Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Chương 127
"Ta từng thấy đèn điện trong siêu thị của em rồi." Hoắc Lệnh Chi đã cùng anh vào siêu thị rất nhiều lần, đôi khi họ cùng nhau xem phim, đôi khi hắn vào đó để học các khóa trực tuyến, còn Lạc Tử Ninh thì vào hưởng điều hòa và ăn đồ vặt.
Lạc Tử Ninh còn nói với hắn: "Sau này cuộc sống của hai ta cũng chỉ thế này thôi, bình bình đạm đạm, ngày thường không nghỉ ngơi thì là bán hàng."
Hoắc Lệnh Chi đáp: "Cứ coi như là trải nghiệm cuộc sống nghỉ hưu trước đi."
...
Lạc Tử Ninh nhớ lại lúc hai người vào siêu thị đúng là có bật đèn, chỉ là anh đã quá quen với việc đó nên không để ý, không ngờ Hoắc Lệnh Chi lại ghi nhớ trong lòng.
"Không giống cái đèn đó đâu." Lạc Tử Ninh giải thích với hắn: "Bên ngoài có làm một cái lồng đèn hoa, bật lên nhìn đẹp hơn nhiều. Về nhà rồi huynh sẽ biết, giờ đừng hỏi nữa, huynh mà hỏi thêm vài câu là ta khai hết sạch đấy."
"Được, không hỏi nữa. Lát nữa dẫn em đi dạo, có nơi nào muốn xem không? Ta đưa em đi." Hoắc Lệnh Chi biết Lạc Tử Ninh trước khi đến một nơi nào đó nhất định sẽ tìm hiểu kỹ về phong thổ nhân tình* và tình hình ở nơi đó.
(* là một thành ngữ tiếng Trung có nghĩa là phong thổ nhân tình, dùng để chỉ phong tục tập quán, văn hóa, lối sống, và đặc điểm tự nhiên/xã hội của một địa phương, thường được dùng để miêu tả vẻ đẹp độc đáo, tình cảm của một vùng đất. Nó bao gồm cả yếu tố phong thổ(địa lý, thiên nhiên) và nhân tình (con người, văn hóa) như cách sống, lễ hội, món ăn, tính cách con người địa phương.)
"Ta muốn cưỡi lạc đà, có được không?" Lạc Tử Ninh phấn khích hỏi.
"Được, em muốn ăn thịt lạc đà không vấn đề gì." Hoắc Lệnh Chi bảo thuộc hạ đi chuẩn bị trước để lát nữa đưa Lạc Tử Ninh đi cưỡi lạc đà.
Lạc Tử Ninh thay một bộ trang phục địa phương rồi bảo Hoắc Lệnh Chi mặc bộ giáp thường ngày vào, anh muốn chụp thật nhiều ảnh còn Hoắc Lệnh Chi rất phối hợp tạo dáng.
"Mấy bức ảnh này em có mang về được không?" Hoắc Lệnh Chi hỏi.
"Không biết nữa, cứ coi như để lại chút kỷ niệm đẹp đi, ngộ nhỡ mang về được thì sao." Lạc Tử Ninh dùng khuỷu tay huých hắn: "Đừng nói chuyện, giữ nguyên biểu cảm đi."
"Lần này muốn biểu cảm gì? Nháy mắt hay mỉm cười?"
"Đừng cười, lúc nãy vừa cười một cái là gió thổi đầy cát vào mồm rồi, huynh cứ giữ cái vẻ mặt lạnh lùng thường ngày là được." Lạc Tử Ninh giơ tay nhào nặn mặt hắn: "Cái vẻ lạnh lùng ai cũng không với tới được này, ta cứ nhìn một lần là lên một lần."
"Bây giờ thì sao? Cũng...?" Hoắc Lệnh Chi bóp nhẹ một cái: "Lừa người."
"Huynh đừng có sờ lung tung, đó chỉ là tính từ thôi, ý là ta rất thích dáng vẻ này của huynh.." Lạc Tử Ninh hỏi ngược lại: "Hơn nữa, đang ở ngoài đường, ai có thể tùy tiện mà có phản ứng ở ngoài này chứ?"
Nói đoạn, anh cũng nhéo Hoắc Lệnh Chi một cái rồi lập tức im bặt, hồi lâu sau mới phát ra âm thanh lý nhí: "Huynh huynh huynh... huynh là đồ lưu manh."
"Em không sờ sao biết ta lưu manh? Lạc Lạc nhà ta còn lưu manh hơn cả lưu manh." Hoắc Lệnh Chi nắm chặt tay anh: "Ở đây không có người, em có muốn lưu manh một trận cho thỏa thích không?"
"Không không không, chúng ta tiếp tục chụp ảnh." Lạc Tử Ninh vội rút tay về: "Hay là mai chụp tiếp đi, giờ về trước đã."
"Nhịn không nổi rồi à?" Hoắc Lệnh Chi trêu.
"Sợ huynh nhịn không nổi ấy!" Lạc Tử Ninh tức giận nhéo đùi hắn một cái: "Huynh ngày càng hư."
"Em không thích? Ta luôn chiều theo em mà." Hôm nay từ cái nhìn đầu tiên thấy Lạc Tử Ninh, Hoắc Lệnh Chi đã muốn vác người về giày vò ba ngày ba đêm rồi. Nãy giờ hắn vẫn luôn kìm nén để chiều theo anh, giờ anh chủ động đòi về, nhất định phải đi nhanh thôi.
Họ trở về đúng vào ba ngày trước Tết Trung thu, người phụ trách hội đèn vừa thấy Lạc Tử Ninh về lập tức đến báo cáo mọi thứ đã chuẩn bị xong, hỏi anh có muốn đi xem trước không.
Lạc Tử Ninh lắc đầu: "Mọi người chuẩn bị xong là được, ta không đi xem trước đâu, xem trước rồi sẽ mất đi cảm giác mới mẻ."
Anh sai người mang bộ y phục mới của mình và Hoắc Lệnh Chi đến: "Ta đã chuẩn bị quần áo để mặc đi hội đèn rồi, là đồ đôi đấy."
Lần trước không tạo được cái da rám nắng đôi thì giờ mặc đồ đôi cũng được, đích thân anh giúp Hoắc Lệnh Chi thay đồ: "Huynh giúp ta mặc đồ bao nhiêu lần rồi, hôm nay để ta giúp huynh một lần."
Thực ra, mỗi lần Hoắc Lệnh Chi mặc đồ cho anh đều là vì hắn đã hành anh đến mức không còn chút sức lực nào.
Hoắc Lệnh Chi nghe vậy cũng nhớ lại những đêm trước đó, lòng nóng ran, chẳng muốn mặc đồ nữa mà chỉ muốn lột đồ của Lạc Tử Ninh ngay lập tức: "Ta phát hiện em rất thích làm mấy thứ đồ đôi này."
"Hửm? Huynh không thích dùng đồ giống ta à?" Lạc Tử Ninh cố ý siết mạnh đai lưng: "Nghĩ kỹ rồi hãy trả lời."
Hoắc Lệnh Chi nhìn hai bàn tay đang túm đai lưng kia, sức lực nhỏ xíu đó sao có thể đe dọa được hắn. Chỉ là hắn rất phối hợp giả vờ đau, Lạc Tử Ninh tưởng mình chạm vào vết thương cũ của hắn.
Anh vội buông tay, s* s**ng eo hắn: "Đau chỗ nào? Eo huynh bình thường khỏe thế cơ mà, sao ta mới đùa một chút huynh đã không chịu nổi rồi?"
"Không chịu nổi?" Hoắc Lệnh Chi không chịu nổi từ này, hắn ôm chặt eo Lạc Tử Ninh ấn vào lòng mình để anh cảm nhận xem eo mình chịu nổi đến mức nào.
"Em đừng có cố quá, đau thì phải gọi thái y, cùng lắm thì bảo Chân đại phu ngồi tàu hỏa lên đây khám cho huynh." Lạc Tử Ninh nhớ lại những đoạn miêu tả vết thương cũ tái phát của Hoắc Lệnh Chi trong nguyên tác, dù chỉ là con chữ nhưng anh như cảm nhận được hắn đã đau đớn thế nào.
Ngày trước anh muốn đưa Chân đại phu vào kinh cùng nhưng vì tổ tiên ông ta làm thái y có kết cục không tốt nên ông ta rất sợ việc vào cung, chỉ muốn ở lại y quán tại đất phong. Tuy nhiên, ông ta từng hứa với Lạc Tử Ninh rằng bất cứ khi nào anh cần, ông ta sẽ lập tức vào kinh.
Hoắc Lệnh Chi thấy anh lo lắng như vậy, vừa xót xa vừa áy náy: "Em đúng là chẳng chịu được đùa chút nào."
"Đùa thật à? Huynh đừng có mà gồng mình chịu đựng đấy." Lạc Tử Ninh s* s**ng eo hắn, thấy biểu cảm của hắn bình thường mới thở phào: "Sau này huynh đừng lấy chuyện này ra làm trò đùa nữa."
"Ta biết lỗi rồi, lần sau còn thế này tùy em trừng phạt." Hoắc Lệnh Chi ôm eo anh nói.
"Lần này cũng phải phạt, phạt huynh tự làm cho ta một chiếc bánh trung thu." Lạc Tử Ninh cố ý làm khó hắn.
"Thực ra ta biết nấu ăn." Hoắc Lệnh Chi thấy anh trợn tròn mắt không tin, liền giải thích: "Trước đây ở trong quân ngũ có biết làm vài món đơn giản, sau này nghe em nói khi sang thế giới của em không có người hầu hạ nên ta đã tập nấu ăn trước."
"Vãi thật, còn bất ngờ gì mà ta không biết nữa không?" Lạc Tử Ninh nhìn Hoắc Lệnh Chi nướng cho mình một chiếc bánh trung thu nhân dâu tây, anh cực kỳ thích ăn dâu tây, lại là bánh do chính tay Hoắc Lệnh Chi nướng, anh không nỡ ăn ngay mà cứ bưng lên ngắm nghía mãi.
Hoắc Lệnh Chi hỏi: "Nhìn không ngon à?"
"Không phải, đây là bánh do Hoàng đế làm, trước khi ăn không phải ta nên tắm gội thắp hương hả?" Lạc Tử Ninh thật sự bưng bánh vào bồn tắm, vừa ngâm mình vừa ăn khiến Hoắc Lệnh Chi dở khóc dở cười. Ăn xong, anh túm cổ áo kéo hắn xuống bồn tắm, hai người lại quậy phá suốt một đêm.
Sau khi Hoắc Lệnh Chi về, họ chuẩn bị nghỉ phép một thời gian, giao lại công việc cho hai vị công chúa. Hai nàng đã trưởng thành hơn nhiều, Lạc Tử Ninh đang dần bàn giao công việc cho họ. Anh nghĩ không nên để một trong hai người kế vị mà nên để cả hai cùng quản lý, một chính một phó.
Đêm Trung thu vô cùng náo nhiệt, Lạc Tử Ninh cùng Hoắc Lệnh Chi bí mật đi xem hội đèn. Nếu bách tính biết Hoàng đế và Hoàng hậu tới, chắc chắn sẽ gây ra náo loạn.
Hội đèn năm nay có màn khai mạc đặc biệt, Lạc Tử Ninh sắp xếp cho mấy tiểu mỹ nam biết nhảy múa của nước láng giềng tặng lần trước lên biểu diễn. Bách tính nghe danh là vũ nam chuyên phục vụ trong cung thì tò mò kéo đến xem rất đông, Lạc Tử Ninh chọn một vị trí đẹp trên lầu hai tửu lâu để quan sát.
Trời vừa tối, phố xá vẫn còn đen kịt, bách tính bắt đầu xì xào bàn tán. Nhưng đột nhiên, từ cuối phố, hai cột đèn đường bỗng nhiên bừng sáng rồi cứ thế từng cặp đèn sáng dần về phía sân khấu.
Trước đây đèn đường là đèn lồng cần người thắp, nhưng giờ đây chúng tự phát sáng như có phép thuật, lại còn sáng rực như những mặt trời nhỏ. Chưa dừng lại ở đó, quanh sân khấu hàng loạt hoa đăng hình mây trắng, ngọc thỏ, vầng trăng tròn đồng loạt tỏa sáng rực rỡ.
Khi mấy mỹ nam ngoại quốc từ từ xuất hiện trên sân khấu, Hoắc Lệnh Chi lập tức bịt mắt Lạc Tử Ninh lại, dắt tay anh ra ngoài mới buông tay: "Chúng ta xuống dưới dạo phố, nhảy múa có gì hay mà xem."
"Được rồi, biết huynh hay ăn giấm, không xem là được chứ gì." Lạc Tử Ninh nắm tay hắn xuống lầu, vừa ra khỏi cửa tửu lâu, ánh đèn trước mắt bỗng mờ đi. Anh cố chớp mắt nhưng mọi thứ càng nhòe, tiếng ca nhạc và tiếng reo hò của dân chúng cũng xa dần.
Hoắc Lệnh Chi chỉ về phía trước: "Bên kia có đố đèn, năm nào ta cũng thắng một chiếc đèn thỏ, năm nay không thể thiếu."
Không thấy tiếng trả lời, Hoắc Lệnh Chi cảm thấy không ổn, quay lại thì thấy Lạc Tử Ninh đổ gục về phía mình...
Cái nhìn cuối cùng của Lạc Tử Ninh là gương mặt hoảng hốt của Hoắc Lệnh Chi, sau đó anh lịm đi nhưng dường như chỉ một giây sau, anh bừng tỉnh. Mở mắt ra, trước mặt là mấy tên say rượu nặc mùi cồn, một đứa trẻ tiểu học đang sợ hãi túm vạt áo anh.
Lạc Tử Ninh ngây người một giây mới nhận ra, đây là cảnh tượng trước khi anh xuyên không! Hóa ra nhiệm vụ một ngọn đèn đường kia là nhiệm vụ cuối cùng, vì không có thanh tiến độ, anh cứ ngỡ còn hàng chục nhiệm vụ nữa, không ngờ lại trở về đột ngột thế này!
Hệ thống không nói là sẽ đưa anh về ngay trước lúc chết, anh đã từng đánh nhau với đám say rượu này một lần, kết quả là bị đâm chết. Chẳng lẽ lần này phải chết thêm lần nữa?
Trong lúc anh đang tính đường chạy trốn vào cửa sau siêu thị, tên cầm đầu đã giơ tay định túm lấy tay anh nhưng tay hắn vừa đưa ra đã bị bàn tay như kìm sắt của Hoắc Lệnh Chi bóp chặt rồi bẻ gãy.
Một tên khác lao tới, bị Hoắc Lệnh Chi túm tóc đập mạnh đầu xuống đất. Tên còn lại rút dao găm lao lên, chính là con dao đã giết Lạc Tử Ninh lần trước. Anh định hét lên cẩn thận thì Hoắc Lệnh Chi đã tung một cú đá khiến tên đó bay thẳng ra ngoài, làm vỡ cả cửa kính cường lực.
Tiếng cẩn thận của Lạc Tử Ninh biến thành: "Hoắc Lệnh Chi! Anh đá hỏng cửa kính của em rồi!"
"Xin lỗi." Hoắc Lệnh Chi định đuổi theo mấy tên đang chạy trốn thì bị anh gọi lại: "Kệ chúng đi, ở đây có camera, báo cảnh sát là bắt được ngay. Anh đang lạ nước lạ cái, chạy ra ngoài lạc đường thì khổ."
Hoắc Lệnh Chi nghe lời dừng lại, nhìn đứa bé sau lưng anh: "Đó là con của em?"
Lạc Tử Ninh: "... Nói ra thì nhờ cô bé mà em mới gặp được anh, cô bé tính là bà nguyệt nhỏ của chúng ta đấy. Anh cùng em đưa con bé về nhà, trên đường em sẽ kể cho anh nghe em đã đến thế giới của anh như thế nào và cả quy tắc sinh tồn ở thế giới này nữa."
"Được." Nghe đứa bé không phải con của Ninh, sắc mặt Hoắc Lệnh Chi dịu đi hẳn. Lúc này hắn mới phát hiện tóc Lạc Tử Ninh ngắn ngủn, mặc quần áo hở cả cánh tay mà chính hắn cũng vậy. Nhìn bóng mình trên cửa kính, hắn thấy mình trông như thiếu niên mười bảy mười tám tuổi còn trẻ hơn Lạc Tử Ninh vài tuổi: "Chuyện này là sao? Em mặc thêm áo vào rồi hãy ra ngoài."
"Đây là điều đầu tiên anh phải làm quen đấy." Lạc Tử Ninh một tay dắt đứa bé, một tay khoác vai Hoắc Lệnh Chi: "Chuyện anh cần tìm hiểu còn nhiều lắm, đừng có mà làm lố*."
(*Đại kinh tiểu quái () là một thành ngữ tiếng Trung có nghĩa là quá ngạc nhiên, làm ầm ĩ trước những chuyện nhỏ nhặt, không đáng để bận tâm; nó mô tả hành động phản ứng thái quá với một sự việc bình thường.)
Lạc Tử Ninh cảm nhận làn gió đêm thổi qua người, vô cùng thoải mái. Cảm giác này hoàn toàn khác với lúc xuyên không, dường như lúc này anh mới thực sự là một người đang sống.
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Story
Chương 127
10.0/10 từ 12 lượt.
