Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Chương 60
Rất nhanh đã đến ngày cưới của Trần Nhị, Trần Nhị và nương tử chưa cưới của hắn ta đều sống trong Vương phủ nên lễ cưới được tổ chức ngay tại Vương phủ.
Ngày cưới, Vương phủ náo nhiệt tưng bừng mời rất nhiều người, tất cả công nhân của lò gạch và xưởng dệt đều được gọi đến tham dự hôn lễ.
Tửu trang về mặt hình thức không thuộc về Lạc Tử Ninh nên không mời đến, nếu không anh sợ sẽ gây nghi ngờ, tuy nhiên hôm nay căng tin của tửu trang cũng thêm hai món thịt để chia sẻ niềm vui.
Anh tổ chức tiệc buffet trong sân, một phần được sắp xếp trong sân, một phần được sắp xếp ở trường đua ngựa.
Trường đua ngựa bây giờ không còn là trường đua ngựa nữa, được bố trí thành một quảng trường nhỏ ngoài trời, mọi hoạt động đông người đều được sắp xếp ở đó.
Ở đó có bàn ghế, hễ có hoạt động là dẫn người ra đó.
Vương phủ này quá lớn nhưng người hầu trong nhà lại quá ít, thường ngày luôn tĩnh lặng, cảm giác như chết chóc vậy. Hôm nay phủ có nhiều người đến như vậy, rất náo nhiệt, khắp nơi đều nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ khiến Vương phủ cũng có thêm sức sống.
Người vui nhất hôm nay phải kể đến Trần Nhị. Trước khi bái đường, Trần Nhị tìm gặp Lạc Tử Ninh hắn ta nói hôm nay khi bái đường, không chỉ muốn bái cha mình mà còn muốn bái Vương phi, Vương phi như cha mẹ tái sinh của hắn ta, nhờ có Vương phi mà hắn ta mới có cuộc sống tốt đẹp như bây giờ.
Lạc Tử Ninh lập tức từ chối, thứ nhất là tuổi anh chỉ lớn hơn Trần Nhị vài tuổi, anh không muốn Trần Nhị bái mình như bái bậc trưởng bối, thứ hai là nếu lúc bái đường anh ngồi một bên, Trần bá ngồi một bên ở phía trước, những người không biết sẽ tưởng anh và Trần bá là một cặp phu phu mất.
Hoắc Lệnh Chi bên cạnh nghe lý do từ chối của Lạc Tử Ninh, lạnh lùng nhìn Trần Nhị: "Ngươi còn muốn Vương phi làm mẫu thân ngươi à?"
Trần Nhị run rẩy: "Vương gia ngài hiểu lầm rồi, ta không có ý đó, ta sai rồi, ta xin biến ngay đây."
Lạc Tử Ninh thấy Trần Nhị sợ hãi chạy té khói, vỗ Hoắc Lệnh Chi một cái: "Ngày đại hỷ của người ta, huynh dọa làm gì?"
"Bất kể là ngày gì, hắn cũng không nên nói những lời đó." Hoắc Lệnh Chi nắm lấy tay tiểu Vương phi, nhân lúc không có ai kéo lại hôn lên mu bàn tay một cái: "Em là của bổn vương, ai cũng đừng hòng tranh giành với bổn vương."
Lạc Tử Ninh nghe lời này không khỏi rùng mình: "Vương gia trước đây là một người nghiêm chỉnh đến thế, lạnh lùng đến mức không chịu nói thêm với ta một lời, sao bây giờ lại có thể nói ra những lời sến sẩm như vậy?"
"Yêu và không yêu tất nhiên là hai thái độ khác nhau. Người mình thích thì tự nhiên phải thiên vị, nếu không thì làm sao phân biệt được tình yêu của bổn vương?" Kể từ khi Hoắc Lệnh Chi mở ra cánh cửa thế giới mới, làm thế nào để yêu thương tiểu Vương phi của hắn cũng không thấy đủ nhưng đối với những người hắn không thích hoặc không có cảm xúc, nhìn thêm một cái cũng là lãng phí thời gian.
Những người vui vẻ đến xem lễ cưới, trong ánh mắt đều ánh lên sự ngưỡng mộ và khát khao, khát khao tương lai họ cũng có thể có một đám cưới náo nhiệt như vậy.
Nhị Ngưu chen qua đám đông đi đến bên cạnh Tiểu Phong, thấy chiếc áo cưới đỏ tươi trên người tân nương, cậu ta không kìm được sự xúc động trong lòng, nói với Tiểu Phong: "Vương phi nói gần đây ta biểu hiện tốt, thưởng cho ta một miếng vải đỏ, ta mặc thì không hợp hay là để ta may cho cô một bộ quần áo nhé."
Tiểu Phong liếc cậu ta một cái: "Đừng tưởng cầm một miếng vải là có thể mua được ta, ta đắt lắm đấy."
Nhị Ngưu lo lắng muốn giải thích ý của mình, cậu ta không muốn Tiểu Phong hiểu lầm nhưng lời nói đến miệng lại nhớ đến lời của Vương phi. Vương phi nói Tiểu Phong vì quá tự ti nên mới nói ra những lời tổn thương người khác như vậy, cho nên điều cậu ta cần không phải là cứ giải thích mãi mà là phải cho đối phương biết suy nghĩ trong lòng mình.
Cậu ta nói với Tiểu Phong: "Vương phi nói rồi, chúng ta là bình đẳng, không phải ta mua cô, cô cũng không bán được chính mình. Vương phi còn nói, người trong nhà máy thành thân là hai người cùng nhau lập nên một gia đình, không có ai sau khi thành thân thì trở thành nô lệ của ai cả."
Tiểu Phong sững người, trừng mắt nhìn cậu ta: "Vương phi nói Vương phi nói, ngoài việc lặp lại lời Vương phi, ngươi không biết tự nói sao?"
Nhị Ngưu: "Ta, nếu ta nói, ta muốn thành thân với cô, không phải vì ta muốn thú thê nên mới muốn ở bên cô mà là vì cô là người tốt, có năng lực, ta thích cô. Cô đừng chê gia đình ta cha mẹ đều mất, nhà nghèo, ta cũng không chê quá khứ của cô, hai chúng ta sống bình đẳng với nhau có được không?"
Tiểu Phong hừ một tiếng: "Cuối cùng cũng nói được một câu ra hồn, nghe nói ngươi được chia nhà rồi đúng không? Vậy thì thành thân đi."
Nhị Ngưu ngây người: "À?"
"À cái gì mà à? Không đồng ý thì thôi." Tiểu Phong nói với cậu ta: "Đừng tưởng sau khi thành thân tính tình ta sẽ tốt lên, đừng có mà mơ mộng hão huyền."
"Cô có thể thành thân với ta đã là giấc mơ đẹp rồi, ta còn dám nghĩ gì khác nữa." Cậu ta ngượng ngùng cúi đầu: "Thật ra ta chỉ thích tính cách này của cô, mỗi lần cô mắng ta, trong lòng ta đều cảm thấy sung sướng."
Tiểu Phong: "..." Cái người này có chút b**n th**.
Trần Nhị sợ ngày cưới xưởng không có đủ rượu nên tranh thủ thời gian rảnh rỗi ở nhà ủ rượu dự trữ, không ngờ lại tích trữ được rất nhiều. Hắn ta nói với những người đến dự tiệc cưới hôm nay: "Mọi người cứ thoải mái uống đi, uống cho đã rồi hẵng về."
Người uống nhiều nhất chính là bản thân hắn ta. Hắn ta vui sướng tột độ, từng nghĩ cả đời mình sẽ là nô lệ, lớn lên rồi chủ tử nhân từ sẽ ban cho hắn ta lấy một nô tì, sau đó lại sinh ra một đám nô lệ nhỏ.
Thế nhưng Vương phi không nói hai lời, thoải mái xóa bỏ thân phận nô lệ cho hắn ta, hơn nữa còn giúp hắn ta tìm người mai mối.
Bây giờ hắn ta đã có thân phận, còn làm quản lý nhà máy, lại còn cưới được người mình yêu, niềm vui sướng khiến hắn ta cảm thấy chết ngay lúc này cũng đáng.
Kết quả, tối đến còn chưa động phòng, hắn ta đã say xỉu rồi. Tân nương nhìn phu quân đang ngáy khò khò trên giường, bất lực khẽ thở dài, không hề trách móc mà giúp hắn ta lau mặt, thay quần áo rồi cũng nghỉ ngơi theo.
Trước khi nghỉ ngơi, nàng mạnh dạn ngắm nhìn khuôn mặt của phu quân mình một lúc.
Trước khi thành thân, nàng đã từng gặp Trần Nhị. Thường ngày tuy Trần Nhị rất tinh anh nhưng hễ ở trước mặt nàng thì lại thành một kẻ ngốc nghếch, vô cùng đáng yêu, hơn nữa lại là một nam tử khôi ngô, tính cách cũng tốt, điều này khiến nàng cảm thấy mình có thể thành thân với Trần Nhị là một điều vô cùng may mắn.
Ban đầu, nàng suýt chút nữa bị Lâm Hắc Hổ cướp đi, bị ép bán thân làm loại chuyện đó, khi cha mẹ dẫn nàng trốn đi, nàng tưởng rằng cả đời mình sẽ phải sống cảnh nương nhờ người khác, lẩn trốn khắp nơi. Ai ngờ sau khi vào Vương phủ, cuộc sống không chỉ an toàn và thoải mái, Vương phi còn chọn cho nàng một lang quân như ý lại cho nàng ở một cái sân lớn như vậy, còn đặc biệt dặn nàng bất cứ lúc nào muốn về nhà thăm cha mẹ cũng có thể về, nàng cũng vô cùng biết ơn Vương phi, hận không thể dùng cả tính mạng để báo đáp người.
...
Hôm nay Lạc Tử Ninh cũng hiếm khi uống thêm vài chén rượu, tối về say sẩm mặt mày nhưng không quậy phá mà chỉ mắt mờ mịt, ngây ngô.
Về đến phòng, anh ngồi đần ra trên giường, không biết đang nghĩ gì.
Hoắc Lệnh Chi xoay xe lăn đến gần, kéo tay anh hôn mà anh cũng không có phản ứng gì, thậm chí không phản kháng.
Hoắc Lệnh Chi cười, xoa đầu anh: "Tửu lượng ít thế này, sau này tuyệt đối đừng uống rượu bên ngoài, dáng vẻ bây giờ của em, chỉ có bổn vương xem là được."
Lạc Tử Ninh mơ mơ màng màng gật đầu, rồi nghiêng đầu ngủ thiếp đi.
Đêm đó anh ngủ rất ngon nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy thì đầu đau như muốn nổ tung, anh dùng sức vỗ vỗ thái dương, không thể dậy khỏi giường được.
Hoắc Lệnh Chi thở dài bất lực, đưa một bát canh giải rượu: "Người khác thành thân, em uống nhiều như vậy làm gì?"
Lạc Tử Ninh nhận lấy bát canh, uống một ngụm, rồi ngước mắt nhìn Hoắc Lệnh Chi: "Hôm nay thật là hiếm có nha, phu quân sao huynh lại nhớ đến quan tâm ta vậy? Trước đây huynh chưa từng quan tâm ta như thế."
"Ngày thường bổn vương không quan tâm em sao?" Hoắc Lệnh Chi cau mày.
"Không có kiểu quan tâm này, ví dụ như về mặt ngôn ngữ và hành động ấy." Lạc Tử Ninh vừa nói vừa thổi hơi nóng trên bát canh giải rượu.
Bây giờ anh đau đầu, lười suy nghĩ cũng không có tâm trí đâu mà nói những lời khéo léo, cứ nghĩ gì nói nấy.
Hoắc Lệnh Chi nghe lời anh nói, hồi tưởng lại những chuyện đã qua giữa họ. Lạc Tử Ninh là một người vô cùng tự lập, bình thường cũng không ốm đau không uống rượu, không có thói quen xấu nào, không chỉ có thể tự chăm sóc bản thân ổn thỏa mà còn nghĩ đến rất nhiều người xung quanh.
Hắn căn bản không có cơ hội quan tâm Lạc Tử Ninh, có lẽ chỉ có hai lần hắn bịt mắt Lạc Tử Ninh lúc giết người thì miễn cưỡng được coi là quan tâm.
Hắn giơ tay lấy lại bát canh trong tay Lạc Tử Ninh, hành động này làm Lạc Tử Ninh giật mình, anh tưởng Hoắc Lệnh Chi tức giận, không cho anh uống canh nữa, thậm chí có thể còn nổi nóng với anh một trận.
Dù sao Hoắc Lệnh Chi là Vương gia mà, Vương gia chắc chắn không nghe lọt tai những lời không hay của người khác.
Ai ngờ Hoắc Lệnh Chi không hề tức giận, ngược lại còn cầm muỗng chủ động đút canh cho anh: "Đôi khi ta khá mong em cần sự quan tâm của ta nhưng ta lại hy vọng cả đời này em không cần đến sự quan tâm của ta."
Lạc Tử Ninh ngẩn người: "Huynh nói vậy là ý gì? Huynh đúng là người có lòng dạ sắt đá, ngay cả quan tâm ta một chút cũng tiếc sao?"
"Ta muốn em có thể kiên cường tự mình đối mặt với mọi vấn đề, vạn sự không cần đến ta." Hoắc Lệnh Chi nói với anh.
Lạc Tử Ninh lại ngẩn ra, đây là lời một người đàn ông nên nói với người yêu của mình sao?
Anh nhớ em gái mình rất thích xem phim ngôn tình ngọt ngào, nam chính trong đó gần như đều nói những câu như: "Sau này mọi chuyện cứ để anh lo." hay "Anh sẽ không để em phải nhíu mày vì bất kỳ chuyện phiền lòng nào." và "Anh thực sự mong em cả đời là bé ngốc nghếch của anh, mọi chuyện đều cần anh giải quyết, như vậy cả đời em không rời xa anh."
Những nam chính trong phim ngọt ngào đó dường như đều thích nuôi dưỡng nửa kia của mình thành những bé ngốc nghếch ngây thơ, để họ cách ly với mọi khổ nạn, cái ác bên ngoài.
Sao Hoắc Lệnh Chi lại làm ngược lại, còn mong anh có thể kiên cường đối mặt với mọi chuyện? Thế thì sao? Anh không cần được yêu thương sao?
Khi ý nghĩ mình cũng mong được Hoắc Lệnh Chi yêu thương lóe lên trong đầu, anh chợt khựng lại. Mình là một đấng nam nhi, tại sao lại cần sự cưng chiều của Hoắc Lệnh Chi chứ?
Nếu anh là phụ nữ, xuyên không đến thời đại này hoàn toàn không thể mở nhà máy, thậm chí còn không thể ra khỏi cửa thì quả thực cần sự yêu thương của Hoắc Lệnh Chi.
Ban đầu Trần bá không dám cản anh ra ngoài chính là vì thấy anh là đàn ông. Nếu anh là phụ nữ, mọi thứ sẽ khác, thậm chí ngay cả việc anh muốn tìm ông chủ Trình để bàn chuyện làm ăn, ông chủ Trình cũng có thể vì giới tính mà coi thường anh, hoặc nảy sinh ý đồ xấu, một người như vậy thì không thể không cần sự yêu thương của Hoắc Lệnh Chi.
Mà loại yêu thương này cũng chỉ là bề ngoài bọc đường, cái giá phải trả cho sự cưng chiều đó là bị dập tắt ý chí chiến đấu, bị bẻ gãy đôi cánh và nhốt vào lồng.
Anh là đàn ông, sau khi xuyên không đến có thể ra ngoài, có thể mở nhà máy, có thể làm ăn, ngày ngày chuyên tâm sự nghiệp cho nên Hoắc Lệnh Chi mới hy vọng anh càng kiên cường hơn để đối mặt với mọi thứ, bởi vì anh không thể lúc nào cũng dựa dẫm vào phu quân mình. Tự lực cánh sinh tốt hơn dựa vào người khác, mình kiên cường rồi mới không vì một chút chuyện nhỏ mà nghĩ quẩn, đau khổ trong lòng.
Sau khi anh phân tích kỹ lưỡng trong lòng, càng nghĩ càng thấy bi ai, bi ai vì bản thân mình may mắn là đàn ông và cũng bi ai cho những người phụ nữ của thời đại này.
Bây giờ tòa thành này nghèo, những công nhân đó sẵn lòng để vợ mình ra ngoài làm việc nhưng sau một hai năm nữa, ước tính tư tưởng của họ sẽ bị thụt lùi, khi đàn ông trong thành có tiền rồi, họ sẽ cảm thấy gia đình không thiếu phần tiền lương đó.
Lạc Tử Ninh tuy là đàn ông, không thể hoàn toàn đồng cảm với phụ nữ nhưng anh biết nếu chuyện này thực sự xảy ra, tòa thành sẽ mất đi một nửa lực lượng lao động, sự phát triển mà anh mong muốn cũng sẽ bị những tư tưởng phong kiến này cản trở.
Nhất định phải thay đổi tư tưởng của công nhân trong nhà máy, nếu tất cả nữ công nhân sau khi kết hôn đều bị chồng dụ dỗ không đi làm nữa thì nhà máy của anh làm sao vận hành được?
Nhưng chèn ép một cách mù quáng cũng không được, chèn ép lâu quá người ta sẽ bỏ bê công việc, không làm ở chỗ mình nữa.
Anh gạt chiếc muỗng Hoắc Lệnh Chi đưa tới, đứng dậy xuống giường mặc quần áo.
"Không đau đầu nữa à? Lần này lại nghĩ ra chuyện gì rồi?" Hoắc Lệnh Chi thực sự tò mò, tiểu Vương phi của hắn làm cách nào mà mỗi khi nghĩ đến chuyện công việc, lại như được tiêm thuốc k*ch th*ch, toàn thân sôi sục, ngay cả cơn đau thể xác cũng có thể nhanh chóng thuyên giảm như thể đã uống thần dược vậy.
"Ta phải suy nghĩ kỹ xem, làm thế nào để công nhân trong nhà máy cho rằng, hai phu thê cùng làm việc trong nhà máy là một việc vô cùng vinh quang, còn nam nhân nào bắt nương tử ở nhà làm nội trợ là người đáng hổ thẹn, là người đáng bị phê phán." Lạc Tử Ninh nói càng lúc càng kích động: "Ta không thể để những nam nhân này chiếm đoạt một nửa lực lượng lao động của ta. Nương tử của họ không chỉ là nương tử của họ, mà còn là sức lao động của ta. Đương nhiên, lao động cũng là để những nữ công nhân đó phát huy giá trị bản thân, giá trị của họ nên được phát huy vào việc xây dựng thành phố, chứ không phải hầu hạ một nam nhân. Vào thời khắc quan trọng này, không ai được phép ích kỷ."
Hoắc Lệnh Chi, một người cổ đại, chưa từng nghe thấy tư tưởng như vậy của anh, vô cùng kinh ngạc: "Ý em là, nương tử của họ hầu hạ trượng phu mình là hành vi ích kỷ, còn hầu hạ em là vô tư vĩ đại sao?"
"Ai bảo hầu hạ ta, ta muốn họ thể hiện giá trị bản thân vào việc xây dựng thành. Thành này phát triển phồn vinh, chẳng phải là tốt cho họ sao? Cho dù là hầu hạ, ta cũng là để họ hầu hạ chính mình đừng hầu hạ người khác. Hôm trước huynh còn hỏi ta có phải muốn phổ độ chúng sinh hay không, chẳng lẽ họ không phải là một phần trong chúng sinh sao? Chỉ có nam nhân chúng ta mới được tính là người thôi à?" Lạc Tử Ninh vừa nói vừa chạy về phía thư phòng.
Hoắc Lệnh Chi thấy anh hăm hở chạy về thư phòng, vội vàng gọi lại: "Ăn cơm rồi làm việc, không ăn cơm lát nữa lại chóng mặt đấy."
"Ta phải viết trước cuộc họp, ngày mai ta sẽ tổ chức đại hội cho họ!" Lạc Tử Ninh nói.
Công nhân trong nhà máy rùng mình một cái: "Hôm nay trời ấm áp mà, sao đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng thế nhỉ? Có phải Vương phi lại sắp đến họp chúng ta rồi không?"
...
Lạc Tử Ninh còn chưa đi đến thư phòng, đã nghe thấy có người gõ cửa là vợ chồng Trần Nhị, nói muốn dâng trà cho anh và Vương gia.
Hoắc Lệnh Chi khó chịu: "Hắn ta thật sự coi em là mẫu thân hắn ta rồi sao? Lúc này dâng trà cho phụ thân là được rồi, đến lượt hắn đến dâng trà cho chủ tử sao?"
"Đừng nói những lời đó, hắn ta đã không còn là người hầu trong phủ nữa rồi." Lạc Tử Ninh thở dài, vừa nãy anh còn muốn công nhân trong nhà máy loại bỏ tư tưởng phong kiến, kết quả người phong kiến nhất lại ở ngay bên cạnh anh.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, Hoắc Lệnh Chi là thành viên Hoàng tộc mà Hoàng tộc lại là chủ nô lớn nhất thời cổ đại, một chủ nô nói vài lời phong kiến chẳng phải là chuyện rất bình thường sao.
Anh nói với Trần Nhị ngoài cửa: "Hai người vào đi."
Trần Nhị kéo nương tử nhà mình vui vẻ bước vào. Nương tử hắn ta xinh đẹp, nhìn tướng mạo là kiểu nữ tử dịu dàng, hiền thục.
Hai người họ bước vào liền định quỳ xuống dâng trà, Lạc Tử Ninh ngăn lại: "Đứng là được rồi, không cần quỳ."
Trần Nhị vâng một tiếng, cùng vợ cung kính đưa chén trà qua.
Lạc Tử Ninh nhận lấy trà uống một ngụm, còn đưa cho họ bao lì xì: "Hôm nay hai người đến dâng trà, có phải còn có chuyện khác muốn nói không? Có phải trong cuộc sống có chuyện gì bất tiện không?"
Lạc Tử Ninh nghĩ sau khi Hoắc Lệnh Chi dọa Trần Nhị hôm qua, Trần Nhị đáng lẽ không dám đến gần họ nữa, hôm nay vẫn đến, chắc là có việc muốn nhờ anh.
Trần Nhị ngượng ngùng gãi đầu: "Vương phi, là thế này, người nhà của công nhân trong nhà máy chúng ta đều đi làm rồi đúng không ạ? Ta đang nghĩ có nên để Tiểu Quất cũng đi làm trong nhà máy không."
Tiểu Quất là tên vợ của Trần Nhị, trước đây Lạc Tử Ninh chưa từng nghe tên nàng.
Anh nhìn về phía Tiểu Quất: "Đây là ý của cô à?"
"Dạ, là ý của thần." Tiểu Quất đỏ mặt, cúi đầu không dám nhìn Vương phi, giọng nói cũng rất nhỏ, nàng luôn sống trong một khoảng trời nhỏ hẹp rất bí bách. Sau khi thành thân, nàng muốn đi làm trong nhà máy, nàng không muốn làm một người ngốc nghếch, không muốn mỗi lần Trần Nhị vui vẻ kể chuyện, nàng lại không nói được lời nào.
Lạc Tử Ninh nhìn thấy khát khao trong trẻo trong mắt nàng, cảm thấy vui mừng cho nàng, đồng thời cũng rất lo lắng, cha mẹ nàng đều là những người có tư tưởng phong kiến rất nặng liệu có đồng ý cho nàng đi làm không?
Nếu chuyện này không tốt, làm phật ý lão thợ thủ công, lỡ ông ta không làm việc cho mình nữa thì sao?
Anh hỏi Tiểu Quất: "Cha mẹ cô có đồng ý cho cô ra ngoài làm việc không?"
Tiểu Quất nói: "Họ có nói với thần rằng, xuất giá tòng phu, sau này phu quân bảo thần làm gì thì thần phải làm nấy, không được làm trái. Họ còn nói sau này Trần Nhị bảo thần làm gì, họ cũng không quản được, cũng sẽ không quản."
Lạc Tử Ninh nghe lời này, thầm nghĩ chẳng lẽ đây là lấy độc trị độc à?
"Được, chuyện này ta đồng ý nhưng hai người mới thành thân, cứ nghỉ ngơi một thời gian đã. Đợi vài ngày nữa, ta sẽ nghĩ xem cô thích hợp làm gì, đến lúc đó sẽ thông báo cho cô." Lạc Tử Ninh nói với hai người họ.
"Đa tạ Vương phi!" Hai người họ xúc động muốn quỳ lạy nhưng nhớ Lạc Tử Ninh không thích nên đổi thành cúi chào.
"Thôi được rồi, đừng lãng phí thời gian ở chỗ ta nữa, mau về tận hưởng thế giới nhỏ hai người đi." Lạc Tử Ninh còn đang vội viết biên bản cuộc họp, lát nữa ý tưởng sẽ chạy mất hết.
Hai vợ chồng trẻ vui vẻ rời đi, Lạc Tử Ninh cũng hối hả đi đến thư phòng: "Ta phải viết chuyện Trần Nhị chủ động cho nương tử đi làm vào đề cương cuộc họp, khi họp phải trọng điểm biểu dương tinh thần của hắn ta để mọi người đều học theo mới đúng."
Hoắc Lệnh Chi nhìn bóng lưng anh rời đi, trầm tư suy nghĩ, đây không giống lời một Trạng nguyên sẽ nói, càng không giống lời người ở thời đại này có thể nói ra. Nam nhân ở thời đại này lấy việc giáo huấn nữ giới làm vinh dự, tuyệt đối không làm chuyện để nữ tử ra ngoài kiếm tiền, nắm giữ vận mệnh của mình, hắn luôn cảm thấy Lạc Tử Ninh có gì đó kỳ lạ, mọi mặt đều không đúng.
"Chẳng lẽ thật sự là vị tiên nhân nào đó ở đâu không thể chịu đựng được sự bất công của thế gian này nên đã chọn cái vỏ bọc của Trạng nguyên này để nhập vào, xuống trần phổ độ chúng sinh?" Hoắc Lệnh Chi lẩm bẩm suy tư.
Nói rồi, hắn xoay xe lăn ra sân nhìn thấy luống rau xanh tốt mà hắn chưa từng thấy, cúi đầu nhìn dâu tây cũng đã ra hoa.
Trước đây Hoắc Lệnh Chi là người từng trải, hiểu biết rộng, cũng đã xem qua các vật phẩm cống nạp của các nước nhỏ xung quanh nhưng chưa từng thấy những loại thực vật này, hắn không biết những cây này sẽ ra quả gì nhưng ớt thì hắn từng thấy, còn thường xuyên ăn nữa.
Ban đầu ăn ớt thì lưỡi đau miệng đau có điều ăn lâu rồi, ngay cả khi ăn cháo trắng, hắn cũng phải rắc vài lát ớt thái nhỏ vào ăn mới thấy ngon miệng.
Chẳng lẽ những loại thực vật này không phải của thế giới phàm nhân mà là tiểu Vương phi tiên nhân hạ phàm của hắn mang từ trên trời xuống?
Ý nghĩ này vừa nảy sinh trong lòng thì không thể dập tắt được, hắn luôn cảm thấy Lạc Tử Ninh ở mọi nơi đều giống như tiên nhân hạ phàm. Đúng lúc này, một chim bồ câu đưa thư đậu xuống chân hắn, lại là thư do Phương Tử Diệp gửi đến, toàn bộ bên trong đều là những lời nhớ nhung vô nghĩa.
Hoắc Lệnh Chi rất bất lực nhưng ở đoạn cuối lại thấy một câu, Phương Tử Diệp nói cha mẹ Lạc Tử Ninh đã bị Hoàng thượng giết sau khi họ đi đến đất phong, là bí mật xử tử, hắn ta đã tốn rất nhiều công sức mới điều tra ra, nghĩ nên cho Vương phi biết thì hơn.
Hoắc Lệnh Chi thấy vậy không khỏi nhíu chặt mày, hắn nhớ Lạc Tử Ninh từng nói sở dĩ trên đường đi anh thường nói những lời châm chọc là vì sợ Hoàng thượng thấy anh đối xử tốt với Vương gia sẽ giết cha mẹ anh.
Từ những lời đó có thể thấy Lạc Tử Ninh rất quan tâm đến cha mẹ và người thân của mình, chuyện Lạc Tử Ninh là tiên nhân hạ phàm hoàn toàn là suy đoán của hắn. Nếu Lạc Tử Ninh chính là Lạc Tử Ninh, khi biết người thân mình quan tâm đều đã chết sẽ đau lòng và suy sụp đến mức nào? Hắn không muốn nhìn thấy tiểu Vương phi đau buồn như vậy.
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Story
Chương 60
10.0/10 từ 12 lượt.
