Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 109


Phương Lạc Ngữ sau khi vào kinh cũng chuyển đến Vương phủ ở, để tiện cho Lạc Tử Ninh thảo luận công việc với anh.


Phương Lạc Ngữ nói với anh trang nhiệm vụ của anh ta đã xuất hiện đồng hồ đếm ngược trở về nhà. Họ tính toán, thời điểm đếm ngược kết thúc chính là ngày đại điển đăng cơ của Hoắc Lệnh Chi.


"Tôi sắp phải rời đi rồi, sau khi rời đi không giúp cậu làm việc được nữa. Tuy nhiên, tôi đã dẫn dắt nhiều đệ tử, truyền dạy cho họ nhiều kiến thức, cả bản vẽ về máy hơi nước, tàu hỏa, đường ray cũng đã vẽ xong và giao lại cho họ. Tôi không có thời gian hoàn thành, nhưng họ có thể giúp cậu hoàn thành." Phương Lạc Ngữ nói đến đây dừng lại một chút: "Cậu cũng sắp rời đi phải không? Trước khi đi, cậu nên tâm sự với Hoắc Lệnh Chi, tránh để hắn đau lòng."


Lạc Tử Ninh lắc đầu: "Tôi không biết, sổ nhiệm vụ của tôi không hề có đồng hồ đếm ngược, tôi không biết khi nào tôi có thể rời đi."


Thực ra, việc không thấy đồng hồ đếm ngược khiến anh thở phào nhẹ nhõm, có lẽ anh có thể rời đi muộn hơn. Nhưng anh sợ hệ thống nhiệm vụ của anh là hệ thống sơ cấp, còn Phương Lạc Ngữ và những người khác là nhóm người xuyên không thứ hai, hệ thống xuyên không của họ tiên tiến hơn nên mới có chức năng đếm ngược.


Anh còn bảo Phương Tử Diệp đưa chị gái y xuất cung, anh muốn trò chuyện với người xuyên không kia.


Nhưng Phương Tử Diệp lại xua tay: "Vương phi tha cho ta đi! Ta không dám vào cung đâu, lần trước mẫu thân ta vào cung thăm tỷ tỷ, suýt nữa bị quỷ trong cung dọa chết. Ta không dám vào cung nữa."


Lạc Tử Ninh thấy lạ, sao người xuyên không kia lại phải dùng quỷ để dọa mẹ Phương Tử Diệp?


Anh suy nghĩ một lúc rồi hỏi Phương Tử Diệp: "Có phải ngày xưa tỷ tỷ ngươi không muốn nhập cung, nhưng mẫu thân ngươi ép nàng ta vào không?"



"Không chỉ mẫu thân ta mà cả cha nương ta cùng ép tỷ ấy vào cung, muốn tỷ ấy vào cung làm phi vì cả gia tộc." Phương Tử Diệp giải thích.


Lạc Tử Ninh như đã hiểu, chắc chắn người xuyên không kia oán hận cha mẹ họ Phương vì đã ép cô vào cung. Nhưng sau khi cô vào cung thì không gặp được cha Phương Tử Diệp nữa nên không thể dùng quỷ để dọa cha y, chỉ có thể dọa mẹ Phương Tử Diệp.


"Ta vào cung cùng ngươi, ta muốn nói chuyện với nàng ta." Lạc Tử Ninh nói.


"Trước đây Vương phi quen biết tỷ tỷ ta à?" Phương Tử Diệp không hiểu Lạc Tử Ninh có lý do gì để gặp tỷ tỷ y: "Tỷ ấy là nữ nhân, người là nam nhân mà gặp tỷ ấy thì không tiện lắm phải không?"


"Đã thời đại nào rồi, ngươi còn câu nệ những quan niệm cũ này? Sau này nữ tư có thể làm quan, nếu họ không tùy tiện gặp nam nhân thì làm quan kiểu gì? Hơn nữa, ta tìm nàng ta là để tìm hiểu về chuyện Hoàng thượng trước đây và tình hình trong cung. Dù sao đó cũng là tỷ tỷ của ngươi, ta hỏi nàng ta yên tâm hơn." Lạc Tử Ninh thấy y vẫn còn do dự, cứng rắn nói: "Nhiệm vụ của ngươi là dẫn ta đi, còn lại không cần quan tâm."


"Được rồi." Phương Tử Diệp tuy không hiểu lắm, cũng cảm thấy rất kỳ lạ nhưng y đã quen Lạc Tử Ninh lâu như vậy, biết Lạc Tử Ninh làm việc đều có lý lẽ của mình.


Phương Tử Diệp đã thay đổi thái độ, không còn mang ác ý nữa, ngược lại còn cảm thấy Lạc Tử Ninh xứng đáng với người y ngưỡng mộ.


Hai người họ đang nói chuyện này thì vừa hay Hoắc Lệnh Chi quay về, Hoắc Lệnh Chi không nghe rõ họ nói gì nhưng hắn nhận thấy ngay khi hắn về, hai người họ lập tức ngừng nói như cố ý giấu hắn, không muốn hắn biết.


Lạc Tử Ninh không muốn Hoắc Lệnh Chi biết vì anh muốn hỏi Phương Vinh Vinh một số chuyện liên quan đến xuyên không, chuyện này anh phải nói riêng với Phương Vinh Vinh, không thể có mặt Hoắc Lệnh Chi. Hơn nữa, Hoắc Lệnh Chi quá hay ghen, nếu để hắn biết, chắc chắn sẽ suy nghĩ lung tung, đến lúc đó nếu không cho Hoắc Lệnh Chi đi theo, chắc chắn Hoắc Lệnh Chi không đồng ý.


Phương Tử Diệp không nhận ra Lạc Tử Ninh đang cố tình che giấu Hoắc Lệnh Chi, không phải vì hắn ngu ngốc. Nếu là chuyện khác, Phương Tử Diệp còn khá nhanh nhạy nhưng hiện tại y thấy người mình ngưỡng mộ, hồn phách đã bay mất rồi, sao còn có thể chú ý Lạc Tử Ninh đang che giấu điều gì. Y lập tức chạy đến bên cạnh Hoắc Lệnh Chi hỏi đông hỏi tây, ngay cả khi y mình ngưỡng mộ không trả lời y câu nào, chỉ cần thấy người mình ngưỡng mộ, y đã thỏa mãn rồi.



Sau khi Phương Tử Diệp đi, Hoắc Lệnh Chi mới giả vờ vô tình hỏi Lạc Tử Ninh: "Hôm nay hắn đến làm gì? Hai người nói chuyện gì mà vui vẻ thế? Bổn vương vừa về là các em im lặng ngay?"


Mặc dù hắn giả vờ vô tình nhưng dấu vết giả vờ quá rõ, không thể che đậy được ý nghĩ bên trong là hắn vô cùng muốn biết tiểu Vương phi giấu hắn làm gì.


Lạc Tử Ninh cũng nhận ra, liền nghĩ ra lời giải thích: "Không phải Phương Tử Diệp có một tỷ tỷ vào cung làm phi à? Bây giờ Hoàng thượng chết rồi, tỷ tỷ hắn vẫn còn trong cung, hắn đến tìm ta muốn nhờ ta nói hộ để hắn mau đón nàng ta về."


Trước đó họ đã thương lượng, những phi tần nào có gia đình thì gửi về nhà, người không có gia đình thì tạm thời sắp xếp ở trong vườn, đợi xưởng xây xong sẽ cho họ vào làm việc.


Nhưng chuyện này phải vài ngày nữa mới bắt đầu, Lạc Tử Ninh trong lúc cấp bách liền tìm đại cái cớ này.


"Còn vài ngày nữa chị hắn là có thể về rồi, hắn gấp gáp cái gì?" Hoắc Lệnh Chi luôn cảm thấy chuyện tiểu Vương phi và Phương Tử Diệp nói không phải chuyện này.


Hắn suy nghĩ kỹ, Phương Tử Diệp kia trông cũng thanh tú dễ nhìn. Mặc dù hắn đã tổng kết vài lần tiểu Vương phi nói muốn ra ngoài tìm nam nhân thì chú trọng kiểu nam nhân mạnh mẽ, nhưng không loại trừ tiểu Vương phi của hắn sẽ tìm cả kiểu người như Phương Tử Diệp.


Chẳng lẽ hắn vừa không có ở nhà một lát, tiểu Vương phi đã không kiềm chế được gọi Phương Tử Diệp đến nhà?


Bây giờ hắn còn rất nhiều việc phải làm, không thể lúc nào cũng ở bên cạnh Lạc Tử Ninh. Chỉ cần lơ là một chút, hắn đều lo lắng có người dụ dỗ Lạc Tử Ninh, xem ra vẫn phải giao thêm việc cho Lạc Tử Ninh làm.


Lạc Tử Ninh không biết hắn đang nghĩ gì, vẫn tiếp tục giải thích: "Phương Tử Diệp có tình cảm sâu đậm với tỷ tỷ hắn, hơn nữa hắn nghe nói cuộc sống của nàng ta trong cung không tốt, trước đó còn sảy thai, cũng không được tĩnh dưỡng tử tế. Trong cung lại còn có quỷ nên hắn không đợi được nữa, bây giờ muốn đón tỷ tỷ hắn ra khỏi cung ngay."



Lạc Tử Ninh: "?" Gửi về rồi sao tôi có thể gặp riêng cô ta nữa?


Nhưng anh chưa kịp phản ứng thì Hoắc Lệnh Chi đã sai người đi đón. Tuy nhiên, người này quay về rất nhanh, nói Phương Vinh Vinh không muốn về Phương phủ, cô nói muốn xuất cung.


"Tại sao nàng ta không muốn về Phương phủ? Đưa nàng ta đến đây ta hỏi xem." Lạc Tử Ninh buột miệng nói.


Anh vừa nói xong, người đó liền lĩnh mệnh đi làm ngay. Bình thường, lời Vương phi nói có trọng lượng như lời Vương gia nói, họ đã quen với việc phục tùng trực tiếp, chứ không phải Vương phi nói xong rồi lại hỏi lại Vương gia một lần nữa. Làm vậy chỉ rước lấy tiếng mắng chê bai của Vương gia, để đỡ bị mắng, họ không hỏi Hoắc Lệnh Chi mà trực tiếp đi đón Phương Vinh Vinh.


Đợi mọi người đi khỏi, Hoắc Lệnh Chi quay đầu nhìn Lạc Tử Ninh, ánh mắt đầy tìm tòi nghiên cứu.


Lạc Tử Ninh vẫn giả vờ bình tĩnh hỏi hắn: "Sao vậy? Phu quân có chuyện gì à?"


"Lúc em chột dạ mới dùng cái giọng này gọi ta là Phu quân." Hoắc Lệnh Chi vạch trần anh.


"Ta dùng giọng gì? Ta chột dạ khi nào?" Lạc Tử Ninh vẫn chết sống không thừa nhận.


"Thực ra em muốn gặp tỷ tỷ của Phương Tử Diệp đúng không?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh: "Tại sao lúc đầu em lại giấu Bổn vương? Nếu em không có ý đồ gì không nên có, căn bản không cần giấu Bổn vương. Chàng hoàn toàn có thể đường đường chính chính mà nói."


Lạc Tử Ninh: "... Huynh lúc nào cũng ghen vậy đó? Ta có thể có ý đồ gì với nàng ta chứ? Huynh sắp đăng cơ rồi, ta cũng sắp làm Hoàng hậu rồi, lúc này ta thông dâm chẳng phải là công dã tràng sao? Chẳng lẽ huynh muốn bỏ ta, không muốn ta làm Hoàng hậu nên cố tình hắt nước bẩn lên ta?"



Lạc Tử Ninh bực bội gãi đầu: "Ta chỉ sợ huynh nghĩ lung tung nên mới không nói với huynh, sớm biết thế này ta đã nói với huynh rồi. Thực ra, Phương Vinh Vinh cũng giống ta và Phương Lạc Ngữ, đều là người rên trời xuống, nhiệm vụ của ta và Phương Lạc Ngữ là giúp huynh đăng cơ nhưng nhiệm vụ của Phương Vinh Vinh là gì thì ta không biết, cho nên ta mới muốn tìm nàng ta đến để hỏi. Hơn nữa, nàng ta và Phương Lạc Ngữ sắp trở về rồi, ta muốn họ giúp ta gửi lời đến gia đình, để gia đình biết ta sống rất tốt."


Hoắc Lệnh Chi nghe Lạc Tử Ninh nhắc đến gia đình thì mềm lòng: "Chuyện này em ên nói sớm với Bổn vương, chẳng lẽ Bổn vương lại ngăn em à? Lần nào em gặp Phương Lạc Ngữ mà ta nói lời phản đối?"


Lạc Tử Ninh tự trách tiến về phía hắn, ôm chầm lấy Hoắc Lệnh Chi, áp má vào lồng ngực hắn cọ cọ: "Tại ta chưa tin tưởng huynh. Sau này ta sẽ sửa, bảo đảm không như thế này nữa!"


Anh vừa nói vừa giơ tay lên thề: "Ta xin thề, nếu vi phạm lời thề..."


Anh còn chưa nói xong thì đã bị Hoắc Lệnh Chi hôn chặn miệng, Hoắc Lệnh Chi sợ anh sẽ nói ra những lời thề như "vi phạm lời thề sẽ bị trời đánh". Hắn thà là Lạc Tử Ninh vi phạm lời thề, còn hơn là tiểu Vương phi của hắn phải chịu tổn thương.


Lạc Tử Ninh bị hắn hôn đến đỏ mặt tía tai. Mỗi lần bị hôn, Hoắc Lệnh Chi đều thích bế anh lên để anh ngồi trên đùi Hoắc Lệnh Chi rồi mới hôn mà tư thế này quá khiến người ta xấu hổ. Có lần anh không nhịn được hỏi Hoắc Lệnh Chi tại sao lần nào cũng bắt anh ngồi lên đùi, chẳng lẽ Hoắc Lệnh Chi có sở thích đặc biệt gì sao?


Ai ngờ Hoắc Lệnh Chi lại nói với anh: "Mỗi lần hôn em, chân em đều mềm nhũn, ta sợ em đứng không vững thôi."


Lạc Tử Ninh nghe lời giải thích này, liền túm lấy ống tay áo rộng lớn của Hoắc Lệnh Chi che lên mặt mình, không muốn gặp ai nữa!


...


Phương Vinh Vinh đến rất nhanh, Lạc Tử Ninh nói với Hoắc Lệnh Chi anh muốn nói chuyện riêng với cô. Anh bịa lý do là người phàm không thể nghe quá nhiều chuyện trên trời, nếu không dễ bị trời phạt.


Hoắc Lệnh Chi tin lời anh, liền để anh và Phương Vinh Vinh nói chuyện riêng nhưng hắn đứng đợi ngoài cửa.


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 109
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...