Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 108


Trước khi nhập kinh, Lạc Tử Ninh vẫn còn chút lo lắng. Dù sao, trong nguyên tác có miêu tả, sau khi Hoắc Lệnh Chi đăng cơ vẫn chưa hoàn toàn nắm quyền, hắn còn phải đấu trí đấu dũng với các thế gia quyền quý trong triều, mất vài năm mới phân rã được những thế lực đó và thu hồi toàn bộ quyền lực về tay mình.


Thế lực của những thế gia quyền quý đó chằng chịt, liên quan đến nhiều bên. Đụng đến lợi ích của một người có thể đắc tội với cả nhóm, huống hồ cuộc cải cách hiện tại của anh còn động chạm đến miếng bánh của tất cả người trong triều. Thậm chí anh còn sợ bị ám sát trên đường vào kinh, nên tối ngủ cũng không dám ngủ quá say.


Lúc đi đến đất phong, có Tiểu Hồng, Tiểu Thúy, gia đình Trần bá và một phu xa đi cùng. Lúc trở về, Tiểu Hồng và Tiểu Thúy từng sống cuộc sống an nhàn trong Vương phủ, một người làm quản lý nhân sự tại xưởng dệt rồi lập gia đình nên không theo vào kinh nữa.


Trần Nhị cũng nói không quay về, hắn ta đang làm quản đốc ở đó, còn làm Hội trưởng Thương hội và đã có ba đứa con. Hắn ta muốn ở lại đất phong giúp Lạc Tử Ninh trông coi xưởng và Vương phủ.


Triệu Tiểu Ngư vẫn luôn theo đuổi thầy Triệu nhưng thầy Triệu không vượt qua được rào cản tâm lý. Y quá tự ti, cảm thấy mình không xứng với Triệu Tiểu Ngư, cuối cùng từ chối Triệu Tiểu Ngư nhưng lại kết đôi với một học trò của mình.


Gia cảnh của học trò thầy Triệu nghèo khó, vóc dáng cũng khá thô kệch. Thầy Triệu lại tuấn tú và có học thức, thực ra do y tìm thấy sự tự tin từ người kia.


Lạc Tử Ninh nghe chuyện này còn cảm thấy y khá tệ bạc. Một mặt coi thường vợ mình, một mặt lại tìm kiếm sự tự tin trên người người khác, trước mặt người ngoài luôn lộ ra thái độ khinh miệt vợ, ở nhà thì khỏi phải nói. May mà Triệu Tiểu Ngư không ở bên y, nếu yêu thì hỏng cả đời rồi.


Tuy nhiên, chuyện tình cảm của người khác, anh không tiện bình phẩm công khai mà chỉ thầm cằn nhằn trong lòng. Anh hỏi Triệu Tiểu Ngư có muốn tìm người khác không nhưng Triệu Tiểu Ngư lại nói không tìm được người mình thích thì thà không tìm, nàng nguyện ở bên làm việc cho Vương phi cả đời.


Lạc Tử Ninh ang thiếu người, cảm thấy Triệu Tiểu Ngư là thuộc hạ mà thấy thoải mái nhất. Hơn nữa, Triệu Tiểu Ngư còn biết võ, không chỉ bảo vệ được anh mà bình thường khi anh gặp người làm anh tức giận, anh thiếu ngôn từ không biết mắng chửi thế nào thì Triệu Tiểu Ngư sẽ mắng thay anh, nếu không có Triệu Tiểu Ngư thì anh không quen.


Trần Đại không theo đuổi được Triệu Tiểu Ngư, nói với Lạc Tử Ninh hắn ta đã bỏ cuộc, nhưng hắn ta không cưới ai khác, chỉ nói muốn tập trung vào công việc, dạy đệ tử và nghiên cứu máy móc mới cho Vương phi.



Hắn ta vốn muốn ở lại đất phong nhưng Lạc Tử Ninh nói vẫn còn nhiều thứ cần hắn ta làm nên đã dẫn anh ấy đi. Đồng thời, anh cũng xóa bỏ thân phận nô lệ cho hắn ta.


Trần bá đã có tuổi, Lạc Tử Ninh và Hoắc Lệnh Chi đều muốn ông ở lại đất phong đừng phải phiêu bạt nữa. Con trai, con dâu và cháu trai, cháu gái của ông đều ở đất phong, ông có thể an dưỡng tuổi già cùng gia đình con trai.


Nhưng Trần bá nói ông không yên lòng, nhất định phải theo vào kinh. Ông nói dù có chết cũng phải chết bên cạnh Vương gia mới được.


Lạc Tử Ninh thấy ông kiên quyết như vậy nên đã đưa ông đi.


Lúc khởi hành, Lạc Tử Ninh nhìn đội ngũ vào kinh. Trong nguyên tác, cả nhà Trần bá đã bị nguyên chủ hại chết, Triệu Tiểu Ngư cũng treo cổ tự tử sau khi giết Tri phủ. Bây giờ, họ đều còn sống sờ sờ, thật tốt quá.


...


Khi nhập kinh, anh không trực tiếp đến Hoàng cung mà được dẫn đến Vương phủ cũ của Hoắc Lệnh Chi ở kinh thành, Hoắc Lệnh Chi nói muốn tổ chức lễ đăng cơ trước, sau đó họ mới nhập cung.


Hơn nữa, trong cung cần phải dọn dẹp rước. Hắn không muốn Lạc Tử Ninh dùng những thứ còn sót lại của Nhị ca hắn, trong cung còn rất nhiều phi tử cùng với đám thái giám cần phải xử lý.


Rất nhiều thái giám trung thành với Nhị Hoàng tử, nếu không Nhị Hoàng tử cũng không thể nội ứng ngoại hợp để hại chết Tiên Hoàng nhanh như vậy.


Phần lớn các phi tử đều là con gái của các đại thần, mà đại thần thì đã chết gần một nửa, chỉ còn lại một nửa.


Những phi tử sau này đa phần là mỹ nhân được tuyển chọn từ dân gian, Lạc Tử Ninh nói đợi xây vài xưởng ở kinh thành sẽ cho họ vào xưởng làm việc. Nhưng hiện tại, Lạc Tử Ninh nói trước tiên gửi họ về nhà, những người không có nhà thì tạm thời thu nhận ở nơi Hoàng thượng từng ở, đợi xưởng xây xong rồi sắp xếp công việc.



Lạc Tử Ninh vào Vương phủ, thầm chê bai trong lòng Vương phủ này không bằng một nửa Vương phủ ở đất phong của họ. Quả nhiên, dù là thời cổ đại hay tương lai, giá nhà ở kinh thành đều tấc đất tấc vàng, ngay cả Vương phủ của Vương gia cũng không lớn bằng ở đất phong xa xôi.


Tuy nhiên, kiến trúc lại phồn hoa hơn, chế tác và nguyên vật liệu đều tốt hơn.


Hoắc Lệnh Chi thấy anh đến, dẫn anh đi một vòng trong phủ, vừa đi vừa giải thích cho anh: "Đây là phủ đệ mà Phụ hoàng ban thưởng cho ta sau lần đầu tiên ta dẫn binh đánh trận trở về, ta là người con trai đầu tiên được người phong Vương, mọi thứ trong phủ đều do Phụ hoàng cho người lựa chọn tỉ mỉ. Chỉ là ta thường xuyên ở ngoài, thời gian về ít hơn nhưng so với Hoàng cung, nơi này khiến ta có cảm giác gia đình hơn."


Lạc Tử Ninh nghe hắn nói vậy không chê Vương phủ nhỏ nữa, điều này cũng làm anh nhớ đến nhà mình, mặc dù năm người sống chung có hơi chật chội nhưng anh vẫn cảm thấy nhà mình là thoải mái nhất. Cho dù trước đây anh từng đến biệt thự lớn của bạn học chơi, từng ghen tị với nhà sang của người khác, chỉ là nhà sang có tốt đến mấy cũng không bằng nhà mình.


"Phụ hoàng huynh chỉ ban thưởng nhà cửa thôi à? Không ban thưởng mấy mỹ nữ sao?" Lạc Tử Ninh hỏi hắn.


Hoắc Lệnh Chi nghe câu này, không nhịn được cau mày, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: "Không có mỹ nhân, em thất vọng?"


Lạc Tử Ninh vội vàng xua tay, anh nhận ra mình không thể đùa giỡn theo hướng này với Hoắc Lệnh Chi. Rõ ràng lần nào cũng là anh mở lời chất vấn Hoắc Lệnh Chi trước, nhưng cuối cùng lại luôn biến thành Hoắc Lệnh Chi ghen vì anh với người khác.


"Hay là đi xem chỗ huynh ở đi, ta mệt mỏi suốt cả chặng đường, muốn nghỉ ngơi rồi." Lạc Tử Ninh vừa nói vừa ngáp một cái. Suốt chuyến đi, anh ngủ không yên, bây giờ khó khăn lắm mới về được bên cạnh Hoắc Lệnh Chi, cảm giác an toàn đã trở lại làm anh muốn ngủ nướng một giấc thật ngon.


Anh theo Hoắc Lệnh Chi đến Chủ viện, chủ viện không lớn bằng sân ở đất phong nhưng rất xa hoa. Khi bước vào phòng, căn phòng này ngoài nơi tắm rửa, chỉ có hai gian trong ngoài, hoàn toàn không giống phòng ở đất phong, ngoài chỗ ngủ, ăn uống còn có một thư phòng. Hơn nữa, ở đây không có lò sưởi dưới sàn, anh không thể chạy chân trần trên sàn nhà và cũng không có cái lò sưởi mà anh yêu thích nhất.


Tuy nhiên, cái giường lại rất lớn, cách chế tác cũng tốt hơn cái cũ, chăn đệm mềm mại thoải mái hơn.


Anh lập tức muốn c** q**n áo lên giường ngủ một giấc, chỉ là còn chưa kịp lao lên giường thì đã bị Hoắc Lệnh Chi ôm ngang eo giữ lại.



"Đi tắm rửa trước đã, trên người em toàn bụi bẩn." Hoắc Lệnh Chi ôm anh đi vào phòng trong, nơi đó hạ nhân đã chuẩn bị sẵn nước tắm từ sớm.


"Huynh mắc chứng sạch sẽ từ bao giờ thế? Ta nằm nghỉ một lát, ngủ trưa xong rồi đi tắm được không?" Lạc Tử Ninh vô cùng mệt mỏi, chỉ muốn nhắm mắt ngủ một lát rồi tính.


Thế nhưng, Hoắc Lệnh Chi đã c** q**n áo của anh ngay khi anh còn đang nói, còn ghé sát tai anh nói: "Chúng ta cùng tắm."


Lạc Tử Ninh: "!"


Lạc Tử Ninh bị hơi nước hun choáng váng đầu óc, lờ mờ cảm thấy nguy hiểm nhưng Hoắc Lệnh Chi đã cùng anh ngâm mình vào nước, anh có muốn chạy cũng không thoát.


"Đừng đùa nữa, ta mệt lắm." Lạc Tử Ninh không có tâm trạng làm chuyện đó: "Đợi ta ngủ đủ giấc, ăn cơm bổ sung thể lực rồi hẵng làm, được không?"


"Không sao, em muốn ngủ thì cứ ngủ, mọi chuyện cứ giao cho Bổn vương." Hoắc Lệnh Chi vừa nói, tay đã bắt đầu hành động.


Lạc Tử Ninh nhíu chặt mày, không phân biệt được là khó chịu hay sung sướng.


Sau khi tắm xong, nước trong thùng tắm còn lại rất ít, cơ thể vốn đã mệt mỏi của Lạc Tử Ninh lại càng thêm kiệt quệ, anh tựa lên thành thùng rồi ngủ thiếp đi luôn.


Khi anh mở mắt lần nữa, nhìn thấy bầu trời bên ngoài ửng đỏ, anh dụi mắt hỏi Hoắc Lệnh Chi đang nằm bên cạnh: "Đã muộn như vậy rồi sao? Ta ngủ từ trưa đến tối à?"


"Là sáng sớm." Hoắc Lệnh Chi thấy anh mơ mơ màng màng ngốc nghếch, nhận nhầm mặt trời mọc là mặt trời lặn, không kìm được ghé sát hôn lên má anh.



Trước đây khi anh chưa cong, thấy thân hình tuyệt đẹp này có lẽ sẽ thán phục một câu đối phương thật có nghị lực, có thể rèn luyện thân thể tốt đến thế. Nhưng bây giờ nhìn thấy cơ thể hoàn mỹ này của Hoắc Lệnh Chi, mặt anh đỏ bừng không kiểm soát được.


Anh không chỉ đỏ mặt, mà còn vươn tay áp lên da thịt đối phương.


Hoắc Lệnh Chi nhìn thì có vẻ lạnh lùng mà nhiệt độ cơ thể lại cao hơn anh, khiến anh thường xuyên nghi ngờ có phải Hoắc Lệnh Chi bị sốt không nhưng đo nhiệt độ thì lại bình thường. Sau này anh nghĩ có lẽ Hoắc Lệnh Chi khí huyết vượng, hoặc là mỗi lần hai người thân mật thì nhiệt độ cơ thể sẽ tăng lên, còn cao hơn cả bình thường.


Hoắc Lệnh Chi thấy vẻ mặt anh đầy si mê liền mặc anh chạm vào, còn túm lấy tay kia của anh áp lên người hắn.


Lạc Tử Ninh đỏ mặt hỏi hắn: "Huynh làm gì đấy?"


"Em dùng một tay có xoa hết được không?" Hoắc Lệnh Chi tốt bụng hỏi anh.


"Không xoa hết được thì từ từ thôi, huynh gấp gáp làm gì?" Lạc Tử Ninh nói vậy nhưng không rút tay kia về, mà thật sự dùng cả hai tay.


Hoắc Lệnh Chi bị anh trêu chọc đến bốc hỏa, cũng giơ tay bóp chặt eo Lạc Tử Ninh: "Vương phi cứ nói bình đẳng, chuyện này cũng phải bình đẳng. Em dùng hai tay, Bổn vương cũng dùng hai tay."


Lạc Tử Ninh cười, chui tọt vào trong chăn: "Ta nhột, huynh đừng trêu ta nữa. Chúng ta nói chuyện chính sự đi, huynh định ngày đăng cơ chưa?"


"Ngày mùng năm tháng sau." Hoắc Lệnh Chi đã phái người sắp xếp đại điển đăng cơ trước khi Lạc Tử Ninh vào kinh: "Đại điển đăng cơ và Lễ phong Hậu sẽ gộp lại làm một, thiên hạ này chúng ta mỗi người một nửa."


Lạc Tử Ninh không ngờ hắn lại nói như vậy: "Không lẽ sau này lên triều huynh cũng kéo ta đi cùng? Để ta buông rèm nhiếp chính?"


"Không phải buông rèm nhiếp chính mà là ngồi bên cạnh ta." Hoắc Lệnh Chi sai người đi chế tạo một cái long ỷ đôi. Đến lúc đó, hắn sẽ cùng Vương phi của mình. Không, sau này là Hoàng hậu, hắn sẽ cùng Hoàng hậu của mình trị vì đất nước này.


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 108
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...