Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 128: Ngoại truyện 1


Đứa nhỏ đó sợ đến mức khóc không ngừng, họ hỏi địa chỉ nhà con bé cũng không nói nên lời, lúc này Lạc Tử Ninh mới nhớ ra phải báo cảnh sát.


Nhất định phai bắt mấy tên xấu xa đó lại, nếu không chúng sẽ còn làm chuyện ác.


Sau khi gọi điện, cảnh sát nhanh chóng đến nơi để tìm hiểu tình hình, còn giúp tìm phụ huynh của đứa trẻ và đưa con bé về nhà. Mấy tên say rượu đã chạy mất hút nhưng cảnh sát đang trích xuất camera, ước chừng sẽ sớm tìm ra thôi.


Chuyện này gây tiếng động khá lớn, nhiều cư dân trong khu phố ra hóng hớt, bố mẹ Lạc Tử Ninh cũng chạy qua. Thấy siêu thị của con trai bừa bộn mẹ anh sợ đến phát khóc, xót xa kéo tay anh kiểm tra xem có vết thương nào không.


Lạc Tử Ninh lâu rồi không gặp bố mẹ, khoảnh khắc nhìn thấy họ, nước mắt anh rơi lã chã, ôm chầm lấy mẹ khóc nức nở.


Hoắc Lệnh Chi thấy bên ngoài siêu thị có người đang cầm điện thoại quay lén Lạc Tử Ninh, hắn biết Lạc Tử Ninh rất giữ thể diện, nếu bị người ta quay lại cảnh đang khóc thế này chắc anh phải buồn mất mấy ngày. Hắn bước tới đứng chắn trước mặt Lạc Tử Ninh, đồng thời dùng ánh mắt cảnh cáo trừng mấy người đó một cái, khí chất hắn quá mạnh mẽ khiến mấy người kia run rẩy, ngoan ngoãn thu điện thoại lại.


Mặc dù Lạc Tử Ninh hiện tại đã 25 tuổi nhưng bố mẹ vẫn xem anh như một đứa trẻ, họ dỗ dành anh một hồi lâu. Đợi mọi người tản đi hết, họ mới giúp Lạc Tử Ninh dọn dẹp đống kính vỡ.


Lúc này họ mới chú ý đến Hoắc Lệnh Chi: "Vị này là...?"


"Cậu ấy là... là nhân viên thu ngân mới con tuyển, chẳng phải trước đây con đã nói rồi à, một mình con lo không xuể." Lạc Tử Ninh không thể nói thẳng đây là chồng mình, với anh, anh đã xuyên không hơn mười năm nhưng với bố mẹ, họ vừa mới gặp anh hồi sáng. Đứa con trai sáng nay vẫn còn là trai thẳng mà tối đến đã lòi đâu ra một ông chồng, chắc chắn sẽ khiến họ sốc chết mất.


Anh muốn làm từng bước một, trước tiên để bố mẹ coi Hoắc Lệnh Chi là nhân viên thu ngân, một hai năm sau mới thong thả nói ra để họ tưởng hai người lâu ngày sinh tình.



"Vừa nãy cũng may nhờ có cậu ấy, một mình cậu ấy khống chế được ba tên hung thủ, nếu không con đã chết rồi." Lạc Tử Ninh điên cuồng khen ngợi Hoắc Lệnh Chi trước mặt bố mẹ để lấy lòng.


Mẹ anh lại chú ý đến một vài chi tiết: "Cháu vẫn còn mặc đồng phục cấp ba, cháu là học sinh cấp ba à?"


Lạc Tử Ninh nghe vậy mới nhìn kỹ quần áo của Hoắc Lệnh Chi, quả nhiên là một bộ đồng phục mùa hè, trên ngực áo có chữ Trung học phổ thông số 12, cũng chính là trường cấp ba ngay sát vách khu chung cư nhà anh, hiện tại da dẻ Hoắc Lệnh Chi mịn màng đến lạ lùng.


Lạc Tử Ninh: "!!!"


Mẹ anh hỏi: "Con tuyển một học sinh cấp ba đang làm thêm kiếm tiền đi học để làm thu ngân à?"


"À, đúng, học sinh thì rẻ, lương không cần trả cao lắm. Sau khi tan học ca tối thì em ấy qua đây giúp con trông tiệm một lát, những lúc khác không cần tới." Lạc Tử Ninh chưa rõ tình hình hiện tại của Hoắc Lệnh Chi nên đành nói xằng bậy.


Mẹ anh vỗ lưng anh một cái: "Dù sao cũng là ân nhân cứu mạng con, con nói vậy trước mặt người ta thì quá thiếu lương tâm rồi, sau này phải tăng lương cho cậu ấy đấy."


"À, tăng, nhất định sẽ tăng." Lạc Tử Ninh mỗi khi nói dối là lại lắp bắp.


"Nhà cháu ở đâu? Muộn thế này rồi, để chú lái xe đưa cháu về." Bố Lạc muốn Lạc Tử Ninh theo mẹ về nhà trước, ông sẽ tự đưa Hoắc Lệnh Chi về. Trong mắt ông, Lạc Tử Ninh vẫn là đứa nhỏ nhát gan, đêm nay gặp chuyện như vậy lại còn khóc nhè, nên về nhà nghỉ ngơi cho tốt.


Lạc Tử Ninh lại nói: "Để con đưa cậu ấy về cho, bố mẹ đừng lo nữa, giúp con đóng cửa tiệm là được, con sẽ về ngay."


Nói đoạn Lạc Tử Ninh kéo Hoắc Lệnh Chi đi ra ngoài, bố mẹ chưa kịp ngăn cản thì họ đã đi mất, hai người ở phía sau gọi với theo: "Có chuyện gì thì gọi nhé!"



"Vâng, con biết rồi!" Lạc Tử Ninh kéo Hoắc Lệnh Chi đi qua một con phố mới dừng lại. Việc đầu tiên anh làm là thò tay vào túi quần Hoắc Lệnh Chi xem có tìm được chứng minh thư không.


Anh cứ ngỡ hệ thống để anh đưa Hoắc Lệnh Chi về là mang nguyên Hoắc Lệnh Chi ở thế giới kia sang, nhưng nhìn tình trạng cơ thể hiện tại, có lẽ hệ thống đã sắp xếp cho hắn một thân phận mới ở thế giới này, không chừng là hồn xuyên vào xác ai đó.


Hoắc Lệnh Chi chưa từng mặc loại quần có túi như thế này, thấy Lạc Tử Ninh cứ s* s**ng khắp người mình, hắn không biết anh định làm gì: "Dù không có người, nhưng làm thế này không hay lắm đâu?"


"Anh nghĩ bậy bạ gì thế." Lạc Tử Ninh lôi trong túi quần hắn ra một chiếc điện thoại. Điện thoại mới tinh, bên trong không có thông tin gì nhưng trong ốp lưng có kẹp một chiếc chứng minh thư. Ảnh trên chứng minh thư trông còn rất trẻ, anh tính toán tuổi theo ngày sinh trên thẻ, năm nay vừa tròn 18 tuổi.


Anh thở phào một cái: "Em thấy da anh mịn thế kia, lại còn mặc đồng phục, thực sự sợ anh là người chưa thành niên đấy."


"Chưa thành niên? Ở đây bao nhiêu tuổi thì thành niên?" Hoắc Lệnh Chi hỏi.


"Là 18 đấy, anh vừa mới thành niên thôi, vậy có phải anh đang học lớp 12 không? Lúc em học đại học năm nhất mới 18 tuổi, sao anh 18 rồi vẫn còn học cấp ba? Chẳng lẽ anh nghèo quá không mua nổi quần áo, lên đại học rồi mà vẫn phải mặc đồng phục cấp ba?" Lạc Tử Ninh thấy hệ thống làm việc quá loa đại khái, chẳng cho anh manh mối gì, bắt anh tự đi tìm, anh sắp thành thám tử đến nơi rồi.


Anh nhìn địa chỉ trên chứng minh thư, đó là địa chỉ của một viện mồ côi. "Anh là trẻ mồ côi à, thật đáng thương, hệ thống không chọn cho anh thân phận tốt hơn chút."


Hoắc Lệnh Chi: "Không sao cả, phụ hoàng mẫu hậu của ta vốn đã qua đời rồi, nếu có bố mẹ mới thì trái lại còn thấy khó xử."


"Để em đưa anh về trước, em sẽ đặt báo thức cho anh, sáng mai em đón anh đi học." Lạc Tử Ninh cầm điện thoại của hắn đặt báo thức, còn lưu số điện thoại của mình vào: "Buổi tối em sẽ gọi cho anh, giờ em dạy anh cách gọi điện thoại trước đã."


Lạc Tử Ninh cùng hắn đi bộ đến viện mồ mồ côi, quãng đường mất tầm nửa tiếng đồng hồ, Hoắc Lệnh Chi học vài lần là biết gọi điện thoại ngay, hắn không muốn rời xa Lạc Tử Ninh nhưng không thể làm Lạc Tử Ninh khó xử, Lạc Tử Ninh đã nói ở thế giới này phải tuân thủ quy tắc của thế giới này: "Sau khi em về nhà, ta vẫn có thể nghe thấy tiếng em chứ?"



"Được mà, về đến nơi em sẽ gọi cho anh ngay." Lạc Tử Ninh đưa hắn đến viện mồ côi, viện mồ côi này không lớn lắm, đã nửa đêm rồi mà viện trưởng vẫn sốt ruột chờ ở cửa.


Bà thấy Hoắc Lệnh Chi liền thở phào: "Con mà không về nữa là dì báo cảnh sát đấy, người đằng sau con là ai? Bạn học à?"


Lạc Tử Ninh 25 tuổi bị nhận nhầm thành học sinh cấp ba, ngượng ngùng gãi đầu, anh kể lại đơn giản chuyện tối nay với viện trưởng rồi lại nói Hoắc Lệnh Chi đến chỗ anh làm thêm kiếm tiền đi học.


Viện trưởng nghe kể chuyện tối nay, mặt đầy lo lắng: "Đã lớp 12 rồi còn làm thêm cái gì nữa, chuyện tiền nong con không phải lo, đừng đi làm nữa, tránh gặp phải nguy hiểm như hôm nay."


Bà lại nói với Lạc Tử Ninh: "Hôm nay cảm ơn con đưa nó về, trời không còn sớm nữa, hôm khác sẽ đến tận nơi cảm ơn."


Lạc Tử Ninh chào tạm biệt họ rồi bắt một chiếc xe về, anh thực sự lười đi bộ lại rồi.


Ngồi trên xe anh lấy điện thoại ra lướt Weibo, anh đã quá lâu không được lên mạng, lúc trước xuyên không, lên mạng chỉ thấy được nội dung cũ, không thấy được nội dung mới, giờ cuối cùng cũng được lên mạng, anh lại trải nghiệm được cảm giác nghịch điện thoại sướng thế nào.


Anh thuận tay bấm vào hot search, rồi bị một chủ đề thu hút.


[ Ba tên say rượu bám đuôi học sinh tiểu học, được ông chủ siêu thị nhiệt tình cứu giúp ]


Anh không ngờ mới một lát mà đã lên hot search rồi, cũng chẳng có phóng viên tới phỏng vấn, cũng chẳng lên tin tức mà sao lại lên hot search rồi? Ai đã đưa chuyện này lên mạng thế?


Anh tò mò bấm vào, rồi thấy một vài đoạn video do hàng xóm trong khu quay lại, trong video anh ôm mẹ khóc thảm thương, Hoắc Lệnh Chi bước tới chắn trước ống kính, dùng ánh mắt đầy sát khí lườm người quay.



Đoạn video này ban đầu được đăng trên một nền tảng video ngắn, vì gương mặt đẹp trai của Hoắc Lệnh Chi mà lập tức nổi như cồn, được nhiều người chia sẻ, lên xu hướng của nhiều nền tảng.


Lạc Tử Ninh vốn còn định quay vài video ngắn để Hoắc Lệnh Chi nổi tiếng, rồi livestream bán hàng kiếm tiền nuôi hắn, kết quả hắn vừa tới thế giới này đã nổi rồi.


Anh vội vàng xem bình luận bên dưới, phát hiện phong cách bình luận có gì đó sai sai.


[Bình luận]


"Nhan sắc thần tiên gì đây! Bé thụ mít ướt và anh chồng cực ngầu của ẻm, hôm nay vừa đọc một cuốn tiểu thuyết y hệt, lọt hố luôn."


"Ông chủ siêu thị đáng yêu quá, lúc khóc cũng thế, muốn đè quá đi."


"Ảnh khóc dễ thương thật sự, thịt thôi."


"Mọi người chú ý ảnh hưởng chút, người ta có bạn trai rồi, đừng nói lời như vậy."


"Chưa chắc đã là bạn trai đâu, mình vẫn còn cơ hội."


"Hai người này là một đôi nhỉ? Đúng không! Anh công kia còn mặc đồng phục cấp ba, là niên hạ à? Ánh mắt độc chiếm đó như đang cảnh báo người ta đừng chụp nữa, học sinh cấp ba bây giờ đều ngầu thế sao?"


...


Lạc Tử Ninh nhíu mày nhìn bình luận, không ngờ đa số bình luận đều nói anh đáng yêu, muốn thịt anh còn bảo anh là bé thụ, dù anh đúng là thụ thật nhưng ngoại hình anh thụ chỗ nào chứ!


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 128: Ngoại truyện 1
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...