0 And 1

Chương 99

Cậu ấy điên rồi sao?

Tôi bắt đầu thực sự cảm thấy sợ Edward.

“Nếu cậu chết, tôi cũng chẳng còn lý do để sống nữa.”

Chắc chắn là điên thật rồi.

Giữa đám học sinh ký túc xá, tôi nhìn thấy Grey. Cậu ta đứng đó với vẻ mặt như vừa nhai phải thứ gì đắng ngắt. Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cậu ta lên tiếng.

“Wow, tình anh em thật cảm động.”

Cậu đang nói cái gì vậy?

Tôi cố gắng thoát ra khỏi vòng tay của Edward, nhưng cậu ấy vẫn giữ chặt tôi, không hề nới lỏng.

“Hai vị điện hạ đúng là thân thiết quá.”

“Ai là người nói đây chỉ là tin đồn?”

“Người ta bảo tận mắt chứng kiến ở tiệc chúc mừng chiến thắng của điện hạ Edward mà.”

Các học sinh xung quanh bắt đầu bàn tán.

Một người học sinh đứng ngay trước mặt tôi, với vẻ mặt có chút áy náy, lên tiếng.

“Điện hạ Edward, xin đừng lo lắng. Điện hạ Geoffrey đã tỉnh lại nhanh như vậy rồi mà.”

Edward vẫn không ngẩng đầu lên. Cậu ấy nhìn thẳng vào tôi và nói:

“Tôi đã rất sợ.”

Tôi lại cố đẩy Edward ra một lần nữa. Cánh tay tôi bị kẹt giữa cơ thể cả hai, không có đủ sức để thoát ra.

Dù vậy, chắc hẳn cậu ấy cũng cảm nhận được lực đẩy từ lòng bàn tay tôi. Những ngón tay tôi kẹp giữa khoảng cách giữa hai người đang run lên bần bật.

Nhưng Edward vẫn không hề nhúc nhích.

Cậu ấy không tránh ánh mắt tôi, khiến tôi có cảm giác như đây là một cuộc đấu mắt vậy. Trong đầu tôi thoáng hiện lên hình ảnh của một vị vua nào đó. Cảm giác chán ghét trào lên trong lòng.

“Bỏ tôi ra.”

“Không.”

Edward đáp lại bằng giọng điệu nhẹ nhàng.

Giọng điệu cậu ấy dịu dàng đến mức nghe như thể đang nói “Được thôi” vậy.

Tôi hoàn toàn cạn lời. Ngay cả sức để vùng vẫy cũng không còn.

Edward rõ ràng là điên, vậy mà dường như chẳng ai nhận ra điều đó ngoài tôi.

Grey có vẻ cũng hiểu, nhưng chẳng có vẻ gì là sẽ giúp tôi cả.

Đúng lúc đó, Edward mới buông tay. Vì quán tính, tôi mất thăng bằng, loạng choạng lùi lại phía sau.

Alex đứng ngay phía sau, nhanh chóng đỡ lấy tôi.

“Ngài cần gì sao?”

Alex hỏi, giọng nói bình tĩnh nhưng có phần lạnh lùng vì cách cậu lựa chọn từ ngữ.

“Tôi nghe nói Geoffrey ngất xỉu.”

Edward trả lời.

“Ngất xỉu sao?”

“Không có chuyện đó.”

Tôi lên tiếng đính chính.

Alex nhìn chằm chằm vào Edward.

“Cảm ơn vì đã lo lắng. Nhưng để tôi lo cho điện hạ Geoffrey.”

Tôi nghĩ Edward sẽ tiến lên, sẽ làm gì đó. Tôi gần như đang nhìn cậu ấy đầy cảnh giác.

“Cậu có một hiệp sĩ giỏi đấy, Geoffrey. Dù rằng cậu cũng thường xuyên phải ở một mình.”

Edward nói với giọng như đang khen ngợi.

Alex bỏ mặc tôi một mình sao? Khi nào chứ?

Từ khi nói rằng sẽ trở thành hiệp sĩ của tôi, Alex luôn hành động như thể cậu là cái bóng của tôi.

“Cậu phải cẩn thận chứ. Nếu ngất xỉu một mình mà không có ai giúp đỡ thì sao?”

“Tôi sẽ chú ý hơn. Cảm ơn vì lời khuyên.”

Lowell giữ chặt cửa phòng 301. Giọng cậu ta gọi "Điện hạ" như một chiếc phao cứu sinh.

Cậu ta ra đây làm gì nhỉ? Chỉ cần bước vào cánh cửa đó là mọi chuyện kết thúc rồi.

“Cảm ơn vì đã lo lắng, Edward. Nhưng tin đồn sai lệch thì lan truyền rất nhanh.”

Tôi chuẩn bị kết thúc tình huống này.

“Vậy sao?”

Edward đáp lại.

“Ừ. Tốt nhất là đừng quá tin vào mấy lời đồn đại.”

Tôi tránh ánh mắt cậu ấy, chỉ lướt mắt qua xung quanh và nói với tất cả mọi người.

“Phòng 306 không có ma đâu. Cảm ơn vì đã lo lắng cho tôi. Mọi người có thể về phòng được rồi.”

“Vâng, điện hạ.”

Ai đó trả lời. Vài học sinh xung quanh bắt đầu rục rịch quay về phòng.

Nhưng Edward vẫn đứng yên.

“Vậy sao?”

Cậu ấy lại hỏi. Vậy sao cái gì chứ? … Tôi nghĩ vậy, nhưng nhìn Edward, cậu ấy có vẻ thực sự băn khoăn.

“Không có ma thật à?”

“……”

Tôi bất giác rùng mình.

Edward quay sang nhìn Grey. Grey tháo kính xuống, nhìn tôi rồi khẽ lắc đầu.

“……”

Gì vậy? Phòng đó thực sự có ma sao?

-

Cánh cửa phòng 301 đóng lại. Tôi, Lowell và Alex đều vào trong, im lặng một lúc. Những tiếng bước chân lẫn tiếng cửa phòng trong ký túc xá lần lượt vang lên, rồi lại chìm vào yên tĩnh.

Tôi thở dài.

Cứ như đọc được suy nghĩ của tôi, Lowell cũng thở dài, sau đó khẽ bật cười.

“Mọi người đều nói hai vị điện hạ rất thân thiết…”

Cả cậu ta cũng nói thế sao?

“……Thật sự đáng sợ đấy.”

Nụ cười trên mặt Lowell biến mất. Cậu ta ngồi xuống mép bàn, trông như thể vừa bị rút cạn sức lực chỉ trong mười phút ngắn ngủi.

“Hồi nãy cậu định ra ngoài đúng không? Là vì tôi nên mới quay lại à?”

“Không đâu. Tôi định đi lấy danh sách môn học, nhưng bên ngoài hơi hỗn loạn nên tính đợi đến tối mới ra.” (Lowell)

“Tốt rồi.”

Tôi đặt cuốn sách của Grey lên bàn. Không biết mình đã lấy nó lúc nào, nhưng dù sao nó cũng đang ở trong tay tôi.

“Tôi cầm danh sách môn học đây.”

“Wow. Tôi xem thử được không?”

“Ừ.”

Alex có vẻ đang trầm ngâm suy nghĩ.

“Alex?”

“Vâng, điện hạ.”

“Cậu chưa định đăng ký môn học sao?”

“Tôi sẽ học cùng môn với điện hạ.”

“Ừm, cũng không tệ.”

“Tôi sẽ không rời khỏi điện hạ dù chỉ một giây.”

Có vẻ như Edward đã gieo rắc suy nghĩ kỳ quặc vào đầu cậu trước khi rời đi.

Lowell nhìn chúng tôi.

“Điều đó cũng tốt thôi, nhưng tôi nghĩ cậu nên học lớp nấu ăn.”

“Trong Học viện có lớp dạy nấu ăn sao?”

Alex ngạc nhiên hỏi.

“Không có à?”

Bỗng dưng tôi cảm thấy bất an. Lowell lật giở cuốn sách.

“Có đấy, điện hạ. Môn nấu ăn cơ bản, nấu ăn trung cấp…”

Đúng rồi. Trò chơi này vẫn y như tôi nhớ.

“Điện hạ cũng sẽ học nấu ăn sao?”

Alex hỏi. Nếu tôi nói không, chắc chắn cậu cũng không học.

“Tất nhiên.”

“Điện hạ còn định học môn nào nữa?”

“Mấy môn này sao?”

Lowell hỏi. Alex liếc nhìn cuốn sách.

“Không. Đây là những môn Grey đã chọn.”

Alex lập tức mất hứng.

“Cậu cũng xem thử đi. Có môn nào thấy hứng thú không?”

“Vâng, điện hạ.”

“Nhưng cậu chưa hề xem qua mà.”

Tôi bắt đầu nghĩ rằng Alex đang quá đặt nặng trách nhiệm. Dù gì thì năm nay cũng sẽ không có chuyện gì xảy ra. Chỉ có từ năm sau mới thực sự quan trọng.

Dù vậy, tôi vẫn có một mong muốn cá nhân—nếu Alex có thể nâng kỹ năng kiếm thuật của cậu lên cao hơn Edward thì tốt biết mấy.

Năm nay, Alex hoàn toàn tự do. Miễn là cậu không vướng vào chuyện tình cảm với nữ chính thì làm gì cũng được.

“Đây là Học viện mà, Alex. Đây là lần đầu tiên cậu có cơ hội hòa nhập với những người cùng trang lứa đấy, phải không? Cậu cũng chưa từng xuất hiện ở xã hội thượng lưu nữa. Thử kết bạn đi, cậu sẽ thấy vui hơn đấy.”

Lần đầu tiên tôi gặp Alex là khi tôi mười một tuổi. Cậu ta nói không biết chính xác tuổi của mình, nhưng có lẽ khi đó cậu chỉ khoảng mười tuổi.

Bá tước Baumkuchen là một người tốt, nhưng trong dinh thự của ông ấy không có đứa trẻ nào khác. Alex đã lớn lên ở đó, tập luyện để trở thành một hiệp sĩ.

Tôi nghĩ rằng việc gửi Alex cho bá tước là một quyết định đúng đắn. Nhưng liệu nó có tốt cho kỹ năng giao tiếp và sự phát triển cảm xúc của cậu không thì tôi không chắc.

Dựa vào cách Alex nói chuyện, rõ ràng cậu không quen biết ai trong giới quý tộc cùng trang lứa.

“Bạn bè ư?”

“Ừ. Chẳng hạn như người cùng phòng với cậu, Lowell… À, khoan, Lowell thì thôi.”

Trong cốt truyện chính, Alex không ưa Lowell. Có những người đơn giản là không hợp nhau mà.

Lowell nhìn tôi với vẻ mặt kỳ lạ.

“Điện hạ không hài lòng nếu tôi làm bạn với Bá tước Baumkuchen sao?”

“Không, không phải vậy.”

“Vậy tôi sẽ không kết thân với Mont Blanc.”

Alex nghiêm túc nói.

“Điện hạ?”

Lowell nhìn tôi đầy vẻ tủi thân.

“À… Không phải thế. Lowell Mont Blanc là một người bạn tốt mà.”

“Đấy, thấy chưa, Bá tước Baumkuchen? Điện hạ cũng nói vậy đấy.”

Lowell hùa theo, nhưng giọng điệu có chút kỳ lạ.

“Hai người vẫn còn nói chuyện khách sáo à?”

Dù mới chỉ ở ký túc xá được hai ngày, nhưng đáng lẽ ra họ phải thân thiết hơn chứ. Lowell và Alex nhìn nhau.

“Chúng tôi chưa có nhiều thời gian nói chuyện…”

“Vâng, đúng vậy, điện hạ.”

Có cần phải giải thích đâu chứ.

Bỗng nhiên, Lowell vui vẻ nói:

“Thế này đi, Bá tước Baumkuchen. Dù sao chúng ta cũng sẽ ở cùng phòng suốt một năm. Giờ bắt đầu nói chuyện thoải mái hơn nhé.”

“Được thôi.”

“À, ‘nói chuyện thoải mái’ tức là dùng cách xưng hô thân mật hơn đấy.”

“Biết.”

Alex trả lời ngắn gọn.

“À… Ừ. Cậu biết rồi à.”

Lowell mở to mắt ngạc nhiên.

“Cậu có thể gọi tôi là Lowell.”

“Alex Baumkuchen.”

Alex đáp lại một cách cộc lốc.

Đến mức này thì tôi hiểu rồi. Hai người này chắc chắn sẽ không thể thân nhau được.

Alex vốn đã không thích Lowell. Mà cũng đúng thôi, trò chơi này đã thiết lập sẵn rằng hai người họ không hợp nhau.

Lowell quay sang nhìn tôi, nhún vai, lúm đồng tiền thoáng hiện. Trông cứ như đang nói “Tôi đã cố gắng rồi đấy nhé.”

Dù tôi cũng không kỳ vọng gì về việc họ sẽ thân thiết với nhau. Tôi gật đầu đáp lại. Được rồi, tôi hiểu mà.

Sắc mặt Alex chợt sa sầm, rồi đột nhiên cậu nắm lấy tay tôi.

“Điện hạ. Tốt hơn là chúng ta nên ra ngoài dùng bữa.”

Ngay bây giờ? Trong tình huống này ư?

Cậu ghét Lowell đến mức này sao?


0 And 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện 0 And 1 Truyện 0 And 1 Story Chương 99
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...