Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 356: Cửa hàng Thiên Đô
Chương 356: Cửa hàng Thiên Đô
Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits
Sau khi A Tam rời đi, Liễu Thiên Kỳ lập tức dùng phong ấn phù, phong tỏa toàn bộ không gian.
Nhìn ái nhân sử dụng phong ấn phù như thói quen, Kiều Thụy khẽ nhếch môi cười. Thiên Kỳ là vậy, ở bên ngoài lúc nào cũng cẩn thận từng li từng tí. Quanh năm suốt tháng không biết dùng hết bao nhiêu phong ấn phù, cũng may huynh ấy là Phù Văn Sư, chứ không thì tiền mua phù cũng tốn một khoản kha khá đấy!
"Có hứng thú với trang viên kia à?" Kiều Thụy cười hỏi.
"Ừ, muốn đưa đệ qua đó xem thử. Dù sao trồng trọt cũng được coi là một nét đặc sắc của Thỏ tộc mà."
Thực ra, Liễu Thiên Kỳ thấy giá chín ngàn linh thạch một người cũng khá hợp lý. Nếu ở thời hiện đại, muốn đưa Tiểu Thụy đi du lịch, dù chỉ là trong nước, cũng phải tốn một hai vạn nhân dân tệ rồi.
"Nhưng không phải A Tam nói là vị Lục hầu gia kia đi tìm vợ rồi, không có nhà sao?" Kiều Thụy có chút thất vọng.
"Không sao, có thể đợi một chút. Đã đuổi theo ba tháng rồi, chắc cũng sắp về thôi. Dù sao chúng ta cũng đâu có việc gì khác, phải không?" Liễu Thiên Kỳ lại tỏ ra rất bình thản.
"Sao lại không có việc gì làm? Chúng ta còn phải giết tên khốn kiếp Lam Vũ Minh nữa mà." Kiều Thụy nghiêm túc nói.
"Không, không vội. Muốn giết Lam Vũ Minh, trước hết phải diệt trừ Bạch Phi Vũ. Nếu không, Lam Vũ Minh vẫn chưa chết được đâu. Hơn nữa, Lam Vũ Minh và Tô Lăng Tuyết còn có một đứa con gái tên Lam Linh, cũng phải diệt trừ trước, nếu không vận thế của Lam Vũ Minh chưa phá, không dễ giết như vậy." Liễu Thiên Kỳ cau mày.
"Bạch Phi Vũ? Bạch Phi Vũ là ai?" Kiều Thụy tò mò hỏi.
"Bạch Phi Vũ là người vợ thứ năm của Lam Vũ Minh, thuộc tộc Bạch Vũ Yến (chim yến lông trắng). Thực lực Nguyên Anh trung kỳ, là một Ngự thú sư cấp năm." Liễu Thiên Kỳ kể lại chi tiết về Bạch Phi Vũ.
Bạch Phi Vũ là người vợ cuối cùng của Lam Vũ Minh. Giết cô ả nữ số năm này, rồi g**t ch*t Lam Vũ Minh, thì hắn sẽ không bao giờ phải lo lắng Tiểu Thụy bị biến thành vật hi sinh nữa.
"Tên cặn bã này lắm vợ thật đấy. Ngự thú sư sao? Vậy kẻ này nhất định khó đối phó rồi!" Kiều Thụy lo lắng.
"Đừng nóng vội, cứ từ từ. Lam Vũ Minh sớm muộn gì ta cũng sẽ khiến hắn phải chết. Hiện tại thời cơ chưa chín muồi."
Về việc giết Lam Vũ Minh, Liễu Thiên Kỳ đã tính toán kỹ lưỡng. Trước đây đã gặp Lam Vũ Minh, cũng lấy được nhẫn không gian của hắn ta. Trong tay hắn ta có tài nguyên gì, còn thiếu tài nguyên gì, Liễu Thiên Kỳ đều nắm rõ. Vì vậy, việc Liễu Thiên Kỳ cần làm bây giờ là chờ đợi, chờ thời cơ đến sẽ trực tiếp ôm cây đợi thỏ, diệt gọn cả nhà Lam Vũ Minh.
"Ừ, nghe theo huynh." Kiều Thụy biết ái nhân là người có chủ kiến nhất, nên y tất nhiên sẽ nghe theo sự sắp xếp của Thiên Kỳ, không tự ý hành động.
"Ngày mai chúng ta đến cửa hàng Thiên Đô đi, gặp vị Bát thiếu gia kia, tiện thể bán hết đồ trong tay đổi lấy chút linh thạch." Liễu Thiên Kỳ đề nghị.
Không có linh thạch thì không thể đưa Tiểu Thụy đi rèn luyện khắp Cẩm Châu. Không có linh thạch, việc tu luyện cũng không được đảm bảo. Vậy nên linh thạch đối với tu sĩ là vô cùng quan trọng.
"Được." Kiều Thụy tán thành. Dù sao mấy chuyện này cứ để Thiên Kỳ lo liệu là được. Đối với ái nhân, Kiều Thụy tin tưởng tuyệt đối.
**
Ngày hôm sau, cửa hàng Thiên Đô.
Bước vào cửa hàng Thiên Đô, Liễu Thiên Kỳ đưa lệnh bài của Phùng Chương ra, nói muốn gặp vị Bát thiếu gia này. Gia nhân lập tức cung kính mời Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy vào phòng khách.
"Liễu đạo hữu, là hai vị sao?" Thấy Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy, Phùng Chương vui mừng khôn xiết.
"Bát thiếu gia." Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy vội vàng hành lễ.
"Hai vị đạo hữu không cần khách sáo, cứ gọi ta là Phùng Chương được rồi." Phùng Chương cười, mời hai người ngồi xuống, rồi sai người dâng linh quả và điểm tâm lên.
"Hai vị đạo hữu, đã lâu không gặp. Lần trước miếng thịt Hỏa Diễm Báo hai vị bán cho ta, ta đã chế biến thành món ngon, bán rất chạy ở tửu lầu của ta, được các tu sĩ hệ Hỏa cực kỳ ưa chuộng đấy." Phùng Chương cười nói.
"Phùng đạo hữu, lần này chúng ta cũng mang theo một ít thịt thú, da thú, yêu hạch và linh phù, không biết cửa hàng Thiên Đô có thu mua không?" Liễu Thiên Kỳ hỏi với vẻ hòa nhã, ra dáng người làm ăn.
"Vậy thì tốt." Liễu Thiên Kỳ lấy ra một ít thịt yêu thú, da thú, yêu hạch và linh phù.
Phùng Chương vẫy tay, lập tức sai thủ hạ gọi tổng quản cửa hàng đến kiểm hàng.
"Liễu đạo hữu, ngươi và vị đạo hữu này thu hoạch không nhỏ nhỉ." Nhìn đống da thú và yêu hạch lớn, Phùng Chương cười nói. Thầm nghĩ: Hai vị đạo hữu này lợi hại thật, săn được nhiều yêu thú thế này.
"Đúng vậy, ta và bạn lữ đã săn giết không ít yêu thú." Liễu Thiên Kỳ thản nhiên đáp, nụ cười lễ phép luôn nở trên môi.
"Ồ? Hóa ra vị này là bạn lữ của Liễu đạo hữu sao? Không biết xưng hô thế nào?" Phùng Chương quay sang Kiều Thụy.
"Ta tên Kiều Thụy." Kiều Thụy báo danh.
"Ra là Kiều đạo hữu. Thất kính thất kính." Phùng Chương chắp tay cười.
"Phùng đạo hữu quá khách sáo rồi."
"Bát thiếu gia, đã kiểm tra xong, không có vấn đề gì. Tất cả da thú, yêu hạch và linh phù cộng lại tổng cộng là bảy vạn linh thạch." Tổng quản báo cáo.
"Ừ, bảy vạn linh thạch. Hai con thú cấp bốn và một con cấp năm này, ta trả thêm một ngàn linh thạch, tổng cộng là bảy vạn một ngàn linh thạch. Liễu đạo hữu và Kiều đạo hữu thấy thế nào?" Phùng Chương nghiêm túc hỏi.
"Được, Phùng đạo hữu quả nhiên sảng khoái. Vậy chốt giá bảy vạn một ngàn linh thạch." Liễu Thiên Kỳ chấp nhận mức giá này.
"Linh thạch đâu?" Phùng Chương ra hiệu cho tổng quản bên cạnh trả tiền.
"Dạ, Bát thiếu gia." Tổng quản đưa linh thạch, Phùng Chương cũng đưa thêm một ngàn linh thạch của mình.
"Phùng đạo hữu, hợp tác với ngươi rất vui vẻ. Chúng ta xin phép đi trước, lần sau có hàng sẽ lại tìm ngươi." Liễu Thiên Kỳ đứng dậy cáo từ.
"Khoan, khoan đã Liễu đạo hữu!" Phùng Chương vội vàng đứng dậy gọi lại.
Nói thật, hắn không nghĩ Phùng Chương sẽ vì bảy vạn linh thạch mà giết người cướp của. Nhưng chuyện đời khó lường, nên khi Phùng Chương gọi lại, hắn lập tức đề cao cảnh giác.
"Làm gì thế? Không phải định giết người cướp linh thạch đấy chứ?" Kiều Thụy truyền âm hỏi Liễu Thiên Kỳ, giọng đầy bất lực.
"Đừng vội, xem xét kỹ đã." Liễu Thiên Kỳ liếc ái nhân một cái, trả lời.
"À, Liễu đạo hữu, mạo muội hỏi một câu, số linh phù này là do ngươi mua rồi bán lại cho cửa hàng chúng ta, hay là do chính ngươi vẽ?" Phùng Chương cười hỏi.
"À, là do chính ta vẽ. Có vấn đề gì sao?" Liễu Thiên Kỳ nhìn thẳng vào đối phương.
Tuy Liễu Thiên Kỳ mới tiếp xúc với linh phù cấp năm không lâu, nhưng hắn tự tin mười năm qua miệt mài ngày đêm vẽ cả vạn tấm linh phù cấp năm hạ phẩm, về lý thuyết sẽ không có vấn đề gì chứ?
"Không không không, không có vấn đề. Tổng quản nói phù của ngươi vẽ rất tốt, đều là phù tấn công và phòng thủ cấp năm hạ phẩm, rất thông dụng và cũng là những loại bán chạy nhất."
"Ồ? Vậy Phùng đạo hữu hỏi chuyện này là có ý gì?" Nếu phù của hắn không dùng được thì đối phương giữ lại là có lý. Nhưng nếu phù không có vấn đề, tại sao lại ngăn hắn?
"À, chuyện là thế này. Cửa hàng chúng ta vốn có ba vị Phù Văn Sư tọa trấn. Một vị cấp sáu, hai vị cấp năm. Trước đây Trương phù sư bất hạnh bị kẻ thù g**t ch*t. Còn một vị phù văn sư cấp năm khác là Đổng phù sư thì gia đình có việc, đã trở về thành trì Nhân tộc. Cho nên hiện tại cửa hàng chúng ta chỉ còn lại Lý tiền bối là phù văn sư cấp sáu. Linh phù và dịch phù văn đang cung không đủ cầu. Vì vậy, ta mạo muội hỏi một câu, Liễu đạo hữu có thể ở lại làm phù văn sư cho cửa hàng chúng ta không?" Phùng Chương nhìn Liễu Thiên Kỳ với vẻ mặt chân thành.
"Làm phù văn sư cho cửa hàng?" Liễu Thiên Kỳ hơi nhướng mày. Hắn không ngờ Phùng Chương gọi hắn lại là để mời gia nhập.
"Đúng vậy, làm phù văn sư cho cửa hàng chúng ta đãi ngộ rất hậu hĩnh, mọi chi phí ăn ở đều do chúng ta lo. Hơn nữa lợi nhuận bán phù cũng chia theo tỷ lệ ba bảy, Liễu đạo hữu được hưởng bảy phần." Phùng Chương kiên trì thuyết phục, hy vọng giữ chân được đối phương.
"Vậy không biết vị Đổng phù sư kia bao lâu nữa mới quay lại?" Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc hỏi.
"Liễu đạo hữu không cần lo lắng chuyện đó. Bình thường cửa hàng chúng ta cũng cần ba vị phù văn sư tọa trấn. Cho dù Đổng phù sư có quay lại, ngươi vẫn có thể tiếp tục ở lại."
"Không, ta cũng không định ở lại cửa hàng lâu dài. Ta chỉ là đang kẹt tiền lộ phí, muốn kiếm chút đỉnh rồi đưa bạn lữ đi ngao du những nơi khác của Cẩm Châu." Liễu Thiên Kỳ nhìn sang Kiều Thụy.
Nghe ái nhân nói vậy, Kiều Thụy khẽ nhếch môi. "Huynh thực sự muốn ở lại sao?"
Nhận được câu trả lời, Kiều Thụy khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Xưa nay Thiên Kỳ luôn có chủ kiến hơn y, nên y tin rằng việc Thiên Kỳ làm nhất định có lý do.
"Ngắn hạn cũng được. Cửa hàng chúng ta hiện tại thực sự quá thiếu phù văn sư. Nếu Liễu đạo hữu không muốn ở lại lâu dài thì đợi khi chúng ta tìm được người thích hợp, hoặc Đổng đạo hữu quay lại, lúc đó Liễu đạo hữu rời đi cũng được." Phùng Chương chấp nhận phương án ngắn hạn.
"Được rồi, vậy ta sẽ tạm thời ở lại." Liễu Thiên Kỳ gật đầu đồng ý.
"Tốt quá! Vậy ta đưa Liễu đạo hữu và Kiều đạo hữu đi gặp phụ thân ta! Hai vị mời!"
"Mời!"
Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đi theo Phùng Chương rời phòng khách, tiến vào hậu viện cửa hàng.
**
Thư phòng của Phùng phụ - Phùng Vạn Niên.
"Phụ thân, con tìm được cho người một vị phù văn sư cấp năm rồi! Vị này là phù văn sư cấp năm Liễu Thiên Kỳ, còn đây là bạn lữ của hắn, Kiều Thụy." Vừa vào phòng, Phùng Chương đã hào hứng báo tin vui cho cha.
Phùng Vạn Niên nhìn hai người đi theo con trai mình.
"Bái kiến Phùng tiền bối." Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy cúi đầu hành lễ. Đối phương là Hóa Thần trung kỳ, ngay khi vào phòng tiểu hồ ly đã truyền âm báo cho hai người biết.
"À, hai vị hiền điệt không cần đa lễ, mời ngồi." Phùng Vạn Niên mỉm cười hòa nhã, mời hai người ngồi xuống.
"Ta nói này lão bát, đệ lại kiếm đâu ra hai tên lừa đảo thế hả?" Lão tam Phùng Vũ khó chịu lườm đứa em trai thứ tám một cái. Cái tên lão bát này đúng là phế vật chỉ biết ăn.
"Đúng đấy lão Bát, nhà chúng ta tuy không thiếu linh thạch, nhưng đệ cứ dắt về một đống lừa đảo thế này thì phụ thân cũng nuôi không nổi đâu!" Cô con gái thứ tư Phùng Mẫn, tóc lam, ngồi bên cạnh cũng hùa theo với vẻ mặt khinh thường.
"Tam ca, tứ tỷ, hai người nói gì vậy? Liễu đạo hữu và Kiều đạo hữu là người quen cũ của đệ. Hơn nữa họ cũng không phải đến ứng tuyển phù văn sư, là do đệ mời họ ở lại đấy!" Phùng Chương bất đắc dĩ giải thích.
Hết chương 356.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 356: Cửa hàng Thiên Đô
10.0/10 từ 46 lượt.
