.
Cậu ấy lại làm bộ như không cần Grey nữa, như mọi khi.
Geoffrey đã bình thường trở lại.
Việc cậu ấy ổn lên vốn là điều tốt, nhưng Grey lại có chút khó chịu.
Chẳng phải chính cậu là người đã giúp Geoffrey bình tĩnh lại sao? Nhưng Geoffrey chưa bao giờ ghi nhận công sức.
Có lẽ, bất cứ ai ở cạnh cậu ấy lúc đó, cậu ấy cũng sẽ trở lại bình thường thôi.
Grey rời khỏi ban công, tiến về phía Edward, người đang bị vây quanh bởi một đám quý tộc. Một năm trước, chắc gì những kẻ đó đã nhớ nổi cái tên Edward.
Đúng là một lũ đáng khinh.
Bọn họ cũng thừa hiểu điều đó. Giờ đã quá muộn để lấy lòng Edward. Nhưng để tránh bị ghét bỏ, ít nhất cũng phải cố gắng xuất hiện một lần, ghi dấu ấn trên mặt.
“Hoàng tử Edward. Ngài gọi tôi à?”
“Dạo này khó gặp cậu quá nhỉ. Cậu đã ở đâu vậy?”
Edward cất giọng nhẹ nhàng, như thể thật sự quan tâm đến tung tích của Grey.
Grey phải cố gắng lắm mới không đưa tay lên gãi cổ. Cậu nổi cả da gà. Giọng điệu này không hợp với Edward chút nào.
Nhìn kỹ lại, đám quý tộc xung quanh có vẻ đang dấy lên hy vọng chỉ vì thái độ dịu dàng của Edward.
“Ngài bận rộn như vậy, tôi dù có muốn chào hỏi cũng chẳng có cơ hội.”
“Thế mà trông cậu có vẻ vui lắm mà. Lúc từ ban công bước ra chẳng phải rất thoải mái sao?”
“Đừng nghĩ ban công chỉ có mỗi công dụng đó! Ngài đang tưởng tượng cái gì vậy hả?”
Grey bất ngờ trước câu nói của Edward. Hoàng tử Edward mà cũng nói mấy lời trêu chọc thế này sao? Rốt cuộc cậu ta học được gì trên chiến trường vậy?
Nhưng Edward vẫn chẳng hề nao núng.
“Cậu và Geoffrey đã nói gì?”
Cậu ta biết Grey đã ở cùng Geoffrey. Grey giả vờ không để tâm.
Không cần phải nói dối.
“Ngài ấy hỏi vì sao Hoàng tử Edward lại cư xử như vậy.”
“……”
“Còn hỏi xem ngài có mưu đồ gì không, có phải ngài ghét Hoàng tử Geoffrey không.”
Grey lồng ghép một chút tò mò của chính mình vào trong câu trả lời.
“Haha. Cậu ấy cũng quan tâm mấy chuyện đó sao?”
Edward bật cười, nhưng nụ cười chỉ dừng lại trên môi. Grey suýt nữa thì rùng mình.
Gì đây? Sao cậu ta lại như thế này? Người ta bảo chiến trường có thể khiến con người phát điên, chẳng lẽ Edward cũng vậy?
Trước đây, Grey luôn cảm thấy Geoffrey phản ứng hơi quá mức. Nhưng nếu tận mắt nhìn thấy nụ cười này, thì có giật mình cũng không có gì lạ.
Trong suốt mấy năm qua, Edward thậm chí còn chẳng muốn nghe đến cái tên Geoffrey.
Thế mà giờ lại tỏ ra biết rõ tình hình của Geoffrey, chứng tỏ cậu ta đã nghe được tin tức từ đâu đó. Grey chỉ có thể âm thầm lắc đầu. Lại đi thu thập tin đồn bên ngoài rồi.
Trên chiến trường, Edward không dễ dàng tiếp cận tin tức về Geoffrey. Vì vậy, cậu ta đã gửi thư cho Grey, yêu cầu cậu cập nhật tình hình của Geoffrey trong thư hồi âm.
Grey đã dành một nửa lá thư để kể về Geoffrey.
Đến mức này, thực sự khó mà phân biệt được Edward quá ghét Geoffrey hay là hoàn toàn ngược lại.
Bình thường, ai lại dành nhiều thời gian chú ý đến người mà mình ghét đến thế chứ?
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 106
10.0/10 từ 16 lượt.
