Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Chương 61
Hoắc Lệnh Chi xé nát bức thư đó, quyết định tạm thời không nói chuyện này cho tiểu Vương phi yếu đuối của hắn biết, cho dù muốn nói thì cũng phải tìm một thời điểm thích hợp.
Hiện tại đang là lúc bận rộn, Lạc Tử Ninh vừa quản lý ba xưởng, lại còn phải mở một phố thương mại, phải lo chuyện hôn nhân của công nhân trong lò gạch và cả mảnh vườn rau trước mắt này.
Lạc Tử Ninh vốn đã bận tối mắt tối mũi rồi, nếu bây giờ lại nói tin này cho anh biết, e rằng mệt mỏi cộng thêm đau buồn sẽ đánh gục Lạc Tử Ninh.
Lạc Tử Ninh còn chưa biết chuyện gì đã xảy ra, sau khi viết xong đề cương cuộc họp, liền đi đến lò gạch trước. Hôm nay anh không họp, anh đến tìm Quản đốc của lò gạch để thông báo về cuộc họp ngày mai, báo mọi người sắp xếp thời gian.
Hiện tại Trần Nhị thành thân, anh cho Trần Nhị nghỉ phép, con trai cả của lão xưởng trưởng làm Quản đốc tạm. Gia đình lão xưởng trưởng họ Kiều, tên con trai cả đơn giản ngẫu hứng, gọi là Kiều Lão Đại.
Kiều Lão Đại này mang theo một chút uy nghiêm của bậc trưởng bối, mặc dù những khả năng khác của anh ta không bằng các em mình nhưng khả năng quản lý lại vô cùng mạnh, không ai trong lò gạch dám không nghe lời anh ta.
Vì vậy, lần này Lạc Tử Ninh để anh ta làmQuản đốc tạm thời cũng là để khảo sát năng lực của anh ta, nếu năng lực tốt sẽ để anh ta làm phó Quản đốc.
Lạc Tử Ninh còn dự định sau này lò gạch lớn mạnh, có điều kiện, anh sẽ chia lò gạch thành hai, một lò gạch tiếp tục làm gạch, lò gạch còn lại chuyên về xây dựng, làm nhà cửa.
Đến lúc đó Trần Nhị tiếp tục quản lý lò gạch, còn Kiều Lão Đại có thể đi quản lý lò gạch xây dựng đó, sau đó dẫn theo em trai mình là Lão Tam cũng qua đó làm kỹ sư.
Hôm nay anh đến kiểm tra công việc, công việc của Kiều Lão Đại làm rất tốt, không thua kém Trần Nhị. Mặc dù anh ta có vẻ ngoài thô kệch nhưng khi Lạc Tử Ninh nói yêu cầu, anh ta đều lấy sổ ra ghi lại.
Lạc Tử Ninh nhìn chữ viết của anh ta, chữ tuy xấu nhưng không có lỗi chính tả, xem ra lão xưởng trưởng có yêu cầu giáo dục khá nghiêm khắc đối với những người con trai này.
"Ta có một ý tưởng, nên để công nhân trong lò gạch cũng học cách đọc chữ." Lạc Tử Ninh hỏi anh ta: "Ngươi thấy thế nào?"
Kiều Lão Đại tính tình thẳng thắn, không sợ đắc tội Vương phi: "Mấy người thô lỗ cục mịch đó, bắt họ học viết chữ e rằng còn khó hơn là giết họ, không có mấy người sẽ học hành nghiêm túc đâu."
"Trước đây khi ta dẫn dắt hai mươi mốt tổ trưởng nhỏ trong lò gạch, ta đã dạy họ đọc chữ rồi, họ học rất tốt. Chỉ cần chịu khó học tập, không sợ không học giỏi." Lạc Tử Ninh nói.
"Mấy người đó là trường hợp đặc biệt, họ là nhân viên ưu tú do Vương phi chọn ra, đương nhiên khác với người thường. Hơn nữa học viết chữ tốn thời gian tốn sức, họ đã bận rộn cả ngày rồi, ai còn sức mà muốn đi học viết chữ nữa, vả lại họ học viết chữ thì có tác dụng gì chứ?" Kiều Lão Đại cười nói.
"Học rồi tự nhiên sẽ có tác dụng. Thế này nhé, không bắt buộc họ học viết chữ, ngươi tìm một chỗ làm thành lớp học, huynh đệ mấy người ai bằng lòng làm thầy thì để người đó dành thời gian vào ngày nghỉ để dạy công nhân hai canh giờ, nói với công nhân là không bắt buộc học viết chữ, ai muốn học thì đến." Lạc Tử Ninh sợ anh ta không vui, lại nói thêm: "Ngươi nói với các đệ đệ ngươi, ai dạy học vào ngày nghỉ thì ngày thường đi làm sẽ được nghỉ bù hai canh giờ, sau đó còn được trợ cấp thêm tiền công."
"Vương phi ngài đưa ra yêu cầu, không trả tiền chúng ta cũng sẵn lòng làm! Ngài đối xử tốt với chúng ta như vậy, bình thường chúng ta vẫn thường nói không biết làm cách nào báo đáp đại ân đại đức của ngài. Vừa có cơ hội này, chúng ta nhất định sẽ dạy học thật tốt." Kiều Lão Đại vỗ ngực nói.
"Tiền công đáng lẽ phải trả thì phải trả, không thể để các ngươi làm không công." Xưa nay Lạc Tử Ninh luôn công tư phân minh, không thích dùng ân tình để ràng buộc người khác làm việc miễn phí cho mình.
"Vâng, ta sẽ về nói với mấy đệ đệ ngay, nhất định sẽ dạy tốt nhưng liệu có ai đi học hay không thì chưa chắc. Vương phi, tại sao ngài lại muốn dạy họ biết chữ vậy ạ?" Kiều Lão Đại không nhịn được hỏi.
"Sau này xưởng cần đi vào chính quy hóa, phải phân chia các bộ phận nhỏ nên cần nhiều người lãnh đạo hơn, những người làm lãnh đạo mà không biết chữ thì không được. Ngươi đi nói với họ, ai làm tốt sẽ được thăng chức tổ trưởng nhưng muốn thăng tiến lên cao hơn thì phải chọn người biết chữ." Lạc Tử Ninh nói về kế hoạch tương lai cho anh ta nghe: "Tòa thành này lớn như vậy, khu của chúng ta thuộc Tây thành, còn Đông, Nam, Bắc ba khu vực khác vẫn chưa được xây dựng. Nếu lúc xây dựng ở đó mà phải vận chuyển gạch từ xa đến đây thì tốn nhân lực và thời gian quá. Chi bằng xây thêm hai ba lò gạch nữa sẽ tiện lợi và nhanh chóng hơn, khi đó cần nhiều người quản lý hơn, ngoài thành ta còn dự định mở lò gạch ở mấy huyện nhỏ nữa, đến lúc đó cần nhiều Quản đốc hơn, vẫn phải tìm người biết chữ như ngươi đi làm quản lý mới được."
Kiều Lão Đại nghe vậy, lập tức hiểu ra, Vương phi có ý muốn cho anh ta làm Quản đốc, tất nhiên anh ta phải thể hiện thật tốt, không phụ lòng mong đợi của Vương phi.
"Ta hiểu rồi, ta nhất định sẽ làm theo." Anh ta nói rồi hối hả chạy đi truyền đạt tin tức này xuống từng lớp.
Nhưng dù là vậy, cũng không phải ai cũng muốn học viết chữ. Thế giới này như thế giới Lạc Tử Ninh ở trước khi xuyên qua, ai cũng biết đọc sách thì tốt, sau này tìm được việc làm tốt hơn, bằng cấp cao cũng tìm được đối tượng tốt hơn nhưng vẫn có rất nhiều người không muốn học.
Công nhân trong nhà máy nghe Kiều Lão Đại nói chuyện học viết chữ cũng không mấy để tâm, có người còn nghĩ nếu mình thể hiện tốt, được làm tổ trưởng thì chẳng phải sẽ được Vương phi gọi vào Vương phủ đích thân chỉ dạy như những tổ trưởng trước đây sao? Gần gũi với Vương phi chắc chắn có nhiều lợi ích. Nếu bây giờ mình đã học viết chữ rồi, sau này Vương phi còn dạy mình cái gì nữa?
Nhiều người không coi chuyện học viết chữ vào ngày nghỉ là việc quan trọng, thậm chí còn sợ nhà máy bắt buộc nên thi nhau nói ngày nghỉ mình có việc bận, chỉ có một số ít người lác đác hưởng ứng chuyện này.
Kiều Lão Đại lại nói thêm ngày mai sẽ họp, bảo họ chuẩn bị sẵn sàng.
Công nhân trong nhà máy nghe nói lại phải họp, ai nấy đều mặt mày ủ rũ, Vương phi mỗi lần họp đều nói rất nhiều nội dung, buồn ngủ chết đi được. Tuy nhiên, lúc họp thì được ngồi coi như nghỉ ngơi, cũng miễn cưỡng được coi là một chuyện tốt.
Ngày hôm sau, Lạc Tử Ninh đến họp, thấy họ mặt mày ủ rũ với vẻ không muốn họp nên anh nói trước một chuyện mà họ quan tâm.
"Trước đây ta tổ chức đại hội mai mối, đã thành công mấy chục cặp đôi, ngày thành thân của Quản đốc Trần vừa rồi, những người tham dự hôn lễ lại tình cờ để ý nhau thêm một số người. Cho đến nay, tất cả nữ công nhân trong xưởng dệt đều đã có đối tượng thành thân." Lạc Tử Ninh nói đến đây thì nhìn phản ứng của những người ngồi bên dưới. Quả nhiên họ không còn buồn ngủ nữa, có người thì vui mừng hớn hở, có người thì ghen tị, có người thì hối tiếc vì đã không nắm bắt cơ hội.
Lạc Tử Ninh nói tiếp: "Vì đã thành công được một trăm cặp này, vậy thì đợi sau khi ký túc xá của xưởng dệt xây xong, chúng ta sẽ tổ chức một lễ thành thân tập thể. Ta sẽ chi tiền để tổ chức tiệc thành thân tại xưởng, cùng nhau ăn mừng cho náo nhiệt."
Lạc Tử Ninh muốn tổ chức chung cho náo nhiệt, hơn nữa còn tiết kiệm tiền, ăn một bữa cũng là ăn, ăn mười bữa cũng là ăn, lại không lãng phí thời gian. Có những chỗ cần chi tiền thì phải chi, có những chỗ cần tiết kiệm thì phải tiết kiệm.
Họ nghe nói được tổ chức tiệc thành thân tập thể, hơn nữa tiền tiệc còn do xưởng chi trả, họ không phải bỏ ra đồng nào, lại càng vui mừng hơn.
Vốn dĩ thành thân cần nhà, cần tiền, những thứ này Lạc Tử Ninh đều đã cho họ. Không chỉ chia nhà cho họ, ngay cả tiền thành thân cũng giúp họ chi trả, hơn nữa thành thân còn được trợ cấp tiền, sau này sinh con cũng được trợ cấp tiền, sinh con trai được hai đồng, sinh con gái được bốn đồng bạc.
Đây là họ đã đến Thế giới Cực Lạc rồi sao?
Lần họp này anh cũng gọi cả nữ công nhân đến, thứ nhất là để người của cả hai nhà máy đều nghe, thứ hai là xưởng dệt cũng đã xây được một nửa rồi để họ đến nhìn đường, xem môi trường trước, cho họ một niềm hy vọng mới, chính thức tạm biệt chỗ ở cũ và ký ức cũ.
Trước đây, các nữ công nhân xưởng dệt đều bị buộc ký khế ước bán thân, bây giờ tất cả đều đã được trả lại thân phận lương dân. Họ không có cha mẹ huynh đệ tỷ muội, Lạc Tử Ninh đã phát cho họ một phần của hồi môn, tuy chỉ là vài cuộn vải và một trăm văn tiền nhưng đối với họ mà nói, điều này giống như cảm nhận được sự quan tâm từ người nhà vậy.
Lạc Tử Ninh nói chỉ nữ công nhân của xưởng dệt mới được hưởng đãi ngộ này, công nhân nam của lò gạch cưới phụ nữ ở nơi khác anh sẽ không giúp chi trả của hồi môn.
Điều này khiến cho những người từ nhỏ đã trải qua đủ lạnh nhạt của thế gian, không còn tin trên đời có người tốt, cũng nhìn thấy một chút ánh sáng hy vọng.
Buổi họp này không còn làm người ta buồn ngủ nữa, trong mắt mọi người đều có ánh sáng hy vọng. Những người chưa cưới được nương tử lần này tuy ghen tị và hối tiếc nhưng rất nhanh họ lại nghĩ Vương phi là người công bằng, người khác có, sớm muộn gì họ cũng sẽ có, cuộc sống tốt đẹp của người khác mà họ thấy bây giờ chính là cuộc sống tốt đẹp trong tương lai của họ.
Lời này vừa nói ra, công nhân trong nhà máy đều hào hứng hóng chuyện, chăm chú lắng nghe.
Họ cảm thấy rất kỳ lạ. Trần Nhị đường đường là một Quản đốc, kiếm tiền nhiều hơn họ, lại còn có quyền lực quản lý nhiều người như vậy, mà lại để nương tử mình đến làm việc trong xưởng sao?
Việc họ để nương tử mình đến nhà máy làm việc là bất đắc dĩ, một phần là những người đã có nương tử trước khi vào nhà máy, cuộc sống của họ quá khổ, để kiếm thêm một phần tiền, không đến nỗi cả nhà già trẻ chết đói, nên mới gọi nương tử mình đến làm việc.
Phần khác là những người cưới nữ công nhân xưởng dệt, trước khi mai mối họ đã nghe Lạc Tử Ninh nói rồi, cho dù nữ công nhân có thành thân với họ vẫn phải đi làm. Họ cũng hiểu ý Vương phi, không thể để xưởng dệt đóng cửa sau khi những nữ công nhân đó thành thân, họ không đền nổi số tiền lớn đó cho Vương phi nên đành phải đồng ý.
Nhưng nếu họ giàu có như Trần Nhị hoặc một người có thể nuôi sống cả gia đình, họ tuyệt đối không muốn nữ tử trong nhà ra ngoài lộ diện.
Nhưng hiện tại Vương phi lại nói Trần Nhị để nương tử mình đến nhà máy làm việc? Trần Nhị điên rồi sao? Giàu có như vậy còn bắt nương tử ra ngoài lao động? Nương tử hắn ta cũng đồng ý ư?
Ngay sau đó Lạc Tử Ninh đã biểu dương Trần Nhị một phen, còn bảo họ học tập theo Trần Nhị.
Mặc dù họ không hiểu nhưng chỉ có thể vỗ tay theo.
Rồi họ nghe Lạc Tử Ninh nói về chế độ thăng tiến nào là Tổ trưởng, Tổ trưởng còn có thể thăng lên nữa, anh nói một loạt các chức danh Quản đốc mà họ đều không hiểu rõ lắm, nhưng có một điều thì họ đã hiểu đó là thăng chức thì tiền công cũng sẽ tăng mà không phải tăng vài văn tiền mà là tăng gấp đôi.
Ví dụ như Tổ trưởng, lương cơ bản là ba trăm văn một tháng, cao gấp đôi họ, chức vụ cao hơn thì còn nhiều hơn, năm trăm văn, một ngàn văn thậm chí là một lạng hai lạng bạc.
Họ hào hứng lắng nghe, bắt đầu tưởng tượng về tương lai của mình. Trước đây hai mươi Tổ trưởng kia chẳng qua chỉ là làm việc nhanh nhẹn hơn, tích cực hơn, nhiệt tình giúp đỡ người khác hơn thôi sao? Những điều này họ cũng có thể làm được. Trước đây họ nghĩ chỉ cần hoàn thành công việc không gian dối là được, đằng nào cũng nhận lương như nhau, hà cớ gì phải cố gắng hơn người khác. Nhưng bây giờ nghe Tổ trưởng có tiền công cao hơn, họ quyết định sau này cũng phải làm việc chăm chỉ hơn.
Lạc Tử Ninh lại nói sau này sẽ mở thêm nhiều xưởng, không chỉ lò gạch mà còn các xưởng khác, ví dụ như xưởng giấy mà anh muốn mở vào năm sau. Nếu ai làm tốt, cũng có thể được điều sang nhà máy khác làm Quản lý thậm chí có thể làm Quản đốc.
"Làm Quản đốc?" Trong đám đông đột nhiên có người hét lên một tiếng, những người khác cũng reo hò theo, không thể tin được, một người làm nghề khuân vác như mình, có một ngày lại có thể ngồi vào vị trí Quản đốc?
Lạc Tử Ninh đợi họ reo hò xong mới tiếp tục: "Nhưng có một điều kiện."
Những người này lại xìu xuống, vừa nghe đến điều kiện theo bản năng đã nghĩ chắc chắn sẽ không đến lượt mình.
Lạc Tử Ninh: "Điều thứ nhất là biết chữ, điều thứ hai là phu thê đều phải là nhân viên của nhà máy, nếu không chỉ có thể thăng đến vị trí Tổ trưởng, đừng nghĩ đến việc lên cao hơn. Tuy nhiên cũng tùy trường hợp, nếu một người có năng lực rất mạnh nhưng chưa thành thân hoặc không muốn thành thân, cũng có thể thăng tiến, chỉ là người đã thú thê thì thăng tiến nhất định phải có thêm điều kiện ta vừa nói."
Mọi người nghe điều kiện này: "Cái này có gì đâu, bây giờ ta và nương tử ta đều làm việc trong nhà máy, ta khuân gạch còn nàng rửa bát trong căng tin, sau này ta cũng có thể làm Quản đốc sao?"
Hắn ta nói xong khiến mọi người cười ồ, Lạc Tử Ninh nói rất nghiêm túc: "Mọi người đừng cười hắn, ta đã nói rồi, chỉ cần các ngươi chịu khó cố gắng, bất cứ ai cũng có cơ hội nhưng các ngươi phải học viết chữ cho tốt, làm Quản đốc mà không biết chữ thì không được đâu."
Sau cuộc họp này, Kiều Lão Đại liền về nói chuyện với các đệ đệ. Đệ đệ cuối là Kiều Tiểu Cửu nói sẽ đi làm thầy dạy người ta viết chữ.
Cậu ta có nhiều c ca, mọi người đều sai bảo cậu ta, bây giờ cậu ta cũng có thể làm thầy dạy người khác rồi, cậu ta cảm thấy cuối cùng mình cũng đã đứng lên được.
"Đệ biết rồi, đệ nhất định không làm bừa đâu, đại ca cứ yên tâm." Kiều Tiểu Cửu vui vẻ đi suy nghĩ xem mình sẽ dạy gì, còn nài nỉ mẫu thân may cho mình một chiếc áo bào như người đọc sách vẫn mặc. Trước đây, tuy cha nương bảo họ đọc sách học chữ nhưng chỉ muốn họ biết chữ, không làm người mù chữ chứ không hề có ý định cho họ đi thi khoa cử, hồi trước Kiều Tiểu Cửu xin nương may áo bào, nương cậu ta không chịu, giờ cuối cùng cũng đồng ý rồi.
Chưa đầy nửa tháng, cái trường học nhỏvtrong nhà máy này đã bắt đầu. Sau này, Lạc Tử Ninh tình cờ ghé qua xem thấy bên trong không đông người, chỉ khoảng hai mươi mấy người nhưng vừa bước vào anh đã thấy người thanh niên từng hò hét hỏi liệu mình có thể làm Quản đốc không.
Anh đi tới vỗ vai chàng trai đó: "Chàng trai, ngươi biết vươn lên là rất có tiền đồ, sau này nhất định sẽ được làm Quản đốc."
Chàng trai này vui sướng vô cùng, những người còn lại cũng đưa bài tập của mình cho Vương phi xem, tất cả đều được Vương phi khen ngợi. Lúc này, họ cảm thấy việc có thăng chức hay không là thứ yếu, được Vương phi khen một câu mới là điều hạnh phúc nhất trong đời.
Quán trọ nhỏ bên cạnh nhà máy rượu cũng đã được xây xong, tuy nói là nhỏ nhưng thực ra nó chỉ nhỏ hơn so với quán trọ sang trọng ba tầng mà anh dự định ban đầu nhưng bên trong thiết bị rất đầy đủ. Có phòng ở, từ phòng đơn, đôi, ba người, cho đến phòng tập thể cùng với nơi để cất giữ hàng hóa và chỗ cho ngựa, gia súc ăn uống.
Hơn nữa giá cả cũng không đắt, phòng tập thể chỉ hai văn tiền một người, phòng đơn đắt hơn mười văn tiền một đêm, phòng đôi, ba người là sáu bảy văn tiền.
Giá này nếu đặt ở các thành khác thì gần như cho không, căn bản không thể tìm được phòng trọ nào với mức giá này nhưng ở đây điều kiện kém, thu nhập thấp, có được mức giá này đã là tốt lắm rồi.
Bên cạnh phòng trọ là một quán ăn nhỏ, bán đủ thứ từ đồ khô, bánh bao, mì sợi giá rẻ, đến cả các món xào nấu đắt tiền, còn bán cả rượu và món nhắm, món đặc sắc nhất ở đây chính là đậu phụ.
Bữa sáng có tào phớ, bữa trưa bữa tối có đậu phụ kho, canh đậu phụ hoặc đậu phụ trộn gỏi.
Ban đầu, những thương nhân đến đây mua rượu còn nghĩ cái nơi nghèo nàn hẻo lánh này thì có gì ngon, ăn tạm một bữa cho qua.
Lúc tiểu nhị giới thiệu món đậu phụ, những thương nhân đó đều xua tay nói nào là đồ vớ vẩn ở nơi nhỏ bé, chưa từng nghe nói đến, không cần.
Cửa hàng này được giao cho Triệu Tiểu Ngư quản lý, chỉ để nàng tập làm quen rồi để nàng thử nghiệm. Giống như anh quản lý ba xưởng, anh để Triệu Tiểu Ngư quản lý những người dưới quyền để họ làm việc, nàng chỉ cần chỉ đạo là được.
Đúng lúc đó Triệu Tiểu Ngư đến xem tình hình cửa hàng, nghe thấy người kia coi thường đậu phụ nàng liền bảo tiểu nhị mang một bát tào phớ đến, nàng ngồi ở chỗ nổi bật nhất trong quán và bắt đầu ăn món tào phớ này.
Những thương nhân kia tuy coi thường tào phớ nhưng cũng tò mò, liếc nhìn món ăn trong bát Triệu Tiểu Ngư.
Sau đó họ nhìn thấy một món trắng nõn mềm mịn, trông giống bánh trứng hấp nhưng lại khác hẳn, dường như mịn màng hơn. Triệu Tiểu Ngư còn minh họa hai cách ăn một bát chia thành hai bát nhỏ, một bát làm vị ngọt, một bát làm vị mặn, cả hai loại nàng đều thích ăn, ăn rất ngon miệng.
Một người bên cạnh nhìn thấy phát thèm, hỏi giá chỉ có vài văn tiền một bát, liền lập tức gọi một bát để nếm thử.
Những người khác còn cười chê hắn ta chưa từng ăn đồ ngon thấy cô nương trẻ ăn mà đã thèm đến mức đó.
Người kia bị chế giễu nên hơi bực bội nhưng cũng không thể rút lời hủy món, đợi món ăn được mang lên, hắn ta nếm thử một miếng, mắt lập tức sáng bừng, không thèm để ý đến lời châm chọc của người khác húp một hơi hết cả bát lớn.
Những người khác thấy hắn ta ăn ngon miệng như vậy, cơm canh trong tay cũng trở nên vô vị liền thử gọi một bát để nếm. Sau đó, trong phòng không còn tiếng nói chuyện nào nữa, mọi người đều chú tâm ăn uống, có người còn l**m sạch cả bát.
Một người ăn xong bát vẫn còn thòm thèm, hỏi tiểu nhị: "Món này làm từ gì? Sao mà ngon đến thế?"
Tuy không nghe được món này làm từ gì nên hơi tiếc nuối nhưng họ đều là thương nhân, cũng biết bí quyết là thứ không thể tiết lộ ra ngoài, nếu ai cũng biết cách làm thì cửa hàng này kiếm tiền bằng cách nào.
Một người l**m môi, nhìn vào thực đơn trên tường: "Những món ghi trên tường như đậu phụ kho, đậu phụ rán, đậu phụ khô, đậu phụ trộn hành có giống với tào phớ không?"
Tiểu nhị cười trả lời: "Mỗi món một vị khác nhau, đậu phụ vốn dĩ là một vị nhưng thay đổi cách chế biến lại ra một vị khác, quý khách cứ nếm thử là biết."
Họ nghe vậy, phản ứng đầu tiên là tiểu nhị đang nói khoác nhưng nghĩ lại, vừa nãy họ cũng đã thử tào phớ ngọt và tào phớ mặn, cùng là một nguyên liệu nhưng hương vị đã khác biệt rất lớn.
Có người vừa ăn sáng xong đã nôn nóng gọi món, muốn nếm thử các cách chế biến đậu phụ khác có vị thế nào.
Nhưng họ cũng không dám gọi nhiều, sợ hương vị không như tưởng tượng sẽ mất tiền oan, ột người đề nghị: "Hay là chúng ta ghép bàn lại, mỗi người gọi một món, cùng nhau nếm thử?"
"Ý kiến này hay đấy! Món ăn ở đây khá nhiều, chắc chắn đủ cho chúng ta ăn." Mấy người này mỗi người gọi một món, quây quần lại ăn, tiện thể gọi thêm một bình rượu vừa ăn vừa uống.
Khi các món đậu phụ được mang lên, họ sững sờ, miếng đậu phụ được cắt vuông vắn, khác hẳn với miếng tào phớ mềm mịn lúc nãy, liệu có ngon không?
Có người múc một muỗng đậu phụ trong canh đậu phụ, đậu phụ trong canh có kết cấu khác so với tào phớ, tuy đều mềm và mượt nhưng độ mềm mượt này lại ở cấp độ khác nhau, hương vị cũng khác, mỗi món có cái ngon riêng.
Những món khác cũng ngon, đậu phụ này dù kho, nấu hay rán đều là mỹ vị nhân gian.
Ngay cả món đậu phụ trộn hành, chỉ cho một chút muối và rắc một nắm hành lá, cũng có thể ngon đến mức này.
Họ thực sự muốn mua lại bí quyết này, nếu mang bí quyết này về mở quán thì phát tài rồi.
Họ sẽ không ngốc nghếch như bà chủ quán này, một món ăn chỉ bán vài văn tiền, đúng là giá quá rẻ. Họ nghĩ món này nếu làm đẹp mắt trang trí một chút, đóng gói lại, mấy chục lạng đến cả trăm lạng cũng có người mua.
Thậm chí còn có người mạnh dạn hỏi tiểu nhị: "Có bán bí quyết không? Ta trả một ngàn lạng bạc!"
Người đó vừa dứt lời, những người bên cạnh đã cười ồ lên: "Say rượu rồi nói nhảm đấy à? Một ngàn lạng mà đòi mua được bí quyết tốt như thế, đừng có mà mơ mộng."
Triệu Tiểu Ngư về kể lại chuyện này như một chuyện cười cho Lạc Tử Ninh nghe, Lạc Tử Ninh nghe xong vỗ đùi một cái: "Hắn ta thật sự chịu dùng một ngàn lạng để mua bí quyết ư? Ngươi đi hỏi xem còn ai muốn mua nữa không? Bảo với họ góp tiền chung, ít nhất mười người trở lên, bao dạy bao biết làm."
Triệu Tiểu Ngư ngẩn cả người: "Vương phi ngài thật sự muốn bán bí quyết này sao? Đây là độc nhất vô nhị đấy ạ, sau này sẽ có biết bao nhiêu người ngưỡng mộ danh tiếng mà đến ăn món này, chúng ta còn có thể kiếm được nhiều tiền hơn mà, Vương phi ngài đừng nghĩ quẩn!"
"Chỗ chúng ta xa xôi thế này, ngoài những người buôn bán qua đường, ai còn chịu đến chứ? Chi bằng bán bí quyết đi, một người một ngàn lạng, mười người là một vạn lạng rồi, đậu phụ lại dễ hỏng không thể vận chuyển đi bán như rượu được." Không có máy bay, tàu hỏa, giao thông bất tiện, người đến quá ít lại không thể vận chuyển đi, cũng không thể phát triển du lịch nhờ đậu phụ, chi bằng bán bí quyết.
Hơn nữa, những món mới lạ như thế này, anh muốn bao nhiêu cũng có, bán cái này rồi sau này bán cái khác.
Triệu Tiểu Ngư nghe lời Lạc Tử Ninh cũng cảm thấy có lý, bí quyết mà không biến thành tiền thì gọi gì là bí quyết tốt, chi bằng bán đi kiếm một khoản tiền nhanh còn hơn.
"Ngày mai ta sẽ đến quán trọ nói chuyện xem có ai muốn học không. Biết đâu còn có thể nói giá cao hơn." Triệu Tiểu Ngư nghĩ đã muốn bán bí quyết này thì phải bán với giá cao hơn một chút mới không bị lỗ.
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Story
Chương 61
10.0/10 từ 12 lượt.
