0 And 1
Chương 100
“Tôi cũng thích bữa tối mà.”
Lowell cười rạng rỡ nói. Alex nhìn chằm chằm vào cậu ta.
Lowell đảo mắt.
“Cậu không cần phải cảnh giác như vậy đâu. Tôi sẽ không làm gì gây hại đến điện hạ đâu. Đúng không, điện hạ?”
“Tôi đoán vậy.”
Lowell có thể làm gì chứ?
Dù cố nhớ lại, tôi cũng không thể nghĩ ra sự kiện nào đáng ngờ liên quan đến cậu ta.
Alex không trả lời. Lowell bĩu môi, than thở.
“Tôi không nghĩ cậu lại là kiểu người chỉ nghe tin đồn rồi phán xét người khác đâu, con trai của anh hùng? Người như tôi phải chịu ấm ức mà sống đây à?”
“Không. Không phải vì tin đồn.”
Alex lên tiếng.
“Vậy thì vì cái gì?”
“Tôi nghe về cậu từ người khác.”
“Cuối cùng vẫn là tin đồn đấy thôi?”
Alex có chút bối rối.
“Điện hạ, như thế cũng được xem là tin đồn sao?”
“Theo nghĩa rộng mà nói thì chắc là vậy.”
Alex bắt đầu cảm thấy không yên.
“Điện hạ… không thích những người bị ảnh hưởng bởi tin đồn mà đối xử bất công với người khác, đúng không?”
“Tôi không nghĩ loại người đó có thể xem là người tốt.”
Tất nhiên, Alex không phải kiểu người như vậy.
Trước khi tôi kịp nói gì thêm, Alex đã lên tiếng xin lỗi.
“Xin lỗi.”
“Hả?”
Lowell ngạc nhiên.
“À… Không, tôi không định bắt cậu phải xin lỗi, chỉ là cảm thấy hơi buồn một chút thôi. Tôi thật sự muốn làm bạn với cậu. Dù sao thì cũng phải nhìn mặt nhau suốt một năm mà...”
“Đúng vậy. Tôi đã không suy nghĩ kỹ càng.”
“Hả?”
“Mặc dù tôi đã nói không phải vì tin đồn, nhưng cuối cùng đánh giá của người khác cũng chẳng khác gì tin đồn cả. Tôi đã có thành kiến với cậu mà lẽ ra không nên như vậy.”
“Ồ...”
Lowell lại đảo mắt.
“Tôi đáng lẽ không nên tin ngay vào lời người khác khi họ nói rằng cậu là kẻ vô lại lúc nào cũng phát điên vì d*c v*ng.”
Tôi nghĩ tôi biết ai là người đã nói câu đó rồi đấy.
“Từ giờ tôi sẽ chỉ quan sát hành động của cậu và tự mình đánh giá.”
“Oh.”
Lowell đáp lại, ánh mắt sáng lên, vai khẽ nhún.
“Tốt thôi. Tôi chấp nhận lời xin lỗi. Hãy hòa thuận với nhau nhé. Nhân tiện, sao chúng ta không đi ăn tối cùng nhau?”
Alex đáp lại một cách đúng chuẩn tác phong hiệp sĩ.
“Nếu điện hạ cho phép.”
“Tôi không phản đối.”
Lowell cười rạng rỡ và nhìn thẳng vào tôi, khuôn mặt như thể đang hỏi "Thế nào?" Cậu ta đang mong đợi điều gì đây?
“Tốt rồi đấy, Lowell. Cậu có cơ hội để hóa giải hiểu lầm rồi.”
“Vâng, thực sự tôi rất vui, điện hạ.”
“Ừ. Hai người mà thân nhau thì tốt đấy.”
Mặc dù chuyện đó gần như là không thể.
***
Con đường trước cổng Học viện có cảm giác giống khu quảng trường gần hoàng cung. Người ta tụ tập tại quảng trường để chờ ai đó, còn dọc theo các con phố tỏa ra từ quảng trường là vô số cửa hàng và quầy hàng rong.
Chỉ khác một điều—ở đây, độ tuổi trung bình trẻ hơn nhiều.
Vài học sinh đã mặc đồng phục, và những tiệm may bật đèn chờ khách.
Theo lời Lowell, đồ ăn trong nhà ăn của Học viện sớm muộn gì cũng khiến chúng tôi phát ngán, vì thế cả ba quyết định ra ngoài. Khi băng qua quảng trường và bước vào con phố đầy quán ăn, mùi thịt nướng thơm lừng xộc thẳng vào mũi.
Nhiều học sinh đã đến đây ăn tối sớm. Họ kéo nhau vào một quán nào đó, và khi tôi nhìn lên bảng hiệu, hóa ra đó là một quán rượu. Có lẽ Lowell sẽ thích nơi này.
Tôi đưa tay chỉ vào bảng hiệu, nhưng trước khi kịp nói gì, Lowell đã vội túm lấy tôi và thở dài ngao ngán.
“Điện hạ, học sinh mà đã nghĩ đến chuyện uống rượu sao? Tôi không nghĩ đó là một thói quen tốt đâu.”
Cậu mà cũng nói được câu đó sao?
“Nếu điện hạ muốn, tôi sẽ theo đến bất cứ đâu.”
Alex bình thản nói. Nhưng ánh mắt cậu lại như đang nghĩ “Hóa ra điện hạ thích uống rượu sao.”
Không phải vậy đâu.
“Tôi không hề có ý muốn uống rượu.”
Sao tôi lại phải giải thích cơ chứ?
“Điện hạ, còn chỗ này thì sao?”
Lowell chỉ vào quán ăn đối diện, có không khí hoàn toàn trái ngược với quán rượu. Một quán ăn gia đình, bảng hiệu đề rằng phục vụ các món ăn dân dã.
Lowell vui vẻ vỗ tay.
“Là món ăn của dân thường đấy, điện hạ. Ngài có thấy tò mò không?”
Cậu ta lúc nào cũng xem tôi là một vị hoàng tử chính hiệu.
Cũng không cần làm cậu ta thất vọng. Khi tôi nói “Ồ, thật sự tò mò quá.”, Alex liền mở cửa quán với biểu cảm “Hóa ra điện hạ thích món ăn bình dân.”
Không phải đâu mà.
Vừa bước qua bậc cửa thấp, một giọng nói vui vẻ vang lên chào đón chúng tôi.
“Chào mừng quý khách! Đi bao nhiêu người ạ? Để tôi dẫn chỗ—Ôi chao!”
Là Idella.
Tim tôi như rơi xuống một nhịp. Nhận ra tôi, cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ.
“Điện hạ!”
“Chào, Idella…”
Cô ấy lại kiếm thêm một công việc nữa sao? Hay đây là công việc trước đó?
Cô ấy rốt cuộc làm bao nhiêu việc vậy chứ?
Hóa ra, chỉ cẩn thận trong Học viện là chưa đủ. Tôi phải chuẩn bị tinh thần cho việc có thể gặp Idella hay Edward ở bất cứ đâu.
Idella vui vẻ tiến lại gần, nụ cười tươi tắn.
“Chà! Điện hạ đến đây ăn tối sao? Tôi không nên nói điều này, nhưng thật lòng mà nói, thức ăn ở đây không hợp với khẩu vị của ngài đâu.”
“Tôi đang nghe thấy có nhân viên đuổi khách đấy.”
Từ trong bếp, một người đàn ông với chiếc khăn trùm đầu ló ra.
Khuôn mặt rắn rỏi với bộ râu rậm che kín gần hết khiến ông trông có phần dữ tợn. Nếu không phải vì chiếc khăn và con dao bếp trong tay, có lẽ tôi đã nhầm nghề nghiệp của ông ta mất.
Alex dường như đã hiểu nhầm. Một tay cậu ấy đã đặt lên chuôi kiếm. Lowell thì vội bước lên chắn trước tôi. Mặc dù tôi nghĩ mình vẫn mạnh hơn Lowell…
Idella bật cười.
“Chà chà, ông chủ. Tôi chỉ đùa thôi mà.”
“Hừ. Nếu có thằng khách nào kén cá chọn canh thì cứ tống cổ nó ra ngoài! Nhà hàng của ta là nơi để thưởng thức hương vị quê nhà! Đám sâu rượu nốc cả ngày đến mức không phân biệt nổi muối với đường thì đòi nhận xét cái gì chứ?!”
“Chà chà, ông chủ. Giờ là buổi tối rồi đấy.”
“Mặt trời còn sáng mà! Thế là ban ngày!”
“…Chà chà…”
Idella cười đáp lại. Quả nhiên, nữ chính của tôi rất giỏi trong giao tiếp.
Nhìn bề ngoài thì khó mà phân biệt được liệu ông chủ đang giữ chân Idella hay hai người họ chỉ đơn giản là thân thiết với nhau.
Nếu chúng tôi rời đi, Idella có gặp rắc rối không nhỉ?
“Chúng tôi ngồi đâu được nhỉ?”
Dù sao cũng đã vào rồi, tốt nhất là cứ ăn xong rồi đi.
Không cần thiết phải khiến Idella gặp rắc rối chỉ vì chuyện nhỏ nhặt. Cuộc sống của cô ấy vốn đã đủ mệt mỏi rồi.
Idella ghé sát thì thầm với ông chủ.
“Ông chủ, đây là hoàng tử đấy. Nếu ngài ấy cảm thấy bị xúc phạm thì…”
“Cái gì, hoàng tử thì đã sao… Hoàng tử á?”
“Vâng.”
“Thật sao?”
“Đúng vậy.”
“Khoan đã, trong hai hoàng tử, Edward là tóc vàng, vậy thì… Điện hạ thứ hai?”
“Đúng vậy. Đây là điện hạ Geoffrey.”
Alex nhìn chằm chằm hai người họ với khuôn mặt lạnh băng.
“Alex.”
“Vâng, điện hạ. Tôi có cần trừng phạt kẻ vô lễ này không?”
“Không. Ngồi xuống đi. Cậu không thấy đau chân sao?”
Về khoản thô lỗ trong lần gặp đầu tiên thì khó ai sánh bằng hai vị Bá tước Baumkuchen.
Ông chủ quán lén liếc nhìn chúng tôi rồi quay vào bếp. Lowell chống cằm hỏi.
“Điện hạ đã từng đến quán này trước đây chưa?”
“Chưa.”
“Thế sao ngài biết người làm ở đây?”
“Cô ấy là tân sinh viên của Học viện, giống chúng ta.”
“Hả?”
“Thật ấn tượng, đúng không?”
“…Hả?”
Ngay lúc đó, Idella đặt ly nước xuống bàn và mỉm cười rạng rỡ. Nhưng giọng cô lại hạ thấp xuống khi nói chuyện với tôi. Nhìn vẻ ngoài thì có vẻ như cô ấy đang nói điều gì đó tốt đẹp.
“Điện hạ, thật sự đấy. Ngài nên rời khỏi đây thì hơn. Thức ăn ở đây không chỉ không ngon, mà đôi khi khẩu vị của ông chủ còn có vấn đề lắm.”
“Ồ, vậy à?”
“Tôi ăn cùng món với khách mà. Tin tôi đi.”
Lowell liếc nhìn Idella và hỏi.
“Nếu muốn rời đi mà không để ông chủ phát hiện thì có cách nào không? Chúng tôi sẽ bị phát hiện nếu đi ngang qua bếp mất.”
“Tôi sẽ mở cửa thật nhẹ nhàng cho mọi người.”
Idella trấn an bằng giọng đầy tự tin.
Chúng tôi thực sự nên rời đi sao? Lowell đã chuẩn bị đứng lên rồi.
Khi cả nhóm đang để ý động tĩnh từ bếp, cánh cửa quán mở ra, và một nhóm người ùa vào.
Người đi đầu là Pavel. Cậu ta vừa bước vào vừa nói chuyện với một nam sinh bên cạnh.
“Tôi thấy rõ mà. Điện hạ cùng tùy tùng chắc chắn đã vào một quán ăn gần đây…”
“Điện hạ!”
Pavel dừng lời và nhanh chóng tiến về phía tôi với nụ cười rạng rỡ.
“Không ngờ lại gặp ngài ở đây! Đúng là một sự trùng hợp! Gì thế, Lowell? Cậu cũng ở đây à? Cậu đi ăn mà không gọi tôi sao?”
Lowell cười hỏi.
“Cậu cũng đến đây ăn tối sao?”
“Đương nhiên rồi. Đến quán ăn thì ngoài ăn ra còn làm gì nữa?”
“Tốt quá. Chúc cậu có bữa tối ngon miệng nhé. Mới đó mà cậu đã kết thêm nhiều bạn rồi nhỉ. Tôi cứ tưởng ở nước ngoài không có ai chơi cùng nên cậu mới bám riết lấy tôi cơ.”
“Bám lấy cậu á? Nghe mà nổi hết da gà. Chỉ là dạo này tôi đối xử với cậu tốt hơn một chút thôi, thế mà cậu đã lên mặt rồi.”
Họ không phải bạn bè sao?
Pavel đang cười nhạo Lowell thì bỗng khựng lại. Lowell vẫn giữ nguyên nụ cười tươi tắn, như thể chẳng nghe thấy gì. Pavel lập tức tránh ánh mắt cậu ấy.
“Đùa thôi mà.”
Pavel nhanh chóng chuyển chủ đề.
“À, điện hạ. Bàn bên cạnh còn trống đấy! Chúng tôi có thể ngồi cùng không?”
Idella ôm khay trong tay, lúng túng không biết có nên nhận thêm khách hay không.
Tôi đứng dậy khỏi ghế.
“Bàn đó có đủ chỗ sao? Ghế có vẻ ít đấy. Vừa hay chúng tôi cũng định đứng lên. Mọi người cứ tự nhiên.”
Tôi gọi tên Pavel với giọng không chắc chắn.
“Pavel?”
Cậu ta lập tức đáp lại.
“Vâng?”
“Chúc cậu ăn ngon.”
“Hả? Điện hạ?”
“Còn chần chừ gì nữa? Mau ngồi đi.”
Bạn bè của Pavel đưa mắt nhìn nhau bối rối, nhưng dưới sự thúc giục của tôi, họ đành miễn cưỡng ngồi xuống.
Từ trong bếp, ông chủ vạm vỡ lại thò đầu ra, thở ra một hơi hài lòng. Có vẻ ông ta rất vui vì có khách mới.
Tôi mỉm cười với Idella.
“Chúng tôi nhường chỗ lại nhé.”
Idella cũng cười rạng rỡ, như thể muốn nói ‘Ôi, ngài thực sự nghe lời tôi sao?’
Không hẳn. Thực chất là tôi đang để lại đám người kỳ lạ này cho cô ấy xử lý rồi rời đi mà thôi…
0 And 1
Đánh giá:
Truyện 0 And 1
Story
Chương 100
10.0/10 từ 16 lượt.
